K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

8 tháng 2 2017

Đm = đi mà

Vkl = vô kỉ luật

22 tháng 2 2017

hs nghiêm túc hahaha

8 tháng 2 2017

bậy lắm

8 tháng 2 2017

Ờ...mik cx nghĩ zậy nhưng nhiều nghĩa mak Lý Hồ Khánh Băng

8 tháng 2 2017

toàn ngôn ngữ thông dụng trên fb

8 tháng 2 2017

Cực kì nhiều luôn

Cn có nhiều từ hơi bị độc đó

8 tháng 2 2017

Cực kì nhiều luôn

Cn có nhiều từ hơi bị độc đó

8 tháng 2 2017

Cực kì nhiều luôn

Cn có nhiều từ hơi bị độc đó

8 tháng 2 2017

Cực kì nhiều luôn

Cn có nhiều từ hơi bị độc đó

8 tháng 2 2017

Cực kì nhiều luôn

Cn có nhiều từ hơi bị độc đó

8 tháng 2 2017

Cực kì nhiều luôn

Cn có nhiều từ hơi bị độc đó

8 tháng 2 2017

Cực kì nhiều luôn

Cn có nhiều từ hơi bị độc đó

8 tháng 2 2017

Cực kì nhiều luôn

Cn có nhiều từ hơi bị độc đó

13 tháng 2 2017

vcl=vy cố lên

20 tháng 2 2017

ko hieu

leuleu

20 tháng 2 2017

Thật ko zay

20 tháng 2 2017

ko hieu that ma

24 tháng 2 2017

haha

25 tháng 2 2017

K hiểu, mik ms hỏi chớ...

4 tháng 3 2017

ĐM là định mệnh

16 tháng 5 2018

VCL: là vui cười lên, vô cùng lớn

ĐM: là định mệnh, Đầu mối, đôi môi, .....

Vkl: là vô kỉ luật,....

Nhớ tick cho mik nha các bạn

25 tháng 2 2016

Trong buổi học cuối cùng, hình ảnh thầy Ha-men (văn bản Buổi học cuối cùng của An-phông-xơ Đô-đê) hiện lên thật khác với những ngày thường.

Thầy mặc chiếc áo rơ-đanh-gốt màu xanh lục diềm lá sen gấp nếp mịn và đội mũ tròn bằng lụa đen thêu. Đó là bộ lễ phục chỉ dùng vào những ngày đặc biệt khi có thanh tra hoặc phát thưởng. Mái tóc đã lốm đốm hoa râm của thầy được chải gọn gàng. Thầy đi đôi giày đen rất hợp với sự trang trọng của bộ lễ phục.

Thầy chuẩn bị bài học rất chu đáo. Giáo án được viết bằng thứ mực đắt tiền; những dòng chữ nghiêng nghiêng, rõ ràng, nắn nót, kẻ tiêu đề cẩn thận nổi bật trên nền giấy trắng tinh. Thầy giảng bài bằng giọng nói dịu dàng; lời nhắc nhở của thầy cũng hết sức nhã nhặn, trong suốt buổi học người không giận dữ quát mắng học sinh một lời nào. Ngay cả với cậu bé đến muộn Phrăng, thầy cũng chỉ nhẹ nhàng mời vào lớp. Tất cả học sinh trong lớp đều thấy rằng: Chưa bao giờ thầy kiên nhẫn giảng bài như vậy.

Trong bài giảng của mình, thầy luôn ca ngợi tiếng Pháp – tiếng nói dân tộc - và tự phê bình mình cũng như mọi người có lúc đã sao nhãng viẹe học lập và dạy tiếng Pháp. Mỗi lúc ihầy nói đến những điều đó, giọng lliầy như nghẹn lại, lạc đi và gưưng mặt hằn lên những nếp nhăn đau đớn. Thầy còn nhấn mạnh rằng, chính tiếng Pháp là vũ khí, là chìa khóa trong chốn lao tù, giúp mỗi người tù vượt tù "vượt ngục tinh thần", nuôi dưỡng lòng yêu nước.

Buổi học kết thúc, những tiếng kèn hiệu khiến thầy Ha-men xúc động mạnh, người tái nhợt, nghẹn ngào, không nói được hết câu. Thầy đã viết thật to lên bảng: "Nước Pháp muôn năm".

