Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Câu 1.
Trả lời: Văn bản được viết theo thể thơ tự do.
Câu 2
Trả lời: Văn bản viết về tình yêu thương và công lao vĩ đại của mẹ, thể hiện qua hình ảnh bàn tay mẹ chăm sóc, bảo vệ và ru con.
Câu 3 là gì b
chị viết chi tiết thêm tí nữa là em hiểu liền [ko có ý định gì đâu chỉ là chưa hiểu thôi ]
Câu 1. Xác định thể thơ của bài thơ
Bài thơ được viết theo thể thơ tự do. Không có niêm luật, vần rõ ràng cố định, độ dài các câu và khổ thơ linh hoạt, giúp tác giả tự do bộc lộ cảm xúc trữ tình.
Câu 2. Nhân vật trữ tình trong bài thơ là ai?
Nhân vật trữ tình là người con đang trưởng thành, từng trải qua chiến tranh, nhớ về mẹ và gia đình ở quê hương.
Câu 3. Người mẹ trong bài thơ hiện lên với những phẩm chất nào?
Người mẹ được khắc họa với những phẩm chất:
- Hiền hậu, ân cần và lặng lẽ: luôn chăm sóc con một cách tận tụy nhưng âm thầm, không phô trương.
- Hy sinh, tận tụy: dồn hết tình máu mủ cho con, chèo chống gia đình sau khi chồng mất.
- Kiên cường, chịu đựng gian khó: chèo chống cuộc sống, chăm sóc con giữa chiến tranh và khó khăn.
- Tình thương vô bờ bến: mẹ luôn lo lắng cho sức khỏe, sự an toàn và tương lai của con.
Câu 4. Phân tích tác dụng của biện pháp tu từ trong khổ thơ:
Con xót lòng, mẹ hái trái bưởi đào
Con nhạt miệng, có canh tôm nấu khế
Khoai nướng, ngô bung, ngọt lòng đến thế
Mỗi ban mai toả khói ấm trong nhà.
- Biện pháp tu từ: miêu tả giàu hình ảnh, đối lập và ẩn dụ.
- Đối lập: “Con xót lòng – mẹ hái trái bưởi đào”, “con nhạt miệng – mẹ nấu canh” thể hiện sự quan tâm âm thầm nhưng sâu sắc của mẹ.
- Miêu tả chi tiết sinh động: các món ăn, khói bếp gợi lên hình ảnh ấm áp, bình dị nhưng chan chứa tình mẹ.
- Tác dụng: Khắc họa tình mẫu tử chân thực, gợi cảm giác ấm áp, thương yêu và ân cần mà mẹ dành cho con, làm nổi bật hình ảnh mẹ hiền hậu, yêu thương con vô bờ.
Câu 5. Qua bài thơ, nhân vật trữ tình đã thể hiện những tình cảm nào dành cho người mẹ?
Nhân vật trữ tình bộc lộ:
- Nỗi nhớ da diết, xót xa khi nghĩ về mẹ và tuổi thơ bên gia đình.
- Tình thương, sự biết ơn sâu sắc đối với công lao, hy sinh và tình yêu vô bờ của mẹ.
- Nỗi lo lắng, ray rứt khi phải rời quê hương, đi chiến đấu xa nhà, sợ mẹ vất vả, tuổi già cô đơn.
- Sự trân trọng và xúc động trước hình ảnh mẹ già, chịu đựng gian khổ nhưng vẫn quan tâm chăm sóc con.
Nếu bạn muốn, tôi có thể viết lại toàn bộ đáp án theo dạng gọn gàng, đầy đủ, trình bày sẵn sàng nộp bài thi cho lớp 9, giúp dễ học và ghi nhớ. Bạn có muốn tôi làm không?
Câu 1. Văn bản trên thuộc thể loại truyện thơ Nôm.
Câu 2. Nhân vật xuất hiện: Cúc Hoa, Tống Trân, mẹ chồng Cúc Hoa.
Câu 1. Văn bản được viết theo thể thơ song thất lục bát.
Câu 2. Dòng thơ thể hiện sự mong mỏi tin chồng
“Trải mấy xuân tin đi tin lại, / Tới xuân này tin hãy vắng không.”
Câu 1
Văn bản "Bà má hậu Giang" được viết theo thể thơ song thất lục bát
Câu 2
Sự việc xảy ra trong văn bản :một tên giặc xông vào túp lều, tra khảo và dùng bạo lực để bắt bà má khai chỗ ở của du kích
Câu 3
-Những hành động thể hiện sự độc ác của tên giặc
+Đạp rơi liếp mành, xông vào nhà dân một cách thô bạ
+Tra khảo, rống hét, buộc bà má phải khai nơi ở của du kích
+Đe dọa chém đầu khi bà má không khai
+Đạp lên đầu bà má, dùng lưỡi gươm lạnh kề hông để uy hiếp
-Nhận xét về nhân vật tên giặc
+Tên giặc hiện lên với bản chất tàn bạo hung hãn mất nhân tính
+Hẳn là đại diện cho tội ác của kẻ thù xâm lược gieo rắc đau thương và mất mát cho nhân dân ta
Câu 4
-Biện pháp tu từ được sử dụng trong hai dòng thơ là so sánh. Những người lính được so sánh với rừng đước và rừng chàm
-Tác dụng của biện pháp tu từ so sánh
+Khẳng định sức mạnh chiến đấu bền bỉ, dẻo dai, bất khuất của những người lính trong kháng chiến
+Thể hiện niềm tin, sự tự hào lớn lao của ba má về những người lính ,người con của cách mạng
+Hình ảnh so sánh gần gũi ,bình dị, tăng sức gợi hình gợi cảm cho bài thơ
Câu 5
Tinh thần yêu nước của nhân dân ta trong cuộc đấu tranh bảo vệ tổ quốc
-Nhân dân dù gian khổ ,hiểm nguy với một lòng trung thành với cách mạng sẵn sàng hi sinh để bảo vệ tổ quốc
-Tinh thần kiên cường ,bất khuất được thể hiện ở chỗ không chùn bước trước mọi nguy hiểm ,áp bức sẵn sàng đối mặt với cái chết để bảo vệ Lý tưởng
-Lòng dũng cảm phi thường được thể hiện qua việc vượt lên nỗi sợ hãi Bản năng để đứng vững chống lại kẻ thù mạnh hơn nhiều lần
Câu 1. Văn bản “Bà má Hậu Giang” được viết theo thể thơ song thất lục bát.
Câu 2. Trong văn bản đã xảy ra sự việc: bà má Hậu Giang bị tên giặc bắt, tra tấn dã man vì che giấu, nuôi cán bộ cách mạng, nhưng bà vẫn một lòng trung kiên, không khai báo.
