Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Nhắc đến quê hương em thì không ai không nhớ tới đặc sản nổi tiếng đó là nhãn lồng Hưng Yên. Dọc những con đường làng thì hai bên đều là những hàng nhãn lâu năm được người dân nơi đây trồng.
Giữa sân trường tôi có một cây phượng vĩ đang nở rộ những chùm hoa thắm tươi như báo hiệu cho chúng tôi một mùa hè nữa lại bắt đầu.
Cây phượng vĩ đã nhiều tuổi lắm rồi. Thân cây to đến mấy người ôm không xuể. Dưới gốc phượng có đến mấy cái rễ to, nhỏ khác nhau. Cái thì trồi lên trên mặt đất vài mét mới chui xuống dưới, cái thì ngoằn ngoèo, cái thì thẳng đuột. Tán phượng thì xòe rộng ra như cái dù phi công trùm lấy một khoảng sân rộng, che bóng mát cho tụi nhỏ chúng tôi. Trên những cành phượng cao tít, chim chóc thường đến clây ca hát líu lo làm cho cả sân trường không chỉ rộn rã tiếng trẻ thơ mà còn âm vang cả một bản hợp xướng của nhiều loài chim.
Giữa khoảng trời mênh mông, những chùm phượng nổi lên một màu đỏ rực. Đây là hình ảnh đọng lại trong tâm tưởng tôi mỗi khi tiếng ve sầu bắt đầu râm ran trên các cành phượng và phượng bắt dầu ra hoa đón mùa hè đến. Hè sắp về thời gian thúc giục tụi nhỏ chúng tôi mau mau luyện bài chuẩn bị cho kỳ thi sắp tới. Và đây cũng là khoảng thời gian chuẩn bị chia tay nhau trong mấy tháng hè. Rồi đây nữa, những trang lưu bút hồn nhiên, ngây thơ nhưng chứa đầy những cảm xúc tình bạn. Trong ấy có thể là những kỉ niệm buồn vùi với những cánh phượng hồng ép khô thành con bướm máu huyết dụ gợi nhớ những ngày học bên nhau dưới gốc phượng này. Và sau nữa, những cơn mưa mùa hạ sẽ đến, xác phượng khắp sân trường đỏ hồng như xác pháo. Nhưng khi hè qua đi, năm học mới lại đến, phượng đâm chồi nảy lộc… Cứ thế, cứ thế, phượng lại ra hoa, thắp đỏ cả một vùng trời, báo hiệu năm học mới sắp kết thúc. Và hè lại đến.
Giã từ những cành phượng thắm, lòng tôi lại cảm thấy xao xuyến bâng khuâng khi phải chia tay với cây phượng thân yêu, chia tay với những người bạn cùng trường với biết bao lưu luyến.
:A
Giữa sân trường tôi có một cây phượng vĩ đang nở rộ những chùm hoa thắm tươi như báo hiệu cho chúng tôi một mùa hè nữa lại bắt đầu.
Cây phượng vĩ đã nhiều tuổi lắm rồi. Thân cây to đến mấy người ôm không xuể. Dưới gốc phượng có đến mấy cái rễ to, nhỏ khác nhau. Cái thì trồi lên trên mặt đất vài mét mới chui xuống dưới, cái thì ngoằn ngoèo, cái thì thẳng đuột. Tán phượng thì xòe rộng ra như cái dù phi công trùm lấy một khoảng sân rộng, che bóng mát cho tụi nhỏ chúng tôi. Trên những cành phượng cao tít, chim chóc thường đến clây ca hát líu lo làm cho cả sân trường không chỉ rộn rã tiếng trẻ thơ mà còn âm vang cả một bản hợp xướng của nhiều loài chim.
Giữa khoảng trời mênh mông, những chùm phượng nổi lên một màu đỏ rực. Đây là hình ảnh đọng lại trong tâm tưởng tôi mỗi khi tiếng ve sầu bắt đầu râm ran trên các cành phượng và phượng bắt dầu ra hoa đón mùa hè đến. Hè sắp về thời gian thúc giục tụi nhỏ chúng tôi mau mau luyện bài chuẩn bị cho kỳ thi sắp tới. Và đây cũng là khoảng thời gian chuẩn bị chia tay nhau trong mấy tháng hè. Rồi đây nữa, những trang lưu bút hồn nhiên, ngây thơ nhưng chứa đầy những cảm xúc tình bạn. Trong ấy có thể là những kỉ niệm buồn vùi với những cánh phượng hồng ép khô thành con bướm máu huyết dụ gợi nhớ những ngày học bên nhau dưới gốc phượng này. Và sau nữa, những cơn mưa mùa hạ sẽ đến, xác phượng khắp sân trường đỏ hồng như xác pháo. Nhưng khi hè qua đi, năm học mới lại đến, phượng đâm chồi nảy lộc… Cứ thế, cứ thế, phượng lại ra hoa, thắp đỏ cả một vùng trời, báo hiệu năm học mới sắp kết thúc. Và hè lại đến.
