K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

tớ làm cho cậu mấy câu mà không tick thật bất công

tớ xin lỗi,bài này tớ chưa biết làm

15 tháng 9 2015

C = {4;6;8;10}

Ta có: C có 4 phần tử

Vậy số tập hợp con của C là 24 = 16 (tập hợp)

# Bổ sung số tập hợp con bằng số 2phần tử

15 tháng 9 2015

C=[4,6,8,10]

các tập hợp con của c là 

[4],[6].[8],[10],[4,6],[8,4],[4,10],[8,6],[6,10],[8,10],[4,6,8],[6,8,10],[10,4,6],[10,4,8],[4,6,8,10] và tập hợp rỗng ko bít co thiếu ko nhưng ****

8 tháng 11 2015

16 Là đúng . chắc chắn 100% 

Mình làm bài này rùi 

4 tháng 3 2016

la 16 day cac ban a

11 tháng 7 2016

là 16 mình chắc luôn

25 tháng 7 2016

16 đúng r

28 tháng 7 2016

cứ tính tập hợp con có bao nhiêu phần tử ta có công thức 2n 

những số chung cua a và b là {4,6,8,10}

áp dụng công thức ta có 24=16

vậy số tập hợp con của C là 16

19 tháng 1 2017

16 la dung 100% luon minh lam roi

18 tháng 9 2015

số tập hợp con của C là: 16 nha bạn

Bây giờ đúng chưa

15 tháng 11 2016

15

27 tháng 10 2016

C={4;6;8;10}

29 tháng 10 2016

Vậy tập hợp A có các phần tử co chứ số tận cùng là 0 và 5.

       tập hợp B có các phần tử là các số có chữ số tận cùng là 0.

tập hợp C có các phần tử chung là tất cả các số có tận cùng bằng 0 hay B là tập hợp con của A.

11 tháng 7 2017

tập hợp c có 9 phần tử

8 tháng 9 2015

Đề không sai đâu nhé.

a, {a; b}

{a; b; c}  {a; b; d}  {a; b; e}

{a; b; c; d}  {a; b; c; e}  {a; b; d; e}

{a; b; c; d; e}

b, {a; b; c}

{a; b; c; d}  {a; b; c; e}

{a; b; c; d; e}

27 tháng 2 2020

C = {4 ; 6 ; 8 ; 10 }

28 tháng 10 2016

Số tự nhiên chia hết cho 2 thì có tận cùng là 0 2 4 6 8 

Số tự nhiên chia hết cho 2 và 5 là  tận cung là 0

số tự nhiên nằm trong 2 tập hợp là 0

5 tháng 11 2017

ong số học, bội số chung nhỏ nhất (hay còn gọi tắt là bội chung nhỏ nhất, viết tắt là BCNN, tiếng Anh: least common multiple hoặc lowest common multiple (LCM) hoặc smallest common multiple) của hai số nguyên a và b là số nguyên dương nhỏ nhất chia hết cho cả a và b.[1] Tức là nó có thể chia cho a và b mà không để lại số dư. Nếu a hoặc b là 0, thì không tồn tại số nguyên dương chia hết cho a và b, khi đó quy ước rằng LCM(a, b) là 0.

Định nghĩa trên đôi khi được tổng quát hoá cho hơn hai số nguyên dương: Bội chung nhỏ nhất của a1,..., an là số nguyên dương nhỏ nhất là bội số của a1,..., an.