Ây dà, để mn p chờ lâu, 2 tuần rùi ko ra chap ms, nhưng do đánh máy lâu nên mk chỉ ra đc 1 chap thui, mk cx áy náy lém (sẽ có 1 số chi tiết trong DC nhé, t/g mê lém mà)
Chap 5: Hôm nay trường học tổ chức buổi học tập ngoại khóa, tìm hiểu môi trường sinh thái để chuẩn bị cho cuộc thi viết luận văn về môi trườn thiên nhiên. Và tất nhiên, 2 anh chị nhà chúng ta cũng phải có mặt rồi, họ rất thích hoạt động tập thể mà. Xui xẻo thay, hôm nay cả 2 đến trường muộn, suýt chậm xe. Lí do rất vô lí là Thanh Vy lần đầu đến nhà Quốc Huy chơi, vào xem thư phòng thì đủ thể loại truyện mà cô thích. Rồi dùng bữa tối và ở lại đó luôn
(thật là bó tay, bố mẹ chẳng lẽ không để ý đến con gái sao trời, học thì xuất sắc thật nhưng sao những gì bên ngoài ngô nghê thế, ngủ nhà trai không sợ bị cười zdô mặt hay sao ấy ?!). Kết quả là 4 con mắt díp lại, thiu thiu ngủ. Khổ thân, đã thế còn bị Nhật Linh trêu nữa chứ (cô rêu rao trước cả lớp, bạn tốt mà thế đấy, đã zậy còn lục cặp chị yêu của mk nữa chứ)
- Ơ, sao lại thế này ?
- Chuyện gì thế má ? - 1 cô nàng tò mò
- Trong cặp sao toàn đồ con trai thế này, mấy thứ của con gái thì chả thấy đâu - cô nói mà mặt đỏ lựng, biết là chuyện tế nhị không nên nói nhưng bắt buộc phải cho mọi người biết xem có cầm nhầm cặp của Thanh Vy không(ở lớp ấy nhiều người có gu giống nhau lém)
- Sao cậu không tìm của anh chàng ngồi bên cậu ấy, biết đâu họ khoác nhầm cặp ? - 1 chàng trai thích thầm Nhật Linh từ lâu, nghĩ gì nói luôn để kiếm điểm trong mắt cô
- Ừ nhỉ... a thấy rùi nè. Chắc mấy bác này bị quáng gà.
30 phút sau, xe đã đến nơi.
- Oa, không khí trong lành. Ta đến đây. Ô hay, giờ mà 2 cậu vẫn còn ngủ được à, đã thế còn gục đầu vào vai nhau nữa chứ (hix, vừa nãy xe gặp đoạn xóc, vô tình tạo nên cảnh tượng lãng mạn)
- Oáp... ơ, cái gì đây, sao lại thế này ? - Thanh Vy hốt hoảng vì tay của mình và Quốc Huy bị còng lại vào với nhau
- Là cậu làm đấy hả ? - Quốc Huy khó chịu - Tháo ra mau lên.
- Tớ có biết gì đâu, nãy giờ tớ vẫn ngủ mà !?
Ở 1 nơi, Nhật Linh đang hí hí cười.
- Là cậu đúng ko ?
- Sorry, sorry, tớ sẽ tháo ngay. Chẳng là tớ thử nghiệm thui.
- Cậu lấy đâu ra zậy ?
- Tớ mượn của bác tớ. Bác ấy là cảnh sát.
- Ukm, bỏ qua đi. Không khí ở đây dễ chịu thật.
- 1 vùng quê đẹp. Tớ yêu nơi này.
Đúng rồi, trước tiên phải làm tấm ảnh cái đã. Thanh Vy lại đây.
- Hả, tớ...tớ ngượng lắm.
- Có gì đâu mà phải mắc cỡ, đến đây đi vợ yêu (chap 1000)
- Hảaaaa ?
Thanh Vy lao phải người Quốc Huy. Cả 2 đỏ mặt.
- Cậu sao không ? Tớ xin lỗi.