Giã từ những cành phượng thắm, lòng tôi lại cảm thấy xao xuyến bâng khuâng khi phải chia tay với cây phượng thân yêu, chia tay với những người bạn cùng trường với biết bao lưu luyến.
Kết bài
Cây xương rồng là loài em thích bởi cây mang đặc điểm mà loài người chúng ta cần học hỏi là thích nghi tốt với môi trường kể cả không thuận lợi.
Dưới gốc đa này,, người làng đưa tiễn nhau đi xa bịn rịn, lưu luyến. Và cũng dưới gốc đa này người làng thường dừng chân nghỉ lại sau những buổi làm đồng mệt nhọc. Cây đa như một biểu tượng của què hương, là bến đậu của bao nỗi nhớ, niềm thương của những người con xa quê mỗi lần nghĩ đến quê cha, đất tổ.”
Dưới gốc đa này,, người làng đưa tiễn nhau đi xa bịn rịn, lưu luyến. Và cũng dưới gốc đa này người làng thường dừng chân nghỉ lại sau những buổi làm đồng mệt nhọc. Cây đa như một biểu tượng của què hương, là bến đậu của bao nỗi nhớ, niềm thương của những người con xa quê mỗi lần nghĩ đến quê cha, đất tổ.”
(Tả cây cam)
Thu về, mang theo bao trái chín đến với mọi nhà. Trong khoảng sân nhỏ của ông tôi, cây cam mật ông trồng đã trĩu quả.
Chao ôi ! Trông cây cam mật mới thích mắt làm sao ! Mới ngày nào quả đang còn tí xíu như những quả chanh, da dày xanh đậm có vẻ xù xì. Nhưng sau đó, làn da ấy cứ mỏng dần rồi từ màu xanh chuyển sang màu xanh nhạt theo từng ngày, từng tháng. Đến hôm nay, những chùm cam ấy đã vàng hươm, mọng nước. Chúng như những chiếc đèn lồng nhỏ treo lơ lửng trên cây từng chùm quả nặng trĩu đung đưa nhè nhẹ theo làn gió thu. Mặc dầu đã có nhiều cành tre chống đỡ những các nhánh cam ấy vẫn cứ sà xuống gần mặt đất. Thân cây khoác chiếc áo màu xanh giản dị đứng đó trụ đỡ cho những cành chi chít quả, “Tích! Tích!”, chú chim sâu nào đó đang nhảy nhót trên cành đưa chiếc mỏ xinh xinh vạch lá tìm sâu. Hai ông cháu đứng bên nhau ngắm nhìn chùm quả chín. Gió vườn xào xạc như ru các quả cam vào giấc ngủ say nồng. Chắc là trong giấc mơ, chúng sẽ rất vui khi được biết những múi cam ngọt ngào sẽ làm mát lòng bao người trong những lúc mệt nhọc.
Đứng trước cây cam vàng trĩu quả, lòng em dạt dào niềm vui. Ôi! Những quả cam là kết quả của bao ngày vun xới, chăm sóc. Cây cam chứa đựng mồ hôi, công sức của ông em nên em yêu quý nó vô cùng
K mik nha
Bù điểm hỏi đáp
HUuu
Tả Một cây bóng mát
Mỗi khi đến trường của anh trai em, em đều rất ấn tượng hàng phượng vĩ ở sân trường và em thường ngồi dưới gốc cây phượng chờ anh trai em học xong để về cùng.
Hàng phượng vĩ này chắc là rất nhiều tuổi rồi, thân cây to khoảng ba người ôm, vỏ cây sần sùi, các nhánh rễ cây mọc lồm cồm nổi lên cả trên mặt đất. Cây phượng có rất nhiều cành to vươn rộng ra các hướng như cánh tay người khổng lồ. Lá phượng nhỏ li ti nhưng cũng đủ tre mát cả một khoảng sân trường. Hoa phượng rất đẹp, màu đỏ tươi, cánh hoa như cánh bướm, hoa thường mọc thành chùm nhuộm đỏ cả một khoảng sân trường, em thường thấy các anh chị tặng hoa phượng cho nhau và vui chơi dưới tán cây vào giờ ra chơi.
