Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Từ ghép chính phụ lâu đời, xanh ngắt, nhà máy, nhà ăn, cười nụ ; Từ ghép đẳng lập suy nghĩ, ẩm ướt, đầu đuôi, chài lưới, cây cỏ
| Từ ghép chính phụ | Từ ghép đẳng lập |
|---|---|
| Lâu đời, xanh ngắt, nhà máy, nhà ăn, cười nụ | Suy nghĩ, ẩm ướt, đầu đuôi, chài lưới, cây cỏ |
Từ ghép chính phụ:
- lâu đời , xanh ngắt , nhà máy , nhà ăn , cây cỏ , cười nụ
Từ ghép đẳng lập:
- Suy nghĩ , chài lưới , ẩm ướt , đầu đuôi
cái này cô mk làm như z nhé. Cô mk nói là
cây cỏ cũng có thể là từ ghép chính phụ và cũng có thể là từ ghép đẳng lập tùy vào mk đặt nó vào câu nói như thế nào thui
Từ ghép đẳng lập:nhà cửa, suy nghĩ, chài lưới, ẩm ướt
Từ ghép chính phụ: xanh ngắt, nhà máy, cười nụ, áo nâu, trắng xóa
Từ ghép chính phụ: lâu đời, súng trường, nhà máy, nhà trường, thủ môn, cá chép, bút chì.
Từ ghép đẳng lập: suy nghĩ, suy xét, nhà ở, chài lưới, ẩm ướt, tươi tốt, đầu đuôi, cỏ cây, sơn hà, núi đồi.
a) Đặt 2 câu từ ghép chính phụ (xanh ngắt, nụ cười)
- Cánh đồng lúa khoác lên mình màu xanh ngắt
- Nụ cười của cô ấy thật đẹp
b) Đặt 2 câu từ ghép đẳng lập (suy nghĩ, cây cỏ)
- Tôi đang suy nghĩ cách giải bài toán
- Cây cỏ vớn là của tự nhiên ban cho chúng ta
| TG đẳng lập | TG chính phụ |
| cây cỏ, sông núi | chài lưới, xanh biếc, bãi cát, tiếng đàn |
Từ ghép chính phụ: xanh biếc, bãi cát, tiếng đàn
Từ ghép đẳng lập: chài lưới, cây cỏ, sông núi
Tham khảo!
Bài thơ có tựa đề Xa ngắm thác núi Lư (Vọng Lư sơn bộc bố) nhưng câu thơ mở đầu lại không hề nói đến ngọn thác ấy, mà miêu tả làn khói tía (tử yên) đang tỏa lên từ ngọn núi Hương Lô. Làn khói tía được “sinh” ra từ sự “giao duyên” giữa mặt trời và ngọn núi: “Nhật chiếu Hương Lô”. Nhờ sự giao duyên ấy mà không gian ở đây bỗng trở nên thi vị và thật hữu tình...
Nhưng cho dù đã đắm mình trong không gian ấy, chúng ta vẫn không quên rằng nhà thơ đang miêu tả ngọn thác núi Lư. Vậy câu mở đầu có phải lạc chủ đề không?
Ai cũng biết thơ Đường, trừ thơ trường thiên, thường có khuôn khổ gò bó, có những quy tắc rất nghiêm ngặt về số câu, số chữ... Bởi thế, để đạt được ý đồ nghệ thuật của mình, nhà thơ luôn phải chọn lựa những chữ rất “đắt” và hàm súc; phải dùng những thủ pháp nghệ thuật như gợi, ước lệ, tượng trưng... Bài thơ của Lí Bạch mà chúng ta đang nói là một bài tứ tuyệt thất ngôn; lại là một bài hay của thơ Đường, thì chắc chắn mỗi câu, mỗi chữ của ông đều có một giá trị nghệ thuật nhất định.
Quả vậy, đọc lại câu thơ ta không chỉ thấy một không gian thi vị, hữu tình mà còn cảm nhận tầm vóc vũ trụ của ngọn Hương Lô kia. Dưới mặt trời đang tỏa nắng là một ngọn núi tựa như một bình hương khổng lồ đang nghi ngút tỏa những làn khói tía vào vũ trụ. Hương Lô là một ngọn núi của dãy Lư Sơn, nơi ngọn thác đang đổ xuống. Vậy thì ở câu thơ này, Lí Bạch không chỉ tả, mà điều cốt yếu là ông muốn gợi mở tầm cao vũ trụ của ngọn thác.
