Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!
Câu 1 : D , Tôn Thất Thuyết
Câu 2 : A , Tiêu diệt cơ quan đầu não kháng chiến và bộ đội chủ lực của ta ,mau chóng kết thúc chiến tranh
Câu 3 : - Chống lại "giặc đói":
Để cứu đói, Chủ tịch Hồ Chí Minh kêu gọi cả nước lập "hũ gạo cứu đói", "ngày đồng tâm",... dành gạo cho dân nghèo. .
Khẩu hiệu "Không một tấc đất bỏ hoang !", "Tấc đất, tấc vàng" được treo ở khắp nơi. Những đoạn đê bị vỡ được đắp lại. Dân nghèo được chia ruộng, phấn khởi, hăng hái tham gia sản xuất. Nạn đói từng bước được đẩy lùi.
Đồng bào cả nước đã góp được 60 triệu đồng cho "Quỹ độc lập" và "Quỹ đảm phụ quốc phòng" ; "Tuần lễ vàng" đã thu được gần 4 tạ vàng.
- Chống lại "giặc dốt":
Phong trào xoá nạn mù chữ được phát động khắp nơi. Trường học được mở thêm, trẻ em nghèo được cắp sách tới lớp.
Câu 4 : Cuối bản Tuyên ngôn Độc lập, Bác khẳng định : “Nước Việt Nam có quyền hưởng tự do và độc lập, và sự thật đã thành một nước tự do độc lập. Toàn thể dân tộc Việt Nam quyết đem tất cả tinh thần và lực lượng, tính mạng và của cải để giữ vững quyền tự do, độc lập ấy”. Lời khẳng định ấy một lần nữa chứng minh sức mạnh của một dân tộc anh hùng, sức mạnh của sự đoàn kết, ý chí sắt đá về độc lập tự do của dân tộc ta, của nhân dân ta.
Câu 5 : Đại thắng của Quân Đội Nhân dân Việt Nam trong Chiến dịch Điện Biên Phủ còn được xem là một thảm họa đánh dấu thất bại hoàn toàn của nước Pháp trong nỗ lực tái gây dựng thuộc địa Đông Dương nói riêng và đế quốc thực dân của mình nói chung sau khi Chiến tranh thế giới thứ hai kết thúc,[8][10] qua đó chấm dứt thời đại hơn 400 năm của chủ nghĩa thực dân kiểu cũ trên thế giới.
ĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉOĐÉ...
Gia đình em có 4 người, mẹ em, bố em, anh hai và em. Mẹ em lúc nào cũng dễ dãi, nuông chiều con cái, còn bố em thì ngược lại, rất nghiêm túc. Thế nhưng em vẫn kính yêu bố em vô cùng.
Nhìn bố, ít ai nghĩ rằng ba đang ở vào độ tuổi bốn mươi lăm. Vì tóc bố vẫn còn đen, chỉ có lơ thơ vài sợi tóc trắng. Người bố hơi cao, không mập lắm, nên có vẻ khỏe khoắn. Sở dĩ được như vậy là do bố em năng tập thể dục vào mỗi buổi sáng. Nghe bà nội em kể rằng, thuở nhỏ bố em rất thích chơi thể thao; bóng chuyền, bóng bàn môn nào bố cung giỏi. Gương mặt bố hao hao hình chữ điền, trông đầy nét cương nghị.
Hàng ngày, sau giờ làm việc ở cơ quan về, bố em còn cuốc đất vun gốc cho mấy cây trồng xung quanh nhà. Cho nên, tuy vườn không phải là rộng lắm nhưng có nhiều thứ hoa quả. Cây nào cây nấy thẳng lối ngay hàng, đẹp chẳng khác chi một công viên nho nhỏ.
Đêm đêm, bố em hay thức tới khuya để làm thêm một số công việc tăng thu nhập cho gia đình. Em biết rõ điều đó lắm. Vì chúng em mà bố em phải chịu nhiều vất vả. Nhưng bố nào có quản khó nhọc gì đâu. Bố thường nói với mẹ em rằng, dù cực khổ mấy cũng chịu được, miễn là nhìn thây chúng em ngoan ngoãn, siêng năng học hành là ba đã vui rồi. Bây giờ em mới hiểu câu “Công cha như núi Thái Sơn” thật là cao cả biết dường nào.
Những lúc rảnh rỗi, bố em thường dắt chúng em đi dạo quanh làng. Vừa đi, bố vừa kể chuyện hay giảng giải những điều thắc mắc chúng em thường gặp. À, mà sao cái gì bố cũng biết, biết nhiều thứ lắm. Anh Hai và em cứ nhờ bố giảng cho bài văn, hướng dẫn cho bài toán. Bố đúng là ông thầy thứ hai, ở nhà.
Em rất kính yêu bố em. Nhờ có bố mà cả gia đình sống trong cảnh ấm no, hạnh phúc. Cho nên, lúc nào, em cũng cố gắng học thật giỏi để ba em được vui lòng.
