K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

24 tháng 6 2016

Vơi tư cách là ban giám khảo

Mk ko đồng ý với đề thi như thế này

24 tháng 6 2016

Chăm học không on được vì hôm nay đi học võ bị thầy phại ở lại hít đất 300 cái nên là chắc giờ gãy xương rùi

24 tháng 6 2016

        

     Trong gia đình , ai em cx yêu quý và kính trọng .Nhưng người mà dành cho em nhiều tình yêu thương nhất là mẹ

       Mẹ em năm nay ngoài 30 tuổi . Mẹ có dáng người dong dỏng cao. Nước da trắng hồng . Khuôn mặt trái xoan với những nét thanh tú ,hiền dịu.Mái tóc mẹ dài và xoăn .Đôi mắt tròn ,đen như hai hòn bi ve .Khi cười mẹ để lộ ra hàm răng trắng. Bàn tay gầy gầy xương xương của mẹ làm biết bao nhiêu là việc . Em thương mẹ biết bao !

        Ngày em còn bệm đã chăn sóc cho em từng li từng tí ,bây giờ em đã lớn khôn nhưng trong mắt mẹ em chỉ là 1 đứa bế ngây thơ như ngày nào .Công việc nhà đối với mẹ em phải hết súc gọn gàng. Ngoài việc cho em học bài em cxhuwa bao giờ thấy mẹ ngồi ko . Đi làm về chỉ kịp thay bộ quần áo ra là mẹ hết việc này đến việc khác . Nhiều lúc thấy mẹ vất vả em chạy lại giúp mẹ những việc mình có thể làm

          Mẹ của em là 1 người rất gọn gàng ngăn nắp em sẽ học những điều thật tốt để mẹ vui lòng

24 tháng 6 2016

Mk làm xong rồi Chăm học

24 tháng 6 2016

                                         Riêng mặt trời chỉ có một mà thôi

                                         Và mẹ em chỉ có một trên đời

Nếu có ai hỏi "Ở nhà, em yêu ai nhất" thì em trả lời rằng đó chính là mẹ em

Mẹ em năm nay ngoài 50 tuổi. Dáng người đầy đặn, dong dỏng cao.Mái tóc đen mượt của mẹ qua bao nhiêu thời gian đã trở nên hơi bạc màu. Mẹ có khuôn mặt trái soan, nước da rám nắng. Dưới vầng chân cao là cặp lông mày lá liễu. Đôi mắt hiền từ phúc hậu. Cái mũi dọc dừa làm cho khuôn mặt mẹ càng phúc hậu hơn.Khi mẹ cười để lộ hàng răng trắng đều. Đôi bàn tay gầy gầy xương xương của mẹ hàng ngày phải làm biết bao việc nấc nhọc.

Mẹ rất quan tâm đến gia đình. Khi em ốm, mẹ là người thức để chăm sóc em.Khi bố em có việc cần nhờ mẹ thương tận tình giúp đỡ.Đối với những người hàng xóm, khi ai gặp khó khăn mẹ thường giúp việc vừa với sức mình.

Mẹ em là thế đấy,em rất yêu mẹ.em sẽ học thật giỏi và nghe lời mẹ để mẹ không buồn

                                         Mẹ ơi, con yêu mẹ !

24 tháng 6 2016

batngo 300 cai?

25 tháng 6 2016

batngo 300 cái thì gẫy xương là phải

24 tháng 6 2016

sao dậy. Chắc tại bn đóa ra đề hơi dễ nhưng cuộc bình chọn đề thi hơn 98% các bạn chọn đề này đóa. Mik cũng là  BGK

24 tháng 6 2016

tự lm ban giám khảo hay đc mời

24 tháng 6 2016

Được mời hẳn hoi nha
 

24 tháng 6 2016

Được mời hẳn hoi nha
 

24 tháng 6 2016

Nguyễn Lê Mai Thảo bạn Trần Việt Hà được mời hẳn hoi 100% mik cũng vậy nữa

24 tháng 6 2016

ai mời

24 tháng 6 2016

Mk cx đc mời nek

24 tháng 6 2016

me too

thảo mai cũng được hả

24 tháng 6 2016

chuyến sang đề mới ùi bạn

24 tháng 6 2016

Đề j z p Đinh Thảo Duyên 

25 tháng 6 2016

Đinh Thảo Duyên ai cho bn nói mik bị thầy phạt hít đaatf 300 cái hả bucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucquabucqua

