Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Cuộc sống hiện tại của chúng ta đã khác xưa rất nhiều: có nhiều tiện nghi, máy móc hỗ trợ, có nhiều cơ hội để làm việc, mở mang kiến thức giúp mọi việc trở nên dễ dàng hơn. Nhưng phải chăng vì thế rất nhiều người đã đánh mất 1 triết lý sống quan trọng: "Sống chậm lại, nghĩ khác đi, yêu thương nhiều hơn". Tôi thấu hiểu 1 điều rất đơn giản của nhân tính: khi đạt được ham muốn này, 1 ham muốn khác sẽ xuất hiện khiến cho con người ta không ngừng nỗ lực làm việc, thậm chí bất chấp mọi cách để đạt được mong muốn của bản thân. Tiền tài, danh vọng là những thứ ai cũng theo đuổi, không ai muốn mình có 1 địa vị thấp kém trong xã hội. Nhưng nếu sống chỉ là để làm việc thì thật là vô vị, giống như 1 tờ giấy trắng không được tô vẽ. Đôi khi chúng ta phải "Sống chậm lại” để cảm nhận những điều tốt đẹp của cuộc sống, ngẫm lại những gì mình đã trải qua. “Nghĩ khác đi” về những gì xung quanh, những khía cạnh khác của cuộc sống, xem rằng mình còn thiếu gì và bổ xung, trau dồi. “Yêu thương nhiều hơn” và quan tâm tới những người xung quanh, “thương người như thể thương thân” thật vậy, khi chúng ta trao đi sẽ được nhận lại. Từ những gì đã nói, tôi thấy quan điểm này nên được giới trẻ đón nhận nhiều hơn.
mn góp ý vs! viết văn gà nhưng ko cop mạng đâu
!
"Trong những con đường chiếm lĩnh tri thức, tự học là một con đường thú vị". Trong quá trình hình thành kiến thức của mỗi con người, chúng ta sẽ không ngần ngại dùng mọi cách đẻ phát huy khả năng của con người. Chúng ta có thể nhờ sự giảng dạy của thầy cô, những người có kinh nghiệm giúp đỡ chúng ta. Nhưng sẽ chẳng có gì thú vị là tự bản thân khám phá ra mọi thứ.
Marie Curie đã từng nói " Cuộc sống không có gì khiến ta phải sợ hãi. Cuộc sống chỉ là để ta tìm hiểu và khám phá.". Đúng đôi khi bạn dựa quá nhiều người sách hay người khác thì kiến thức của bạn chưa chắc là đã đủ, vì đôi khi bạn tin tưởng vào họ quá nhiều. Một lần thành công nhưng không phải do bạn tự khám phá thì bạn cho rằng nó thực sự là tuyệt và bạn chỉ biết chông chờ vào sự thành công " nhân tạo " ấy. Nhưng có người lại hỏi " trong con đường tri thức ấy ta phải bổ sung kiến thức đọc từ tài liệu và sự giảng dạy của người khác nhiều hơn so với tự học vậy mới thành công? " Đúng là nó không sai nhưng việc dựa vào kiến thức dựa vào người khác và những tài liệu có sẵn nó chỉ giúp chúng ta học và ghi nhớ kiến thức tạm thời rồi phút chốc quên ngay xong lại học lại, vậy thực sự quá là lâu nó khiến chúng ta càng ngày càng chậm so với những người khác. Vậy tại sao có người vừa học vừa tìm tòi lại đạt được kết quả cao như vậy thì mất quá nhiều thời gian? Không hề, vì họ biết vận dụng kiến thức đã đọc vào kiến thức thực tế. Họ biết cách làm thí nhiệm hóa học, biết được cấu chốt của tự nhiên, khi họ tự học chính là đang giúp họ nhanh chóng tiến bước trên con đường của mình.
Giáo sư Ngô Bảo Châu là nhà khoa học Toán học trẻ nhất Việt Nam được phong hàm giáo sư ở tuổi 33. Ông nổi tiếng với công trình chứng minh "Bổ đề cơ bản cho các dạng tự đẳng cấu". Ông cũng là người Việt Nam đầu tiên giành được giải thưởng Fields. Ông có nhiều công trình khoa học quốc tế được đánh giá cao và có nhiều đóng góp to lớn cho nền giáo dục nước nhà.Ông là người tìm tòi và là một nhà khoa học về Toán học. Ở một độ tuổi rất trẻ nhưng ông đã có được những thành tựu to lớn và được mọi người đánh giá rất cao.
Với những người nổi tiếng vậy với những bạn học sinh thì sao? Đương nhiên là cũng có rất nhiều giải thưởng cao cho những bạn có thành tích xuất sắc và có tinh thần tự học tự tìm tòi và khám phá. Những giải thưởng ấy sẽ trao những bạn đạt được những thành tựu trong học tập. Ngoài ra, kiến thức của các bạn rất chắc chắn vì không chỉ là những giờ học trên lớp, các bạn vẫn ra ngoài tìm hiểu và ghi lại những hiện tượng hay là những gì mà mình đã tìm thấy ghi chép lại.