Những thay đổi của thầy Ha-men trong buổi học cuối cùng đã khẳng định một điều chắc chắn: Thầy là người yêu nghề dạy học, yêu tiếng mẹ đẻ, và là người yêu nước sâu sắc.

10 tháng 2 2017

Mk ở Nghệ An nek,mk ở huyện Diễn Châu, bn ở huyện nào

10 tháng 2 2017

quê nội mình ở Diễn Châu Diễn Đồng Nghệ An

15 tháng 9 2019

Ngày xưa, có hai vợ chồng một lão nông nghèo đi ở cho nhà một phú ông. Họ hiền lành, chăm chỉ nhưng đã ngoài năm mươi tuổi mà chưa có lấy một mụn con.
Một hôm, người vợ vào rừng lấy củi. Trời nắng to, khát nước quá, thấy cái sọ dừa bên gốc cây to đựng đầy nước mưa, bà bèn bưng lên uống. Thế rồi, về nhà, bà có mang.
Ít lâu sau, người chồng mất. Bà sinh ra một đứa con không có chân tay, mình mẩy, cứ tròn lông lốc như một quả dừa. Bà buồn, toan vứt nó đi thì đứa bé lên tiếng bảo.
– Mẹ ơi! Con là người đấy! Mẹ đừng vứt con mà tội nghiệp. Bà lão thương tình để lại nuôi rồi đặt tên cho cậu là Sọ Dừa.

Lớn lên, Sọ Dừa vẫn thế, cứ lăn lông lốc chẳng làm được việc gì. Bà mẹ lấy làm phiền lòng lắm. Sọ Dừa biết vậy bèn xin mẹ đến chăn bò cho nhà phú ông.

Nghe nói đến Sọ Dừa, phú ông ngần ngại. Nhưng nghĩ: nuôi nó thì ít tốn cơm, công sá lại chẳng đáng là bao, phú ông đồng ý. Chẳng ngờ cậu chăn bò rất giỏi. Ngày ngày, cậu lăn sau đàn bò ra đồng, tối đến lại lăn sau đàn bò về nhà. Cả đàn bò, con nào con nấy cứ no căng. Phú ông lấy làm mừng lắm!

Vào ngày mùa, tôi tớ ra đồng làm hết cả, phú ông bèn sai ba cô con gái thay phiên nhau đem cơm cho Sọ Dừa. Trong những lần như thế, hai cô chị kiêu kì, ác nghiệt thường hắt hủi Sọ Dừa, chỉ có cô em vốn tính thương người là đối đãi với Sọ Dừa tử tế.

Một hôm đến phiên cô út mang cơm cho Sọ Dừa. Mới đến chân núi, cô bỗng nghe thấy tiếng sáo véo von. Rón rén bước lên cô nhìn thấy một chàng trai khôi ngô tuấn tú đang ngồi trên chiếc võng đào thổi sáo cho đàn bò gặm cỏ. Thế nhưng vừa mới đứng lên, tất cả đã biến mất tăm, chỉ thấy Sọ Dừa nằm lăn lóc ở đấy. Nhiều lần như vậy, cô út biết Sọ Dừa không phải người thường, bèn đem lòng yêu quý.

Đến cuối mùa ở thuê, Sọ Dừa về nhà giục mẹ đến hỏi con gái phú ông về làm vợ. Bà lão thấy vậy tỏ ra vô cùng sửng sốt, nhưng thấy con năn nỉ mãi, bà cũng chiều lòng.
Thấy mẹ Sọ Dừa mang cau đến dạm, phú ông cười mỉa mai:
– Muốn hỏi con gái ta, hãy về sắm đủ một chĩnh vàng cốm, mười tấm lụa đào, mười con lợn béo, mười vò rượu tăm đem sang đây.

Bà lão đành ra về, nghĩ là phải thôi hẳn việc lấy vợ cho con. Chẳng ngờ, đúng ngày hẹn, bỗng dưng trong nhà có đầy đủ mọi sính lễ, lại có cả gia nhân ở dưới nhà chạy lên khiêng lễ vật sang nhà của phú ông. Phú ông hoa cả mắt lúng túng gọi ba cô con gái ra hỏi ý. Hai cô chị bĩu môi chê bai Sọ Dừa xấu xí rồi ngúng nguẩy đi vào, chỉ có cô út là cúi đầu e lệ tỏ ý bằng lòng.