Mỗi khi hoa phượng nở, báo hiệu một mùa hè đã đến, là mùa chúng em phải thi kết thúc năm học, và cũng là mùa em yêu thích vì em sắp được nghỉ hè để đi du lịch cùng gia đình, tắm biển, thăm ông bà ở quê.
Giữa sân trường tôi sừng sững một cây phượng đang nở rộ những chùm hoa thắm tươi như báo hiệu cho chúng tôi một mùa hè nữa lại bắt đầu.
Cây phượng đã nhiều tuổi lắm rồi. Thân cây to dễ đến mấy người ôm không xuể. Dưới gốc phượng có đến mấy cái rễ to nhỏ khác nhau. Cái thì trồi lên trên mặt đất vài mét mới chui xuống dưới. Cái thì ngoằn ngoèo, cái thì thẳng đuột. Tán phượng thì xòe rộng ra như cái dù phi công trùm lây một khoảng sân rộng, che bóng mát cho tụi nhỏ chúng tôi. Trên những cành phượng cao tít chim chóc thường đến đây ca hát líu lo làm cho sân trường không chỉ rộn rã tiếng trẻ thơ mà còn âm vang cả một bản hợp xướng yêu đời của người và chim.
Giữa khoảng trời mênh mông, những chùm phượng nổi lên một màu đỏ rực như có ai đó bắn lên một chùm pháo trong đêm giao thừa đón mừng thiên niên kỉ mới. Đây là hình ảnh đọng lại trong tâm tưởng tôi mỗi khi tiếng ve sầu bắt đầu râm ran trên các cành phượng và phượng bắt đầu ra hoa rồi hè đến. Hè sắp về là y như phượng khoe sắc là dấu ấn thời gian thúc giục tụi nhỏ chúng tôi mau mau luyện bài chuẩn bị kì thi sắp tới. Và đây cũng là khoảng thời gian chuẩn bị tinh thần chia tay nhau trong mấy tháng hè đầy bịn rịn và nhớ nhung.
Rồi đây nữa, những trang lưu bút hồn nhiên, ngây thơ nhưng chứa đầy những cảm xúc tình bạn. Trong ấy có thể là những kỉ niệm buồn vui với những cánh phượng hồng ép khô thành con bướm màu huyết dụ, gợi nhớ những ngày học bên nhau dưới gốc phượng này, Và sau nữa, những cơn mưa mùa hạ sẽ đến, xác phượng khắp sân trường đỏ hồng như xác pháo. Và biết bao bạn học sinh cũng như tôi cảm thấy xót xa trước những cánh hoa tơi tả. Nhưng rồi sau đó, hè qua đi, năm học mới lại đến, phượng đâm chồi nảy lộc!., cứ thế, cứ thế phượng lại ra hoa, thắp đỏ cả một vùng trời, háo hiệu năm học mới sắp kết thúc, Và hè lại đến.
Giã từ những cánh phượng thắm, lòng tôi lại cảm thấy xao xuyến bâng khuâng khi phải chia tay với cây phượng thân yêu, chia tay với những người bạn cùng học với biết bao lưu luyến nhớ nhung
tk cho mình
Trường em trồng rất nhiều những loài cây bóng mát như cây bàng, cây hoa sữa,...nhưng em yêu thích nhất là cây phượng vĩ ở góc sân, nơi chất chứa biết bao kỉ niệm của tuổi học trò.
Cây phượng vĩ nằm ở ngay gần cổng trường, cao hơn dãy nhà học bốn tầng. Cây đã đứng đó từ bao lâu rồi em không biết, chỉ biết là, từ khi em vào trường, cây đã to lắm rồi. Thân cây to, sần sùi màu nâu thẫm mang theo dấu ấn nắng mưa của thời gian nên trên thân có những vết nấm mốc, đôi chỗ bị tróc một ít vỏ cây. Gốc cây xù xì, nổi lên trên mặt đất những chiếc rễ to như những con trăn nhỏ. Từng chiếc rễ giống như những chiếc ghế ngồi lí tưởng để lũ học trò chúng em ngồi mỗi giờ ra chơi. Phía trên, những cành cây to, rắn chắc tỏa ra tứ phía như những cánh tay người. Bao trùm lên đó là tán lá rộng, xòe ra.
