Vì hôm nay là thứ 4 nên CLB Anime và Manga sẽ hoạt động! Tớ là phó boss mới nên sẽ đăng bài hộ!
-----------------------------------------------------------------
👉👉Phó boss: Nguyễn Lê Na; ღ нồиɢ☓ℓαм☓(☓тєαм☓ѕσиɢ☓иɢư☓) ︵²ᵏ⁹👈👈
👉👉Thành viên: Nguyễn Hải Anh; ╰❥ Hàn✟Tử✟H! ™; không tên; Nguyen Cuong; Yuukoღ Lovely*ツ; ღRyo_ゆうの夫☆; MUI ĐẸP GÁI👈👈
❌I. Chủ đề❌
Chúng ta sẽ tiếp tục gán ghép mảng Write vào phần Minigamne này nhé !
👉Topic 1: White
- Anime đồ đôi màu trắng (2pic)
- Anime chủ đạo là trắng (2pic)
- Anime với nền là tuyết (1pic)
- Viết một câu chuyện ngày đông (HE hay SE đều được)
👉Topic2: Black
- Anime đồ đôi màu đen (2pic)
- Anime chủ đạo là đen (2pic)
- Anime nền buổi đêm (1pic)
- Viết một câu chuyện đêm muộn (HE hay SE đều được)
II. Luật lệ:
Mỗi người sẽ có 10đ, 5đ phần collect và 5đ phần write, BGK sẽ là boss và Nguyễn Lê Na; ღ нồиɢ☓ℓαм☓(☓тєαм☓ѕσиɢ☓иɢư☓) ︵²ᵏ⁹ (phó boss)
- Ảnh to/ nhỏ: -0,5đ/ 1pic
- Ảnh dính nguồn: chấp nhận ảnh dính nguồn.
- Trùng ảnh: -1đ/ 1pic
- Ảnh 18+, ảnh chế, spam => OUT
- Ảnh hơi hở: -0,25đ/ 1pic
- Sai chủ đề: -1đ/ 1pic
- Thiếu/ thừa ảnh: -1đ/ 1pic
- Ảnh mờ, nền đơn giản: -0,25đ/ 1pic
- Khác: ảnh xấu, có viền, có chữ (ko phải nguồn), v.v...: -0,25đ/ pic
Không làm bài: 0đ và nhắc nhở lần 1 (3 lần không tham gia hoạt động CLB là OUT, nếu bận thì nhắn riêng với boss)
III. Giải thưởng => Sẽ tiết lộ sau!
Phòng trường hợp các bạn không tag trúng thì mình sẽ nhắn riêng với từng bạn một bằng nick ღ нồиɢ☓ℓαм☓(☓тєαм☓ѕσиɢ☓иɢư☓) ︵²ᵏ⁹; Nguyễn Bảo Trâm nên nhớ kiểm tra tin nhắn nhé!
Các anh chị CTV đừng xoá bài của em ạ !!
III. Design (100đ)
- Ghép ảnh cả bốn mùa anime
" "
"
# Hồ sơ lính thuê số 48 :
Tên : Kalichile Karik
Tuổi : 22
Nơi ở cũ : Không rõ
***Lính thuê mới thứ 12
# Hồ sơ lính thuê số 49:
Tên : Regardi Eli
Tuổi : 22
Nơi ở cũ : Không rõ ?
Nơi quân cũ : Thuộc quân đội Căn cứ phía Đông, mới được chuyển tới.
# Hồ sơ lính thuê số 50 :
Tên : Victor Michele
Tuổi : 21
(........)"
Nakii khẽ lướt bàn tay lên cái hồ sơ cũ kĩ bên góc bàn, đôi đồng tử màu nâu như màu cà phê khẽ di chuyển dọc theo nhừng dòng chữ đã sờn mép. Nheo đôi lông mày của mình lại mà ngấm ngầm đọc hồ sơ của đám lính thuê.
*Cộc cộc
- Trung úy Behamfil, đã tới giờ tập sinh cho đội 08 rồi ạ !
Cô thư ký đưa thư gõ cửa, chất giọng trầm ấm mà tĩnh mịch vang lên .
- Tôi hiểu rồi, gọi lệnh triệu tập đi ! Trung úy Nearich có ở đây không ?
- Thưa ngài, trung úy Nearich đã xuất phát tới căn cứ phía Nam từ đầu chiều hôm qua rồi...