Trong ngày cưới, Sọ Dừa cho bày cỗ thật linh đình, gia nhân chạy ra chạy vào tấp nập. Lúc rước dâu, chẳng ai thấy Sọ Dừa trọc lốc, xấu xí đâu chỉ thấy một chàng trai khôi ngô tuấn tú đứng bên cô út. Mọi người thấy vậy đều cảm thấy sửng sốt và mừng rỡ, còn hai cô chị thì vừa tiếc lại vừa ghen tức.

Từ ngày ấy, hai vợ chồng Sọ Dừa sống với nhau rất hạnh phúc. Không những thế, Sọ Dừa còn tỏ ra rất thông minh. Chàng ngày đêm miệt mài đèn sách và quả nhiên năm ấy, Sọ Dừa đỗ trạng nguyên. Thế nhưng cũng lại chẳng bao lâu sau, Sọ Dừa được vua sai đi sứ. Trước khi đi, chàng đưa cho vợ một hòn đá lửa, một con dao và hai quả trứng gà nói là để hộ thân.

Ganh tị với cô em, hai cô chị sinh lòng ghen ghét rắp tâm hại em để thay làm bà trạng. Nhân quan trạng đi vắng, hai chị sang rủ cô út chèo thuyền ra biển rồi cứ thế lừa đẩy cô em xuống nước. Cô út bị cá kình nuốt chửng, nhưng may có con dao mà thoát chết. Cô dạt vào một hòn đảo, lấy dao khoét bụng cá chui ra, đánh đá lấy lửa nướng thịt cá ăn. Sống được ít ngày trên đảo, hai quả trứng gà cũng kịp nở thành một đôi gà đẹp để làm bạn cùng cô út.

Một hôm có chiếc thuyền đi qua đảo, con gà trống nhìn thấy bèn gáy to:
ò… ó… o
Phải thuyền quan trạng rước cô tôi về.
Quan cho thuyền vào xem, chẳng ngờ đó chính là vợ mình. Hai vợ chồng gặp nhau, mừng mừng tủi tủi. Đưa vợ về nhà, quan trạng mở tiệc mừng mời bà con đến chia vui, nhưng lại giấu vợ trong nhà không cho ai biết. Hai cô chị thấy thế khấp khởi mừng thầm, tranh nhau kể chuyện cô em rủi ro ra chiều thương tiếc lắm. Quan trạng không nói gì, tiệc xong mới cho gọi vợ ra. Hai cô chị nhìn thấy cô em thì xấu hổ quá, lén bỏ ra về rồi từ đó bỏ đi biệt xứ.

12 tháng 11 2017

Một ngày nọ tớ đang chơi, bỗng nhiên có cái gì đó và vào lưng mình. Hóa ra là một con vật ko ra hình gì nhìn như cái chổi và các vật khác nữa.Lúc ấy tớ rất hoàng hồn, bỗng nhiên nó nói:

- Chào tớ tên chổi sể cùn. Kia là các bạn tớ: con đỉa, đòn càn,quạt thóc và cột đình. Bon tớ là những người được 5 ông thầy bói ví con voi.

Tớ nói:

-Các cậu ở trong truyện Thầy bói xem voi đúng không?

Các đồ vật trả lời vui vẻ, mặt chúng rạng rỡ hẳn len:

- Đúng rồi đó!

Các đồ vật rủ tớ đi xuyên không gian .Lúc đó, tớ hỏi đi bằng gì thì họ nói:

- Rồi cậu sẽ biết.

Các đồ vật cầm tay nhau rồi họ đọc một câu thần chú gì đó làm tớ rất ngạc nhiên. Bỗng nhiên có ánh sáng lạ phát ra từ dưới chân bọn tớ. Rồi bọn tớ rơi vào đâu đó có những bứ tường hình tròn xoay vòng với nhiêu màu sắc và bọn tớ rơi ra ngoài qua một cánh cửa bằng đá cẩm thạc .

Nhìn xung quanh, lúc đó, tớ đã quay về thời quá khứ. Nhìn xung quanh tớ thấy mọi người đang bán đồ, bỗng nhìn thấy có năm người đàn ông mù đang ngồi với nhau và mặc áo thâm dài màu đen. Tớ reo lên:

-Năm ông thầy bói kia rồi!