Nếu như câu một là gợi thì câu hai lại tả, nhưng tả thông qua sự cảm nhận mang đậm dấu ấn chủ quan của nhà thơ: Đứng từ xa mà nhìn lại thì ngọn thác như treo (quải) trên dòng sông phía trước. Động từ “quải” (treo) gợi trí tưởng tượng của người đọc về thế dựng đứng của ngọn thác, tô đậm cảm giác về sự hùng vĩ của thiên nhiên nơi đây. Và chính ý đó đã tạo đà cho câu thơ thứ ba: Phi lưu trực há tam thiên xích.
Đến đây bức tranh ngọn thác núi Lư được hiện lên với những đường nét rõ ràng nhất. Những động từ “phi” (bay), “trực” (thẳng) có sức biểu hiện mạnh mẽ, mang lại một ấn tượng mạnh về tốc độ và sức lực của dòng chảy đang đổ xuống từ độ cao ba nghìn thước. Như vậy, sự kì vĩ, tầm vóc vũ trụ của ngọn thác mới chỉ được gợi và gợi tả ở câu một và câu hai, thì đến câu ba nó được thể hiện một cách cụ thể: Chẳng những kì vĩ mà còn mang trong mình nó một sức mạnh vô biên, sức mạnh không gì cản được.
Dường như nét bút tả ngọn thác đã đến đỉnh điểm của nó. Và chính điều ấy khiến người đọc phải sững sờ bởi hình ảnh ngọn thác:
Nghi thị Ngân Hà lạc cửu thiên.
(Tưởng dải Ngân Hà tuột khỏi mây)
Dải Ngân Hà - một dải màu sáng nhạt với những vì tinh tú nhấp nháy, vắt ngang bầu trời những đêm mùa hạ, không phải là một dòng sông thực, mà chỉ là một dòng sông trong tưởng tượng. Nói cách khác, dòng Ngân Hà chỉ là một hình ảnh tưởng tượng, có tính trừu tượng. Việc nhà thơ mang một cái trừu tượng để so sánh với cái cụ thể đã làm cho cái cụ thể trừu tượng hơn.
Nhưng nhờ đó mà hình ảnh thơ (ngọn thác) trở nên huyền ảo và mang một nét đẹp diệu kì. Trước vẻ đẹp ấy, người đọc bị chông chênh giữa hai chiều nhận thức: Thực - ảo; tiên giới - trần gian;... Điều đó không có gì lạ, mà nó chỉ khẳng định thêm cái cảm nhận về sự giao duyên, gặp gỡ giữa trời và đất mà chúng ta đã nói đến ở câu một mà thôi.
Thơ với người là một. Nét bút bay bổng, mạnh mẽ của Lí Bạch ở đây cũng chính là tâm hồn của nhà thơ. Một tầm vóc kì vĩ, một sức mạnh hào hùng và vẻ đẹp nên thơ cũng chính là những khao khát, ước vọng mà nhà thơ Lí Bạch vẫn thường vươn tới.

Đi khắp thế gian, trong tim tôi nơi tươi đẹp nhất vẫn mãi chính là quê hương mình - bức tranh xinh đẹp nhất. Quê tôi đẹp nhất là sau cơn mưa rào, bầu trời thêm tươi tỉnh nở nụ cười trắng xóa cả khoảng trời bao la. Từ xa, núi non hùng vĩ như càng thêm xanh ngắt, thêm ẩm ướt, cái ẩm ướt thật mãnh liệt, tràn trề sức sống tươi mới. Bầu trời trong xanh, trắng muốt tựa như bức vẽ của thiên nhiên muôn vàn tươi tốt... tươi một màu xanh quê tôi.