Lá cây phượng to nhưng mỏng, chia ra làm các nhánh lá nhỏ li ti, thưa thớt. Lá có màu xanh nhạt, lá già thì ngả vàng. Mỗi khi chị gió nhẹ thoảng qua, từng đợt "mưa lá" lại rũ xuống mặt đất, tạo nên những thảm lá nhỏ trên một góc sân. Lũ học trò chúng em thỉnh thoảng lại nhặt những chiếc lá cây rụng cành, tuốt ra rồi tung lên làm pháo bông hoặc đem ép vào những trang sách. Khi đến mùa hè hoa phượng nở, những chùm hoa đỏ rực nở rộ, bông nào bông đấy đua sắc đỏ rực rỡ dưới ánh nắng mặt trời. Hoa phượng có năm cánh ôm lấy ở giữa là nhụy hoa. Từng bông phượng như những đốm lửa nhỏ, từng chùm hoa phượng lại giống như những bó đuốc đang cháy rực rỡ trên cành.
Người ta vẫn thường nói, hoa phượng gắn liền với tuổi học trò, với sự chia ly. Phải chăng vì hoa phượng thường nở đúng vào mùa hè, mùa của tựu trường. Cây phượng đã đứng đó, chứng kiến biết bao lứa học trò trưởng thành, bao cuộc chia ly của những em học sinh tốt nghiệp, bao nụ cười, bao giọt nước mắt. Cây phượng đã gắn bó với chúng em từ rất lâu rồi. Vào mỗi giờ ra chơi, chúng em lại rủ nhau ngồi dưới gốc phượng trò chuyện, tâm sự, từng tốp học sinh đứng đá cầu, nhảy dây dưới gốc cây. Biết bao kỉ niệm tươi đẹp đều ở dưới bóng cây này.
Cây phượng như một người bạn gắn liền với tuổi học trò của em. Màu đỏ của hoa phượng lại khiến em bồi hồi mỗi khi nhớ về. Dù bao năm trôi qua, cây vẫn cứ tươi tốt như vậy, chống chọi lại bao mưa, nắng của cuộc đời. Dù đi đâu xa, em cũng sẽ không bao giờ quên hình ảnh cây phượng nơi góc sân trường năm nào.
Ngay giữa sân trường tôi sừng sững một cây phượng. Tôi không biết “bác” được trồng từ lúc nào. Tôi chỉ biết rằng khi tôi cắp sách tới trưởng thì “bác” đã già, già lắm.
Nhìn từ xa, cây như một người khổng lồ, mái tóc màu xanh. Thân cây to, hai người ôm không xuể. vỏ cây xù xì nổi lên những u cục như người bị bướu. Nhưng ít ai biết rằng trong lớp vỏ xù xì đó dòng nhựa mát lành đang cuồn cuộn chảy để nuôi cây. Mùa xuân về, cây đâm chồi nảy lộc. Lá phượng giống lá me, mỏng, nhìn như những hạt cốm non. Những cành cây mập mạp như hàng trăm cánh tay đưa ra, đón ánh sáng mặt trời để sưởi ấm cho mình. Rồi những tiếng ve râm ran đầu tiên của mùa hạ cất lên, cây bắt đầu trổ hoa. Khi chưa muốn khoe vẻ đẹp của mình, hoa e lệ ẩn mình trong khi đài hoa xanh mỡ màng. Từng nụ, từng nụ uống sương đêm và tắm nắng mai rồi từ từ hé nở. Hoa phượng có năm cánh, mượt như nhung, toàn một màu đỏ thắm. Nhị hoa dài, xung quanh có một lớp phấn hung hung vàng. Hết mùa hoa, trên cây lấp ló những chùm quả phượng. Quả phượng giống quả bồ kết nhưng dài và to hơn.
Mỗi lần hoa phượng nở, lòng chúng tôi rộn lên bao cảm xúc, vừa vui lại vừa buồn, lại xen cả lo lắng. Tôi vui vì sắp được nghỉ hè, buồn phải xa ngôi trường, còn lo lắng vì mùa thi đang đến. Các bạn ơi! Hôm nay bắt đầu ngày thi rồi đây. Buổi trưa, tôi vui vẻ đến khoe điểm mười đỏ chói với “bác” phượng già.
Hàng ngày, chúng tôi tưới nước cho cây. Đôi lúc lại có một số cậu học trò tinh nghịch trèo lên cây để hái quả. Làm sao quên được những kỉ niệm êm đẹp về người “bạn già” luôn chia sẻ niềm vui nỗi buồn với chúng tôi trong học tập. Thế rồi, chúng tôi phải nghỉ hè, xa bạn bè, xa cô giáo, xa “bác” phượng kính yêu.
Trường em đẹp lắm, đẹp nhất là hai hàng cây bên đường đi vào trường ngày ngày tỏa bóng râm mát cho chúng em. Trong những cây ấy, em yêu thích nhất là cây phượng vĩ.