" Người thông minh thì không làm việc gì mà không suy nghĩ.". Những con người biết suy nghĩ, biết chọn lọc kiến thức thì đó mới là người thông minh. Không phải cứ tự học là sẽ thông minh mà học là phải tiếp thu được kiến thức, phải nhận thức được phương hướng để giải quyết sao cho đúng. Sẽ chẳng có con đường nào dễ dàng cho bạn lựa chọn, bạn đang cố gắng hết mình để giữ vững cho mình vị trí trên đường chiếm lĩnh vực tri thức nhưng muốn đứng vững thì phải thay đổi chiến thuật đừng đứng yên một chỗ hãy sáng tạo nó bằng cách tự học, vì chỉ có vậy mới khiến bạn đứng trên con đường ấy chắc nhất.
Tất cả những gì mà con người đạt được là nhờ vào " Tự học", chỉ có tự học mới biết mình là ai và mình cần làm gì để thành công. Muốn mở rộng kiến thức thì phải tự mình cố gắng , tự mình tìm tòi, khám phá thay vì nhờ và chông cậy vào người khác. Đó mới là tri thức của con người.
I.Mở Bài :
- Trong nhà trường, ngoài việc tiếp thu kiến thức do các thầy cô truyền đạt, người học sinh cần có biện pháp mới có thể giỏi được.
- Một trong số những biện pháp có kết quả là phương pháp tự học.
-vì vậy ông cha ta thường có câu:"trong những con đường...................thú vị".
II.Thân Bài :
-“Tự học” nghĩa là tự mình vạch ra kế hoạch, tự mình đặt ra biện pháp để giúp cho việc học tốt hơn.
-“Tự học” là phần làm việc ở nhà trước khi vào lớp tốt hơn.
-Tự học là hoạt động độc lập chiếm lĩnh kiến thức, kĩ năng, kĩ xảo, là tự mình động não, suy nghĩ, sử dụng các năng lực trí tuệ (quan sát, so sánh, phân tích, tổng hợp…)cùng các phẩm chất động cơ, tình cảm để chiếm lĩnh tri thức một lĩnh vực hiểu biết nào đó hay những kinh nghiệm lịch sử, xã hội của nhân loại, biến nó thành sở hữu của chính bản thân người học
-Tự học là người học tích cực chủ động, tự mình tìm ra tri thức kinh nghiệm bằng hành động của mình, tự thể hiện mình. Tự học là tự đặt mình vào tình huống học, vào vị trí nghiên cứu, xử lí các tình huống, giải quyết các vấn đề, thử nghiệm các giải pháp…Tự học thuộc quá trình cá nhân hóa việc học
-Học bao giờ và lúc nào cũng chủ yếu là tự học, tức là biến kiến thức khoa học tích lũy từ nhiều thế hệ của nhân loại thành kiến thức của mình, tự cải tạo tư duy của mình và rèn luyện cho mình kĩ năng thực hành những tri thức ấy
-Bồi dưỡng năng lực tự học là phương cách tốt nhất để tạo ra động lực mạnh mẽ cho quá trình học tập.
-Ở bất cứ bộ môn nào, lĩnh vực nào, kiến thức cũng liên tục thay đổi theo những kết quả nghiên cứu mới, đáp ứng yêu cầu do cuộc sống đặt ra. Trong khi đó, kiến thức ở trường học phải theo một khung chương trình nhất định, phù hợp với nhiều đối tượng, nên có khi không bắt kịp sự thay đổi đó, không đáp ứng đầy đủ yêu cầu của người học.
- Tự học giúp chúng ta bổ khuyết nền giáo dục ở trường, bắt kịp những kiến thức phong phú, mới mẻ, đáp ứng được nhu cầu của thời đại. Dù làm ngành gì, nghề gì cũng cần tự học thường xuyên. Nếu không chúng ta sẽ trở nên lạc hậu, cũ mòn.
- Đồng thời, bên cạnh việc đem lại những kiến thức, việc tự học cũng đem lại sự hứng thú, yêu thích lĩnh vực mà mình theo đuổi.
- Tự học giúp cho mọi người có thể chủ động học tập suốt đời
- Trong thực tế có biết bao gương tự học đã làm nên danh phận như: Mạc Đỉnh Chi tự học thi đỗ Trạng nguyên, Mã Lương tự học và vẽ như thật, Bác Hồ tự học và biết nhiều thứ tiếng.
- Những kẻ lười học, xem việc học là khổ sở, là bắt buộc nên chán học , lười hoc.
- Việc tự học ở nhà của người học sinh thường là soạn bài,làm bài, học bài, xem trước bài mới
- Người học lên kế hoạch cho mình, học vào lúc nào, học những gì? Cài gì trước, cái gì sau.
