Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Biện pháp tu từ chủ yếu mà tác giả dùng là biện pháp so sánh:
- "Lũ chính là nguồn sống của cả cư dân miền sông nước này."
- "Lũ tồn tại song song với người miền Tây như con "lộ" ( đường) nào cũng song song một con kinh (kênh) bên cạnh.
Đây là đoạn thơ
Mở đoạn:
Đây là hai câu thơ rất hay được trích trong bài “Tiếng hát mùa gặt” của nhà thơ Nguyễn Duy. Trong đoạn thơ này, tác giả đã sử dụng biện pháp nhân hóa và ẩn dụ để làm nổi bật vẻ đẹp của tiếng hát lao động giữa cánh đồng mùa gặt.
Thân đoạn:
Ở hai câu thơ:
“Gió nâng tiếng hát chói chang
Long lanh lưỡi hát liếm ngang chân trời.”
Tác giả đã nhân hóa tiếng hát, khiến nó như có hình dáng và sức sống riêng. Hình ảnh “gió nâng tiếng hát” gợi lên cảm giác tiếng hát vang xa, bay cao cùng làn gió. Còn “lưỡi hát liếm ngang chân trời” là một cách nói ẩn dụ độc đáo, khiến ta liên tưởng đến âm thanh rộn rã, lan tỏa khắp không gian. Nhờ cách diễn đạt giàu hình ảnh ấy, người đọc cảm nhận được niềm vui, hứng khởi và sức sống mãnh liệt của người nông dân trong lao động. Tiếng hát của họ không chỉ vang trên cánh đồng, mà còn hòa vào đất trời, làm cho mùa gặt trở nên rộn ràng, tươi sáng hơn.
Kết đoạn:
Chỉ với hai câu thơ ngắn gọn, tác giả đã sử dụng khéo léo các biện pháp nhân hóa và ẩn dụ, làm cho tiếng hát mùa gặt trở nên sống động, rực rỡ và đầy sức lan tỏa. Qua đó, em cảm nhận được vẻ đẹp của lao động và niềm vui của con người khi làm việc giữa thiên nhiên tươi đẹp.
- So sánh Dượng Hương Thư “như một pho tượng đồng đúc” thể hiện nét ngoại hình khỏe mạnh, gân guốc, vững chắc của nhân vật.
- So sánh Dượng Hương Thư “giống như một hiệp sĩ của Trường Sơn oai linh hùng vĩ” thể hiện vẻ dũng mãnh, tư thế hào hùng của con người trước thiên nhiên.
=> Với nghệ thuật so sánh vừa cụ thể gợi cảm lại vừa có sức khái quát hóa, qua nhân vật Dượng Hương Thư tác giả đã khắc họa nổi bật vẻ đẹp đầy sức sống của con người lao động cả về ngoại hình và phẩm chất trong công cuộc lao động chinh phục thiên nhiên.
– Biện pháp nghệ thuật nổi bật ở hai câu thơ là biện pháp nhân hóa (thể hiẹn rõ những từ gnữ chỉ đặc điểm của người: nâng, liếm).
– Nội dung, ý nghĩa đẹp đẽ: cảnh mùa gặt ở nông thôn Việt Nam thật vui tươI, náo nức (Gió nâng tiếng hát chói chang); cánh đồng lúa tốt mênh mông hứa hẹn một cuộc sống ấm no (Long lanh lưỡi hái liếm ngang chân trời). Những cảnh đó gợi cho ta thấy không khí đầm ấm, thanh bình nơi thôn quê khi mùa gặt đến.
– Biện pháp nghệ thuật nổi bật ở hai câu thơ là biện pháp nhân hóa (thể hiẹn rõ những từ gnữ chỉ đặc điểm của người: nâng, liếm).
– Nội dung, ý nghĩa đẹp đẽ: cảnh mùa gặt ở nông thôn Việt Nam thật vui tươI, náo nức (Gió nâng tiếng hát chói chang); cánh đồng lúa tốt mênh mông hứa hẹn một cuộc sống ấm no (Long lanh lưỡi hái liếm ngang chân trời). Những cảnh đó gợi cho ta thấy không khí đầm ấm, thanh bình nơi thôn quê khi mùa gặt đến.
hok tốt
a. Năng lực quan sát, năng lực hình dung, tưởng tượng
b. Tác giả sử dụng BPNT: so sánh, nhân hóa
Trong đoạn thơ tả cảnh mặt trời mọc trên đảo Cổ Tô của Nguyễn Tuân, tác giả đã sử dụng phép tu từ so sánh. Tác giả đã ví mặt trời lên như một quả trứng thiên nhiên, còn chân trời như một mân lễ phẩm tiến ra từ bình minh. Qua đó, ta có thể dễ dàng nhận thấy cách so sánh của tác giả rất độc đáo và đặc sắc. Tác giả muốn nhấn mạnh cảnh mặt trời lên trên biển, rực rỡ và tráng lệ. Qua đó thể hiện tài quan sát của nhà văn và tài sử dụng ngôn ngữ điêu luyện của tác giả.
Nghệ thuật:
-Ngôi kể thứ nhất
-Sự kiện chân thực,có chọn lọc