Cây phượng bao nhiêu tuổi, chẳng ai biết rõ cả nhưng theo lời cô giáo chủ nhiệm của em kể thì cây đã được ba mươi năm tuổi rồi. Rễ cây màu nâu, to bằng hai ngón tay em, mấy chiếc rễ lớn còn nổi lên trên mặt đất, bò ngoằn ngoèo nhưng những con rắn. Gốc của cây to bằng một vòng tay em, màu bạc phếch do thời gian trôi qua, cây đón biết bao nắng mưa của cuộc đời. Bao quanh gốc còn có một ít cây rêu nhỏ màu xanh thẫm khiến cây càng mang vẻ già nua của con người đã từng trải. Thân cây tròn, màu nâu đậm. Không biết đã bao nhiêu thế hệ học trò cùng nắm tay nhau chạm lên thân cây, bao nhiêu thế hệ cùng nhau chơi đồ, chơi trên tìm nơi cây phượng này, có lẽ nhiều lắm, vì thân cây trơn, nhẵn bóng. Thân cây cao khoảng gần mười mét, càng lên cao vòng tròn thân càng thu hẹp lại. Đến gần ngọn, cây tỏa cành ra tám hướng. Các cành cây cứ phân bố từ lớn đến nhỏ rồi nhỏ hơn nữa. Toàn bộ lớp vỏ ngoài của cành đều mang một màu nâu nhạt. Các cành cây lớn trông chắc khỏe, cành nhỏ trông mảnh mai. Lá của phượng nhỏ, phân bố thành các lớp, mọc đối xứng hai bên cuống. Nó giống như lá me nhưng nhạt hơn và mịn hơn lá cây me. Lá non có màu xanh nõn, lá trưởng thành có màu xanh đậm, và lá giad mang màu vàng nhạt. Thu tới, lá cùng nhau rơi bay bay trong gió nhẹ. Đông qua, cành cây khẳng khiu trơ trọi nhưng đang ấp ủ bao mầm xanh mới. Xuân lại, lộc non chồi biếc tràn ngập, giọt sương đọng lên phản chiếu ảnh mặt trời long lanh như pha lê. Hè về là mùa của hoa phượng. Chùm hoa đỏ rực như lửa rung rung trong gió, sắc đỏ hòa sắp xanh như nỗi buồn niềm vui trong lòng các cô cậu học trò áo trắng khi hè sắp tới. Quả bàng khi già màu nâu, tiếng kêu lúc rụng xuống nghe khô khốc mà lại mang cái gì đó rất lãng mạn, rất thản nhiên. Cây phượng ấy đã gắn bó với em suốt năm năm tiểu học, thấy em trưởng thành từng ngày, bên em trong mọi nỗi vui buồn tuổi học trò.
Em rất yêu quý cây phượng nơi sân trường thân quen, ước một lần được quay ngược thời gian, trở về nơi sân trường ấy, cùng chúng bạn vui đùa hát vu vơ mấy câu.Hình ảnh cây phượng vẫn mãi là hình ảnh in đậm trong tâm trí em.
HT
Cứ mỗi dịp về quê ngoại chơi, em thích nhất là được vào vườn cây ăn quả của ông bà để thưởng thức những loại quả thơm ngon, đặc biệt nhất là những chùm nhãn ngọt lịm trên cây nhãn góc vườn. Cây nhãn ấy thân cây rộng, màu nâu sẫm, sần sùi. Bên dưới thân là những nhành rễ cắm sâu xuống lòng đất, hút chất dinh dưỡng, truyền lên thân để nuôi cây. Tán cây rộng, nhìn từ xa như chiếc ô xanh khổng lồ che kín cả một góc vườn. Ngày còn bé, em thích nhất được chèo lên cây nhãn, ngồi trên những cành cây to vững chãi như những bắp tay người. Cây nhãn có lá màu xanh thẫm, không to như lá bàng hay lá chuối mà chỉ nhỏ bằng hai ngón tay chụm lại. Cứ mỗi năm gần đến mùa nhãn, những chùm hoa vàng nhạt, nhỏ li ti từng chùm từng chùm đung đưa trong gió, nhuộm trắng cả một khoảng vườn. Đến mùa, cây cho những chum quả sai trĩu cành, màu nâu nhat, tròn trịa và ngọt lịm. Năm nào cũng cậy, ông bà thường hái được đầy những rổ nhãn để thắp hương, biếu hàng xóm, một ít thì nấu chè, làm bánh,..Em rất yêu quí cây nhãn ấy, em mong rằng em sẽ được về quê chơi thường xuyên để được thưởng thức hương vị nhãn.