- Vậy kệ tên đầu xanh đó, cho lệnh triệu tập đội 08 !
- Đã rõ !
Nakii khẽ luồn tay qua vài lọn tóc trên trán mình, khẽ thở dài mà mệt mỏi." Mắc mớ gì mình phải làm việc này chứ !? ".
Vốn trung úy Nearich Granz kia đã lười nhác sẵn, hắn còn thuyết phục được cả mấy ông Đại úy là cho cô huấn luyện đám " nhóc tì " này...
Đáng ra giờ cô phải sống hưởng lợi ở Căn cứ phía nam rồi, nhưng tên Trung úy kia cứ lởn vởn khắp Anh Quốc suốt ngày mà quên cả công việc. Tuổi đã 26 rồi mà chưa được ai để ý cả. Dù sao Nakii Behamfil này cũng là " thiếu nữ ", cũng muốn làm đẹp , yêu đương tuổi này lắm. Tiếc là bị giữ lại tới gần 2 năm mà huấn luyện cái đám đội 08 này, nếu không thì cô xuất ngũ từ năm 24 tuổi rồi nhé ! Có thể đã có một anh người yêu đẹp trai rồi.
Lặng lẽ đặt tập hồ sơ xuống, Nakii đi chuẩn bị quân phục riêng cho mấy buổi tập huấn này. Điều mà Nakii Behamfil là muốn cho hết cái mùa đông này mà được xuất ngũ.
Không tới phía nam thì chí ít cũng phải tới London một chuyến. Lại một cái thở dài lần nữa, Nakii xuống sân tập mà thấy đội 08 đã xếp hàng nghiêm chỉnh ở dưới sân.
" Bài tập như hàng ngày, Trung úy nearich không có ở đây nên nay tôi sẽ trông coi các cậu !
Người nào hoàn thành trận đấu xong sẽ được tỉ thí với tôi !
20 vòng sân
50 cái hít đất
Chỉ vậy thôi !!! "
Nakii khó khăn lắm mới nói xong mấy câu ra khỏi miệng, giọng vốn trong trẻo, hơi vang mà cao. Nếu Nakii không có khuôn mặt nhăn nhó và cơ thể đầy vết tích sẹo kia thì có lẽ nhiều anh chết mệt rồi. Tiếc đời sinh cô là một quân nhân - một lính đánh thuê.
" Chậc* Lính đánh thuê gì chứ ! " Chết thuê " mới đúng "
Đang mải trầm ngâm nhìn bầu trời mà suy nghĩ mông lung, một bàn tay vươn ra vẩy vẩy trước khuôn mặt.
- Tiểu đội trưởng ! Chị không sao chứ ?
- Ah! À ...Sao vậy ?
- Em làm xong bài tập rồi !
- Nhanh thật , mới có gần 1 tiếng thôi mà. Cậu muốn tỉ thí hả ?
- Dĩ nhiên không ! Em không thích đánh nhau với con gái !
Nakii nghe đến đây mà khẽ bật cười, cũng có người coi cô là con gái à ?
Cả dàn quân đội từ phía Đông, Tây với Bắc kia hiếm hoi lắm mới có Trung úy nữ đấy.
- Sao vậy có gì lạ à ?
- Được rồi..được rồi ! Tên cậu là gì nhỉ ? Victor ? Mortan ?
- Là Eli ! Eli Regardi. Gần 2 năm mà chị còn chẳng buồn nhớ tên tụi em này.
- À tôi nhớ rồi ! Mà cậu đừng gọi tôi là " Tiểu đội trưởng "
- Nhưng chị có 1m62
*Phụt
Nakii Behamfil kia đang nốc chai nước mà bị sặc. Một tên nhóc kém tuổi đang chê chính đội trưởng - Trung úy sắp lên Đại úy đến nơi " LÙN ".
- C..Cậu...
- Chẳng phải chị mới 1m62 sao.
-*Chậc
Quý cô Behamfil tặc lưỡi, cái chiều cao này cũng làm cô đau đầu lắm đấy chứ...
- Rồi..rồi ...Xin lỗi vì đã nói Trung úy đáng kính như thế !
Eli vừa nói vừa cười , khẽ ngước mắt nhìn cái đầu đỏ kia. Tiểu đội trưởng của hắn thật dễ thương mà.
Điều mà ai cũng biết trong cái đội 08 này, Eli Regardi thích Trung úy kiêm luôn đội trưởng - Nakii Behamfil.
