Đoạn trích trong bài "Ta đi tới" đã vẽ nên một bức tranh đẹp, rực rỡ, tươi sáng về thiên nhiên đất nước, tạo cho người đọc niềm tự hào về thiên nhiên đất nước:
"Đẹp vô cùng, Tổ quốc ta ơi!
Rừng cọ đồi chè đồng xanh ngào ngạt
Nắng chói sông Lô, hò ô tiếng hát
Chuyến phà rào rạt bến nước Bình Ca ..."
Mở đầu đoạn thơ, tác giả đã sử dụng nghệ thuật đảo ngữ kết hợp với câu cảm thán nhằm nhấn mạnh cảm xúc tự hào về Tổ quốc quê hương. Câu thơ đầu thể hiện tình cảm yêu mến, mãnh liệt của tác giả đối với quê hương, đất nước. Câu thơ thứ hai tác giả đã gợi ra những hình ảnh đậm chất thơ "rừng cọ, đồi chè, đồng xanh". Bức tranh quê hương hiện ra vừa rực rỡ màu sắc vừa khoáng đạt về không gian. Không chỉ vậy, ở câu thơ thứ ba còn có cái chói chang của nắng âm thanh vang vọng của những câu hò. Câu thơ cuối, với nhịp 4/4, hình ảnh "chuyến phà", "bến nước" kết hợp với từ láy "rào rạt" đã một lần nữa mở ra không gian khoáng đạt đầy tự hào của thiên nhiên đất nước. Đoạn trích nằm ở khổ đầu của bài thơ, bài thơ viết trong bối cảnh những năm 1945, đất nước trong thời kì kháng chiến chống Pháp giành thắng lợi. Qua đó ta càng thêm hiểu rõ hơn tâm trạng và tình cảm của tác giả đối với quê hương đất nước.