- Tớ đã bảo cậu tránh xa tớ 1 tí, tớ hơi ốm mà - Cậu chàng đóng kịch tốt đấy.
- Có gì mà khó chịu với vợ yêu vậy ? - Cô nàng kia càng châm chọc.
- Vợ chồng cái gì ? - Lúc này thì mặt của Thanh Vy và Quốc Huy không khác gì quả cà chua chín.
- Thôi thôi, tớ đùa tí mà đã nổi giận rồi.
Giờ nghỉ trưa, tất cả các học sinh trong trường được bố trí phòng trong mấy nhà nghỉ gần đó(mấy chế đừng nghĩ bậy bạ nhá!)
- Thanh Vy, bố mẹ tớ mới qua Nhật về, mua tặng tớ mấy bộ thuộc dòng thời trang Gothic Lolita đó, tẹo nữa bọn mình mặc thử nhé.
- Nhưng tớ thấy cứ làm sao ấy, mặc mấy bộ đó vào người ta cười cho.
- Rõ dở hơi, mấy cậu đi tham quan sinh thái mà mặc mấy bộ điên điên dồ dồ ấy, chả ra làm sao - Quốc Huy hôm nay lạnh lùng quó.
- Đi bên này với tớ, Nhật Linh.
- Sao vậy, hôm nay hắn khó ưa thế?
- Hôm trước nhân tiện tớ không để ý, mấy tên con trai lấy bùa của tớ, nói ra thì ngại nhưng ở trong tớ để hình của cậu ấy, bọn kia tức nên vẽ lung tung vào.
- Hắn trẻ con zậy ?
- ukm, nhưng 1 phần cũng vì cậu ấy không biết là lũ kia làm. Mà thôi, cậu biết thế được rồi.
Buổi chiều, người chụp ảnh, người ghi sổ tay, chẳng mấy chốc đã đến giờ về.
- Tiếc thế, chưa gì mà đã về.
- Nhưng bọn mình cũng đâu thể ở đây được, mặc dù cũng tiếc vì nhiều việc chưa làm được.
- HÔN CHÀNG GIỮA PHONG CẢNH THANH BÌNH À ? - Nhật Linh nói to cốt để cho mọi người nghe thấy. Mấy tên con trai nóng giận, nhưng cố nén để khi khác.
Oài, mỏi tay quá, tính viết 2 chap mà thành ra mệt quá, mọi người cho để khi khác nhé. Nguyễn Ngọc Linh Châu, Noo Min M-TP and LuHan, co nang bo cap, đàm nguyễn phương dung, nhạc băng ........ mn nx nhé
Hay
hay
like !!!
- Có thể cho mình biết tên truyện đc trứ ?
fan tfboys đâu hết r vào cmt jk
truyện này hay thật
bn ơi cho ra chương 7 ik
chương 7 này
Chương 7: Vị khách oan gia ngõ hẹp
Sáng hôm nay, TFBOYS phải đến công ty tập luyện để chuẩn bị cho một show lưu diễn ở Bắc Kinh- Hôm nay ở nhà ngoan nhé, anh đi một lát nữa sẽ về - Tiểu Khải dặn dò rồi cùng TFBOYS đến công ty- HẢ? Ờ... - Di Di vẫn còn lơ mơ, mắt nhắm mắt ngủ
Khoảng 7h30 cô mới dậy, làm VSCN rồi xuống bếp
- Chà! Hôm nay có gì ăn không nhỉ? Để chuẩn bị đi học chứ? - cô ngái ngủ - mà hình như hôm nay là chủ nhật mà?
Kính Coong!!!
- Ai đấy! Đợi xíu! - cô chạy ra mở cửa
- Xin chào, tôi có thể giúp ... - vừa mở cửa ra đã thấy người không mong đợi - lại là anh, sao oan gia ngõ hẹp quá vậy?