- Học sinh chuẩn bị bài trước khi vào lớp sẽ dễ hiểu hơn,sẽ trả lời được các câu hỏi của thầy cô đặt ra, đồng thời tạo ra hứng thú hơn trong việc học.
-“Tự học” là biện pháp giúp người học sinh tự tìm hiểu lấy kiến thức.
-“Tự học” là phương pháp mới giúp học sinh năng động hơn trong học tập.
- Đó còn là cơ sở thể hiện năng lực tư duy sáng tạo, biết sắp xếp công việc có khoa học.
- Người học sinh có biện pháp tự học là biết làm chủ lấy mình.
III.Kết Bài :
-Tinh thần tự học giúp con người nâng cao kiến thức, tự làm chủ lấy mình, tự đặt ra kế hoạch trong học tập.
- Tinh thần tự học rất cần cho tất cả mọi người.
- Mỗi học sinh cần đề ra cho mình biện pháp tự học.
cuộc sống này là một hành trình với nhiều con đường khác nhau,dẫn đến những vị trí khác nhau.nhưng thử hỏi,đã có ai luôn luôn đi đúng đường,hưởng thụ thành quả một cách nhàn nhã???bạn biết đấy,không ai trong cuộc đời có thể luôn đi đúng mọi con đường,kể cả khi một hành trình được coi là hoàn hảo đã được vạch ra tù trước.đôi khi,việc bị 'lạc' có thể khiến người ta 'dừng chân',mất hết hi vọng nhưng một số người lại cứ bước tiếp,đạp lên mọi chông gai chỉ để hướng về một tương lai tươi snags hơn.không ai trên trái đất này có thể sống một cuộc đời không một chút sia sót,ko ai là hoàn hảo.nhưng chỉ cần bạn tâm đắc câu nói này,tôi nghĩ bạn sẽ có nghj lực bước tiếp:đôi khi bạn có thể đi nhầm đường,nhưng nếu bạn vẫn cứ đi,có thể nó sẽ alf một con đường mới.
cuộc đời đối với bạn là gì?đối với tôi,nó là một chặng đua gồm rất nhiều con đường mà chỉ những người vững chí mới có thể về đích.trên chặng đua ấy,có thể đôi lúc bạn nhầm đường,lạc vào một con đường khác,hoàn toàn xa lạ, bạn sẽ làm gì?lúc đó bạn có 2 lựa chọn,một là dừng lại và chờ đợi một vận may mơ hồ nào đó sẽ đến với mình hay là bạn nghĩ theo chiều hướng tích cực và bắt đầu bước tiếp.có thể con đường đó sẽ là một ngõ cụt nhưng có thể nó sẽ là một con đường mới,một con đường' tắt' mà bạn có thể vượt qua mọi ngươi khác?
vậy nên,đừng bao giờ từ bỏ hy vọng tiến về phía trước,hay là dừng lại chỉ vid bạn đi nhầm đường ,hãy cứ bước tiếp,vì có thể nó sẽ alf một con đường mowis,một thành công mới ,thậm chí là một hạnh phúc mới!!!
_angel with a shotgun_
Bài làm
"Đôi khi bạn có thể đi nhầm đường, nhưng nếu bạn vẫn cứ đi, nó có thể là con đường mới", câu nói này như giúp ta tìm thấy được những điều tốt đẹp hơn và mở ra một tia hy vọng mới vậy.
Cuộc đời mỗi chúng ta cũng như một con đường vậy, một con đường dài với biết bao gian nan và thăng trầm cần chúng ta thật mạnh mẽ để vượt qua. Đôi khi trên chính con đường đó bạn có thể sẽ vấp ngã nhưng đừng nản lòng bởi vì chính mỗi lần như vậy sẽ rút ra cho ta thêm kinh nghiệm, các bài học hay và đắt giá trong cuộc sống. Cuộc đời này sẽ chỉ mở ra cơ hội cho những người giám nghĩ, giám làm, khi vấp ngã ở đâu sẽ tự đứng dậy ở đó từng bước phá bỏ những giới hạn bên trong mỗi chúng ta. Bạn cũng nên nhớ rằng trên con đường này bạn không phải là người duy nhất mà sẽ còn rất nhiều người cũng sẽ ở bên bạn, đưa ra sự giúp đỡ những lúc bạn đang rơi vào tuyệt vọng để soi sáng bản thân bạn bằng những gì tốt đẹp nhất. Đừng chỉ vì những khó khăn trước mặt mà bỏ qua những hao quang của tương lai nhưng cũng đừng vì những thứ phù du ấy mà bỏ qua tuổi trẻ và những giới hạn của bản thân, bạn hãy mạnh mẽ lên và chứng minh cho những người xung quanh thấy rằng bạn có khả năng, bạn có thể làm được và điều quan trọng nhất là bạn đã chọn một lối đi đúng đắn trong só các con đường. Hãy dũng cảm và mạnh mẽ lên "Đôi khi bạn có thể đi nhầm đường, nhưng nếu bạn vẫn cứ đi, nó có thể là con đường mới". Hãy tạo nên sự bứt phá cho chính cuộc đời của bạn vì cuộc sống này sẽ chỉ ưu ái những người có sự sáng tạo, hết lòng theo đuổi mục đích và giấc mơ tuổi trẻ của bản thân, đôi khi bạn cũng cảm thấy mệt mỏi vô cùng vì những gánh nặng ở trên vai, bạn hãy bỏ đi những gánh nặng đó và hãy cố gắng lên nhé!
