K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

15 tháng 9 2019

Cô giáo ra cho lớp đề văn : "Em đã làm gì để giúp đỡ mẹ".

17 tháng 8 2018

Lời giải:

Vậy vẻ mặt của cô giáo Bé là tỉnh khô

30 tháng 1 2022

Trả lời : Từ mỗi tờ giấy có màu khác nhau, cô giáo đã làm ra chiếc thuyền, mặt trời, mặt nước.

Mình làm đề số 1 :

Cô giáo lớp 1 của em cao cao, dáng người thon gọn, da trắng hồng, mặc áo dài rất đẹp. Bước vào lớp, cô như mang theo cả mùi thơm của nắng. Cả lớp ngây người nhìn cô. Cô dịu dàng mời cả lớp ngồi xuống. Bắt đầu giờ học, cô nhẹ nhàng viết lên bảng dòng chữ tròn trịa, ngay ngắn. Bàn tay cô lướt nhanh như một hoạ sĩ. Chỉ một loáng, hàng chữ đẹp hiện ra. Cô giảng bài rất dễ hiểu. Giọng đọc của cô thật ấm áp và truyền cảm. Khi giảng bài, khuôn mặt của cô luôn tươi cười biểu lộ sự thân thiện. Bàn tay cô nhẹ nhàng đánh nhịp theo từng câu văn, câu thơ. Trong bài giảng, cô thường đặt câu hỏi từ dễ đến khó để kích thích sự suy nghĩ của tất cả học sinh trong lớp. Cô lúc nào cũng gần gũi chúng em. Trong những giờ học căng thẳng, cô thường kể cho chúng em nghe những mẩu chuyện ngắn rất hay và bổ ích. Kết thúc tiết học, bao giờ cô cũng lưu ý những điều cần nhớ cho chúng em. Cả lớp em ai cũng yêu quý và kính trọng cô.

Đọc truyện sau và trả lời các câu hỏi:Bài tập làm văn 1. Có lần, cô giáo cho chúng tôi một đề văn ở lớp : "Em đã làm gì để giúp đỡ mẹ ?" Tôi loay hoay mất một lúc, rồi cầm bút và bắt đầu viết : "Em đã nhiều lần giúp đỡ mẹ. Em quét nhà và rửa bát đĩa. Đôi khi, em giặt khăn mùi soa." 2. Đến đây, tôi bỗng thấy bí. Quả thật, ở nhà, mẹ thường làm mọi việc. Thỉnh thoảng,...
Đọc tiếp

Đọc truyện sau và trả lời các câu hỏi:

Bài tập làm văn

 1. Có lần, cô giáo cho chúng tôi một đề văn ở lớp : "Em đã làm gì để giúp đỡ mẹ ?" Tôi loay hoay mất một lúc, rồi cầm bút và bắt đầu viết : "Em đã nhiều lần giúp đỡ mẹ. Em quét nhà và rửa bát đĩa. Đôi khi, em giặt khăn mùi soa."

 2. Đến đây, tôi bỗng thấy bí. Quả thật, ở nhà, mẹ thường làm mọi việc. Thỉnh thoảng, mẹ bận, định gọi tôi giúp việc này, việc kia, nhưng thấy tôi đang học, mẹ lại thôi."  Tôi nhìn sang Liu-xi-a, thấy bạn ấy đang viết lia lịa. Thế là tôi bỗng nhớ có lần tôi nhặt thêm cả bít tất của mình, bèn viết thêm : "Em còn giặt bít tất."

 3. Nhưng chẳng lẽ lại nộp bài văn ngắn ngủn như thế này ? Tôi nhìn xung quanh, mọi người vẫn viết. Lạ thật, các bạn viết gì mà nhiều thế ? Tôi cố nghĩ, rồi viết tiếp :"Em giặt cả áo lót, áo sơ mi và quần." Cuối cùng, tôi kết thúc bài văn của mình :"Em muốn giúp mẹ nhiều việc hơn, để mẹ đỡ vất vả."

 4. Mấy hôm sau, sáng chủ nhật, mẹ bảo tôi: - Cô-li-a này ! Hôm nay con giặt áo sơ mi và quần áo lót đi nhé ! Tôi tròn xoe mắt. Nhưng rồi tôi vui vẻ nhận lời, vì đó là việc làm mà tôi đã nói trong bài tập làm văn. - Khăn mùi soa: loại khăn mỏng, nhỏ, bỏ túi để lau mặt, lau tay. - Viết lia lịa: viết rất nhanh và liên tục.

Cô-li-a cảm nhận như thế nào trước đề văn cô giáo giao ? 

1
31 tháng 10 2018

Lời giải:

Cậu ấy loay hoay mất một lúc và  thấy bí.

21 tháng 1 2017

Lời giải:

Các bạn học sinh đã làm y hệt như những đứa học trò: đứng dậy, cười khúc khích chào cô

27 tháng 1 2019

vì vòng hoa chỉ dành cho  người chết

11 tháng 11 2021
Để làm gì thế em trai
11 tháng 11 2021

không làm

15 tháng 11 2018

                                                              Moon tham khảo nek :

Những năm em học ở bậc Tiểu học có rất nhiều giờ học đáng nhớ nhưng em không bao giờ quên giờ học cách đây một tháng. Giờ học ấy cô giáo Hằng đã để lại trong lòng em tình cảm khó quên.

Hôm ấy, cô giáo Hằng em mặc chiếc áo dài màu vàng rất đẹp. Mái tóc đen dài được buộc gọn trên đỉnh dầu, nhìn cô rất tươi tắn. Cô chào cả lớp bằng một nụ cười rạng rỡ. Giờ học bắt đầu. Bài giảng của cô hôm ấy diễn ra rất sôi nổi. Giọng nói cô ngọt ngào, truyền cảm. Đôi mắt cô lúc nào cũng nhìn thẳng xuống lớp. Đôi mắt ấy luôn thể hiện sự cổ vũ, động viên chúng em. Cô Hằng giảng bài say sưa đến nỗi trên khuôn mặt hiền từ đã lấm tấm mồ hôi mà cô vẫn không để ý.