(từ in đậm là từ ghép được sử dụng)
Nhìn từ xa, cả cánh đồng vẫn còn chìm trong màn sương đêm yên tĩnh. Không khí trong lành mát rươin. Những giọt sương long lanh đọng trên những cánh hoa trắng muốt, tươi đẹp như những viên ngọc nhỏ bé tuyệt đẹp.Cây cỏ xanh ngắt cũng được phủ lên những giọt sương rất ẩm ướt. Đằng đông, ông mặt trời thức dậy từ từ nhô lên sau núi sông hùng vĩ . Vạn vật đều bừng tỉnh sau một giấc ngủ dài. Trên ngọn cây cao gần đó, mấy chú chim hoạ mi hót líu lo, đón chào một ngày mới bắt đầu.Xa xa là những người nông dân đang làm ruộng. Tất cả đã tạo nên bức tranh làng quê xinh đẹp.
bạn ơi 4 đến 5 câu mak
Mỗi lần về quê, cảm giác khiến tôi thoải mái nhất là ra thăm đồng vào buổi sáng. Những giọt sương đem còn đọng trên những cây cỏ ẩm ướt. Cánh đồng lúa rộng bao la , bát ngát, trải đầy những ánh nắng vàng của mặt trời xinh đẹp lấp ló lên từ núi non . Những bông lúa non xanh ngát nghiêng nghiêng theo chiều gió, những cánh lúa lấp lánh những ánh vàng. Mùi lúa non quyện với mùi đất, mùi nước tạo nên một thứ cảm giác thật tuyệt vời, khó diễn tả. Chỉ biết nó đem lại cho tôi một cảm giác rất sáng khoái. Xa xa, những đàn cò kêu với bộ lông trắng muốt eng éc, bay lên trời rồi lại đậu xuống, cứ dập dình dập dình như những chiếc bập bênh. Loáng thoáng, mấy người nông dân đang ra đồng thăm lúa, trên mặt ai cũng nở một nụ cười nụ . Khung cảnh đồng lúa buổi sớm bình dị là thế, đến mãi sau này khi đã đi xa nơi này tôi vẫn mai không thể nào quên. Quê hương tôi thật xinh đẹp !
Quê hương tôi thật tươi đẹp !
mình viết lộn nhé
Nguyễn Huỳnh Maii vậy ạ? mình xin lỗi nhé, bạn có thể tham khảo bài ở trên nhé :)
Lại một ngày nữa lại bắt đầu trên dải đất cọc cằn nhưng đầy tình yêu thương này. Vâng, và mảnh đất đó chính là nơi chôn rau cắt rốn của tôi, mang hai tiếng gọi thân thương khiến tôi không thể nào quên - Khánh Hòa. Sáng sớm, làn sương mù lạnh buốt, ẩm ướt đã bao quanh thôn xóm làng xa, chỉ còn lại một màu trắng muốt, giăng tứ phía làm tôi chẳng thấy được rõ ràng những cảnh vật xung quanh. Càng về sau, mặt trời càng ló dạng, càng lên cao sau những ngọn đồi xanh biếc phía xa xa thì tôi mới cảm nhận được hết không khí buổi sáng trong lành trên mảnh đất của biển khơi, cây cỏ xanh ngắt tươi đẹp. Cơn gió mát thoang thoảng bay trên những bông lúa mới chớm nở, mang hương vị của muối, của biển cả vào đất liền. Những cành cây còn ủ rũ sau trận mưa đêm qua giờ đây đã choàng tỉnh giấc, vươn lên khoe sắc đơm hoa. Những cơn sóng xô bờ tung bọt trắng xóa như những cô cậu bé tuổi mới lớn lon ton trên bãi biển mênh mang gió thổi. Ôi, nhưng sao tôi lại chú ý tới các chú làng chài da ngăm đen đang giăng buồm chuẩn bị ra khơi bắt cá. Buổi sáng tinh mơ đã bắt gặp những đoàn tàu rực rỡ màu sắc du ngoạn trên mặt nước xanh bao la. Khung cảnh buổi sáng tật đẹp làm sao! Tôi yêu lắm khung cảnh buổi sáng này, nó không đông đúc như Thành phố Hồ Chí Minh, không cổ kính như Hà Nội, cũng không nhộn nhịp như Đông bằng Sông Cửu Long, mà nó mang một chút dễ chịu từ biển cả, một chút yên bình từ thôn xóm và một chút hùng vĩ của núi rừng. Vâng, đó chính là buổi sáng của quê hương tôi, buổi sáng của Mẹ biển Đông bao la, buổi sáng của vùng đất thiêng liêng nhuộm đỏ dòng máu anh hùng, và nó mang tên "KHÁNH HÒA".
Bạn ơi viết đoạn văn ngắn từ 4-5 câu thôi ! ><