26 tháng 6 2016

Chăm học hi hivui

26 tháng 6 2016

lại nữa hả đừng zận nhau nha mỗi lần làm huề mk mệt lắm á

26 tháng 6 2016

Chăn học ơi cậuu có sao ko?vui

26 tháng 6 2016

Chăm học chắc không sao đâu. Chơi nguy hiểm thì ráng chịu

26 tháng 6 2016

Đinh Thảo Duyên cậu tưởng cậu được đai đen là tớ sợ cậu hả bucqua. Về tay đau muốn chết

26 tháng 6 2016

Chăm học ủa tớ đai đen hả thì sao ờ ờ giỏi quá hả ^_^ vui

26 tháng 6 2016

bà quá đáng vừa thui nha. Tưởng tui thấp đai hưn bà là tui sợ bà hả. Tụi mik làm hòa nha giận nhau hoài sáng nay đi chơi có 1 mik à chán lém

26 tháng 6 2016

Vậy Duyên và chăm học quen nhau à!!Chắc là bạn đồn hành của nhau trên con đường võ rồi.

 

29 tháng 6 2016

Chăm học và Đinh Thảo Duyên là bạn thân của nhau hả

28 tháng 8 2016

Sau những giờ học căng thẳng trên lớp hay khi có chuyện buồn, tôi chỉ mong trở về nhà thật nhanh để nhìn thấy người mẹ thân yêu của tôi. Với tôi, mẹ là người vô cùng quan trọng, chẳng ai có thể thay thế mẹ của tôi. Với tôi, mẹ là người sinh thành, nuôi nấng, chở che … Mẹ là niềm hạnh phúc của đời tôi. Mẹ luôn dành cho tôi những tình cảm yêu thương, tốt đẹp nhất.
Mẹ tôi đã gần bốn mươi tuổi. Mẹ có dáng người thon thả, làn da mẹ màu dám nắng. Tóc mẹ dài đến ngang vai, màu hoe vàng. Mẹ có khuôn mặt phúc hậu. Khi nhìn gương mặt ấy tôi biết mẹ yêu tôi đến nhường nào. Khi tôi buồn, tôi ốm, đôi mắt mẹ trũng sâu hằn lên những nỗi lo lắng suy tư. Tôi vui, mắt mẹ ánh lên những tia sáng hy vọng. Tôi yêu nhất ở mẹ đôi mắt, đôi mắt mẹ là cánh cửa của tâm hồn mà mẹ luôn dang rộng để đón tôi vào.

Nhưng tôi yêu quý mẹ còn bởi những gì tốt đẹp mẹ mang đến cho tôi. Mẹ rất thích công việc của mình – nghề giáo viên. Nhưng sau khi sinh ra tôi và em tôi, mẹ phải nghỉ một năm ở nhà để chăm sóc anh em tôi. Mẹ hy sinh tất cả để cho gia đình mình có giây phút đầm ấm bên nhau. Mẹ dạy anh em tôi học bài trên lớp, cách nói năng, cư xử với mọi người. Khi chúng tôi sai là mẹ lại nhẹ nhàng nhắc nhở. Mẹ nói em tôi là con gái nên phải cẩn thận, khéo léo. Mẹ thường cho em tôi đi chợ để học cách chọn rau quả, thịt, cá … Lúc nấu ăn mẹ cũng cho nó phụ cùng, vừa nấu mẹ vừa giảng giải, hướng dẫn chuyện bếp núc. Vì mẹ tôi là giáo viên dạy nhiều bộ môn nên chuyện học hành của anh em tôi môn nào mẹ cũng hướng dẫn được. Tôi lớn lên được như bây giờ, đã biết khóc biết cười đúng cảm xúc của mình, tôi cười, mẹ cũng mỉm cười làm niềm vui của tôi nhân lên nhiều lần. Khi tôi buồn, mẹ chia sẻ làm nỗi buồn của tôi vơi bớt đi. Mẹ luôn chia sẻ niềm vui nỗi buồn cùng tôi. Với tôi, mẹ là người phụ nữ hoàn mĩ nhất thế gian.
Mẹ ơi! Mẹ là người mà con yêu thương nhất! Cuộc đời con không thể không có mẹ, mẹ dạy cho con những điều hay để con có thể nhìn thấy tương lai tươi sáng. Con sẽ học thật tốt để không phụ lòng mong mỏi của mẹ. Con mong mẹ sẽ sống mãi bên con, con yêu mẹ lắm, mẹ của con!