Câu 3. Những hành động thể hiện sự độc ác của tên giặc: Đánh đập, tra tấn bà má tàn nhẫn Đe dọa, ép bà khai ra cán bộ cách mạng → Nhận xét: Tên giặc là kẻ hung bạo, vô nhân tính, tàn ác, đại diện cho thế lực xâm lược tàn bạo.
Câu 4. Biện pháp tu từ: So sánh “Con tao, gan dạ anh hùng / Như rừng đước mạnh, như rừng chàm thơm” → Tác dụng: Làm nổi bật lòng dũng cảm, khí phách anh hùng của con người miền Nam; đồng thời gợi vẻ đẹp mạnh mẽ, bền bỉ và cao quý của con người gắn với thiên nhiên quê hương.
Câu 5. (5–7 dòng) Qua hình tượng bà má Hậu Giang, em cảm nhận được tinh thần yêu nước sâu sắc của nhân dân ta trong cuộc kháng chiến. Dù chỉ là người dân bình thường, bà vẫn sẵn sàng hi sinh bản thân để bảo vệ cách mạng. Bà đại diện cho những người mẹ Việt Nam anh hùng, giàu lòng yêu nước và ý chí kiên cường. Chính tinh thần ấy đã góp phần tạo nên sức mạnh to lớn giúp dân tộc ta chiến thắng kẻ thù. Em cảm thấy rất xúc động và tự hào về truyền thống ấy.
Câu 1.
Văn bản “Bà má Hậu Giang” được viết theo thể thơ tự do.
Câu 2.
Trong văn bản, sự việc xảy ra là: tên giặc xông vào túp lều, tra hỏi, đe dọa bà má Hậu Giang để dò la chỗ ở của du kích. Dù bị uy hiếp, bà má kiên quyết không khai báo, sẵn sàng hy sinh để bảo vệ con em và nghĩa quân.
Câu 3.
Những hành động thể hiện sự độc ác của tên giặc:
- Đạp rơi liếp mành, nghênh ngang vào nhà.
- Hét lớn, hăm dọa “khai mau, tao chém mất đầu”.
- Đạp lên đầu bà má, kề gươm lạnh toát vào hông.
→ Những hành động đó cho thấy bản chất tàn bạo, dã man, vô nhân tính của kẻ thù xâm lược.
Câu 4.
Hai dòng thơ:
“Con tao, gan dạ anh hùng
Như rừng đước mạnh, như rừng chàm thơm!”
→ Biện pháp tu từ: so sánh (so sánh con của má với rừng đước, rừng chàm).
→ Tác dụng: Làm nổi bật sức mạnh, tinh thần gan dạ, anh hùng của những người con kháng chiến; đồng thời ca ngợi sức sống bền bỉ, kiên cường, giàu sức mạnh của nhân dân miền Nam.
Câu 5.
Hình tượng bà má Hậu Giang đã gợi cho em suy ngẫm sâu sắc về tinh thần yêu nước của nhân dân ta. Dù là người mẹ già yếu đuối, bà má vẫn kiên cường, bất khuất trước quân thù, quyết không khai báo, sẵn sàng hy sinh để bảo vệ con em và nghĩa quân. Qua đó, ta thấy được sức mạnh phi thường của những con người bình dị khi đứng lên bảo vệ Tổ quốc. Tinh thần yêu nước ấy chính là cội nguồn sức mạnh giúp dân tộc ta vượt qua gian khổ, chiến thắng mọi kẻ thù xâm lược.
câu 1 văn bản trên được viết theo thể thơ tự do
câu 2 sự việc xảy ra trong văn bản lề 1 tên giặc tây xông vào túp lều của bé Hậu Giang xe hội mẹ về nơi ở của du kích và đe dọa hành hạ mà để buộc má phải khai bí mật
câu 3 những hành động thể hiện sự độc ác của tên giặc
+ cầm gươm xông vào nhà nghênh ngang ,hống hách
+ rộng hét, đe dọa chém đầu má già
+ đạp lên đầu má, dùng vũ lực tra khảo
câu 4 :biện pháp tu từ so sánh(" gan dạ anh hùng như rừng nước mặn như rừng tràm thơm")
- tác dụng: làm nổi bật tinh thần dũng cảm mạnh mẽ của các con và nhân dân vùng U Minh, thể hiện niềm tin ,niềm tự hào của má vào thế hệ kháng chiến ;đồng thời tăng sức gợi hình gợi cảm cho câu thơ
câu 5: hình tượng bà má Hậu Giang cho thấy tinh thần yêu nước vô cùng cao đẹp của nhân dân ta. Dù tuổi già, sức yếu, mẹ vẫn kiên cường phải không sợ hy sinh, quyết không khai bí mật cho giặc.Tình yêu nước ấy xuất phát từ lòng căm thù giặc sâu sắc về niềm tin vào thế hệ con cháu . Trong mọi hoàn cảnh , nhân dân ta luôn một lòng bảo vệ tổ quốc . Chính tinh thần bất khuất đó đã làm sức mạnh chiến thắng của dân tộc
Câu 1.
Văn bản “Quê hương” được viết theo thể thơ tự do. Đây là thể thơ không bị gò bó về số chữ, số câu hay vần điệu, nhịp điệu linh hoạt. Nhờ đó, tác giả có thể thoải mái bộc lộ cảm xúc về quê hương bằng những hình ảnh quen thuộc, gần gũi.
Câu 2.
Đề tài của văn bản “Áo Tết” là tình cảm gia đình, tình bạn và những ước mơ hồn nhiên, giản dị của tuổi thơ trong ngày Tết. Tác giả đã khắc họa tình cảm ấm áp, sự quan tâm của các thành viên trong gia đình và bạn bè dành cho nhau, đồng thời gửi gắm những ước mơ nhỏ bé nhưng giàu ý nghĩa của trẻ thơ.
Câu 3.
Ước mơ của những người lính trong đoạn thơ được thể hiện rất mộc mạc, giản dị nhưng vô cùng tha thiết. Họ không mong ước điều gì to tát mà chỉ ước một ngày thật hòa bình, có thể thoải mái nằm nghỉ trên con đường rộng mà không lo chiến tranh, bom đạn. Điều đó cho thấy khát vọng hòa bình cháy bỏng của những người lính, đồng thời bộc lộ tình yêu tha thiết với cuộc sống bình yên, giản dị – điều tưởng chừng nhỏ bé nhưng lại quý giá vô cùng trong chiến tranh.
Câu 4.
Chi tiết chiếc áo đầm hồng là chi tiết tiêu biểu, mang ý nghĩa quan trọng trong việc khắc họa nhân vật và chủ đề của văn bản. Chiếc áo không chỉ gợi lên ước mơ hồn nhiên, trong sáng của bé gái, mà còn phản ánh khát vọng được yêu thương, được sống trong niềm vui giản dị của trẻ em. Qua chi tiết này, ta thấy được sự ngây thơ, hồn nhiên nhưng cũng rất giàu tình cảm, biết quan tâm và chia sẻ của các nhân vật. Nó góp phần thể hiện tình bạn trong sáng, chân thành, giàu yêu thương – một tình cảm đẹp và đáng trân trọng.