Hết mùa đông là tiểu đội trưởng xuất ngũ rồi, 2 năm sắp kết thúc rồi.Sắp phải tạm biệt tiểu đội trưởng rồi.
Nhưng Eli Regardi còn chưa nói được tâm tình của mình gần 2 năm nay..Liệu có kịp thổ lộ với tiểu đội trưởng kia được không vậy ?
ừ
Eli vốn tới từ phía căn cứ quân đội phía Tây, nhưng về sau được chuyển tới phía Đông.
Việc mà hắn phải lòng Nakii Behamfil thế nào ?
Chúa mới biết !
Nói gì thì nói, thực ra Trung úy Behamfil cũng dễ làm người ta yêu lắm đấy chứ, mái tóc đỏ như ngọn lửa đang rực cháy, đôi đồng tử màu nâu có chút lạnh lẽo nhưng không hiểu sao Eli Regardi lại cảm thấy nó ấm áp và nhẹ nhàng đến vậy .
Chỉ có người biết yêu nhau thì trong mắt họ thấy " tình yêu " của họ lúc nào cũng đẹp.
Eli Regardi cũng thế thôi, nếu hỏi hắn sao lại thích Nakii Behamfil ?
Hắn chỉ cười mỉm mà không nói gì...
Thực ra lí do hắn biết yêu người kia khá đơn giản , nhưng đâu ai biết chứ. Khi mới gặp, mái tóc màu đỏ là điểm nhấn cho cô gái 1m62 kia. Cả đôi đồng tử đẹp đẽ kia nữa, đẹp lắm chứ.
Nhưng điều Eli ấn tượng không chỉ có đẹp , mà còn cả bóng lưng cô độc đấy. Lúc nào cũng im lặng, đôi lúc cứ mông lung như ngủ gật, thỉnh thoảng giận dỗi khá đáng yêu. Nhưng cái đó chỉ có Eli Regardi này mới thấy được, vì hắn đang yêu mà.
Mỗi lời nói của tiểu đội trưởng khác gì rót mật vào tai hắn.Việc yêu này dễ dàng nhưng có vẻ không suôn sẻ mấy.
***Hiện tại
- Chị...muốn xuất ngũ à ?
- Sao ? Để ý làm gì ! Cuối đông này...trận giao chiến sẽ sắp tới thôi. Chỉ cần tôi vượt qua nốt mùa đông này..tôi sẽ xuất ngũ và sống như một người bình thường.
- Chị dự tính tham gia chắc ?
- Nếu tham gia mà chiến thắng được, kết thúc chiến tranh. Tôi có cái cớ để xuất ngũ rồi. Cậu tương lai còn dài, 22 tuổi đã gần thiếu úy. Bằng tuổi tôi chắc lên Đại úy sớm thôi.
- Em không muốn !
- Sao chứ ? Chẳng phải trước kia cậu muốn thế sao ?
Nakii ngước mắt nhìn cái đầu màu nâu kia, nhìn thôi cũng rõ là Eli đang hơi khó chịu.
- Em muốn xuất ngũ cùng chị !
- !!!?
Nakii có hơi bất ngờ chút, cười trừ mà nói đùa một câu :
- Cái đó có tính là cậu muốn ghi tên vào sổ hộ khẩu nhà tôi không nhỉ ?
-...
Eli im lặng một chút, hai người im lặng một hồi. Vài người đã hoàn thành bài tập huấn hôm này rồi. Ra về phòng mình cả rồi.
Ánh hoàng hôn rực chay y như màu tóc của ai kia, cơn gió nhẹ nhàng lướt qua mái tóc của người kia. Im lặng một hồi, Nakii nói gì đó để giảm bớt sự im ắng này :
- Sao thế ?
- Em...có thể ở bên cạnh chị không ?
- Nếu cậu muốn ^^
Eli Regardi chờ đợi câu nói này đã từ lâu..nhưng liệu có thật lòng..cậu cũng chả biết
***Phần này viết hơi xàm
Nói là đúng ý cũng chả biết đúng không. Nakii Behamfil tâm hồn đơn giản, liệu có hiểu được thứ tình cảm "yêu" không ?
Dù sao thì hiện tại cô còn đang chuẩn bị cho trận chiến, không để ý cho lắm đâu.