Nhưng tôi yêu quý mẹ còn bởi những gì tốt đẹp mẹ mang đến cho tôi. Mẹ rất thích công việc của mình – nghề giáo viên. Nhưng sau khi sinh ra tôi và em tôi, mẹ phải nghỉ một năm ở nhà để chăm sóc anh em tôi. Mẹ hy sinh tất cả để cho gia đình mình có giây phút đầm ấm bên nhau. Mẹ dạy anh em tôi học bài trên lớp, cách nói năng, cư xử với mọi người. Khi chúng tôi sai là mẹ lại nhẹ nhàng nhắc nhở. Mẹ nói em tôi là con gái nên phải cẩn thận, khéo léo. Mẹ thường cho em tôi đi chợ để học cách chọn rau quả, thịt, cá … Lúc nấu ăn mẹ cũng cho nó phụ cùng, vừa nấu mẹ vừa giảng giải, hướng dẫn chuyện bếp núc. Vì mẹ tôi là giáo viên dạy nhiều bộ môn nên chuyện học hành của anh em tôi môn nào mẹ cũng hướng dẫn được. Tôi lớn lên được như bây giờ, đã biết khóc biết cười đúng cảm xúc của mình, tôi cười, mẹ cũng mỉm cười làm niềm vui của tôi nhân lên nhiều lần. Khi tôi buồn, mẹ chia sẻ làm nỗi buồn của tôi vơi bớt đi. Mẹ luôn chia sẻ niềm vui nỗi buồn cùng tôi. Với tôi, mẹ là người phụ nữ hoàn mĩ nhất thế gian.
Mẹ ơi! Mẹ là người mà con yêu thương nhất! Cuộc đời con không thể không có mẹ, mẹ dạy cho con những điều hay để con có thể nhìn thấy tương lai tươi sáng. Con sẽ học thật tốt để không phụ lòng mong mỏi của mẹ. Con mong mẹ sẽ sống mãi bên con, con yêu mẹ lắm, mẹ của con!

 

 
 
 
 
7 tháng 9 2016

dài thế này thì có thể là Lan Nguyễn hỏi bác google rồi gianroigianroigianroi

7 tháng 9 2016

TRINH MINH ANH hi hi, hai đứa như chó zới mèo ấy!

21 tháng 6 2016

Mk cũng ở đó mà nhưng đi ô tô mới cho vào

 