Câu 5.
Qua câu chuyện giữa bé Em và bé Bích, em rút ra bài học sâu sắc về tình bạn và sự sẻ chia. Trong cuộc sống, tình bạn thật sự quý giá khi mỗi người biết quan tâm, nhường nhịn và nghĩ cho nhau. Một món quà, một lời động viên hay một sự quan tâm nhỏ bé cũng đủ khiến tình bạn thêm gắn bó và ý nghĩa. Khi ta biết sống vì bạn bè, niềm vui của bạn cũng trở thành niềm vui của chính mình, nỗi buồn của bạn cũng khiến ta trăn trở, cảm thông. Tình bạn đẹp giúp con người sống nhân ái, vị tha hơn, đồng thời trở thành nguồn động lực để vượt qua khó khăn. Nhờ có sự sẻ chia, tình bạn càng trong sáng, bền chặt và trở thành hành trang tinh thần quý giá trong suốt cuộc đời mỗi người.
Câu 1. Thể thơ của văn bản
→ Thể thơ lục bát.
Câu 2. Đề tài của văn bản
→ Đề tài: Quê hương và những kỉ niệm tuổi thơ gắn bó, thân thương của tác giả với quê nhà.
Câu 3. Nhận xét về ước mơ của những người lính
→ Ước mơ của người lính rất giản dị nhưng tha thiết. Họ không mơ điều lớn lao, chỉ ước “nằm một đêm cho thoả thích” trên con đường bình yên – một điều rất bình thường với người khác nhưng lại vô cùng quý giá đối với người lính đang sống trong bom đạn. Điều đó cho thấy khát vọng hoà bình mạnh mẽ và tâm hồn mộc mạc, giàu tình yêu cuộc sống của họ.
Câu 4. Ý nghĩa chi tiết “chiếc áo đầm hồng”
→ Chiếc áo đầm hồng là chi tiết nổi bật giúp bộc lộ rõ tính cách hai nhân vật.
- Với bé Bích, chiếc áo thể hiện sự hồn nhiên, thích làm đẹp và mong muốn được như các bạn khác.
- Với bé Em, việc nhường chiếc áo cho bạn cho thấy tấm lòng nhân hậu, biết sẻ chia, không ganh tị, sẵn sàng nghĩ cho người khác.
Chi tiết này góp phần làm nổi bật tình bạn trong sáng, đồng thời tạo điểm nhấn cảm xúc cho câu chuyện.
Câu 5. Bài học rút ra từ câu chuyện giữa bé Em và bé Bích
→ Câu chuyện cho em hiểu rằng tình bạn đẹp được xây dựng từ sự chân thành và biết quan tâm nhau. Khi ta biết chia sẻ, nhường nhịn và nghĩ cho bạn, tình bạn sẽ trở nên bền chặt hơn. Mỗi người đều có những thiếu thốn riêng, và sự đồng cảm sẽ giúp chúng ta trở nên tốt hơn, biết trân trọng những điều giản dị trong cuộc sống.
Câu 1.
Văn bản thuộc thể loại truyện truyền kì (truyện tự sự trung đại), trích Truyền kì mạn lục của Nguyễn Dữ.
Câu 2.
Ngôi kể thứ ba.
Câu 3.
Nhân vật chính: Lý Hữu Chi.
Tính cách: tàn ác, dâm cuồng, tham lam, coi thường đạo lí và lời khuyên, biết luật nhân quả nhưng vẫn cố tình làm ác.
Câu 4.
Chi tiết hoang đường, kì ảo: Thúc Khoản được xuống Minh Ti chứng kiến cảnh xét tội các linh hồn và hình phạt ở cõi âm.
Tác dụng: tăng sức hấp dẫn cho truyện, khắc sâu tư tưởng nhân quả – thiện ác báo ứng, răn đe con người.
Câu 5.
Văn bản khẳng định đạo trời công bằng, gieo nhân nào gặt quả nấy; kẻ làm ác dù thoát tội lúc sống cũng không tránh khỏi trừng phạt. Truyện phê phán những kẻ cố chấp, bất nhân và đề cao lối sống hướng thiện. Bài học rút ra: mỗi người cần sống có đạo đức, biết kiềm chế dục vọng, làm việc thiện, tránh làm điều ác để không tự chuốc lấy hậu quả đau khổ cho bản thân và người khác.
1.văn bản thuộc thể loại truyện truyền kì
2. Ngôi thứ ba
3. NV chính : lý hữu chí
+ Đặc điểm: dữ tợn ,tham lam,độc ác, ích kỉ,bạo ngược, coi thường đạo lý
4.chi tiết : thúc khoán xuống minh ti chứng kiến cảnh xử tội các linh hồn
Tác dụng: tăng tính hấp dẫn
5 truyện phê phán về cách sống độc ác ích kỉ gieo nhân nào gặp quả đấy, là lời răn dậy về việc sống lương thiện, sẻ chia và vì cộng đồng
câu 1Thể thơ: Tự do.Dấu hiệu: Số chữ trong các dòng thơ không bằng nhau (có dòng 7 chữ, dòng 8 chữ, dòng 9 chữ...); cách gieo vần và ngắt nhịp linh hoạt, không tuân theo quy tắc cố định của các thể thơ truyền thống.
câu2“Thời gian đi bằng bước chân của gió”: Gợi sự chuyển động nhanh, vô hình nhưng mạnh mẽ.“Ước mơ ta lớn lên / Cha mẹ thêm gần với đất”: Sự đối lập giữa sự trưởng thành của con cái và sự già đi của cha mẹ.Lá vàng đã héo thành than”: Sự biến đổi triệt để của sự vật theo thời gian.
câu3Phép so sánh: "Mặt trời đang dừng trước cửa / Như tấm bê tông nặng nề"
Về nội dung: Cụ thể hóa sự hiện diện của thời gian. Thời gian không còn trừu tượng mà trở nên hữu hình, có khối lượng, gây cảm giác đè nén, áp lực. Nó cho thấy sự ngưng đọng đầy trăn trở của tác giả trước ngưỡng cửa của sự thay đổi. Về nghệ thuật: Tăng sức gợi hình, gợi cảm; tạo ấn tượng mạnh về sự bế tắc hoặc sức nặng của suy ngẫm trong một khoảnh khắc nhất định.
câu4Tác giả nhận ra thời gian trôi qua rất nhanh qua những biến đổi của đời người (con lớn lên, cha mẹ già đi) và thiên nhiên (lá xanh thành lá vàng, héo thành than).