Cuối cùng tôi xin được nhắc lại một điều, bạn xin đừng bỏ cuộc trước gian khổ mà bỏ qua tuổi trẻ đầy nhiệt huyết của bản thân, có sai thì có sửa chỉ cần bạn tin tưởng vào bản thân và tương lai là quá đủ rồi.
Ý kiến trên hoàn toàn đúng đắn bởi câu chuyện kết thúc có hậu ở chỗ: Vũ Nương cuối cùng được sống một cuộc sống bình yên chốn thủy cung. Nhân gặp Phan Lang còn có cơ hội nói lời tạ từ với Trương Sinh. Tuy nhiên bi kịch ở chỗ: cuộc sống bình yên ấy chỉ có được ở thế giới khác - cõi mộng, không phải trong thực tại. Nàng vĩnh viễn không thể trở về, ôm ấp vỗ về con...
BÀI LÀM
Đầu năm, lớp tôi có thêm một người bạn mới, một cô gái dễ thương. Chỉ mới gặp lần đầu thôi mà tôi và cô bạn ấy đã hợp nhau (Chả là đầu giờ tôi nhanh miệng làm quen trước). Những lúc chờ đợi cô giáo, hàng xóm xôn xao như cái chợ, nhưng hôm nay lớp tôi yên lặng đến lạ thường. Tiết đầu tiên là tiết Văn của cô giáo chủ nhiệm. Cô Phượng khoan thai bước vào lớp. Có lẽ cô cũng ngạc nhiên trước sự yên lặng khác thường ấy.
Đưa mắt lướt một vòng rồi cô cười thật tươi:
– Chào các em.
Trở lại bàn, chưa vội ngồi, cô khoanh hai tay – cô giáo chủ nhiệm của tôi có cái “tật” rất dễ thương, mỗi khi sắp nói một điều gì quan trọng, cô lại khoanh tay:
– Trước khi vào buổi học, cô xin giới thiệu với cả lớp một người bạn mới: em Phan Hoàng Nhật Thanh.
Cô bạn mới đứng lên xoay ra sau gật đầu chào, rồi nhẹ nhàng ngồi xuống
– Em Nhật Thanh vừa từ Anh trở về, sẽ “tạm trú” ở lớp ta suốt cả năm học… Các em giúp đỡ bạn nhé!
Nhật Thanh đã vào lớp chúng tôi như thế. Bọn con gái làm quen với nhau thật nhanh. Chẳng mấy ngày sau tôi đã thấy bạn cười đùa, bá vai đám bạn chạy nhảy, ăn hàng:
Chỉ vài hôm là tôi đã lấy được “lí lịch trích ngang” của Nhật Thanh. Thanh theo ba mẹ định cư ở Anh từ năm lên 6 tuổi. Đây là lần đầu tiên về quê hương, Thanh nói tiếng Việt không rành, Thanh có thể “ngồi cùng chiếu” với mười tên giỏi Toán lớp, có thể hạ bọn khá anh ngữ bằng tỉ số tuyệt đối. Nhưng đến tiết Văn, Sử thì bạn ấy lại im thin thít. Vậy mà Nhật Thanh không mắc cỡ, bạn còn tỏ ra nôn nóng muốn học cho giỏi tiếng mẹ đẻ. Vì thế, Nhật Thanh cứ như là khách của lớp và là bạn thân nhất của tôi.
Cho đến một hôm, nhà trường thông báo về cuộc thi Chào mừng Giáng Sinh. Lớp nào cũng háo hức chuẩn bị. Riêng lớp tôi thì định diễn kịch Tấm Cám. Có tiếng là “bà chằn” trong lớp nên tôi được mọi người đề cử vai Cám( Thật vô duyên! Nhưng như thế cũng vui!). Còn Thanh thì được mọi người chọn làm vai Tấm(Thật đúng!). Cả lớp bàn tán xôn xao, y như cái chợ. Tôi nhìn Thanh cười, vì vở diễn này tôi và Thanh chơi hoài à. Riêng tiết mục Cắm hoa thì chắc phải hỏi tôi thôi! Tôi là “vô địch” cắm hoa đẹp mà, năm nào cũng giành huy chương vàng cho lớp. Chỉ có một tuần để chúng tôi tập dượt. Những ngày diễn tập thật vui.
