Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Bài Làm (bạn tham khảo những ý chính này nhé)
Khổ thơ đầu tiên của bài Viếng lăng Bác diễn tả những cảm xúc chân thành, xúc động của nhà thơ khi đến thăm lăng Bác. Câu thơ có tính thông báo “Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác” là lời nói chân thành, xúc động của một người con khi từ miền Nam ra thăm lăng Bác. Tác giả dùng từ “thăm” để giảm nhẹ nỗi đau mất mát và như để khẳng định Người còn mãi. Cách xưng hô thân mật xưng con như người con về thăm cha, thăm nơi Bác nghỉ, nỗi đau như cố giấu mà giọng thơ vẫn có những điều đau xót, ngậm ngùi. Hình ảnh gây ấn tượng đầu tiên với Bác chính là hình ảnh hàng tre “xanh xanh”. Trong góc nhìn xúc động của nhà thơ, hàng tre vừa có cái nhìn thực, vừa là hình ảnh ẩn dụ biểu tượng cho sức sống kiên định, dũng cảm của dân tộc. Hình ảnh hàng tre “bão táp mưa sa đứng thẳng hàng” giàu ý nghĩa liên tưởng, mang biểu tượng của tâm hồn thanh cao, sự quật cường của người Việt.Khổ thơ một đã bộc lộ rõ nhữn tình cảm chân thành,tha thiết valongf thành kính của nhà thơ và của mọi người đối với Bác khi đứng trước Lăng Bacs.
Khổ thơ đầu tiên của bài Viếng lăng Bác diễn tả những cảm xúc chân thành, xúc động của nhà thơ khi đến thăm lăng Bác. Câu thơ có tính thông báo “Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác” là lời nói chân thành, xúc động của một người con khi từ miền Nam ra thăm lăng Bác. Tác giả dùng từ “thăm” để giảm nhẹ nỗi đau mất mát và như để khẳng định Người còn mãi. Cách xưng hô thân mật xưng con như người con về thăm cha, thăm nơi Bác nghỉ, nỗi đau như cố giấu mà giọng thơ vẫn có những điều đau xót, ngậm ngùi. Hình ảnh gây ấn tượng đầu tiên với Bác chính là hình ảnh hàng tre “xanh xanh”. Trong góc nhìn xúc động của nhà thơ, hàng tre vừa có cái nhìn thực, vừa là hình ảnh ẩn dụ biểu tượng cho sức sống kiên định, dũng cảm của dân tộc. Hình ảnh hàng tre “bão táp mưa sa đứng thẳng hàng” giàu ý nghĩa liên tưởng, mang biểu tượng của tâm hồn thanh cao, sự quật cường của người Việt.
Tham khảo!
Mưa đúng là đã thôi mưa rồi nhỉ
Bầu trời cao không một tí mây đen
Chỉ cuộc đời là thấy lắm bon chen
Đất cũng chật mà lòng người cũng chật
Chỉ có nắng với mưa là chân thật
Thích là rơi, không thích lại thu vào
Mặc cho người thấy thiếu cứ kêu gào
Mưa nắng trốn chỉ ra khi nào thích
Có những lúc nắng mưa đều tinh nghịch
Chạy đuổi nhau cùng lúc ở trên cao
Thế là người dưới đất phải nháo nhào
Vừa nắng đấy, cái ào mưa tuôn xuống
Người đi đường tha hồ mà luống cuống
Vừa ướt xong, lại nắng xuống khô rồi
Cứ thế này chắc ốm hết trời ơi
Nhưng như vậy thì cuộc đời mới đẹp.
CON CHỒN NGỒI CẠNH CON NAI
CON NAI THẤY THẾ LIẾM TAI CHON CHỒN
CON NAI NGỒI CẠNH CON CHỒN
CON CHỒN THẤY THẾ LIẾM L*N CON NAI
Khổ thơ đầu tiên của bài Viếng lăng Bác diễn tả những cảm xúc chân thành, xúc động của nhà thơ khi đến thăm lăng Bác. Câu thơ có tính thông báo “Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác” là lời nói chân thành, xúc động của một người con khi từ miền Nam ra thăm lăng Bác. Tác giả dùng từ “thăm” để giảm nhẹ nỗi đau mất mát và như để khẳng định Người còn mãi. Cách xưng hô thân mật xưng con như người con về thăm cha, thăm nơi Bác nghỉ, nỗi đau như cố giấu mà giọng thơ vẫn có những điều đau xót, ngậm ngùi. Hình ảnh gây ấn tượng đầu tiên với Bác chính là hình ảnh hàng tre “xanh xanh”. Trong góc nhìn xúc động của nhà thơ, hàng tre vừa có cái nhìn thực, vừa là hình ảnh ẩn dụ biểu tượng cho sức sống kiên định, dũng cảm của dân tộc. Hình ảnh hàng tre “bão táp mưa sa đứng thẳng hàng” giàu ý nghĩa liên tưởng, mang biểu tượng của tâm hồn thanh cao, sự quật cường của người Việt.
Khổ thơ đầu tiên của bài Viếng lăng Bác diễn tả những cảm xúc chân thành, xúc động của nhà thơ khi đến thăm lăng Bác. Câu thơ có tính thông báo “Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác” là lời nói chân thành, xúc động của một người con khi từ miền Nam ra thăm lăng Bác. Tác giả dùng từ “thăm” để giảm nhẹ nỗi đau mất mát và như để khẳng định Người còn mãi. Cách xưng hô thân mật xưng con như người con về thăm cha, thăm nơi Bác nghỉ, nỗi đau như cố giấu mà giọng thơ vẫn có những điều đau xót, ngậm ngùi. Hình ảnh gây ấn tượng đầu tiên với Bác chính là hình ảnh hàng tre “xanh xanh”. Trong góc nhìn xúc động của nhà thơ, hàng tre vừa có cái nhìn thực, vừa là hình ảnh ẩn dụ biểu tượng cho sức sống kiên định, dũng cảm của dân tộc. Hình ảnh hàng tre “bão táp mưa sa đứng thẳng hàng” giàu ý nghĩa liên tưởng, mang biểu tượng của tâm hồn thanh cao, sự quật cường của người Việt.