***Tháng 12
-London bùng nổ chiến tranh
-Khắp các căn cứ Đông, Tây , Nam, Bắc ầm ĩ pháo súng thuốc nổ
-....
-....
-....
***Tháng 1: Chiến tranh kết thúc...
Eli ngóng ngòng đợi tiểu đội trưởng trở về. Hắn sợ không dám đới mặt với người kia.
Vì sao ư ? Vì hắn chỉ đơn giản là một người tầm chức thiếu úy, thay vì không ra kia mà chiến đấu mà chúi vào trong căn cứ mà chỉ bàn mấy công chuyện, kế hoạch.
Hắn biết Nakii Behamfil còn sống, tiểu đội trưởng của hắn mà...
Nếu thấy người quay lại thì làm gì ?
Nhắc lại chuyện muốn xuất ngũ cùng người ư ?
Hắn sợ người đã quên.
Bỏ qua cho người xuất ngủ một mình ư ?
Hắn không muốn, hắn muốn bên cạnh người con gái hắn yêu. Nhưng mà...liệu người có dành cả đời bên cạnh hắn chứ ?
Hắn sẽ..bị người bỏ lại à ?
- Mọi người trở về rồi !
Nghe vậy mà hắn khẽ giật mình, loạng choạng đứng dậy mà nhòm ra phía cổng chính.Hắn thấy Nakii Behamfil - người hắn yêu, với mái tóc đỏ hơi rối mù, cắt ngắn đi. Trên người băng bó trông như một con búp bê quấn vải trắng, trên môi là nụ cười chiến thắng.
Hắn chỉ biết đứng nhìn từ xa..như không bao giờ chạm tới...
- Eli !
Hắn xua tan những suy nghĩ mông lung đó mà ngẩng đầu nhìn về chỗ giọng nói quen thuộc kia...
-Đứng đó làm gì ? Lại đây!
Eli hơi ngại ngần mà tiến lại gần người kia, hắn hơi bất ngờ khi thấy người dang tay ra làm dấu hiệu.
Ai cũng biết..Một cái ôm...
Eli không biết làm gì, từ khi nào mà hắn lại nhát cáy đến vậy ?
Chưa kịp để người kia kịp suy nghĩ nên làm gì...Nakii cười mỉm,miệng thốt lên trong vô thức :
- Thật là...
Người kia nhón chần mà ôm lấy tấm lưng cao lớn kia, Eli hơi sợ hãi mà lùi về phía sau, nhưng cái ôm của cô đủ rộng để vươn tới hắn.
Eli được người kia ôm lấy mà không những đỏ mặt mà còn hơi sợ hãi...
Mắc mớ gì lại sợ hãi chứ ?
Hắn quá nhát gan để đối mặt với Nakii Behamfil sao ?
Nhưng mà...ấm áp quá...
Nakii thủ thỉ bên vành tai kia:
- Cảm ơn cậu ....Eli..Chúng ta xuất ngũ được rồi
Eli cũng dang tay mà ôm lấy người kia..
Sao hắn lại nghĩ việc từ bỏ thứ tình cảm này chứ ?
Chẳng phải hắn mong muốn xuất ngũ cùng người sao ?
Sao hắn lại nghĩ...việc ôm lấy người khó khăn đến thế chứ ?
- Em cũng cảm ơn chị...Tiểu đội trưởng của em
Hắn yêu người quá rồi...Đến không chữa được rồi
" Mùa xuân đến rồi...
...Em nói lời cảm ơn với tôi rồi "
" Mái tóc em như ngọn lửa mùa đông
Tháng giêng than hồng ,đốt cháy trái tim anh "
--------------------------------------------------------------END-----------------------
Hmmm... một số từ ngữ hơi cộc lốc, còn lại ổn rồi
90đ (đăng đầu +10đ) = 100đ
Nguyễn Bảo Trâmồ thế ak?
Hay qué mama^^,like choa ma nek
Nguyễn Bảo Trâm
Ngôn từ có hạn .Muốn viết daì nhưng quá lười T~T
Pic 3 mờ: -5đ
Pic 4 bé: -5đ
Pic 5 dính nguồn: -10đ
Tổng: 80đ + 10đ (nhanh thứ 2) = 90đ
Pic 3, 6 nền đơn giản: -10đ
Pic 4 mờ: -5đ
Pic cuối dính nguồn; -10đ
Tổng: 75đ + 10đ (đăng nhanh thứ 3) = 85đ
Nguyễn Bảo Trâmcảm ơn bn
Coăn Moon noá nộp lý thuyết ròi mừ cháu?