- Thì sao? Ai thèm chơi với nhóc! Tôi đến đây để làm bài tập nhóm với Tiểu Khải thôi - Ngọc Quý hât mặt lên rồi ngang nhiên bước vào
- Anh... - cô cũng bó tay, đành phải cho hắn vào vậy
- Tiểu Khải chừng nào về vậy? - Ngọc Quý hỏi
- Không biết
- Nói rõ ràng xem nào
- ... - Cô định im lặng nhưng chợt nghĩ ra gì đó - anh biết nhà thờ chứ?
- Hửm? Biết, mà chi vậy? - Ngọc Quý thắc mắc
- Lên đó mà hỏi chúa đấy, tôi không rãnh để trả lời những câu hỏi này đâu - Cô nhếch môi rồi lên lầu
- Ê ... c...cái...
.
.
.
Mở điện thoại lên, cô nhận được thông báo
- Tiểu thư, cô mau xuống nhà đi, em của cô tới rồi đó - BÀ quản gia riêng của cô nhắn
- Oaa!!! Thật sao? - cô mừng rỡ chạy xuống tới nhà
- Gì mà hớt hãi vậy? - Ngọc Quý hỏi
- Em tôi, là em tôi đó
- Ủa? Tôi nhớ nhóc là đứa con duy nhât mà
Di Di không bận tâm, vừa mở cửa đã thấy Karry chạy vào
* Karry: Vật nuôi của Thiên Tuyết Di, là một chú chó dòng quý tộc, giống cái, màu trắng phau
- Karry, nhớ mày quá đi mất - Cô ẩm Karry lên, con chó mừng rỡ liếm mặt cô - Tưởng nuôi con chó đó sẽ được bình yên sao?
- Ý anh là sao? - cô băn khoăn
- Nhóc nên nhớ Tiểu Khải là người ghét dơ giấy, đó là lý do cậu ta chẳng bao giờ đụng đến động vật
- Ồ!!!!!!! - cô ồ một tiếng - không sao, tôi sẽ có cách, chỉ cần anh giữ giúp tôi bí mật là được
- Việc gì tôi phải giúp? Cứ để thế cũng sẽ có chuyện hay coi thôi - anh nhếch môi tạo thành một đường cong hoàn mỹ
- Vậy sao? Tôi không nghĩ thế, anh thử không giúp đi - Cô cười nhẹ rồi thả Karry xuống
Karry chạy đến cắn chân anh một cái, sau đó còn leo lên người, đái ***** này nọ
- AAAA!!!!
- Karry, tốt lắm. Tiếp tục đi, đừng làm chị thất vọng - Cô cười đến nổi không thấy trời xanh là gì
- Rồi rồi, tôi không nói - Ngọc Quý cuối cùng cũng chịu thua
- Rút lui - Di Di ra lệnh, Karry lập tức quay về - Xem ra anh cũng có bản lĩnh đấy
- Di Di mở cửa - Vương Nguyên ở ngoài hét vọng vào
- Karry, lên phòng chị - cô dặn Karry rồi ra ngoài mở cửa
Bên ngoài...
- Cậu bị ngớ à? Chuông có sao không bấm? Hét chi cho tốn giọng! - Thiên Tỉ lắc đầu
- Ờ nhỉ! Hôm nay đầu óc tớ có vấn đề thì phải ? - Vương Nguyên ngơ ngác
- Thì rõ ràng là em chưa uống thuốc mà! - Tiểu Khải đùa
- Vào đi - cô chạy ra mở cửa
Bốn người bước vào đã thấy con người kia bị hành xác đến thê thảm
- Hội trưởng, anh sao vậy? - Vương Nguyên thăc mắc
- À, không có gì, bị hổ gặm thôi - Ngọc Quý cười
Vừa nghe dứt câu ba người liền quay sang Di Di đầy kinh ngạc
- Gì thế? Em không có làm - cô cười vô ( số ) tội
" Thật chứ? Anh không nghĩ thế?"
" Cậu thật sự nằm ngoài sức tưởng tượng của tớ đấy"
" Đúng là bang trưởng có khác, xem ra ban phó phải học hỏi rồi"
" Đâu phải nhóc làm, mà là chó nhóc làm đấy"
wow, hay quá
K thể làm ngơ nhak chế