K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

oh.......kinh thếbatngohabanhqua

undefinedundefined

3 tháng 1 2018

Chia tay rồi mà còn:-Nhắn tin để tìm cơ hội quay lại.

-Giả vờ quan tâm để người ta ko nghĩ rằng mk vô tâm.

-Hỏi han nhau để tránh trường hợp có người mới.

=>Thương hại nhau.

_Chấm hết_

3 tháng 1 2018

sao giống chuyện của mk z

9 tháng 1 2018

sao dạo này trên h24 mn toàn đăng mấy stt tâm trạng z nhỉ, theo phong trào ak lolang

10 tháng 1 2018

tâm trạng tâm trạng quớ :)) dạo này mấy chuyện tình củm thường đc post nhỉ?

*Thêm tý mắm,tý muối vào cho đầy đủ gia vị =))*

''Tôi thà cô đơn cả đời chứ k cần thứ tình cảm nửa vời...

...Vậy nên...

...Nếu k là tất cả thì cx đừng là gì cả...

K cần miễn cưỡng qt tôi...

Và xin đừng lôi tôi vào những ythw giả dối''

p/s: câu ns củm thấy tâm đắc nhất :v

24 tháng 1 2018

Chia tay r...

Dù quan tâm đến mấy...Cũng vẫn chỉ là...

NGƯỜI DƯNG

14 tháng 4 2018

Ai thế chị Hòa ? Có người mới nữa ak ???

đó k phải là thương hại mà là còn quan tâm nhau, muốn biết người đoa bây giờ ntn,ra sao, có còn nhớ đến mik hay là k...

3 tháng 1 2018

đời k đẹp z âulimdim

bn cx đang trong tình trạng như vầy à " tội bn quá" mik cx từng trải qua rồi nên mik cx rất hiểu cảm giác bây giờ của bn

3 tháng 1 2018

mk chia tay mà bọn nó vẫn ib r xưng ng cũ vs nhau cx vui mà

10 tháng 1 2018

chuẩn

10 tháng 1 2018

câu này wen quá

10 tháng 1 2018

Cô Nàng Song Tử mạng thôi :))

15 tháng 1 2018

Cs tex lắm chứ.hiha

24 tháng 1 2018

1 likevui

8 tháng 4 2018

THƠ CHIA TAY: TAN VỠ

Thơ: Hạnh Ngọc

Tình không tròn nên duyên mình dang dở Mộng không thành nên đôi ngả chia ly Kể từ nay thôi vĩnh biệt phân kỳ Đành rẽ lối ta ngược về hai hướng. Tiếc một thời chung đường nhiều mơ ước Nguyện trọn đời sánh bước dẫu bão giông Dù xa nhau cách mặt chẳng thay lòng Ai đâu ngỡ chỉ còn là giấc mộng. Đã hết rồi thôi xin đừng trông ngóng Đừng ngang nhà để thêm bận lòng nhau Đừng nhớ mong vương vấn chuyện hôm nào Hãy buông bỏ cho tâm hồn thanh thản! Đã hết rồi những trăng sao lãng mạn Gió lang thang đưa thơm ngát hương hoa Áng mây buồn vẫn đẹp buổi chiều tà Mưa giăng lối là cả trời thơ mộng Từ bây giờ giữa mênh mông gió lộng Ta một đường ngược hướng chẳng bên nhau Người đừng buồn đừng trách giận thêm đau Chân trời mới đang chào người đi tới.
8 tháng 4 2018

THƠ CHIA TAY: EM CỨ ĐI ĐI

Thơ: Tùng Trần

Anh biết rằng bàn tay này nhỏ lắm Nên đã không thể nắm giữ em hoài Đời còn dài với giấc mộng tương lai Em cứ đi đừng quay đầu nhìn lại Hãy xem như trót một lần ngây dại Lạc đôi chân hoang hoải bởi ân tình Em cứ đi tìm hạnh phúc cho mình Để tâm hồn không điêu linh buồn bã Kỷ niệm nào bây giờ anh xin trả Những ngọt ngào mà ta đã từng trao Cho bước đời em không thấy chênh chao Không bận lòng khi đón chào duyên mới Em cứ đi..anh sẽ không giận dỗi Chẳng trách hờn và đổ lỗi cho nhau Nhưng con tim có một chút nghẹn ngào Khi vẫy chào người từng là tất cả Chỉ mong rằng dòng đời không nghiệt ngã Mang nụ cười trả hết lại cho em Đã dở dang những giấc mộng êm đềm Hãy xoá đi...những gì là kỷ niệm.
8 tháng 4 2018