Ghép lệch: -5đ
Pic mùa đông hơi mờ: -5đ
Tổng: 90đ
- Lỗi về từ, dấu câu: -10đ
Tổng: 90đ
Đi chợ vui vẻ~~
Nguyễn Bảo TrâmTui chưa viết xong mà T^T
Tui định chợ về mới viết típ á,mà chấm xong mất tiu rùi,thui hem viết nữa:3
Yuukoღ Lovely*ツ Bềnh tễnh, tui sẽ ra sớm :)))
Bùi Ngọc Diệp á
mình tưởng hết rồi
Hai pic cuối không đúng kích cỡ: -10đ
Tổng: 90đ
Mỗi cái link tcn thui mà cx nhầm đc ¿¿Cạn lời hết sức
Cạn lời thật!!!
clb đã dừng hoạt động vì boss ko có thời gian
sorry
thử
..................
.
kfgfdh
Không có tên^^'
------------------------------------------------------------------------------
Trong 1 quán cafe,hình ảnh 1 người phụ nữ 25 tuổi đang trầm ngâm nhìn ra phía cửa sổ,cô gái ấy ngồi thẫn thờ đến mức vào quán cũng khá lâu rồi mà không gọi đồ uống.Thấy vậy,1 cô nhân viên với khuôn mặt niềm nở tiến lại gần khẽ lên tiếng:
-''Thưa chị,chị có muốn uống gì không ạ?''
-''...''
Khuôn mặt cô không biểu cảm,cũng chẳng thèm trả lời,biết đối phương đang suy nghĩ gì đó,cô nhân viên kia liền lẳng lặng quay lại quầy.Ngồi đó 1 lúc,bỗng Tuyết Nhàn lấy chiếc điện thoại ra,mở mục danh bạ có những số điện thoại quen thuộc.Vẫn là những con số ấy,nhưng sao vẫn chưa gọi cho cô?Đã 5 năm kể từ khi anh ra nước ngoài,anh hứa năm nào cũng sẽ về đón noel với cô.Cô hết mực tin tưởng anh,nhưng để rồi cô nhận được gì?Lúc anh mới đi,anh vẫn liên lạc với cô bình thường,nhưng càng về sau,anh càng ít gọi cho cô,cô có gọi thì toàn máy bận hoặc máy tạm khoá.Tại sao?Có phải anh chán cô rồi không?5 năm rồi,chưa năm nào anh về thăm cô cả,còn cô thì vẫn nuôi hi vọng 1 ngày nào đó anh sẽ trở về.
Cô rời khỏi quán cafe trở về căn hộ của mình.Trên đường hôm nay ai cũng có đôi có cặp,vì hôm nay noel mà,ai cũng có vẻ rất vui,không khí rất rộn ràng.Nhưng lòng cô, lại chẳng vui vẻ,cô cảm thấy xã hội này thật phù phiếm,cái lễ noel mà trang trí loè loẹt,nhức mắt,phiền phức!Cô rảo bước thật nhanh về nhà,bỗng cô thấy 1 cặp đôi,trông có vẻ rất hạnh phúc,họ nói chuyện rất vui vẻ.Năm đó,cô và anh cũng như vậy,lúc nào cũng vui vẻ quấn quýt lấy nhau,trời tuy lạnh nhưng có anh ấy,cô cảm giác rất ấm áp.Tuyết rơi càng lúc càng dày,cô vẫn đứng đó,nhìn từng cặp dôi vui vẻ với nhau mà lọng quặn thắt,nước mắt bất chợt rơi.Cô bất giác ra điều đó liền vội vàng rảo bước tiếp về nhà.Về đến nhà,Cô nấu gói mì tôm nóng hổi,ăn qua loa rồi đi ngủ,cuộc sống của cô luôn luô nhạt nhẽo như vậy,chẳng có gì đặc biệt!
tui đi chợ đây~
Truyện ngắn: Mùa Hạ năm đó, anh có còn nhớ không?
Lưu ý nhẹ :)):
-Truyện có tình tiết cẩu lương, không hợp cho dân FA :))
-Bối cảnh Việt cmn Nam :v
-Ngôn từ có chỗ cục súc, nói bậy, thông cảm vì con tác giả máu chó :>
Design