Gia đình em có 4 người, mẹ em, bố em, anh hai và em. Mẹ em lúc nào cũng dễ dãi, nuông chiều con cái, còn bố em thì ngược lại, rất nghiêm túc. Thế nhưng em vẫn kính yêu bố em vô cùng.
Nhìn bố, ít ai nghĩ rằng ba đang ở vào độ tuổi bốn mươi lăm. Vì tóc bố vẫn còn đen, chỉ có lơ thơ vài sợi tóc trắng. Người bố hơi cao, không mập lắm, nên có vẻ khỏe khoắn. Sở dĩ được như vậy là do bố em năng tập thể dục vào mỗi buổi sáng. Nghe bà nội em kể rằng, thuở nhỏ bố em rất thích chơi thể thao; bóng chuyền, bóng bàn môn nào bố cung giỏi. Gương mặt bố hao hao hình chữ điền, trông đầy nét cương nghị.
Hàng ngày, sau giờ làm việc ở cơ quan về, bố em còn cuốc đất vun gốc cho mấy cây trồng xung quanh nhà. Cho nên, tuy vườn không phải là rộng lắm nhưng có nhiều thứ hoa quả. Cây nào cây nấy thẳng lối ngay hàng, đẹp chẳng khác chi một công viên nho nhỏ.
Đêm đêm, bố em hay thức tới khuya để làm thêm một số công việc tăng thu nhập cho gia đình. Em biết rõ điều đó lắm. Vì chúng em mà bố em phải chịu nhiều vất vả. Nhưng bố nào có quản khó nhọc gì đâu. Bố thường nói với mẹ em rằng, dù cực khổ mấy cũng chịu được, miễn là nhìn thây chúng em ngoan ngoãn, siêng năng học hành là ba đã vui rồi. Bây giờ em mới hiểu câu “Công cha như núi Thái Sơn” thật là cao cả biết dường nào.
Những lúc rảnh rỗi, bố em thường dắt chúng em đi dạo quanh làng. Vừa đi, bố vừa kể chuyện hay giảng giải những điều thắc mắc chúng em thường gặp. À, mà sao cái gì bố cũng biết, biết nhiều thứ lắm. Anh Hai và em cứ nhờ bố giảng cho bài văn, hướng dẫn cho bài toán. Bố đúng là ông thầy thứ hai, ở nhà.
Em rất kính yêu bố em. Nhờ có bố mà cả gia đình sống trong cảnh ấm no, hạnh phúc. Cho nên, lúc nào, em cũng cố gắng học thật giỏi để ba em được vui lòng.
Trong gia đình, ai cũng thương yêu em hết mực, nhưng mẹ là người gần gũi, chăm sóc em nhiều nhất.
Năm nay, mẹ em bốn mươi tuổi. Với thân hình mảnh mai, thon thả đã tôn thêm vẻ đẹp sang trọng của người mẹ hiền từ. Mái tóc đen óng mượt mà dài ngang lưng được mẹ thắt lên gọn gàng . Đôi mắt mẹ đen láy luôn nhìn em với ánh mắt trìu mến thương yêu. Khuôn mặt mẹ hình trái xoan với làn da trắng. Đôi môi thắm hồng nằm dưới chiếc mũi cao thanh tú càng nhìn càng thấy đẹp. Khi cười, nhìn mẹ tươi như đóa hoa hồng vừa nở ban mai. Đôi bàn tay mẹ rám nắng các ngón tay gầy gầy xương xương vì mẹ phải tảo tần để nuôi nấng, dìu dắt em từ thưở em vừa lọt lòng.Mẹ làm nghề nông nhưng mẹ may và thêu rất đẹp. Đặc biệt mẹ may bộ đồ trông thật duyên dáng, sang trọng.Ở nhà, mẹ là người đảm nhiệm công việc nội trợ. Mẹ dạy cho em các công việc nhẹ nhàng như: quét nhà, gấp quần áo... Còn bố thì giúp mẹ giặt đồ, dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ. Thỉnh thoảng, mẹ mua hoa về chưng ở phòng khách cho đẹp nhà. Mỗi khi khách đến, mẹ luôn đón tiếp niềm nở, nồng hậu, mời khách đĩa trái cây và nước mát. Mẹ luôn dậy sớm để chuẩn bị bữa ăn sáng cho cả nhà, để hai anh em cùng cắp sách đến trường kịp giờ học.Khi em ốm đau mẹ phải thức suốt đêm để chăm sóc. Mẹ lo thuốc cho em uống kịp thời. Mẹ nấu cháo và bón cho em từng thìa. Tuy công việc đồng áng bận rộn nhưng buổi tối mẹ thường dành khoảng ba mươi phút để giảng bài cho em. Sau đó mẹ chuẩn bị đồ để sáng mai dậy sớm lo buổi sáng cho gia đình .Mẹ rất nhân hậu, hiền từ . Mẹ chưa bao giờ mắng em một lời. Mỗi khi em mắc lỗi , mẹ dịu dàng nhắc nhở em sửa lỗi. Chính vì mẹ âm thầm lặng lẽ dạy cho em những điều hay lẽ phải mà em rất kính phục mẹ. Mẹ em là vậy. Mẹ ơi, con yêu mẹ lắm! Mỗi khi được mẹ ôm ấp trong vòng tay ấm áp của mẹ, con thấy mình thật hạnh phúc vì có mẹ .Mẹ ơi! Có mẹ, con thấy sướng vui. Có mẹ, con thấy ấm lòng. Trong trái tim con, mẹ là tất cả, mẹ là cô tiên tuỵêt vời nhất trong cuộc đời con. Con luôn yêu thương mẹ và tự hào vì được làm con của mẹ.