THƠ CHIA TAY: VÀ NHƯ THẾ.. EM RA ĐI

Thơ: Thiên Gia Bảo

Và như thế em ra đi thầm lặng Cuối cuộc tình chẳng câu nói chia phôi Em ra đi bẻ gãy nửa nụ cười Trái tim tôi cũng héo sầu một nửa... Bao ngày qua những buồn vui hai đứa Chẳng thể nào níu giữ bước chân em Vậy em đi chúc cuộc sống êm đềm Sẽ thơ mộng như điều em mơ ước... Tôi tập quên thứ tình không có được Và yêu thương như gió thoảng xa vời Nén thật sâu vào quá khứ chôn vùi Lau nước mắt cho nụ cười sống lại... Kể từ đây đến muôn đời mãi mãi Đừng bao giờ tìm lại dấu yêu xưa Ngày em đi đau khổ đã dư thừa Tim chết rồi buông tay đừng nuối tiếc... Mai đôi mình phương trời xa cách biệt Lần cuối cùng tha thiết gọi tên nhau Xin đôi mắt đừng trút lệ gieo sầu Làm yếu lòng người đi thêm day dứt... Mang cuộc đời ra đổi trao được mất Ta còn gì ngoài hai chữ đau thương Khi tình yêu đến đoạn cuối con đường Trước sau gì cũng chia hai ngã rẽ... Gần bên nhau nhưng chẳng còn vui vẻ Trong lòng nhìn về hai hướng xa xôi Nhịp con tim chẳng hòa quyện nữa rồi Thì chấp nhận đành thôi không níu kéo.
8 tháng 4 2018

THƠ CHIA TAY: KHÔNG PHẢI TẠI CHÚNG MÌNH

Thơ: Thiên Gia Bảo

Em đừng khóc đâu phải tại chúng mình Mà duyên số chia đường tình đôi ngả Mọi đau thương anh nhận về tất cả Người ra đi xin hãy cứ yên lòng... Anh biết em nhận sính lễ theo chồng Vì em có nỗi khổ riêng anh hiểu Phận làm con đặt trên đầu chữ hiếu Chút tình riêng đành khép lại âm thầm... Mình xa nhau không phải tại lỗi lầm Mà phận kiếp đã an bài hai đứa Nào phải đâu ta vong thề bội hứa Bởi tình duyên chỉ được có ngần này... Hỡi cao xanh sao ai nỡ đặt bày Tình đôi lứa chia lìa nhau dang dở Để tim yêu chết từ đây muôn thủa Sẽ ngàn đời mang đau khổ tâm tư... Chờ kiếp sau chẳng biết đến bao giờ Nên nức nở mối tình không trọn vẹn Vẫn còn đây dư âm lời ước nguyện Mà chúng mình đôi nẻo đã ly tan... Em đừng khóc khi duyên phận lỡ làng Vì cuộc sống nẻo quan san vững bước Dù hôm nay mình chẳng bên nhau được Nhưng muôn đời anh yêu có em thôi... Ta than trách cái số phận, cuộc đời Cho gặp gỡ rồi chia xa mãi mãi Yêu thương mất chỉ niềm đau đọng lại Tình chia phôi không phải tại chúng mình.
8 tháng 4 2018

THƠ CHIA TAY: NGÀY MAI NÀY..?