21 tháng 6 2016

đi ùi đẹp quá

20 tháng 6 2016

ừm còn on ko bàn chuyện với mk chút 

20 tháng 6 2016

okbanh

8 tháng 12 2016

Hình ảnh của buổi tối thứ bảy tuần trước như một đoạn phim ngắn hiện rõ lên mồn một trong kí ức tôi. Đó là một buổi tối thật vui vẻ và cũng thật là đầm ấm. Sau bữa cơm chiều, em giúp mẹ dọn dẹp bàn ăn, rửa chén bát xong rồi lên phòng khách dùng la séc và xem truyền hình cùng cả nhà. Bé Mi đã năm tuổi rồi, nhí nhảnh như một con chim sáo hót liến thoắng. - Bố ơi, bố dùng tăm nhé! - Con mời bố uống nước. Chị Hai vừa mới pha lúc nãy, ngon lắm bô à! - Thứ hai, bô' cho Mi đi thành phố với bố nhé! Lâu lắm rồi, bố chả cho con đi đâu cả! - Con nhỏ này, đế cho bố uống nước. Nói gì mà nói lắm thế! - Em nói với bố chớ bộ em nói với chị à! Mẹ ơi! Mẹ cho con đi thành phố với bố nhé! Con mua quà về cho mẹ! - Bữa khác đi con. Lần này, bô đi những hai tuần kia mà. Bỏ học hai tuần, mất hai phiếu bé ngoan, cuối năm không được lĩnh thưởng như chị Hai, không được vào lớp Một, thua bé Như con chú Hải là bố mẹ buồn lắm đó! Nghe mẹ nói vậy, vẻ mặt hớn hở và nhí nhảnh của nó lúc nãy biến mất. Nó xụ mặt xuống có vẻ buồn buồn. Chắc nó cũng đang suy nghĩ... Thấy vậy bố nói: - Đừng buồn nữa con, dịp khác bố sẽ đưa cả ba mẹ con đi chơi luôn thể. - Hay quá! Bô cho con với Mi đi Đầm Sen và hồ Kì Hòa nữa nghe bố? - Đầm Sen và hồ Kì Hòa ở đâu chị Hai? - Ở thành phố đó cưng. Ráng học ngoan rồi chị em mình cùng đi với mẹ nữa. Cả nhà mới vui chứ! Nó thích quá, chạy lại, sà vào lòng bố, hí hửng như con cún con, bắt bố phải hứa với nó. Bô ra điều kiện, học kì một cả hai chị em phải lĩnh thưởng bô' mới cho đi. Bây giờ nó mới trơ lại vẻ mặt hớn hở như trước, huyên thuyên đủ thứ chuyện trong tuần cho bố nghe: Chuyện trường, chuyện lớp, chuyện bé Như con chú Hải cùng cơ quan với bố trên tỉnh. Tuần rồi bé Như không ngoan, thua nó một phiếu bé ngoan. Rồi như sực nhớ ra một chuyện quan trọng. Nó kể cho bô' nghe tối thứ ba vừa rồi mẹ bị cảm, chị Hai nấu nước xông, nó lấy thuốc, xoa dầu cho mẹ như thế nào... Kể vanh vách không sót một chi tiết nào. Bố xoa đầu nó rồi nói: - Cả hai chị em như thê' là ngoan lắm! Bố yên tâm vì biết các con đã có ý thức giúp đỡ mẹ. Thôi, con lại ngồi với mẹ xem chương trình “bông hoa nhỏ” đế bố nói chuyện với chị Hai một chút! Vừa xem ti vi, bố vừa hỏi chuyện học hành của tôi. - Con vẫn đi học thêm đều đặn đấy chứ? Gắng lên con ạ! Đây là năm cuối cùng của bậc Tiểu học. Mấy năm qua, con đã học lớp chọn. Bô đã bàn với mẹ con rồi. Mi đã lớn, năm tới, em con học lớp Một, mẹ con sẽ kèm cặp cho nó. Còn con, bố sẽ đưa con lên tỉnh học. Bước đầu làm quen với cuộc sống tự lập, sau này còn phải học lên đại học nữa. Con thấy thế nào?  - Con nhớ mẹ và em lắm! - Ừ, chỉ thời gian đầu thôi, sau sẽ quen dần. Vậy nghe con! Giờ thì con đưa tập học Anh văn cho bô xem! Em chạy về góc học tập của mình, đưa tập Anh văn cho bố. Nhìn bô chăm chú vào quyển tập, lâu lâu thây bô gật đầu có vẻ hài lòng. Rồi bô quay sang mẹ nói gì mà tôi không rõ. Chỉ thây cả mẹ và bô đều cười thích thú. Ôi! Một buổi tối vui vẻ và đầm ấm biết bao nhiêu! Ngày kia, bô đã đi rồi! “Bố ơi, xong việc, bố lại về với hai chị em con nhé! Chúng con yêu bố lắm! Và cả mẹ nữa đấy!” Thế rồi, giấc ngủ lại đến với tôi lúc nào không biết nữa.

năm nay có nhiều người học lớp 6 nhỉ?!