Có một ông lão bệnh nặng sắp chết nhưng ông rất sợ. Một người bạn tới thăm, ông liền than thở:
- Tôi chắc chết mất. Không biết chết có sướng không?
- Dĩ nhiên là sướng rồi.
- Sao ông biết?
- Nếu sau khi chết mà không sướng, người ta chết sẽ đều trốn về cả chứ. Đằng này chẳng thấy một người chết nào về cả, đủ biết chết là sướng rồi!
- Thế là ông kia không sợ nữa và cũng thanh thản ra đi.
*Bữa cơm của Mạ*
Con lại về gọi vang từ đầu ngõ
Mạ mừng mừng: "Mi đó hả à tư?"
Ôi đôi mắt đã không như truớc nữa
Chỉ còn dòng khô khốc, mỏi mòn trông.
Con lại về quỳ dưới chân của mạ
Lầm lỗi rồi, con khóc ngỡ ngày thơ
Ôi đôi tay nhăn gầy, bao vết sạn
Xoa lên đầu: "Đừng khóc, lớn rồi con!"
Con lại về ngon lành cơm của mạ
Niêu cá đồng ngan ngát vị phù sa
Dĩa rau dền, bát khổ qua nhân nhẫn
Mà miệng cuời "Mạ vẫn nhất trần gian!"
NĂM tròn xin tiễn tiết đông qua
MỚI đón xuân tươi đến mọi nhà
CHÚC tặng trên đời thêm chữ Hỷ
MỪNG vui khắp chốn cất lời ca
HẠNH dung lễ nghĩa ngời tâm ngọc
PHÚC lộc, công danh rạng ánh ngà
CHAN chát trống kèn, Lân hợp cảnh
HÒA đàn, tấu sáo rộn ràng ca
Một năm bốn mùa
Mỗi mùa một khác
Mỗi mùa một khác
Thay đổi từng ngày
Mùa xuân đã đến
Hoa lá đâm chồi
Khí hậu ấm áp
Đón tết về nhà
Khi xuân đi qua
Hạ đã bắt đầu
Cái nắng râm ran
Giữa buổi trưa hè
Lá vàng lại rơi
Mùa thu đã đến
Học sinh đến trường
Chào năm học mới
Lạnh giá nhất năm
Ai ai cũng biết
Mùa đông bao phủ
Khắp cả vùng trời
Mỗi mùa khác nhau
Nhưng thật vui vẻ
Từ từ trôi qua
Lại một mùa mới
Không thể giận nhưng chẳng thể thương
Anh với em mọi chuyện đã tỏ tường
Ngày anh đến nếu như không lừa dối
Có lẽ giờ ta đã hóa người thương
Không thể ghét cũng chẳng thể thứ tha
Tình chúng ta nay đơn giản chỉ là
Chưa bắt đầu đã vội vàng kết thúc
Mọi chuyện rồi cũng sẽ chóng phôi pha
Phải làm sao trong những ngày sắp tới
Khi tim em giờ đã quá chơi vơi
Không thể khóc cũng chẳng thể cười
Lòng đã nguội, niềm tin không còn nữa
Gió _Kẻ gieo sầu nhân thế
Có con mèo be bé ~
Nằm bên cạnh cây me :v
Này cái cậu cutee :>
Làm người yêu tớ nhé !!
KÝ SỰ MÙA THU
Sao trời xanh, sao mây trắng nắng vàng
Sao lá rụng, sao sương gió nhẹ…
Ta đã hiểu vì ta “nhà vật lý”.
Còn lòng ta xao xuyến… ấy là sao?
Thu đã sang bão vẫn rớt mưa rào,
Bạn Bạn mất hay sao trời nặng hạt.
Đội mưa đến nhà người vừa mới khuất
Nước mắt trời hòa nhập nước mắt ta!
Tiễn bạn đi lòng nhớ những thu xa
Ta cùng bạn la cà đường Kiev
Những phố nắng “kastan” vàng tuyệt đẹp(*)
Chẳng bao giờ còn dịp bước chân qua!
Kiev ơi! Ngàn vạn dặm cách xa!
Ta ngửi được lốp ô tô cháy khét
Mùi chiến tranh mùi máu tanh xác chết
Ở Lugansk, ở Đônhetsk tơi bời!
Sao hận thù, sao ngu xuẩn, dở hơi
Sao đạn nổ, sao bom rơi, người chết….
Ta không hiểu, không bao giờ hiểu hết
Cớ làm sao người cứ giết hại người?
mình làm thơ hay hông
Chiều chiều ngồi võng đưa qua lại
Tiếng gió xào xạc, thật vui tai
Phong cảnh hữu tình, nhìn vui mắt
Cảm thấy ta chỉ muốn nằm dài
Phong cảnh quê mình, sao đẹp quá
Nơi mà đáng sống, có đâu xa
Chỉ là nơi "chôn rau cắt rốn"
Canh chua, ruộng lúa, nơi quê nhà
Giả sử sau này có đi xa
Lòng ta vẫn sẽ hướng về nhà
Nhớ những ngày ra sông bắt cá
Và chơi vui với đám bạn gần nhà
Khi mình về, cha mừng, mẹ khóc
Canh chua cá lóc, được bưng ra
Chua chua, ngọt ngọt thật hạnh phúc
Chỉ muốn ở đây tới lúc già