Đồng thời, đó còn là cảm hứng về sự thức tỉnh: con người cần nhìn nhận lại giá trị của cuộc sống hiện tại trước khi mọi thứ trôi tuột mất ("ngoảnh lại bây giờ mới thấy").
câu5Qua bài thơ, em rút ra thông điệp ý nghĩa về giá trị của thời gian và sự trân trọng cuộc sống. Thời gian vốn vô hình nhưng lại có sức mạnh biến chuyển vạn vật, đưa con người từ tuổi trẻ đến sự già nua một cách lặng lẽ. Vì vậy, chúng ta không nên sống hoài phí hay chìm đắm trong những hoài nghi vô ích. Thay vào đó, mỗi người cần biết yêu thương cha mẹ, nỗ lực thực hiện ước mơ và trân quý từng khoảnh khắc hiện tại. Đừng để đến khi "ngoảnh lại", mọi thứ đã tan biến như tro bụi mới cảm thấy hối tiếc.
Câu 1 (0,5 điểm). – Đoạn trích được viết theo thể thơ tự do. – Dấu hiệu để xác định: Số chữ trong mỗi dòng thơ không bằng nhau, không theo số lượng nhất định; không bị ràng buộc bởi niêm luật; vần điệu linh hoạt.
Câu 2 (0,5 điểm). – Học sinh chỉ ra được 02 hình ảnh thể hiện sự trôi chảy của thời gian. – Gợi ý trả lời: "Thời gian đi bằng bước chân của gió", "Cha mẹ thêm gần với đất", "Lá vàng đã héo thành than!",...
Câu 3 (1,0 điểm). – Biện pháp so sánh: "Ta bé bỏng như là đứa trẻ", "Mặt trời đang dừng trước cửa/ Như tấm bê tông nặng nề". – Tác dụng:
Câu 4 (1,0 điểm). Cảm hứng chủ đạo: Đoạn trích thể hiện sự chiêm nghiệm sâu sắc về thời gian, dòng chảy vừa âm thầm vừa khắc nghiệt, khiến con người trưởng thành nhưng cũng đánh mất những gì trong trẻo; qua đó bộc lộ tâm trạng bâng khuâng, tiếc nuối và suy tư về sự đổi thay của đời người.
Câu 5 (1,0 điểm). – Học sinh trả lời theo quan điểm cá nhân và đưa ra lí giải phù hợp. – Gợi ý trả lời: Thông điệp:
câu 1
Số chữ mỗi dòng không đều Không theo niêm luật, vần luật chặt chẽ là thơ tự do.
câu 2:
“Thời gian đi bằng bước chân của gió”
“Nhịp chuông đồng hồ như lửa / Đốt cháy lưới ngày thơ ngây”
câu 3
Làm cho thời gian trở nên cụ thể, hữu hình (như “tấm bê tông nặng nề”, “như lửa”)
nhấn mạnh sự khắc nghiệt, áp lực và sức tàn phá của thời gian, Gợi cảm xúc nặng nề, ám ảnh về sự trôi đi không thể níu giữ
câu 4
Suy ngẫm về sự trôi chảy nhanh chóng của thời gian
Nhận ra sự thay đổi của con người và cuộc đời (từ thơ ngây đến trưởng thành đến nuối tiếc)
Xen lẫn cảm xúc bâng khuâng, tiếc nuối, chiêm nghiệm
câu 5:
Thời gian trôi đi nhanh chóng và không thể quay lại. Khi còn trẻ, con người thường vô tư nên dễ lãng phí những khoảnh khắc quý giá. Đến khi nhìn lại, ta mới nhận ra nhiều điều đã qua đi và để lại tiếc nuối. Vì vậy, mỗi người cần biết trân trọng hiện tại, sống ý nghĩa và không lãng phí thời gian.
Câu 1: Số chữ trong các dòng không bằng nhau (dòng 5 chữ, 7 chữ, 8 chữ...)
Câu 2: Bước chân của gió; Nhịp chuông đồng hồ.
Câu 3: Nhấn mạnh sự nhỏ bé, bất lực của con người trước sự tàn nhẫn và sức nặng của thời gian. Thời gian không còn mơ mộng mà trở nên hữu hình, đè nặng lên kiếp người; Tăng tính hình tượng, gợi cảm hình về nỗi lo âu, trăn trở của nhân vật trữ tình.
Câu 4: Cảm hứng chủ đạo của đoạn trích là sự nuối tiếc và suy ngẫm sâu sắc về sự trôi chảy nhanh chóng, khắc nghiệt của thời gian. Qua đó, tác giả thể hiện nỗi trăn trở về giá trị của đời người và sự hữu hạn của kiếp nhân sinh.
Câu 5: Thông điệp ý nghĩa nhất mà văn bản gửi gắm chính là sự trân trọng giá trị của thời gian và từng khoảnh khắc trong cuộc sống. Thời gian trôi đi rất nhanh và không bao giờ trở lại, nó có thể thiêu rụi tuổi trẻ nhưng cũng làm chín muồi những trải nghiệm. Vì vậy, chúng ta không nên sống hoài, sống phí mà cần phải hành động, yêu thương và thực hiện ước mơ ngay từ hôm nay. Đừng để đến khi "lá vàng đã héo thành than" mới ngoảnh lại nuối tiếc thì đã quá muộn màng. Mỗi phút giây trôi qua đều là một món quà quý giá mà chúng ta cần nâng niu.
Câu 1:
vì bài thơ không theo nguyên tắc nào
Câu 2:
lớn lên và cha mẹ gần đất
Câu 3: Trong bài thơ "Thời gian" của Đoàn Mạnh Phương, biện pháp tu từ so sánh đóng vai trò quan trọng trong việc cụ thể hóa một khái niệm trừu tượng như thời gian, giúp người đọc cảm nhận được sự vận động và tác động của nó đối với đời sống con người.
Câu 4:
Cảm hứng đầu tiên bắt nguồn từ nhận thức về sự trôi chảy không ngừng của thời gian. Thời gian được ví như một thực thể có quyền năng làm phai nhạt và xóa nhòa mọi thứ
Câu 5:
Giữa một thế giới mà mọi thứ vật chất đều có thể phai tàn, thông điệp lớn nhất là hãy biết nâng niu cái Đẹp và Tình yêu. Đó là những thứ duy nhất có sức mạnh vượt qua sự băng hoại của thời gian. Đừng chỉ mải mê đuổi theo những giá trị nhất thời mà quên đi việc bồi đắp tâm hồn.
Câu 1:Hình ảnh "Thời gian qua kẽ tay": Một cách cụ thể hóa thời gian đầy sáng tạo. Thời gian vốn trừu tượng nhưng ở đây lại hiện hữu như một dòng chảy, len lỏi qua bàn tay con người. Nó nhắc nhở về sự bất lực của con người: chúng ta không thể nắm giữ hay ngăn chặn dòng chảy ấy."Rơi như tiếng sỏi trong lòng giếng cạn": Một hình ảnh so sánh cực kỳ độc đáo. Những kỷ niệm, những sự kiện rơi vào quá khứ không hề vang vọng mà chỉ để lại sự khô khốc, tĩnh mịch và rơi vào quên lãng.