 
8 tháng 12 2016

giá cj là 1 ng trong đó thì hay bik mấy hihi

15 tháng 11 2016

Mình sẽ tiết lộ cho các bạn biết món quà nhé! Chả là cửa hàng quần áo và giày của chị mình trên Hà NỘI đang xả hàng vì hàng này không cần bán nữa rồi mà đã có hàng mới về rồi ko phải là hàng dởm đâu nhé hàng nước ngoài cả đấy nhé chỉ là có đơn hàng mới rồi đống này ko biết làm gì xả hàng miến phí vì đống cũ thu hàng khối tiền rồi nên ko tham nữa!! Bài viết số 3 - Văn lớp 6nếu trả lời đúng câu hỏi bạn sẽ được quyền chọn 1 cái áo và giày bạn thích và ấn theo dõi mình mà nhắn tin cho mình để mình hưỡng dẫn nha!! Mặt hàng đâyBài viết số 3 - Văn lớp 6

 

16 tháng 11 2016

mình chỉ lấy tiền ship thôi nhé tiền ship tùy theo nơi ở nhé hàng nữa nèBài viết số 3 - Văn lớp 6Bài viết số 3 - Văn lớp 6Bài viết số 3 - Văn lớp 6Bài viết số 3 - Văn lớp 6Bài viết số 3 - Văn lớp 6

28 tháng 11 2016

Tham khảo

Cây bút thần từ lâu đã không được dùng đến. Hôm nay, nhân buổi đại tiệc mừng chiến thắng, nhà vua mới mang ra vẽ để thần dân trăm họ được thưởng thức. Nhà vua anh minh ấy không ai khác chính là cậu bé Mã Lương thuở nào. Sau khi trừng trị tên vua gian ác, cậu đã được nhân dân tôn sùng làm hoàng đế đứng lên trị vì đất nước.

Thuở nhỏ, Mã Lương là cậu bé mồ côi cha mẹ từ sớm. Mã Lương rất thích học vẽ và vẽ rất đẹp, tưởng như mọi thứ em vẽ đều thành sự thật. Nhưng vì nhà nghèo, em không mua nổi một cây bút. Niềm mơ ước giản dị ấy đã thấu đến các vị thần linh. Vì thế, em đã được tặng một cây bút thần. Cây bút này quả là kì diệu. Vẽ con chim, con chim tung cánh bay lên trời, vẽ con cá, con cá trườn xuống sông bơi lội… Thế là từ đó em dùng cây bút thần vẽ giúp cho mọi người dân nghèo trong làng. Ai thiếu gì em cũng vẽ cho nhưng chỉ vẽ những công cụ dùng để sản xuất. Mã Lương tuy nhỏ nhưng có tấm lòng thật nhân ái. Mọi nguời trong làng đều biết ơn em.

Rồi câu chuyện về cây bút lọt đến tai tên địa chủ gian ác. Hắn bắt Mã Lương phải vẽ theo ý muốn của hắn. Nhưng không chịu phục tùng trước cải xấu, em đã kiên quyết chiến đấu đến cùng. Bằng tài năng và trí thông minh của mình, em thoát khỏi tay tên địa chủ ấy... Trốn đến một thị trấn nhỏ, Mã Lương vẽ tranh để bán ở phố. Tranh em vẽ rất đẹp nhưng bao giờ cũng thiếu một bộ phận nào đó. Do một lần sơ ý em làm lộ bí mật và bị tố giác với vua. Những gì Mã Lương được nghe, được thấy về tên vua tàn ác này đã khiến em rất căm giận. Những gì vua mong muốn em đều không làm theo mà cố ý vẽ khác đi. Nhà vua tức giận, cướp cây bút thần của Mã Lương. Nhà vua đâu biết rằng chỉ có tài năng như Mã Lương, có tấm lòng nhân ái, bao dung như em mới có thể sử dụng được cây bút thân Bút thần chính là sứ giả được phái đến bên em, để em giúp đỡ những người nghèo khổ Với những kẻ tham lam, độc ác như tên địa chủ và bây giờ là nhà vua thì cây bút thần thành cây bút trừng trị. Nhà vua không thể điều khiển nó theo ý mình.

28 tháng 11 2016

Lưu ý: KHÔNG CHÉP MẠNG!!!

25 tháng 12 2016

merry christmas các bn nhavui

24 tháng 12 2016

Thanks you very much!!!!

15 tháng 11 2016

nêu mình viết thì bạn chép bài của mình phải không?

vậy coi như là bạn tự hủy hoại đời mình đó

 

15 tháng 11 2016

tham khảo thôi màhuhu

7 tháng 5 2016
Mỗi một chúng ta, ai cũng có quê hương của mình. Quê hương là chùm khế ngọt, là nơi để lại những kỉ niệm đẹp trong cuộc đời. Dẫu có phải đi xa, bao giờ người ta cũng nhớ về quê cha đất tổ.
 