Tấm lòng của mẹ bao la nh biển cả đối với con và con hiểu rằng không ai thương con hơn mẹ. Ôi, mẹ kính yêu của con! Con yêu mẹ hơn tất cả mọi thứ trên cõi đời này vì mẹ chính là mẹ của con. "Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ...." Con mong sao cho mình mau lớn để có thể giúp cho mẹ đỡ vất vả hơn. Con hứa sẽ chăm học và cố gắng học thật giỏi để báo đáp công ơn sinh thành nuôi nấng con nên người, mẹ ơi.
Trong gia đình, ai cũng thương yêu em hết mực, nhưng mẹ là người gần gũi, chăm sóc em nhiều nhất.
Năm nay, mẹ em bốn mươi tuổi. Với thân hình mảnh mai, thon thả đã tôn thêm vẻ đẹp sang trọng của người mẹ hiền từ. Mái tóc đen óng mượt mà dài ngang lưng được mẹ thắt lên gọn gàng. Đôi mắt mẹ đen láy luôn nhìn em với ánh mắt trìu mến thương yêu. Khuôn mặt mẹ hình trái xoan với làn da trắng. Đôi môi thắm hồng nằm dưới chiếc mũi cao thanh tú càng nhìn càng thấy đẹp. Khi cười, nhìn mẹ tươi như đóa hoa hồng vừa nở ban mai. Đôi bàn tay mẹ rám nắng các ngón tay gầy gầy xương xương vì mẹ phải tảo tần để nuôi nấng, dìu dắt em từ thưở em vừa lọt lòng. Mẹ làm nghề nông nhưng mẹ may và thêu rất đẹp. Đặc biệt mẹ may bộ đồ trông thật duyên dáng, sang trọng. Ở nhà, mẹ là người đảm nhiệm công việc nội trợ. Mẹ dạy cho em các công việc nhẹ nhàng như: quét nhà, gấp quần áo... Còn bố thì giúp mẹ giặt đồ, dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ. Thỉnh thoảng, mẹ mua hoa về chưng ở phòng khách cho đẹp nhà. Mỗi khi khách đến, mẹ luôn đón tiếp niềm nở, nồng hậu, mời khách đĩa trái cây và nước mát. Mẹ luôn dậy sớm để chuẩn bị bữa ăn sáng cho cả nhà, để hai anh em cùng cắp sách đến trường kịp giờ học. Khi em ốm đau mẹ phải thức suốt đêm để chăm sóc. Mẹ lo thuốc cho em uống kịp thời. Mẹ nấu cháo và bón cho em từng thìa. Tuy công việc đồng áng bận rộn nhưng buổi tối mẹ thường dành khoảng ba mươi phút để giảng bài cho em. Sau đó mẹ chuẩn bị đồ để sáng mai dậy sớm lo buổi sáng cho gia đình. Mẹ rất nhân hậu, hiền từ. Mẹ chưa bao giờ mắng em một lời. Mỗi khi em mắc lỗi, mẹ dịu dàng nhắc nhở em sửa lỗi. Chính vì mẹ âm thầm lặng lẽ dạy cho em những điều hay lẽ phải mà em rất kính phục mẹ. Mẹ em là vậy. Mẹ ơi, con yêu mẹ lắm! Mỗi khi được mẹ ôm ấp trong vòng tay ấm áp của mẹ, con thấy mình thật hạnh phúc vì có mẹ. Mẹ ơi! Có mẹ, con thấy sướng vui. Có mẹ, con thấy ấm lòng. Trong trái tim con, mẹ là tất cả, mẹ là cô tiên tuỵêt vời nhất trong cuộc đời con. Con luôn yêu thương mẹ và tự hào vì được làm con của mẹ.
Tấm lòng của mẹ bao la như biển cả đối với con và con hiểu rằng không ai thương con hơn mẹ. Ôi, mẹ kính yêu của con! Con yêu mẹ hơn tất cả mọi thứ trên cõi đời này vì mẹ chính là mẹ của con. "Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ...." Con mong sao cho mình mau lớn để có thể giúp cho mẹ đỡ vất vả hơn. Con hứa sẽ chăm học và cố gắng học thật giỏi để báo đáp công ơn sinh thành nuôi nấng con nên người, mẹ ơi.
xã đông nhất là xã hội
đường đời dài nhất
cái j đi ....đứng là bàn chân
k nha