Chúng tôi hồi hộp với bộ áo bà ba, chuẩn bị ra sân khấu. Ôi trời! tôi chưa bao giờ thấy Nhật Thanh mạnh dạn đến thế! Cả lời thoại lẫn động tác, chúng tôi diễn cứ y như thật, không để ý đến xung quanh và kết thúc bằng tràng pháo tay nồng nhiệt.
Đến phần thi Cắm hoa, lớp tôi cử Nhật Thanh. Ôi dào! Mấy ngày tập thì Thanh cứ vụng về mà hôm nay sao lạ khéo tay đến mức lại thường! Vậy là Thanh đã hơn tôi rồi! Bằng chứng là đầu năm “she” nhát như thỏ đế! Vậy mà bây giờ lại rất mạnh dạn, tự tin!
Hạng nhất phần Diễn kịch lớp 6/3
Hạng nhất phần Cắm hoa: lớp 6/3
Trời! Tôi và Thanh nhảy cẫng lên. Không ngờ hai giải nhất ấy đều có phần của hai đứa. Tôi đề nghị Thanh lên nhận quà, Thanh cười nói: “Không! Chúng ta hãy cùng lên vì có công của bạn nữa mà”. Câu nói của Thanh làm tôi xúc động. Gói quà tuy không lớn nhưng đó là kỉ niệm đánh dấu tình bạn giữa tôi và Thanh ngày càng trở nên gắn bó hơn! Thanh mời tôi và các bạn trong lớp đến nhà Thanh ăn mừng. Giáng Sinh năm nay thật vui! Tôi tặng Thanh con thú nhồi bông, còn Thanh tặng tôi con búp bê… Chúng lúc nào cũng có nhau như tôi với Thanh vậy…
Thời gian trôi… Chúng tôi bước sang năm học mới. Những lần tập dượt để dự thi Chào mừng Giáng Sinh lại tiếp tục như năm nào. Vẫn tôi đó, vẫn cái đêm mà tôi tặng Thanh con thú bông, chúng tôi lại ăn mừng. Nhưng niềm vui chỉ kéo dài thoáng mấy phút. Thanh bỗng trào nước mắt và ôm chặt tôi: Thanh xúc động: “Đêm nay mình sẽ rời Việt Nam, với ba mẹ…,, Mình yêu bạn, Phương ơi!”. Nói xong, Thanh bỏ chạy… Chiếc taxi đã chở bạn xa vút. Tôi đứng thẫn thờ nhìn chiếc xe đi xa.
Mở gói quà của Nhật Thanh… Đó là tấm thiệp có muôn ngàn vì sao với lời ghi: “Mong rằng tình bạn giữa chúng ta sẽ luôn sáng mãi như những vì sao này! Tạm biệt bạn thân nhất của Thanh”.

![]()
Khái niệm: Từ đơn là từ chỉ gồm một tiếng có nghĩa tạo thành.
Khái niệm: Từ ghép là những từ được tạo ra bằng cách ghép các tiếng có quan hệ với nhau về nghĩa.
T.G được chia thành 2 kiểu :
- T.G có nghĩa tổng hợp (T.G hợp nghĩa, T.G đẳng lập, T.G song song ): Là từ ghép mà nghĩa của nó biểu thị những loại rộng hơn, lớn hơn, khái quát hơn so với nghĩa các tiếng trong từ.
-T.G có nghĩa phân loại ( T.G phân loại, T.G chính phụ ): Thường gồm có 2 tiếng, trong đó có 1 tiếng chỉ loại lớn và 1 tiếng có tác dụng chia loại lớn đó thành loại nhỏ hơn.
Từ đơn là từ được cấu tạo bởi chỉ một tiếng.
VD: sách, bút, tre, gỗ....
* Từ phức là từ được cấu tạo từ hai tiếng trở lên.
VD: xe đạp, bàn gỗ, sách vở, quần áo, lấp lánh...
* Phân biệt các loại từ phức: Từ phức đựoc chia ra làm hai loại là Từ ghép và Từ láy.
+ Từ ghép: là những từ có cấu tạo từ hai tiếng trở lên, giữa các tiếng có quan hệ với nhau về mặt nghĩa.
Căn cứ vào quan hệ mặt nghĩa giữa các tiếng trong từ ghép, người ta chia làm hai loại: từ ghép đẳng lập và từ ghép chính phụ
VD: sách vở, bàn ghế, quần áo ( từ ghép đẳng lập)
Xe đạp, lốp xe, ( từ ghép chính phụ)
+ Từ láy: là những từ được cấu tạo bởi hai tiếng trở lên, giữa các tiếng có quan hệ với nhau về mặt âm. Trong từ láy chỉ có một tiếng gốc có nghĩa, các tiếng khác láy lại tiếng gốc
VD: Lung linh, xinh xinh, đo đỏ..