Tôi yêu quê hương với những hàng nhãn xanh mướt.
Ở quê tôi, nhãn mọc trong vườn, trước sân, sau nhà và ngay dọc hai bên con lộ. Mùa xuân đến mưa bay lất phất, muôn vật như tỉnh giấc, và cây nhãn cũng vậy, nó đang hân hoan trút bỏ những tàn lá cuối đông theo làn gió nhẹ. Nhãn say sưa uống những hạt mưa xuân, xòe ra những chồi, những lá xanh non mịn màng. Và khi đã uống no những giọt mưa thì nhãn bắt đầu đơm hoa. Từng chùm hoa tranh nhau tỏa hương thơm nức, dụ đến hàng đàn ong vờn qua vờn lại.
Ngày qua đi, tuần qua đi, hoa nhãn rụng đầy quanh gốc, nhưng trên tán lá lại chi chít những quả nhãn non. Thoạt đầu quả nhãn và cùi chưa phân chia, chỉ một màu trắng. Về sau chia ra hạt, ra cùi và hạt nhãn dần dần đen lại. Vào giữa mùa hè thì quả nhãn chín, từng chùm quả mọng nước, ngọt lịm. Lũ trẻ chúng tôi háo hức tận hưởng vị ngọt của nhãn. Bạn hãy đến đây và thưởng thức đi. Nhưng khi bạn tận hưởng hương vị thơm ngon của quả nhãn thì bạn chớ có quên rằng chính cây nhãn mới là nguồn cung cấp hương vị đó. Cây nhãn cần mẫn, âm thầm làm việc để cống hiến tinh túy của bản thân cho đời. Quả nhãn dùng làm thuốc, hạt có thể chế cồn. Cây nhãn không đòi hỏi đất đai màu mỡ, nước tưới đầy đủ, nó vẫn có thể nay mầm, xanh tươi.
Cây nhãn ơi, tôi rất yêu quý nhãn, yêu quý cái cốt cách của nhãn. Một sức sống mạnh mẽ, một tinh thần vô tư.
Quê em ở Hưng Yên cho nên hình ảnh cây nhãn lồng có lẽ đã quá thân thuộc cũng như thật gần gũi với người dân quê hương em và cả em nữa. Em đặc biệt yêu thích cây nhãn lồng này vì nó luôn cho em và gia đình em những trái chín thơm ngon khó quên được.
Ở Hưng Yên quê em thì những cây nhãn mọc trong vườn hay ở trước sân, mọc ở ngay sau nhà và ngay dọc hai bên đường cũng không còn là một điều xa lạ. Cứ mỗi khi mà mùa xuân đến mưa bay lất phất thật đẹp và tất cả mọi vật dường như cũng đã bừng tỉnh giấc. Cây nhãn trong vườn nhà em cũng vậy. Những cơn gió đi ngang qua cũng đã như làm cho cây rung động những tán lá của mình. Chẳng mấy chốc thì cũng những chùm hoa nhỏ xinh cũng đã nở ra những bông hoa nhỏ xíu thật đẹp. Hoa nhãn cứ rơi rụng quanh gố. Và thế rồi ngay trên những tán lá dường như cũng lại chi chít những quả nhãn non xanh.
Mới đầu nhưng quả nhãn nhỏ đó chưa có phần cùi, nếu như bóc ra có thể nhận thấy được điều này. Trải qua thời gian thì cùi nhãn như dày hơn rất nhiều, cái hạt như cũng đã nhỏ lại để nhường phần cho cùi nhãn lớn hơn. Khác với những loại nhãn khác thì nhãn lồng Hưng Yên dường như có được cùi dày và cái hạt đen láy cũng phải thật nhỏ. Ăn nhãn lồng Hưng Yên thật ngon còn bởi vị ngọt thanh đến quyến rũ lòng người.
Cây nhãn lồng nhà em trồng cũng thật lớn, lá nhãn xanh thẫm như xum xuê. Thân cây nhãn cũng rất to nữa, cái vỏ cây như thật xù xì và còn bị bong ra nữa. Điều này như chứng tỏ rằng cây nhãn này cũng đã thật già rồi.
Em như rất yêu cây nhãn quê hương em, cây nhãn như đã trở thành một đặc sản mà khi người ta nhắc đến Hưng Yên là người ta không thể nào quên được cây nhãn lồng nổi tiếng.
Tôi yêu quê hương với những hàng nhãn xanh mướt.