Em lớn lên ở vùng chiêm trũng, nơi có cánh đồng thẳng cánh cò bay. Và có lẽ cánh đồng lúa quê em luôn có sức hấp dẫn kéo những người, đi xa nghĩ về nơi chôn nhau cắt rốn của mình. Những buổi sáng mùa xuân ra đứng ở đầu. làng mà nhìn cánh đồng thì thích thú biết bao! Gió xuân nhẹ thổi, sóng lúa nhấp nhô từng đợt, từng đợt đuổi nhau ra mãi xa. Một đàn cò trắng dang rộng đôi cánh bay qua, nổi bật trên nền trời xanh thẳm. Nhất là những buổi khi bà con nông dân đi làm cỏ, cánh đồng rộn lên bao câu ca tiếng hát. Từng đàn bướm đủ màu sắc sặc sỡ như đùa giỡn với thảm lúa xanh. Vào những mùa lúa chiêm đang chín rộ, nếu ai đứng ở xa nhìn lại sẽ thấy một biển vàng mênh mông. Rải rác khắp cánh đồng là cảnh bà con nông dân đang gặt lúa, nón trắng nhấp nhô trên đồng.Chiều đến khi gió nồm nhẹ thổi, lúa khẽ lay động rì rào như đang thì thầm tâm sự với nhau. Những buổi chiều thu, làn sương phủ trên cánh đồng, trông xa như một màn khói loãng, trắng nhờ nhờ. Sáng ra, màn sương tan đi để lại những giọt sương long lanh trên lá lúa.Đến khi mặt trời lên sưởi ấm cánh đồng, những tia nắng rọi vào hạt sương tưởng như muôn vàn hạt ngọc li ti, ánh lên những tia sáng muôn màu, muôn vẻ trông rất đẹp.Ở xóm em, có những anh chị đi xa, lần nào về thăm quê cũng ra thăm cánh đồng. Họ say sưa nhìn ngắm những con chim sẻ đi kiếm ăn bay là là trên thảm lúa. Thỉnh thoảng, chúng đỗ hẳn xuống rồi lại bay vút lên trời xanh ríu rít gọi nhau.

Em yêu mến cánh đồng làng em, yêu mến quê hương em. Nơi đây, em đã sinh ra và lớn lên. Giờ đây, vùng chiêm trũng này đã có những cậu “trâu sắt” băng băng chạy trên cảnh đồng. Điện cao thế bừng sáng xóm làng. Cuộc sống đang đi lên trên con đường hạnh phúc.
(chúc bạn thi tốt hihi)
7 tháng 5 2016

 okok

6 tháng 9 2016

vãi, chú phải tự làm chứ cuộc thi mà nhờ làm thì ko phải sức mình rồi =(

11 tháng 9 2017

Như các bạn biết sách là một thứ không thể thiếu đối với chúng ta bởi vì sách như một người bạn thân Gắn bó từ thuở còn ấu thơ, từ cái nôi ta đã được làm quen với sách với biết bao câu chuyện cổ tích hay và những vần thơ ý nghĩa. Đến bây giờ khi chúng ta đã lớn lên và đang ngồi dưới mái trường thân yêu thì sách vẫn là một người bạn đối với tháng tuổi học trò. Chắc hẳn Ai trong số các bạn cũng có những người yêu quý những quyển và tôi cũng vậy. Đọc sách rất có lợi cho chúng ta, ta có thể hiểu rõ hơn mọi thứ xung quanh kể cả lịch sử trước hay bây giờy bây giờ, làm cho con người cảm thấy yêu thiên nhiên, yêu đồng bào yêu cái nơi sinh ra và lớn lên, đọc sách sẽ làm cho chúng ta có tầm nhìn được mở rộng, quen được nhiều người bạn mới, quên đi những khó nhọc và hòa hợp với thiên nhiên,... Và còn rất nhiều lợi ích khác nữa. Thế nên các bạn hãy đọc sách nhé! Đọc sách rất có lợi cho chúng ta mà!

Thấy hay nhớ ticks cho mình nhé!