Câu2:
Trong dòng chảy vô tận của vũ trụ, có một thứ tài sản mà mỗi người đều được ban tặng công bằng như nhau nhưng lại là thứ dễ bị lãng phí nhất: đó chính là thời gian. Có ý kiến cho rằng: "Thời gian là vàng bạc", nhưng thực tế, thời gian còn quý giá hơn cả vàng bạc, bởi vàng bạc có thể mua được, còn thời gian một khi đã trôi qua thì vĩnh viễn không bao giờ trở lại.
Trước hết, thời gian chính là thước đo giá trị của cuộc sống. Mỗi giây phút trôi qua đều gắn liền với những sự kiện, những trải nghiệm và những nỗ lực của con người. Đối với một học sinh, thời gian là cơ hội để tích lũy tri thức, rèn luyện kỹ năng cho tương lai. Đối với một nhà khoa học, thời gian là hành trình tìm tòi để cống hiến cho nhân loại. Nếu không có thời gian, mọi dự định, ước mơ của chúng ta sẽ mãi chỉ nằm trên trang giấy. Thời gian cho phép chúng ta hiện thực hóa lý tưởng và khẳng định giá trị bản thân.
Bên cạnh đó, thời gian còn là "liều thuốc" nhiệm màu. Nó giúp chữa lành những vết thương tâm hồn, giúp chúng ta nhìn nhận lại những sai lầm trong quá khứ để trưởng thành hơn. Theo quy luật tự nhiên, thời gian tạo nên sự thay đổi: hạt mầm cần thời gian để thành cây đại thụ, con người cần thời gian để tôi luyện bản lĩnh. Chính trong sự vận động không ngừng ấy, thời gian giúp chúng ta hiểu được ý nghĩa của sự kiên trì và lòng nhẫn nại.
Tuy nhiên, đặc tính đáng sợ nhất của thời gian là sự hữu hạn và tính một chiều. Không giống như một thước phim có thể tua lại, cuộc đời con người chỉ là một khoảng hẹp trong dòng thời gian vĩnh cửu. Nếu chúng ta chần chừ, lười biếng hoặc đắm chìm vào những thú vui vô bổ, chúng ta đang tự đánh mất đi cơ hội của chính mình. Sự lãng phí thời gian là sự lãng phí đáng tiếc nhất, bởi nó kéo theo sự trì trệ của cả một thế hệ và xã hội.
Hiện nay, trong thời đại công nghệ số, con người dễ dàng bị cuốn vào những vòng xoáy của mạng xã hội, trò chơi điện tử mà quên mất việc quản lý quỹ thời gian của mình. Để sử dụng thời gian hiệu quả, chúng ta cần học cách lập kế hoạch, xác định mục tiêu ưu tiên và sống trọn vẹn trong từng khoảnh khắc hiện tại (mindfulness). Đừng đợi đến ngày mai mới bắt đầu, vì như tục ngữ có câu:"Việc hôm nay chớ để ngày mai".
Tóm lại, thời gian là một món quà vô giá nhưng có hạn kỳ. Hiểu được tầm quan trọng của thời gian không phải để chúng ta sống trong lo âu, vội vã, mà để chúng ta biết trân trọng và sống có ích hơn. Hãy để mỗi phút giây trôi qua đều trở thành một mảnh ghép ý nghĩa trong bức tranh cuộc đời của chính bạn.
1. Thuộc thể thơ tự do
2. Hình ảnh "Thơi gian đi bằng bước chân gió" và hình ảnh "cha mẹ thêm gần với đất"
3. Biện pháp so sánh "ta bé bỏng như là đứa trẻ"
-tác dụng: là cho bài thơ trở nên sống động, làm cho người đọc hình dung rõ ràng, làm nổi bật cảm xúc nhỏ bé và làm nổi bất sự bất lực của con người trước thời gian, thời gian cứ trôi đi trôi mãi mà con người thì vẫn không theo kịp
4. Đoạn trích thể hiện sự chiếm hữu sâu sắc về thời gian dòng chảy âm thầm, thầm lặng
5. Thông điệp bài thơ:
Thời gian là một khái niệm không thể nắm bắt, nó đi bằng những bước chân gió khiến con người nhỏ bé không thể nào theo mãi được và lặng lẽ làm thay đổi tất cả. Bài thơ nhắc nhở con người đừng mãi mê với những điều xa vời hay những hoài nghi. Chúng ta phải nhận ra những giá trị quý giá đã dần thay đổi
Câu 1 – Đoạn trích được viết theo thể thơ tự do. – Dấu hiệu để xác định: Số chữ trong mỗi dòng thơ không bằng nhau, không theo số lượng nhất định; không bị ràng buộc bởi niêm luật; vần điệu linh hoạt.
Câu 2 – "Thời gian đi bằng bước chân của gió", "Cha mẹ thêm gần với đất", "Lá vàng đã héo thành than!",... Câu 3 – Biện pháp so sánh: "Ta bé bỏng như là đứa trẻ", "Mặt trời đang đứng trước cửa/ Như tấm bê tông nặng nề". – Tác dụng: + Về mặt hình thức: Làm cho hình ảnh thơ thêm sinh động, từ đó giúp người đọc dễ hình dung, liên tưởng. + Về mặt nội dung: Làm nổi bật cảm giác nhỏ bé, bất lực của con người trước thời gian; đồng thời gợi sự nặng nề, chậm chạp, đầy suy tư khi đối diện với dòng chảy thời gian.