Cô giảng bài rất dễ hiểu. Qua lời giảng ấy, em cảm nhận được cái hay, cái đẹp của mỗi bài thơ, bài văn. Những lời cô giảng em khắc sâu vào tâm trí không bao giờ quên. Thỉnh thoảng, cô đi lại xuống cuối lớp xem học sinh thảo luận nhóm, xem chúng em ghi bài. Cô đến bên những bạn học yếu để gợi ý, giúp đỡ. Cô luôn đặt ra những câu hỏi từ dễ đến khó để kích thích sự chủ động sáng tạo của chúng em. Cô lúc nào cũng gần gũi với học sinh, lắng nghe ý kiến của các bạn.

Giữa giờ học căng thẳng, cô kể cho chúng em nghe những mẩu chuyện rất bổ ích. Cô kể chuyện rất hấp dẫn. Bạn Hưng nghe cô kể cứ há miệng ra nghe mà không hề hay biết. Nhìn bạn, cả lớp cười ồ lên thật là vui. Một hồi trống vang lên báo hiệu giờ ra chơi. Tiết học kết thúc, nét mặt của các bạn trong lớp và cô giáo rạng rỡ niềm vui.

Em rất yêu quý và kính trọng cô giáo của mình. Em thầm hứa sẽ cố gắng học thật giỏi để trở thành người có ích cho đất nước như cô đã từng dạy chúng em.

                                                                                                ~~~ hok tốt ~~~

15 tháng 11 2018

Bn vô trang này ma tham khảo nhé. Mik vẽ ko đc.Mẫu báo tường 20/11 đẹp và hay nhất tri ân thầy cô giáo

Đây là những bài thơ nha :

Hai cánh hao gầy, tóc đà chuyển bạc

Đứa học trò xưa cô vẫn nhận ra

Em đã từng đi muôn dặm hải hà

Vẫn nhớ như in bao lời cô dạy

Ngắt đúng dấu câu, chấm than, dấu phẩy

Nắn nót từng ly nét chữ- nết người

Những năm chiến tranh sơ tán nhiều nơi

Lán lớp, ghế, bàn, tranh tre nứa lá

Cơm độn sắn, khoai cần chi thịt cá

Miệng cười tươi phơi phới tuổi trăng tròn

Hết giờ học cô lội suối trèo non

Cùng học trò nam đốn cây, hái củi

Đường dốc, trượt trơn chúng em ngã dụi

Còn cô thì áo ướt đẫm mồ hôi

Đứng giữa đồi cao cô vẫn tươi cười

Động viên chúng em gắng lên chút nữa

Lời nói nhẹ nhàng mà như tiếp lửa

Cháy sáng bập bùng trong mỗi con tim

Đêm về khuya làng xóm đã lặng im

Phòng nhỏ nhà dân nơi cô ở trọ

Ánh đèn dầu chỉ còn khêu rất nhỏ

Cô vẫn soạn bài lên lớp ngày mai

Văng vẳng xa xa từ cánh đồng ngoài

Tiếng ếch lẻ loi dính vào tuổi nhỏ

Tiếng ếch vọng vào căn phòng đâu đó

Để đến bây giờ vẫn đọng bên tai

Những kỷ niệm xưa không thể tàn phai

Ơn nghĩa trò-cô như áng sông dài

Chảy mãi ngàn năm không hề đổi hướng

Lắng tạp phù sa, trong suốt ban mai

Em nguyện được làm giọt nước sông dài

Để biết đường đi, lối về nơi ấy

Để biết nông sâu, nơi nào sóng dậy

Biết sống hài hòa dòng nước muôn quê.

Chúc mừng 20/11

Chúc mừng nhà giáo chúng ta

Hiến chương đã đến chan hòa niềm vui

Từ miền ngược đến miền xuôi

Cờ hoa biểu ngữ nơi nơi đón chào

Nghề ta, nghề quý, nghề cao

Đi qua năm tháng dạy bao học trò

Ba tư năm ấy đến giờ

Đảng và nhà nước trao cho một ngày

Học sinh tôn kính cô, thầy

Xã hội cũng đã đổi thay cách nhìn

Dần dần lấy lại niềm tin

Thầy cô mình lại ân tình như xưa.

Một lần được tri ân

Xe con dừng lại trước nhà

Bao nhiêu xe máy đường ra lối vào

Xôn xao lời hỏi, tiếng chào

Tưởng thân nhưng đã ai nào quen nhau

Chỉ cùng chung một nỗi đau

Việt Trì, Hà Nội... chụm đầu thương cô

Bốn mươi năm lẻ nằm co

Bây giờ nghe tiếng học trò ríu ran

Ngỡ rằng ôm nỗi cơ hàn

Một mình, nơi ấy suối vàng ngàn năm

Trăng lu rồi sẽ tới rằm

Mấy ai mà lại khó khăn ba đời

Bao năm nằm đấy cô ơi!

Hôm nay mới thấy nụ cười trên môi

Nhìn cô khuôn mặt rạng ngời

Lần đầu được ngắm hoa tươi trong phòng

Nỗi niềm càng nghĩ càng thương

Con người một kiếp đoạn trường tân thanh

Cuộc đời còn nặng nghĩa tình

Bao người vẫn cứ chân thành bên cô

Một ngày nào đó tạnh mưa

Trời quang, nắng hửng, ngày xưa sẽ về.