Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
ăn nói đàng hoàng đi bạn, người khác mà non thì bạn cũng xanh lắm
1 Anh LÊ đã tìm cho anh Thành 1 công việc
2 Những câu nói nào của anh Thành đã cho thấy anh luôn luôn nghĩ tới dân ,tới nước là :
+ Chúng ta là đồng bào, cùng máu mủ da vàng với nhau. Nhưng... anh có khi nào nghĩ đến đồng bào không?
+ Vì anh với tôi... chúng ta là công dân nước Việt...
câu 3 Mình Tham khảo ạ
+ Bốn lời đối thoại cuối giữa anh Thành và anh Lê không ăn nhập với nhau. Anh Lê hỏi anh Thành vì sao không xin việc làm ở Sài Gòn nữa? Anh Thành lại nói về sự khác nhau giữa đèn dầu, đèn kì, đèn điện. Anh Lê hỏi anh Thành kể các chuyện đó làm gì? Anh Thành lại nói vì hai người là công dân nước Việt.
+ Câu chuyện của hai anh không ăn nhập với nhau bởi vì: anh Lê đang nghĩ đến công ăn việc làm, đến miếng cơm manh áo hàng ngày. Còn anh Thành đang mải nghĩ đến việc cứu nước, cứu dân.
Câu 1:
Anh Lê đã tìm cho anh Thành một công việc làm phụ bếp trên tàu buôn của Pháp. Đây là một công việc vất vả, phải đi xa, lênh đênh trên biển và tiềm ẩn nhiều nguy hiểm, nhưng lại là cơ hội để anh Thành có thể kiếm sống và quan trọng hơn là có điều kiện đi ra nước ngoài, mở rộng tầm mắt, học hỏi thêm nhiều điều mới mẻ. Việc anh Lê cố gắng tìm việc cho anh Thành thể hiện tình cảm chân thành, sự lo lắng và quan tâm của anh Lê đối với bạn mình, mong anh Thành có cuộc sống ổn định hơn.
Câu 2:
Những câu nói của anh Thành đã cho thấy anh luôn luôn nghĩ tới dân, tới nước là:
- “Chúng ta là đồng bào, cùng máu mủ da vàng với nhau. Nhưng… anh có khi nào nghĩ đến đồng bào không?”
- “Vì anh với tôi… chúng ta là công dân nước Việt…”
Qua những câu nói này, có thể thấy anh Thành không chỉ quan tâm đến cuộc sống cá nhân mà luôn trăn trở về vận mệnh của đồng bào, của đất nước. Anh nhắc đến “đồng bào”, “công dân nước Việt” để khẳng định trách nhiệm của mỗi người đối với dân tộc. Trong suy nghĩ của anh Thành, nỗi lo lớn nhất không phải là công việc hay miếng cơm manh áo trước mắt, mà là tương lai của đất nước đang bị áp bức, đau khổ. Điều đó thể hiện tấm lòng yêu nước sâu sắc và ý thức trách nhiệm lớn lao của anh.
Câu 3 :3
Bốn lời đối thoại cuối giữa anh Thành và anh Lê không ăn nhập với nhau. Anh Lê hỏi anh Thành vì sao không xin việc làm ở Sài Gòn nữa, thì anh Thành lại nói về sự khác nhau giữa đèn dầu, đèn khí, đèn điện. Khi anh Lê thắc mắc vì sao anh Thành kể những chuyện đó, anh Thành lại trả lời rằng vì hai người đều là công dân nước Việt.