Thơ: Hạnh Ngọc

Ngày mai này đường đời hai lối rẽ Cách xa rồi ta vẫn bạn bè nhau? Bước chân đi lòng vương vấn nghẹn ngào Đường hai ngả giấu lệ sầu đếm bước. Ngày mai này trên nẻo đời xuôi ngược Giữa bộn bề tất bật những lo toan Người có còn lưu lại chút tình son Chút nhớ nhung một thời vương hoa nắng? Mai xa rồi chỉ mình tôi thầm lặng Nhìn rán chiều thêm trống vắng lẻ loi Hoa thẫn thờ mây như chẳng muốn trôi Trong sâu thẳm nặng nỗi buồn thương nhớ. Ngày mai này hai phương trời cách trở Giận ông trời xui gặp gỡ làm chi Để ngậm ngùi khi phải cảnh phân kỳ Cho lưu luyến chân người đi kẻ ở. ... Đã xa rồi người ơi thôi đừng nhớ Hãy cố quên một thuở đẹp chung đường Từ bây giờ xếp lại những mến thương Hãy xem như mối tình duyên không nợ! Gần rồi xa chuyện xưa nay muôn thuở Bèo hợp tan cũng là lẽ thường tình Gác nỗi buồn hướng mắt đón bình minh Bước tiếp nối đến bến bờ an định.
8 tháng 4 2018

THƠ CHIA TAY: BUÔNG

Thơ: Ngọc Hân

Bài thơ này em viết gửi cho anh Là bài thơ với nỗi buồn man mác Không giận hờn cũng không ai phụ bạc Chỉ là mình đã đổi khác mà thôi Khoảng cách hai ta có lẽ quá xa vời Và suy nghĩ cũng của mỗi người cũng thế Em chẳng thể cứ dửng dưng mặc kệ Với những gì mình đã trót vấn vương! Bởi đôi ta chẳng thể bước chung đường Cố níu kéo cũng ngàn phương cách trở Anh có thấu bao điều em lo sợ Về một ngày ta vĩnh viễn mất nhau ? Chia tay rồi ai mà chẳng đớn đau Bởi những lúc khơi sâu miền ký ức Cả những lúc tái tê nơi lồng ngực Quặn thắt lòng, buốt nhức nỗi niềm riêng Tình không còn những trong sáng hồn nhiên Nên lo lắng phút thần tiên dần tắt Nên sợ hãi chỉ riêng mình góp nhặt Mảnh vỡ tình trong hiu hắt đắng cay Em quyết rồi, đã đến lúc chia tay Vậy anh nhé, nợ duyên này đã hết Níu làm chi cho lòng thêm mỏi mệt Em buông rồi, mình kết thúc thôi anh.
8 tháng 4 2018

VĨNH BIỆT TÌNH YÊU

Thơ: Tùng Trần

Giấc mơ hồng giờ tan vỡ còn đâu Anh với em chia hai đầu nỗi nhớ Trời se duyên còn quên ban chữ nợ Nên đôi ta đành dang dở cuộc tình Lạc mất nhau đâu phải lỗi do mình Ngày biệt ly mình lặng thinh không nói Bởi tiếc thương ngày vui tan quá vội Nên con tim cứ mang nỗi u sầu Chúc em tìm được hạnh phúc mai sau Chóng quên mau chuyện tình buồn một thuở Đường tương lai ngập tràn hoa đua nở Kỷ niệm nào em cứ ngỡ chiêm bao Lỡ kiếp này xin hẹn lại kiếp sau Mong chúng mình chẳng đau thêm lần nữa Cũng từ đây con tim này đóng cửa Bởi đường tình anh chọn lựa là em.
8 tháng 4 2018

THƠ CHIA TAY: GỬI NGƯỜI TA

Thơ: Hạnh Ngọc

Từ bây giờ mình xa lạ nhé anh Em không muốn nhưng thôi đành phải vậy Em quan tâm, anh hững hờ không thấy Tiếc làm gì? dù chỉ mấy lời thôi... Kể từ đây, tình mình hết thật rồi! Không lưu luyến cũng thôi còn chờ đợi Đã hết rồi, anh đừng lời nhắn gởi Em buồn nhiều nên chẳng nhớ chi đâu. Anh vô tình, mắt em lệ vương sầu Anh vẫn biết từ lâu em chân thật Sao vô tâm cho tình ta lạc mất Cho em hờn, em giận, có biết không? Từ hôm nay em sẽ nhủ với lòng Chẳng nhớ mong và xem như người lạ Dẫu biển đời còn lắm con sóng cả Đừng dắt dìu vì em đã giận anh.
8 tháng 4 2018