Ở quê tôi, nhãn mọc trong vườn, trước sân, sau nhà và ngay dọc hai bên con lộ. Mùa xuân đến mưa bay lất phất, muôn vật như tỉnh giấc, và cây nhãn cũng vậy, nó đang hân hoan trút bỏ những tàn lá cuối đông theo làn gió nhẹ. Nhãn say sưa uống những hạt mưa xuân, xòe ra những chồi, những lá xanh non mịn màng. Và khi đã uống no những giọt mưa thì nhãn bắt đầu đơm hoa. Từng chùm hoa tranh nhau tỏa hương thơm nức, dụ đến hàng đàn ong vờn qua vờn lại.
Ngày qua đi, tuần qua đi, hoa nhãn rụng đầy quanh gốc, nhưng trên tán lá lại chi chít những quả nhãn non. Thoạt đầu quả nhãn và cùi chưa phân chia, chỉ một màu trắng. Về sau chia ra hạt, ra cùi và hạt nhãn dần dần đen lại. Vào giữa mùa hè thì quả nhãn chín, từng chùm quả mọng nước, ngọt lịm. Lũ trẻ chúng tôi háo hức tận hưởng vị ngọt của nhãn. Bạn hãy đến đây và thưởng thức đi. Nhưng khi bạn tận hưởng hương vị thơm ngon của quả nhãn thì bạn chớ có quên rằng chính cây nhãn mới là nguồn cung cấp hương vị đó. Cây nhãn cần mẫn, âm thầm làm việc để cống hiến tinh túy của bản thân cho đời. Quả nhãn dùng làm thuốc, hạt có thể chế cồn. Cây nhãn không đòi hỏi đất đai màu mỡ, nước tưới đầy đủ, nó vẫn có thể nay mầm, xanh tươi.
Cây nhãn ơi, tôi rất yêu quý nhãn, yêu quý cái cốt cách của nhãn. Một sức sống mạnh mẽ, một tinh thần vô tư.
Không biết cây nhãn có từ bao giờ. Chỉ biết rằng khi tôi sinh ra thì rặng nhãn đã xanh rì trước cổng, đầu thôn. Và không biết từ bao giờ, hình ảnh cây nhãn, tên gọi cây nhãn đã trở thành tình yêu trong tôi.
Đi khắp quê hương tôi không nơi nào thiếu vắng bóng cây nhãn. Màu xanh của nhãn bao trùm khắp nẻo đường quê. Cây nhãn đã gắn bó với người dân quê tôi từ bao đời nay. Những buổi trưa hè nắng như đổ lửa, nhãn tỏa bóng mát cho người dân đi làm đồng về. Chẳng hiểu sao tôi cứ nghĩ, cây nhãn mang dáng dấp của người dân quê tôi. Và tôi rất thích cái cảm giác khi sờ tay vào cái lớp vỏ sần sùi, nâu nâu, gợn gợn của cây nhãn. Cảm giác ấy giống như sờ vào bàn tay chai sạn của bà, của mẹ. Cũng như người dân quê tôi, từ bao đời nay, nhãn cần mẫn chắt chiu những hạt phù sa mặn mòi từ trong lòng đất, để đơm hoa, kết quả đem lại nguồn thu nhập cho quê hương còn nghèo nàn và đầy gian khó.
Cây nhãn đã gắn bó với tôi suốt những năm tháng tuổi thơ. Mỗi lần tôi đến trường, cây nhãn xòe bóng rợp đường tôi đi. Mùa xuân, hoa nhãn nở khắp trời, tung cái màu vàng ươm mỡ màng phủ kín cả làng quê. Và cứ ngày nào cũng vậy trên đường đi học về, tôi lại đứng lặng dưới rặng nhãn, ngửa mặt lên, nhắm mắt lại, hít những hơi thật sâu để hương thơm của nhãn tràn cả vào lồng ngực. Một mùi thơm dịu mát khó tả. Tôi gọi đó là mùi của quê hương. Rồi khi nắng bắt đầu vàng vọt trên mỗi lùm cây, khi những tiếng sấm ầm ù báo hiệu những cơn mưa đầu hạ là lúc nhãn dồn những ngọt ngào từ rễ, từ thân, từ trên quả. Hạt bắt đầu chuyển sang màu đen bóng, cùi dày mọng lên để vỏ dần căng ra, mịn hơn. Để rồi đến tháng sáu, tháng bảy, đặt quả nhãn lên môi, dùng răng cắn nhẹ, vỏ nứt ra và một dòng nước ngọt ngào thấm dần lên miệng, vào tim, lan ra từng đường gân, thớ thịt. Một vị ngọt thơm, đậm đà rất riêng như chứa cả vị mặn mòi của phù sa từ sâu trong lòng đất quê hương.