Từ láy chia ra làm hai loại: Láy bộ phận ( láy âm và láy vần) và láy toàn bộ
Em nhìn thấy trong bức tranh, mặc dù nhìn bên ngoài có vẻ rằng củ cà rốt bên tay phải( theo phía em nhìn) là to hơn của bên tay trái nhưng lại ngược lại. Bài học rút ra được ràng:" Chúng ta không nên chỉ nhìn vào vẻ bề ngoài mà đánh giá người ta"
Nghĩa đen:
Trong to nhưng đừng tưởng nó đẹp mà hãy xem sâu thẳm bên trong có đẹp hay không?
Nghĩa bóng:
Cứ ngỡ rằng mình đẹp về vẻ bề ngoài là tự hào, nhìn trong xem, có thực sự to lớn như bạn tưởng?
Qua tình huống, qua lối sống bạn mới thấy được giá trị của bản thân. Đừng vội đánh giá người khác khi chưa biết giá trị thật sự của họ
hghhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmbbbbbbbbbbbbbbbbbbbbbbbbbbbbbbbbbbbbbbbbbbbbbuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuy,mmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmm










Thầy em đã từng nói "Sự cẩu thả trong bất cứ nghề gì cũng là bất lương", "Cho dù có là người chùi nhà vệ sinh cũng phải là người chùi sạch nhất". Phải, thầy đã dạy chúng em bài học tử tế trong công việc. Chưa nói đến thành công đâu xa, thành công nhất chính là trở thành người chùi vệ sinh sạch nhất rồi.
Thầy em luôn dạy chúng em bài học để trở thành con người tử tế về đạo đức và cách ứng xử. Tiêu biểu như văn hóa xin lỗi, cái mà chúng em dường như đã bỏ quên. Chúng em trước đây mỗi lần làm sai, luôn đổ lỗi cho những yếu tố khác, chưa hề nghĩ tới lỗi sai nằm ở bản thân, khả năng nhận lỗi rất kém, đó là văn hóa xấu. Biết xin lỗi và nhận lỗi chính là một hành động tự tế đối với mọi người rồi.
Chẳng nói đâu xa, việc xem và trả lời tin nhắn cũng thể hiện sự tử tế tôn trọng người khác rồi. Thử hỏi trong một tập thể, khi một người ý kiến nhưng những người khác không nghe, không quan tâm, không đáp lại thì nó có thành một tập thể không? Khi bạn nhắn tin cho một người, nhưng người đó xem và không trả lời, bạn có cảm thấy bị thiếu tôn trọng không?
Kết lại, hãy tử tế ngay cả những việc nhỏ nhất như vậy bạn đã thành công làm một con người chân chính rồi đó.
Đọc thử Đời Thừa đi Ngố. Nguyên câu là:"Sự cẩu thả trong bất cứ nghề gì cũng là một sự bất lương rồi. Nhưng sự cẩu thả trong văn chương thì thật là đê tiện"
Ngố bá nhất sever VN
Trong cuộc sốn,tử tế là 1 con đường dẫn ta đến thành công,chúng ta tử tế là con đường thành công sẽ mở rộng.Câu nói:''con đường đi đến thành công bằng sự tử tế''đã nêu rõ.
Tử tế là 1 đạo đức tốt đẹp.Ta ko nên vì lý do nhỏ mà mất đi sự tử tế.Nếu ta mất tử tế là ta đã mất thành công.Trong cuộc đời,ta phải tử tế với người khác,ko nên mất tử tế.Nếu ta mắc lỗi với người khác thì ta phải xin lỗi đàng hoàng và tử tế thì người đó sẽ tha lỗi cho chúng ta.Nếu một người làm việc giúp hay là cho mình thứ gì đó thì ta phải biết ơn người đó và cảm ơn 1 cách thật tử tế.Điều này suy ra:tử tế sẽ đi theo ta trọn đời.Trong các câu chuyện cổ tích,người ta đã nêu rõ về sự tử tế sẽ cho ta 1 con đường tốt đẹp và thành công sẽ mởi rộng cho chúng ta bước vào.
Các bạn ạ,đời người ta phải tử tế.Đừng vì 1 lý do nhỏ nhoi như là người khác làm mình tự ái mà mất đi sự tử tế là ko tốt.Ta phải học tập điều này
đánh giá mn ơi
Tk:
"Con đường đi đến thành công bằng sự tử tế của tác giả Inamori Kazuo. Cuốn sách rất đáng đọc!!!
Vì nói đến con đường chính đạo không chỉ dành cho một dân tộc, một quốc gia, một tổ chức, một công ty mà ngay cả dành cho một cá nhân.
Ấn tượng từ “tử tế” ngay khi mua sách. Trong xã hội khi mọi thứ hỗn loạn, giá trị thực sự của mình là gì, phân vân chọn con đường nào để đi và bước tiếp, điều gì nên làm và điều gì không.