THƠ CHIA TAY: TÂM SỰ VỚI EM

Thơ: Thiên Gia Bảo

Anh nhận ra hai đứa rất lâu rồi Không tìm thấy niềm vui như dạo trước Phải chăng mình khi tình yêu có được Lại hững hờ không biết quý trọng nhau... Tại bon chen với cuộc sống cơ cầu Hay cả hai chẳng còn vì nhau nữa Nên lưỡng lự với điều mình chọn lựa Tình yêu giờ còn hay mất em ơi...! Đừng trao nhau giả tạo những nụ cười Cùng với những lời ngọt ngào dối trá Hãy nói ra thật lòng mình em ạ Để cả hai không day dứt sau này... Hơi ấm đã nguội lạnh bởi vòng tay Đan vào nhau những cái ôm hờ hững Không còn yêu đừng ép mình chịu đựng Điều gì đến rồi cũng đến thôi em... Anh nhận ra đằng sau những êm đềm Hai trái tim đang từng ngày đau khổ Thà biệt ly nhau trong niềm thương nhớ Sẽ tốt hơn cho tất cả chúng mình... Cố bên nhau giữ trọn vẹn chữ tình Mà hai đứa mộng nhìn về hai lối Chỉ chuốc thêm cho nhau phần tội lỗi Và muôn đời ôm đau khổ tâm tư... Vậy thà mình cứ nói hết bây giờ Buồn một chút xong rồi nguôi ngoai hẳn Âm thầm chi cả hai cùng cay đắng Chẳng bao giờ giải thoát được cho nhau.
8 tháng 4 2018

THƠ CHIA TAY RỒI EM CÓ TIẾC..?

Thơ: Thiên Gia Bảo

Chia tay rồi em có tiếc anh không Có ước mong chúng mình quay trở lại Hay bàn chân em lạnh lùng bước mãi Về một nơi ta chẳng thể chung đường... Chia tay rồi em có thấy cô đơn Lúc vắng anh có buồn không em hỡi Dạo phố xưa có quen lòng chờ đợi Hay bây giờ đã sánh bước cùng ai... Chia tay rồi kỷ niệm có nhạt phai Bài thơ cũ thấm hoài trang nước mắt Có khi nào em cúi đầu gom nhặt Mớ câu thề đã vàng úa trong tim... Chia tay rồi có nhớ cũng đừng tìm Mảnh ký ức đã chôn vùi rách nát Em đã chọn đi chung đường kẻ khác Đừng gọi về dĩ vãng chỉ thêm đau... Chia tay rồi xin đừng nhắc tên nhau Dù vô tình chỉ là câu chuyện phiếm Xóa hết đi những dư tàn hoài niệm Để lòng không day dứt lúc bên người... Chia tay rồi em có thấy thật vui Có ngậm ngùi những đêm dài mất ngủ Tim có đau nghẹn ngào trong hơi thở Miệng mỉm cười mà nước mắt trào tuôn... Chia tay rồi ai đó sẽ tốt hơn Sẽ yêu em như anh từng yêu chứ Anh muốn hỏi một lần này thôi nữa Chia tay rồi... Em có tiếc anh không ???
8 tháng 4 2018

THƠ CHIA TAY: ĐI ĐI ANH

Thơ: Phương Tâm

Đi đi anh đừng bận lòng thêm nữa! Níu làm gì chỉ nát rữa lòng nhau Em xin nguyện dành lại trái tim đau Vành khăn trắng tiễn cuộc tình ngang trái.. Hãy đi đi xin anh đừng ngần ngại! Nói chi hoài chỉ tê tái tim em Lời ái ân đã gửi trao ngày đêm Xin hãy quên đừng nhớ thêm anh nhé! Để tất cả trôi vào miền lặng lẽ Vườn tình yêu sẽ không có đôi ta Cứ đi đi hãy đến với người ta Tình hai ta đến giờ là đã hết Tình là chi sao khiến ta mỏi mệt?! Yêu làm gì khi mất hết niềm tin?!...
8 tháng 4 2018