Mỗi khi đi xa, nhớ về quê hương mình, hình ảnh đầu tiên toàn về trong tâm trí tôi bao giờ cũng là cây nhãn. Và dù đi đến đâu, thấy bóng cây nhãn là tôi thấy bóng dáng quê hương mình ở đó.
Cây nhãn là một loài cây ăn quả khá quen thuộc trong đời sống con người. Nhãn cũng có nhiều loại như nhãn lồng, nhãn thái,...Để làm đề bài Tả cây nhãn, chúng ta cần tập chung miêu tả các bộ phận đặc trưng của cây như thân, lá, quả,...và bộc lộ những tình cảm, cảm xúc của mình đối với loài cây này. Dưới đây là hai bài viết cho đề bài Tả cây nhãn lớp 2, nhằm giúp các bạn có cái nhìn rõ nét hơn về cây nhãn, và làm phong phú hơn cho bài làm của mình.
Cây nhãn có giá trị kinh tế khá cao và được trồng nhiều nơi
Bài văn miêu tả cây nhãn lớp 2
Cứ mỗi dịp về quê ngoại chơi, em thích nhất là được vào vườn cây ăn quả của ông bà để thưởng thức những loại quả thơm ngon, đặc biệt nhất là những chùm nhãn ngọt lịm trên cây nhãn góc vườn. Cây nhãn ấy thân cây rộng, màu nâu sẫm, sần sùi. Bên dưới thân là những nhành rễ cắm sâu xuống lòng đất, hút chất dinh dưỡng, truyền lên thân để nuôi cây. Tán cây rộng, nhìn từ xa như chiếc ô xanh khổng lồ che kín cả một góc vườn. Ngày còn bé, em thích nhất được chèo lên cây nhãn, ngồi trên những cành cây to vững chãi như những bắp tay người. Cây nhãn có lá màu xanh thẫm, không to như lá bàng hay lá chuối mà chỉ nhỏ bằng hai ngón tay chụm lại. Cứ mỗi năm gần đến mùa nhãn, những chùm hoa vàng nhạt, nhỏ li ti từng chùm từng chùm đung đưa trong gió, nhuộm trắng cả một khoảng vườn. Đến mùa, cây cho những chum quả sai trĩu cành, màu nâu nhat, tròn trịa và ngọt lịm. Năm nào cũng cậy, ông bà thường hái được đầy những rổ nhãn để thắp hương, biếu hàng xóm, một ít thì nấu chè, làm bánh,..Em rất yêu quí cây nhãn ấy, em mong rằng em sẽ được về quê chơi thường xuyên để được thưởng thức hương vị nhãn.
Bài văn tả cây nhãn:
Trước cửa nhà em có trông một cây nhãn, hằng ngày, cây vẫn đứng đó che mưa, che nắng và cho những quả ngon cho cả gia đình. Nhắc đến cây nhãn là nhắc đến một loài cây khá dễ trồng, dễ chăm sóc, cây nhãn nhà em cũng vậy, bố bảo rằng cây nhãn được trồng từ ngày bố mẹ mới kết hôn, đến bây giờ nó đã cao, to, giống như người canh gác cho giấc ngủ bình yên của gia đình em. Thân cây nhãn màu nâu thẫm, da sần sũi , thỉnh thoảng lại có những đàn kiến đi “hành quân” trên thân cây. Tán cây rộng như chiếc ô khổng lồ, được nâng đỡ bằng những cành cây vững chắc, tỏa ra tứ phía. Lá nhãn xanh thẫm, nổi lên trên mặt lá là những đường gân hình xương cá. Khi hoa nhãn nở, những chùm hoa vàng trắng nhỏ li ti mọc thành từng chùm, ngày bé, em thường hái những chùm hoa nhãn để đan vòng, để chơi đồ hàng. Nhắc đến cây nhãn không thể không nhắc đến quả nhãn, quả nhãn có loại to loại nhỏ phụ thuộc vào giống nhãn nhưng đều có màu nâu nhạt, quả tròn. Khi đến mùa nhãn, những chùm nhãn mọc nặng trĩu cành, cành nào cành nấy rũ hẳn xuống, bố mẹ em thường hái nhãn đem biếu ông bà, hàng xóm, nấu chè, làm bánh để thưởng thức trong những ngày hè oi ả. Em rất yêu mến cây nhãn nhà em, em sẽ chăm chỉ tưới nước và chăm sóc cho cây để cây ngày một tươi tốt.
Có hình luôn TI C K nha