Câu 4 Cảm hứng chủ đạo: Đoạn trích thể hiện sự chiêm nghiệm sâu sắc về thời gian, dòng chảy vừa âm thầm vừa khắc nghiệt, khiến con người trưởng thành nhưng cũng đánh mất những gì trong trẻo; qua đó bộc lộ tâm trạng bâng khuâng, tiếc nuối và suy tư về sự đổi thay của đời người Câu 5 -Thời gian trôi đi không thể quay trở lại, vì vậy mỗi người cần biết trân trọng từng khoảnh khắc của cuộc sống. Hãy sống có ý nghĩa, biết yêu thương gia đình và giữ gìn những giá trị tốt đẹp của tuổi trẻ. -Mỗi người cần ý thức về sự trưởng thành để không lãng phí thời gian vào những điều vô nghĩa, đồng thời biết nhìn lại quá khứ để sống tốt hơn ở hiện tại và tương lai. ---
Câu 1:
-Thể thơ: Tự do
- Dấu hiệu xác định: Số chữ mỗi dòng không cố định,cách ngắt nhịp và gieo vần không theo quy tắc nào
Câu 2:
1.”Ước mơ ta lớn lên
Cha mẹ gần thêm với đất”
-Chúng ta có thể hiểu rằng khi mình lớn lên thì cha mẹ sẽ ngày già đi theo thời gian
2.”Lá vàng đã héo thành than”
- Cho thấy được sự tàn phai,thay đổi của mọi thứ theo dòng chảy của thời gian
Câu 3:
Biện pháp tu từ so sánh trong câu:
“Nhịp chuông đồng hồ như lửa”
- Làm hình ảnh thêm sinh động,gợi cảm
-Tăng sức biểu đạt và giá trị của thời gian
Câu 4:
Cảm hứng chủ đạo: Sự tiếc nuối của tuổi thơ và sự trôi đi của dòng chảy thời gian
Câu 5:
Thông điệp:
Qua đoạn trích của Đoàn Mạnh Phương,thông điệp mà đoạn đem lại đến cho em là sự trân trọng giá trị của thời gian,vì mỗi giây mỗi phút trôi qua đều quý giá và nó là một dòng chảy không ngừng nghỉ,nó có thể làm thay đổi mọi thứ.Vì thế,nên chúng ta cần phải sống sao để không lãng phí đi khoảng thời gian chúng ta đang sống.
Câu 1: là thơ tự do vì không theo quy luật nào
Câu 2: lá vàng héo, con lớn lên
Câu 3: Trong bài thơ "Thời gian" của Đoàn Mạnh Phương, biện pháp tu từ so sánh đóng vai trò quan trọng trong việc cụ thể hóa một khái niệm trừu tượng như thời gian, giúp người đọc cảm nhận được sự vận động và tác động của nó đối với đời sống con người
Câu 4: Trong thơ của Đoàn Mạnh Phương, đặc biệt là bài "Thời gian", cảm hứng chủ đạo thường xoay quanh nỗi suy tư về sự hữu hạn của đời người trước dòng chảy vô thủy vô chung của tạo hóa.
Câu 5:Thông điệp đầu tiên là lời nhắc nhở về quy luật nghiệt ngã của tự nhiên: Thời gian là một dòng chảy một chiều, không bao giờ quay lại. Mỗi phút giây trôi qua đều mang theo một phần của cuộc đời, tuổi trẻ và cơ hội. Nhận thức được sự "ngắn ngủi" này không phải để bi quan, mà để chúng ta biết trân trọng giá trị của thời gian hơn
Câu 1
Số chữ mỗi dòng không đều Không theo niêm luật chặt chẽ
Câu 2
“Thời gian đi bằng bước chân của gió” “Năm tháng rộp phồng trên tay”
Câu 3
Làm nổi bật cảm nhận về thời gian nặng nề, chậm chạp (“mặt trời… như tấm bê tông nặng nề”) Tăng tính gợi hình, gợi cảm, giúp người đọc cảm nhận rõ áp lực của thời gian
Câu 4
Cảm hứng chủ đạo: Đoạn thơ thể hiện sự suy ngẫm về sự trôi đi của thời gian và những đổi thay của đời người. Qua đó bộc lộ tâm trạng tiếc nuối, chiêm nghiệm khi nhìn lại những điều đã qua.
Câu 5
Thông điệp: Thời gian trôi đi không bao giờ quay lại, vì vậy mỗi người cần biết trân trọng từng khoảnh khắc trong cuộc sống. Đừng để những ngày tháng trôi qua vô nghĩa rồi mới tiếc nuối. Hãy sống có mục tiêu, biết yêu thương gia đình và quan tâm đến những điều giản dị xung quanh. Đồng thời, cần biết nhìn lại bản thân để không lãng phí tuổi trẻ. Sống tích cực hôm nay chính là cách để không hối hận về sau.
Câu 1
Bài thơ trêndduowjc viết theo thể thơ tự do
Dâú hiệu nhận biết là số khổ dòng không xác định , số câu trong câu không cố định , số tiếng trong mỗi câu không đều , có dòng dà dòng ngắn và vần nhịp không tuân thủ theo quy luật nghiêm ngặt
Câu 2
Hai hình ảnh thể hiện sự trôi chảy của bài thơ trên là “Thời gian đi bằng bước chân của gió” là hình ảnh so sánh gợi thời gian trôi nhanh, nhẹ mà khó nắm bắt. “Nhịp chuông đồng hồ như lửa / Đốt cháy lưới ngày thơ ngây” là hình ảnh ẩn dụ cho thời gian không ngừng trôi, làm tuổi thơ và năm tháng dần qua đi.
Câu 3
Biện pháp so sánh ở khổ 2 bài thơ trên là Mặt trời đang đứng trước cửa / Như tấm bê tông nặng nề , Nhịp chuông đồng hồ như lửa Tác dụng:Làm hình ảnh thơ sinh động, giàu sức gợi.Nhấn mạnh sự nặng nề, áp lực của thời gian và bước đi gấp gáp của năm tháng.Gợi cảm giác thời gian trôi nhanh, có sức thiêu đốt tuổi trẻ, qua đó thể hiện sự suy ngẫm của tác giả về giá trị thời gian.
Câu 4
Cảm hứng chủ đạo của bài thơ là cảm hứng suy tư về thời gian và cuộc đời. Qua dòng chảy của thời gian, tác giả bộc lộ những trăn trở về sự đổi thay, sự trôi qua của tuổi trẻ, đồng thời gửi gắm lời nhắn nhủ con người phải biết trân trọng thời gian, sống có ý nghĩa.
Câu 5
Qua bài thơ em rút ra được Thông điệp Thời gian trôi qua rất nhanh và không thể quay trở lại, vì vậy con người cần biết trân trọng từng khoảnh khắc của cuộc sống, sống ý nghĩa, không lãng phí tuổi trẻ và biết quý trọng hiện tại.
C1: số chữ của các câu k bằng nhau ( có câu 7 chữ, có câu 8 chữ, có câu 9chữ). => thể thơ tự do.
C2: - thời gian đi bằng bước chân của gió - cha mẹ thêm gần với đất
C3: - làm cho câu thơ trở lên sinh động, giàu hình ảnh, tăng sức gợi hình gợi cảm. - cụ thể hóa sự trôi chảy của thgian thành nhx hình ảnh hữu hình. - nhấn mạnh sự tàn phá của thgian và tâm trạng trăn trở tiếc nuối của tác giả.
C4:-sự suy ngẫm sâu sắc và nỗi trăn trở đầy tính triết lý về sự trôi chảy nhanh chóng, nghiệt ngã của thời gian.
C5:
Câu 1:
Dấu hiệu là số chữ trong các dòng không bằng nhau (dòng 7, dòng 8), vần nhịp biến hóa linh hoạt theo mạch cảm xúc trăn trở của nhân vật trữ tình.