Cuốn sách như là kim chỉ nam cho những người muốn đi theo con đường chính đạo, vì sự phát triển chung, đem lại lợi ích cho người khác.
Thành công mà nếu như chỉ nghĩ đến cá nhân, dùng các mưu mô, toan tính thì chỉ là thành công nhất thời, không thể kéo dài lâu được. Thành công được sẽ không khó nhưng duy trì sự thành công bền vững cần đến “đạo”.
Tinh thần của samurai được tiếp nối trong những con người Nhật đánh kính. Đọc cuốn sách cũng giúp củng cố thêm lòng tin, sự kiên định của cách sống “tử tế”. Sống thuận theo lẽ tự nhiên và yêu thương con người - Kính thiên ái nhân."
tự viết à sao mà hay thế
Câu này: ''Chưa nói đến thành công đâu xa, thành công nhất chính là trở thành người chùi vệ sinh sạch nhất rồi. '', em sửa thành:
''Chưa nói đến thành công đâu xa, thành công nhất chính là trở thành người hoàn thành công việc đó tốt nhất rồi. ''. Thì nghe nó ổn hơn, còn lại pơ phếch rồi, ko phải sửa gì nữa, lần sau viết dài thêm tí càng tuyệt vời ☺
hông chị ơi, em đang liên kết với câu trước ấy ạ
em chỉ viết theo cảm xúc thôi, hihi :v
Con người sinh ra ai ai cũng khao khát và mong muốn được thành công, được mọi người xung quanh ngả mũ công nhận mình. Đây là chuyện hết sức bình thường cũng là dục vọng chính đáng của con người. Cổ nhân đã từng dậy: “Thành công là dục vọng chính đáng của con người nhưng nếu ta không dùng phương cách chính đáng để đạt được, thì sự thành công đó cũng không xứng đáng và không có ý nghĩa. Mọi người ai cũng chán ghét sự nghèo khó nhưng không dùng phương cách chính đáng để thoát nghèo thì không đáng thoát”.
Ấy vậy mà con người trong xã hội nhộn nhịp ngày hôm nay phần lớn không ai thích nghèo khổ, ai cũng muốn được thành công, được giàu có. Đơn giản vì người nghèo họ không thể nào thỏa mãn được tất cả những ham muốn, những dục vọng của bản thân mình. Bởi nhu cầu và dục vọng của con người ngày càng to lớn. Bất kể đó là sự thỏa mãn về nhu cầu về ăn uống hay đi du lịch đây đó, bất luận là tâm hư vinh háo danh hay là thích sự hào nhoáng. Hay kể cả chuyện vào bệnh viện khám chữa bệnh không phải chờ xếp hàng cho đến chuyện đi máy bay phải ngồi khoang hạng nhất… Tất cả đều phải dùng tiền bạc để đáp ứng, dùng tiền bạc để thực hiện.
Nhưng điều đáng lo ở đây đó chính là họ không đủ kiên nhẫn để thành công một cách tử tế mà thành công bằng những thủ đoạn, những hành vi có thể gây phương hại cho người khác để vụ lợi cho bản thân mình như tẩm hóa chất vào đồ ăn, bơm thuốc bảo vệ thực vật vào nông sản cũng như làm hàng giả, hàng nhái, hàng kém chất lượng để bán ra thị trường nhằm trục lợi cho bản thân.
Dưới áp lực của cuộc sống và số đông mọi người xung quanh như vậy? Chúng ta sẽ phải lựa chọn giữa việc đánh mất chính mình để thành công một cách nhanh chóng bằng những cách thức không được tử tế cho lắm nhằm thỏa mãn dục vọng của bản thân mình. Hay là bình tĩnh tìm cho mình một lý tưởng, một kim chỉ nam dẫn đường để có được một cuộc đời thành công bền vững và hạnh phúc đích thực một cách đường đường chính chính.