Năm đồ vật kéo tớ lại, nói:

-Cậu muốn chúng mình bị phát hiện à, im lặng đi!

Tớ nghe lời chúng.Lúc ấy, tớ thấy năm ông thầy đang tán gẫu với nhau.Các ông nói:

- Không biết hình thù con voi nó như thế nào nhỉ!

Đúng lúc đó, tin có voi đi qua, năm ông thầy chung tiền xin chủ con voi cho dừng lại để xem.Thầy sờ ngà, sờ đuôi, sờ tai, sờ chân, sờ vòi.

Lúc ấy, họ ngồi nói với nhau. Tớ nghe mà muốn cười nổ bụng. Thầy sờ vòi bảo:

-Tươngr nó như thế nào, hóa ra nó sun sun như con đỉa.

Thầy sờ ngà bảo:

-Không phải, nó chần chẫn như cái đòn càn.

Thầy sờ tai bảo:

-Đâu có, nó bè bè như cái quạt thóc.

Thầy sờ chân cãi:

-Ai bảo!Nó sừng sững như cái cột đình.

Thầy sờ đuôi lại nói:

-Các thầy nói ko đúng cả.Chính nó tun tủn như cái chổi sể cùn.

Tớ tháy họ cãi nhau, chắc là ông nào cũng cho mình là đúng rồi.Tớ còn không ngờ học còn đánh nhau nữa cơ, các thầy bị toạc đầu, chảy máu.Mọi người đưa họ đến chỗ thầy thuốc.

Năm đồ vật bỗng tuwj đưng đưa tó về nhà xuyên không gian.Tớ hỏi:

-Tớ đang xem diễn biến, sao các cậu lại đưa tớ về nhà?

-Cậu không nhìn thấy trời sáng kia à! Mà hôm nay là thứ hai rồi, cậu còn phải đi học thêm nữa đúng không?

-Ơ sao cậu lại biết điều đó/-tớ hỏi

-Hì hì!

Tớ hỏi tiếp:

-Thế về sau họ có bị......

Đúng lúc mẹ gọi dậy đi học thì tớ đang hỏi dở.Hóa ra đó là một giấc mơ.

Trên đường đi học, tớ tự nhủ với mình rằng tuwf giờ trở đi nếu muốn nhìn nhận một sự vật cách toàn diện phải xem xét chúng, lắng nghe và phải kết hợp ý kiến của người khác.Không bao giờ được phán xét vội vàng như năm ông thầy bói, các cậu cũng nên giống tớ nhé!

14 tháng 11 2018

Hay wa!!!

29 tháng 2 2016

Thành phố Hồ Chí Minh mỗi dịp Tết đến xuân về lại chan hòa trong ánh nắng ấm áp. Những tia nắng đầu năm tươi mới ấy như càng làm đẹp thêm cho cây hoa mai đón Tết của gia đình em.

Cây mai ấy bố và em đã đi mua trong ngày hai mươi tám Tết. Đó là một cây nhỏ, chỉ cao chừng bảy mươi xen-ti-mét nhưng có rất nhiều nụ, nụ hoa lại mập mạp rất đáng yêu. Thân cây ở phía gốc to bằng cổ tay em, càng lên cao càng nhỏ dần. Vỏ cây nâu mốc, xù xì chứng tỏ nó đã khá già. Đặc biệt, thân mai được uốn sao cho cây vươn lên xoắn theo hình trôn ốc rất độc đáo. Những cành mai vì thế mà mọc xòe ra nhiều phía, tạo thành tán tròn ôm lấy thân cây làm tâm điểm. Nhìn cây mai, chẳng khác nào một ngọn tháp tí hon. Lá cây rất nhỏ và thưa, cành rất nhiều những chiếc nụ nho nhỏ, xinh xắn. Nụ mai được bao bên ngoài bởi một lớp vỏ màu nâu, khi bông đã đến khi nở, lớp vỏ ấy sẽ rụng đi. Bố em nói rằng cây mai này rồi sẽ nở hoa rất đẹp. Bố cẩn thận đặt cây vào một chậu sứ màu gan gà rồi mang vào giữa phòng khách.