Câu 2:
- "Bước chân của gió": Gợi sự vô hình, nhanh chóng, không thể cầm nắm hay ngăn chặn.
- "Lá vàng đã héo thành than": Sự tàn phai tuyệt đối, nghiệt ngã của thời gian khi nhìn lại.
Câu 3:
Biện pháp so sánh:
- Làm nổi bật tâm thế nhỏ bé, chông chênh của con người trước dòng chảy mênh mông của vũ trụ.
- Hình ảnh "tấm bê tông nặng nề" cụ thể hóa áp lực tâm lí, sự ngột ngạt khi con người ý thức được sức nặng của tuổi tác và sự hữu hạn.
Câu 4:
Cảm hứng suy tư về triết học nhân sinh. Đó là nỗi đau đớn trước sự tàn phá của thời gian đối với kiếp người, đồng thời là lời tự thức tỉnh đầy ám ảnh về sự trôi chảy của đời người.
Câu 5:
Mỗi cá nhân cần có thái độ sống tỉnh thức. Đừng để thời gian trôi qua trong vô thức để rồi nhận về sự nuối tiếc muộn màng; hãy sống sâu sắc, tận hiến từng khoảnh khắc để "xanh tươi vòm lá" trước khi quy luật nghiệt ngã ập đến.
Câu1:
-thể thơ:Tự do
Câu2:
-‘thời gian đi bằng bước chân của gió ‘ ‘cha mẹ thêm gần với đất’
Câu3:
- giúp hình ảnh thơ thêm sinh động ,hấp dẫn hơn
- Làm nổi bật aamr giác nhỏ bé ,bất lực của con người trước thời gian; Đồng thời gợi sự nặng nề ,chậm chạp , đầy suy tư trước dòng thời gian
Câu4:
-thể hiện sự chiêm nghiếm sâu sắc về thời gian dòng chảy vừa âm thaàm vừa khắc nhiệt,khiến con người trưởng thành nhưng cũng mất đi những sự trong trẻo;qua đó bộc lộ tâm trạng bâng khuâng , suy tư và tiếc nối về sự thay đổi của con người qua thời gian
Câu 5:
-thơif gian trôi qua rất nhanh , chỉ đi mà không quay lại . Vì vậy ta nên trân trọng những khoảng thời gian đó . Hãy biết trân trọng gia đình. Biết cách nắm bắt cơ hội .
Câu 1: Đoạn trích "Thời gian" của Đoàn Mạnh Phương là những suy tư đầy trăn trở về sự trôi chảy khắc nghiệt của thời gian và sự hữu hạn của đời người. Giá trị nội dung trước hết nằm ở cách tác giả cụ thể hóa thời gian vốn vô hình thành những hình ảnh hữu hình đầy sức nặng như "bước chân của gió", "tấm bê tông nặng nề". Thời gian không chỉ là dòng chảy tự nhiên mà còn là tác nhân làm thay đổi số phận: khi ước mơ của con người lớn lên cũng là lúc cha mẹ già đi ("gần với đất"). Những hình ảnh đối lập như "vui còn trong mầm hạt" với "buồn đã chín ngọn cây" hay "lá xanh" hóa "thành than" đã nhấn mạnh sự tàn phá nhanh chóng của năm tháng đối với tuổi trẻ và sự ngây thơ. Qua đó, đoạn thơ không chỉ khơi gợi nỗi nuối tiếc, lo âu mà còn thức tỉnh người đọc về giá trị của hiện tại. Tác phẩm nhắc nhở chúng ta phải đối diện với thời gian bằng thái độ trân trọng, bởi mỗi giây phút trôi qua đều mang theo một phần sự sống không bao giờ trở lại.
Câu 2:
Thời gian là tài sản công bằng nhất nhưng cũng là thứ dễ mất đi nhất của mỗi người. Việc trân trọng thời gian chính là chìa khóa mở ra cánh cửa của thành công và một cuộc đời ý nghĩa.
Trân trọng thời gian trước hết là ý thức được giá trị của từng khoảnh khắc hiện tại. Khác với tiền bạc hay của cải, thời gian là một đại lượng tuyến tính, một khi đã trôi qua sẽ vĩnh viễn không thể lấy lại. Khi biết nâng niu thời gian, chúng ta sẽ sống một cách có kế hoạch, nỗ lực làm việc và học tập để không rơi vào trạng thái trì trệ. Mỗi phút giây được sử dụng hữu ích là một bước tiến gần hơn đến ước mơ, giúp ta tích lũy kiến thức và rèn luyện bản thân.
Ý nghĩa của việc trân trọng thời gian còn nằm ở việc bồi đắp tình cảm. Thời gian giúp chúng ta nhận ra sự già đi của cha mẹ, sự trưởng thành của bạn bè để kịp thời trao đi yêu thương. Người biết quý trọng thời gian sẽ không để những lời xin lỗi hay cảm ơn trở nên muộn màng. Hơn nữa, sống trọn vẹn từng phút giây giúp con người thoát khỏi nỗi ám ảnh của sự hối tiếc. Khi nhìn lại quá khứ, ta có thể tự hào vì đã sống hết mình, đã "cháy" hết công suất cho những đam mê thay vì để thời gian "héo thành than" một cách vô nghĩa.Tuy nhiên, trong xã hội hiện đại, nhiều người đang lãng phí thời gian vào những thú vui vô bổ trên không gian mạng hoặc đắm chìm trong sự trì hoãn. Đó là lối sống đáng phê phán, bởi lãng phí thời gian chính là lãng phí sự sống.
Tóm lại, thời gian không chờ đợi bất cứ ai. Là những học sinh đang đứng trước ngưỡng cửa của tương lai, chúng ta cần học cách quản lý thời gian khoa học, biến mỗi giây phút thành những giá trị thực tế. Hãy sống sao cho mỗi ngày trôi qua đều là một dấu ấn đáng nhớ, bởi "thời gian là vàng", nhưng giá trị của một cuộc đời nỗ lực còn quý hơn cả vàng mười.