Cuộc trò chuyện của hai anh không ăn nhập với nhau bởi vì mỗi người đang suy nghĩ về một vấn đề khác nhau. Anh Lê chỉ nghĩ đến công việc làm ăn, đến cuộc sống trước mắt, làm sao có việc ổn định để nuôi sống bản thân. Trong khi đó, anh Thành lại luôn đau đáu nghĩ về vận mệnh của đất nước, về con đường cứu nước, cứu dân. Những câu chuyện anh Thành kể về đèn dầu, đèn khí, đèn điện thực chất là cách anh so sánh sự tiến bộ của các nước trên thế giới với tình cảnh lạc hậu của nước ta lúc bấy giờ. Qua đó, anh muốn bày tỏ nỗi trăn trở và khát vọng tìm ra con đường đúng đắn để đưa đất nước thoát khỏi cảnh nghèo nàn, áp bức. Điều này làm nổi bật sự khác biệt trong suy nghĩ: một bên là lo cho cuộc sống cá nhân, một bên là lo cho tương lai của dân tộc và đất nước.
Không phải ngẫu nhiên mà khi nhắc đến cha,mẹ, người ta luôn ví công lao của người tựa non cao, biển rộng - những thứ vĩ đại nhưng rất đỗi âm thầm.
Cha, trong ấn tượng của hầu hết chúng ta có phải là người đàn ông ít nói nhưng tình cảm, nghiêm khắc nhưng lại bao dung? Vậy nên triết gia Cicero từng nói: "Trên Trái Đất này, không có món quà nào ngọt ngào bằng tình yêu thương của người cha cho con mình".
Tuy nhiên, liệu có ai đủ dũng khí để nói 3 tiếng: "Con yêu cha,mẹ"? Bạn có nhớ rằng đã bao lâu rồi mình chưa trò chuyện cùng cha,mẹ? Đã bao lâu rồi bạn chưa được nghe những lời dạy dỗ từ cha,mẹ? Tóc cha đã điểm thêm vài sợi bạc, bạn có kịp nhận ra?
Càng trưởng thành, khoảng cách của chúng ta và cha càng lớn dần. Thậm chí, những câu hỏi han thông thường bỗng trở nên gượng gạo, những cuộc gọi cũng dần thưa thớt và vội vã.
Không phải ngẫu nhiên mà khi nhắc đến cha,mẹ, người ta luôn ví công lao của người tựa non cao, biển rộng - những thứ vĩ đại nhưng rất đỗi âm thầm.
Cha, trong ấn tượng của hầu hết chúng ta có phải là người đàn ông ít nói nhưng tình cảm, nghiêm khắc nhưng lại bao dung? Vậy nên triết gia Cicero từng nói: "Trên Trái Đất này, không có món quà nào ngọt ngào bằng tình yêu thương của người cha cho con mình".
Tuy nhiên, liệu có ai đủ dũng khí để nói 3 tiếng: "Con yêu cha,mẹ"? Bạn có nhớ rằng đã bao lâu rồi mình chưa trò chuyện cùng cha,mẹ? Đã bao lâu rồi bạn chưa được nghe những lời dạy dỗ từ cha,mẹ? Tóc cha đã điểm thêm vài sợi bạc, bạn có kịp nhận ra?
Càng trưởng thành, khoảng cách của chúng ta và cha càng lớn dần. Thậm chí, những câu hỏi han thông thường bỗng trở nên gượng gạo, những cuộc gọi cũng dần thưa thớt và vội vã.
trạng ngữ :kể từ hôm đó , mỗi khi gặp tình huống quá khó khăn tưởng như không thể làm được
chủ ngữ :tôi
vị ngữ : lại nghĩ đến người chạy cuối cùng
nó là câu đơn
chúc bạn hok tốt
Em còn nhớ khi em bị ốm, mẹ chăm sóc em ân cần nhường nào. Tay mẹ sao mà nhẹ nhàng đến thế, giọng mẹ ân cần hỏi han. Có lần, trong cơn sốt mê man, em chợt thấy mẹ đưa tay lên trán, có lẽ mẹ lo lắng em đã hạ sốt chưa. Thật không thể nói hết được tình cảm mẹ dành cho em, em cũng muốn nói em yêu mẹ thật nhiều!
Tình yêu là thứ vô giá trị, không thể mua bằng tiền. Từ tình yêu thì chúng ta có thể cố gắng mà kiếm ra tiền, nhưng từ tiền thì sẽ không thể có một tình yêu.