Sáng ngày mùng một Tết. Khi cả nhà em bước ra phòng khách, ai cũng ngỡ ngàng nhìn cây mai với ánh mắt say mê. Hoa đã nở rất nhiều, màu hoa mai vàng tươi như ánh nắng ban mai (có phải vì thế mà hoa có cái tên là "hoa mai"?). Cái tháp nhỏ ngày hai mươi tám thoắt đã vụt trở thành một chiếc tháp vàng rực rỡ. Từ đỉnh tháp đến chân tháp, những bông hoa xòe cánh bao phủ. Hoa mai cũng có năm cánh như hoa đào ngoài Bắc nhưng cánh mai to hơn một chút. Ngoài ra, hoa mai có thể có bảy hoặc chín cánh trên một bông. Cánh hoa vàng tươi được nâng đỡ bởi đài hoa xanh non trông thật đẹp mắt. Ở giữa bông hoa là nhị hoa dài và nhụy hoa cũng mang màu vàng tươi như cánh. Nhìn bông hoa mai xoe tròn, ai ai cũng thích thú muốn ngắm mãi không thôi! 

Em cẩn thận đem những phong bao lì xì màu đỏ kèm bên trong là những lời chúc tết, những chiếc đèn lồng đỏ nhỏ xíu xiu treo lên cây mai. Màu vàng của hoa mai tượng trưng cho sự trù phú, sung túc. Giữa những ngày Tết, ngày xuân màu hoa mai chan hòa với ánh nắng của đất trời, làm xôn xao lòng người khiến ai ai cũng thêm phấn chấn, vui vẻ. Màu đỏ lại tượng trưng cho may mắn, hạnh phúc. Vậy nên màu vàng của hoa, màu đỏ của những vật trang trí hẳn là những sắc màu đem lại may mắn cho năm mới.

Gần trưa mồng một, nhà em đón những vị khách đầu tiên của năm mới. Đó là cô chủ và hai em họ. Mọi người đều trầm trồ khen cây mai sao mà đẹp! Riêng hai bé em họ cứ thích thú chạy vòng quanh cây và ngắm nghía mãi không thôi những bông hoa xinh xắn và những phong bao nho nhỏ. Cơn gió xuân thoảng qua, cánh hoa rung rinh thật nhẹ, như mơn man đùa giỡn với gió. Còn những chiếc phong bao, những chiếc đèn lồng thì xoắn tít dây, khẽ bay bay như vỗ tay reo mừng.

Cây hoa mai trong những ngày Tết đến, xuân về thật đẹp đẽ và quan trọng biết mấy. Em rất mong, nhờ vẻ đẹp của hoa mà năm tới gia đình em gặp nhiều may mắn.



 

29 tháng 2 2016

cảm ơn bạn eoeo

19 tháng 5 2018

Vì công lí

Việt cười luôn

Võ công linh

19 tháng 5 2018

vặt cành lá

nghĩa là đức mẹ

5 tháng 1 2018

sai sai sai

10 tháng 2 2017

Văn miêu tả là loại văn giúp người đọc, người nghe hình dung những đặc điểm, tính chất nổi bật của một sự vật, sự việc, con người, phong cảnh … làm cho đối tượng miêu tả như hiện lên trước mắt người đọc, người nghe.

10 tháng 2 2017

Định nghĩa về văn miêu tả:

- Miêu tả là mô tả.

- Văn miêu tả: sử dụng từ ngữ, câu văn để mô tả hình ảnh, hoạt động, đặc điểm nổi bật của sự vật (đồ vật, cây cối, con vật. phong cảnh...) làm cho người đọc hình dung được sự vật đang được miêu tả.

10 tháng 2 2017

Văn miêu tả là loại văn giúp người đọc, người nghe hình dung những đặc điểm, tính chất nổi bật của một sự vật, sự việc, con người, phong cảnh…. làm cho đối tượng miêu tả như hiện lên trước mắt người đọc, người nghe.

10 tháng 2 2017

Văn miêu tả là loại văn giúp người đọc, người nghe hình dung những đặc điểm, tính chất nổi bật của một sự vật, sự việc, con người, phong cảnh…. làm cho đối tượng miêu tả như hiện lên trước mắt người đọc, người nghe.