tham khảo nhé
Câu Sự cẩu thả ... là trích trong TP Đời thừa của Nam Cao. Ngố viết nghe mùi nó thật quá giống như những Tác phẩm của NC í. Cô đọng nhưng mà thấm wa <3
đọc một quyển sách quý giống như được gặp thầy tri kỉ vậy . Inamori kazuo là một người thầy mà tôi thực sự cảm phục . người thầy đó không chỉ dạy con đường vương đạo làm người mà còn giúp củng cố lòng tin vào cách số ng dựa trên đạo đức và nhân nghĩa . chúng ta yêu thương bằng cách ngưỡng mộ về hình mẫu , khao khát vươn lên . đối với tôi có cuốn sách này , nó như một cuốn sách chứa những người có trái tim nhân hậu , trong sáng và tâm hồn thanh cao . cuốn sách này dành cho mọi người , đặc biệt dành cho ai muốn có cơ hội , để trở thành người tử tế
Vậy hả anh, em hay nghe thầy nói nhưng mà không biết của ai :v
Em chỉ viết theo cảm xúc thôi, hihi :v
Tham khảo :
Trong cuộc sống , đừng nên ngồi 1 chỗ ngước nhìn người khác hơn mình và nghĩ'' Họ hơn mình là tại trời ưu tiên cho , mình chẳng được cái gì . Trời chỉ bất công và bất công'' .Đó là suy nghĩ sẽ khiến bạn luôn yếu kém và thấp hèn. Hãy nghĩ rằng'' Con người nếu như muốn đạt được thành công , thì phải tự cố gắng và lỗ lực thì mới làm nên, chứ cứ ngồi đấy mà trách móc hay kêu ca thì không làm được gì . Mình muốn thành công thì mình cũng sẽ phải cố gắng , rồi thành công sẽ tìm đến mình '' .Đó mới là suy nghĩ sẽ giúp bạn có động lực vượt qua bao gềnh tháp khó khăn mà tiến tới mục tiêu của bản thân . Bạn cũng phải tử tế với những người xung quanh . Bởi vì nếu bạn đối xử tử tế với họ , thì bạn cũng sẽ nhận lại được niềm vui và tấm vé thành công . Ví dụ như ra ngoài xã hội rộng lớn , sẽ có bao nhiêu điều mới mẻ . Không phải xã hội là riêng của ai , mà của tất cả mọi người . Và bạn sẽ có những suy nghĩ tích cực như mình sẽ tìm 1 công việc ổn định ,...... Thì khi mà bạn có được công việc một thời gian . Nếu bạn làm việc tử tế , thì sếp bạn cũng sẽ đặt niềm tin vào bạn và chỉ cho bạn những rắc rối có thể sảy ra như phần mềm nay sẽ hay bị hỏng đừng dùng , mà hãy dùng cái phần mềm khác an toàn hơn .Bạn phải thấy đó là niềm hạnh phúc . Vì họ tin tưởng và yêu quý bạn . Hãy nhớ lấy câu này , để sau này khi bạn lớn lên và đi làm , bạn sẽ sớm có được tắm vé thành công:
Con đường đi đến thành công bằng sự tự tế
~ Inamori Kazuo ~
bài văn nhe bn
mai hương
chữ tk đấy
tham khảo thì cho vào đây lm j?
1 BÀI VĂN?
nhìn đề bài
Con đường đi đến thành công bằng sự tử tế của tác giả Inamori Kazuo. Cuốn sách rất đáng đọc!!!
Vì nói đến con đường chính đạo không chỉ dành cho một dân tộc, một quốc gia, một tổ chức, một công ty mà ngay cả dành cho một cá nhân.
Ấn tượng từ “tử tế” ngay khi mua sách. Trong xã hội khi mọi thứ hỗn loạn, giá trị thực sự của mình là gì, phân vân chọn con đường nào để đi và bước tiếp, điều gì nên làm và điều gì không.
Cuốn sách như là kim chỉ nam cho những người muốn đi theo con đường chính đạo, vì sự phát
Bài mk viết chắc cũng ko hay lắm nhưng chúc mọi người viết văn tốt nha
Bản rất tôi rất tâm đắc lời mà Martin Luther King từng nói: "Nếu một người được gọi là phu quét đường, hãy quét những con đường như Mai-lăng-giơ đã vẽ tranh, hãy quét những con đường như Bét-thô-ven đã soạn nhạc và hãy quét những con đường như Sếch-xpia đã làm thơ". Làm việc, tạo ra sản phẩm là một quá trình dài, giống như vòng tròn mà tâm điểm của nó chính là sự tử tế. Thời đại 4.0, xã hội ngày càng phát triển, đòi hỏi sản phẩm chất lượng cũng cần phải được nâng cấp để đáp ứng cho vòng xoay của cuộc sống. Lẽ đó, tử tế là điều cơ bản nhưng cũng quan trọng để đánh dấu sự khác biệt giữa bản thân mình và người khác, đánh mất niềm tin của khách hàng thì chắc chắn sẽ không thể phát triển bền vững, lâu dài. Tử tế trong từng đường kim, mũi chỉ trong quần áo, dù nhỏ thôi, cũng sẽ trở thành lớn lao. Tử tế trong cách cúi gập người chào khách hàng, dù nhanh thôi, cũng sẽ trở thành tôn trọng và quan tâm. Điều đó là sự thành công của một doanh nghiệp. Thành công mà tử tế mang đến còn là thành công lớn lao hơn cả: Thành người. Tử tế rèn luyện cho con người từng thứ cốt lõi trong tinh thần: sự kiên trì, nhẫn nại. Chính điều đó mà trái tim yêu thương của con người biết đập thổn thức, trân quý từng giá trị, từng điều nhỏ bé.
Phải, mong rằng, mỗi chúng ta luôn tâm niệm: tử tế bắt đầu bằng những điều tưởng chừng nhỏ bé, nhưng quan trọng nhất.