Câu 1:-đoạn trích được viết theo thể thơ tự do -dấu hiệu xác định là số chữ trong thơ không bằng nhau,không theo số lượng nhất định và không bị rằng buộc bởi niêm luật Câu 2:Có 2 hình ảnh thể hiện sự trôi chảy của thời gian -thời gian đi bằng bước chân của gió -ba mẹ thêm gần với đất Câu 3:Biện pháp so sánh:"ta bé bỏng như là đứa trẻ","mặt trời đang dừng trước cửa/như tấm bê tông nặng nề" -Tác dụng: +Về mặt hình thức:Thêm phần sinh động cho bài thơ,tạo cảm giác gần gũi giúp người đọc dễ hình dung rõ ràng về khung cảnh mà tác giả đang kể hơn +Về mặt nội dung:Làm nổi bật cảm giác con người nhỏ bé chỉ nhìn thời gian trôi từng chút mà không thể làm được gì,đồng thời gợi sự chậm chạp mệt mỏi khi đối diện với thời gian Câu 4:Cảm hứng chủ đạo:Bài thơ thể hiện lòng chiêm nghiệm sâu sắc về thời gian,âm thầm lặng lẽ nhưng vô cùng khắc nghiệt,nghiệt ngã khiến con người lớn lên bỏ đi 1 khoảng thời gian trong trẻo,nên thơ qua đó bộc lộ tâm trạng nuối tiếc suy tư về khoảng thời gian lúc trước mà mình đã đi qua Câu 5:Thông điệp:Thời gian không chờ 1 ai vì vậy nên hãy trân trọng mọi khoảnh khắc mà mình có thể biết giữ gìn những hạnh phúc tuổi trẻ mà mình đang bước đi,yêu thương bên cạnh gia đình khi họ vẫn còn ở đây.Tránh làm những việc vô tri làm lãng phí thời gian từng phút trôi qua ở đâu đó lại có người đang đối chọi với căn bệnh quái ác.
câu 1
- Đoạn trích được viết theo thể thơ tự do.
Câu 2
Câu 3
Tác dụng:
Bài 1.
Câu 1
Dấu hiệu để xác định thể thơ của đoạn trích là:
→ Đoạn trích được viết theo thể thơ tự do.
Câu 2.
Hai hình ảnh thể hiện sự trôi chảy của thời gian trong đoạn trích:
Câu 3.
Biện pháp tu từ so sánh trong khổ thơ thứ hai:
“Ta bé bỏng như là đứa trẻ”.
“Mặt trời đang dừng trước cửa/ Như tấm bê tông nặng nề”.
Tác dụng:
-Làm nổi bật sự nhỏ bé, non nớt của con người trước thời gian vô tận.
-Gợi cảm giác thời gian vừa gần gũi vừa nặng nề, tạo nên những suy tư sâu sắc về đời người.
-Tăng tính biểu cảm và chiều sâu triết lí cho đoạn thơ.
câu 4
Đoạn trích mang cảm hứng chủ đạo là sự suy ngẫm, chiêm nghiệm về thời gian và đời người. Nhà thơ cảm nhận thời gian luôn vận động không ngừng, khiến con người lớn lên, cha mẹ già đi, tuổi trẻ dần mất. Trước dòng chảy ấy, con người nhận ra sự hữu hạn của đời sống, từ đó bộc lộ niềm bâng khuâng, tiếc nuối và khát vọng trân trọng từng khoảnh khắc của cuộc đời.
câu 5.
Văn bản gửi đến em thông điệp rằng thời gian trôi đi không bao giờ trở lại nên mỗi người cần biết quý trọng từng phút giây của cuộc sống. Thời gian làm con người trưởng thành nhưng cũng khiến tuổi trẻ, niềm vui và những điều đẹp đẽ dần qua đi. Vì vậy, chúng ta cần sống có ý nghĩa, biết yêu thương cha mẹ, trân trọng hiện tại và nỗ lực thực hiện ước mơ của mình. Đừng để khi ngoảnh lại mới tiếc nuối vì đã lãng phí thời gian. Sống tích cực hôm nay chính là cách làm cho cuộc đời trở nên có giá trị hơn.
1.
- Thể thơ : Tự do
- Dấu hiệu :
+ Số chữ / dòng : Không hạn định ( có câu 6 chữ, câu 8 chữ, câu 5 chữ )
+ Số dòng / khổ : Không hạn định
+ Nhịp điệu : Linh hoạt ( 2/2/2/2 ; 3/4 ; 3/2/3 ; 4/2 ; 2/4 ;...)
+ Vần : Linh hoạt ( tay - ngây; sang - than; hạt - cây;...)
2. Hai hình ảnh thể hiện sự trôi chảy của thời gian trong đoạn trích
+ Thời gian đi bằng bước chân của gió
+ Cha mẹ thêm gần với đất
3.
- Biện pháp tu từ : So sánh : " Ta bé bỏng như là đứa trẻ "
- Tác dụng :
+ Giúp câu văn câu thơ thêm sinh động, gợi hình ảnh, cảm xúc, chân thực, sống động, sâu sắc hơn
+ Làm nổi bật sự nhỏ bé của kiếp nhân sinh khi đứng trước dòng chảy vô hạn của thời gian và sự hữu hạn của đời người
+ Thể hiện trạng thái ngỡ ngàng, hoang mang, bất an của tác giả nói riêng và mọi người nói chung
4. Cảm hứng chủ đạo của bài thơ trên là niềm suy tư, trăn trở sâu sắc pha chút lo âu, xót xa trước dòng chảy khắc nghiệt của thời gian và quy luật hà khắc của một đời người. Trước hết, cảm hứng ấy được khơi nguồn từ sự thức tỉnh về tốc độ trôi chảy mau lẹ và vô hình của thời gian, thời gian không vì ai mà chậm trễ, nó "đi bằng bước chân của gió", cũng tương đương với việc "ước mơ ta lớn lên" thì "cha mẹ thêm gần với đất". Tiếp theo, trạng thái bất an ấy chính là cái tôi cá nhân khi đối diện với vũ trụ bao la, trước cái "thăm thẳm" của thời gian, con người trở nên "bé bỏng như là đứa trẻ", chúng hiện hình là "tấm bê tông nặng nề" hay như "ngọn lửa thiêu đốt". Cuối cùng, cảm hứng ấy kết lại ở niềm nuối tiếc khôn nguôi và sự bừng tỉnh muộn màng khi "ngước lên" thấy "xanh tươi vòm lá" , "ngoảnh lại" thấy "lá vàng đã héo thành than".
5. Qua bài thơ "Thời gian" , tác giả Đoàn Mạnh Phương đã gửi gắm đến người đọc rất nhiều thông điệp như sự trân trọng hiện tại và tình cảm gia đình. Từ đó em nhận thức được giá trị của thời gian, tình cảm gia đình bởi lẽ thời gian là dòng chảy tuyến tính, vô hạn và không vì ai hay điều gì mà lắng đọng, đời người lại vô cùng hữu hạn, chúng ta lớn lên cũng chính là sự già đi của người bên cạnh. Vậy nên thay vì để năm tháng trôi qua hoài phí, sống trong nỗi buồn hoài nghi, mỗi người cần biết yêu thương cha mẹ nhiều hơn; sống chủ động, cống hiến, có trách nhiệm với gia đình, người thân; nuôi dưỡng tình yêu từ trong tâm hồn hay khi còn nhỏ và trân quý từng khoảnh khắc, kỉ niệm, niềm vui, nỗi buồn trong cuộc sống. Thiết nghĩ, đây không chỉ là thông điệp ý nghĩa với riêng em mà có ý nghĩa với tất cả mọi người.