THƠ CHIA TAY: HÃY BUÔNG TAY NHAU

Thơ: Ngọc Hân

Mình trở về là bạn của nhau đi Em chán rồi chẳng muốn suy nghĩ mãi Hãy xem như chuyện xưa là vụng dại Những đắm say chưa tồn tại bao giờ Tình đôi mình chỉ là một giấc mơ Nên thôi nhớ, thôi đợi chờ mong mỏi Phút xao lòng bước chân đi lạc lối Lửa yêu thương sao chắp nối vẹn tròn Thà trở về với cuộc sống cô đơn Không mệt mỏi không giận hờn buồn bã Thà cứ thế xem nhau như người lạ Chẳng đau lòng khi tình đã bay xa !
tập 6 nhé các bn MK XIN LƯU Ý , ĐÂY LÀ TRUYỆN CỦA TÁC GIẢ NGUYỄN NHẬT ÁNH NHÉ CÁC BN :) MK CHỈ COPY CHO CÁC BN ĐỌC THÔI CHỨ KO PHẢI LÀ MK ĂN CẮP NHÉ Khoa nặn ra vẻ mặt của một con mèo giận dỗi: - Tại những năm trước cháu còn bé. Năm nay cháu lớn rồi mà dì. Dì Liên nghiêng đầu qua một bên, dùng mắt soát xét thằng bé từ đầu tới chân, rồi từ chân lên đầu. Dì rà rà như vậy một...
Đọc tiếp

tập 6 nhé các bn

MK XIN LƯU Ý , ĐÂY LÀ TRUYỆN CỦA TÁC GIẢ NGUYỄN NHẬT ÁNH NHÉ CÁC BN :)

MK CHỈ COPY CHO CÁC BN ĐỌC THÔI CHỨ KO PHẢI LÀ MK ĂN CẮP NHÉ

Khoa nặn ra vẻ mặt của một con mèo giận dỗi:

- Tại những năm trước cháu còn bé. Năm nay cháu lớn rồi mà dì.

Dì Liên nghiêng đầu qua một bên, dùng mắt soát xét thằng bé từ đầu tới chân, rồi từ chân lên đầu. Dì rà rà như vậy một lúc rồi gật gù đổi giọng:

- Ờ, cháu lớn rồi mà dì không để ý.

Dì âu yếm đặt tay lên vai Khoa, giọng ngọt ngào như làm từ mía:

- Dì nói là nói thế thôi. Cháu mà để tâm đến chuyện học, dù chỉ bằng nauwr con mắt thôi, dì cũng đã vui lắm rồi!

- Dì vui thì cho tiền cháu đóng học phí đi chứ! – Khoa nhắc.

- Học phí bao nhiêu vậy cháu?

- Cháu nghe nói hai tháng là sáu trăm ngàn.

- Ối trời ơi, tao làm gì có tới chừng đó tiền. Mày tưởng tao là cái ngân hàng hả Khoa?

- Thì dì hỏi xin ông hộ cháu!

Thế là Khoa ôm tập đi học. Nó vô lớp muộn hơn tụi bạn nửa tháng nhưng thầy Tám vẫn nhận vì nó đóng đầy đủ học phí cả hai tháng. Thầy dạy toán, lý hóa, bảng đen hôm nào cũng chằng chịt những chữ số trông nhức cả mắt.

Dĩ nhiên là Khoa chả coi những bài toán trên bảng ra cái củ cà rốt gì. Khoa chuẩn bị vô lớp mười, nó chui vào lớp dành cho tụi học trò vừa xong lớp tám chỉ để có dịp ngồi gần trò chuyện với nhỏ Trang thôi.

Dì Liên chả biết thằng cháu của mình học thứ gì, ở lớp nào, chỉ thấy một đứa quanh năm lêu lổng như Khoa bỗng nhiên ham học là dì mở cờ trong bụng, đâu có biết nó đánh lừa dì lấy tiền chui vô cái lớp mà nó đã học qua rồi.

Trong làng, chỉ có thằng Mừng là ngạc nhiên.

Ngay ngày đầu tiên Khoa đi học, vừa ra về đã bị thằng Mừng chặn đường hỏi ngay:

- Ra là mày đi học đấy?

Cái kiểu hỏi giống như chế giễu của thằng này làm Khoa chột dạ:

- Ờ… ờ…

- “Ờ ờ” cái gì! – Mừng nhếch mép – Năm ngoái mày đã học lớp chính tại sao bây giờ mày lại chui vô lớp dành cho mấy đứa sắp lên lớp chín?

Mặc dù biết trước thế nào thằng Mừng cũng hỏi câu này, Khoa vẫn đực mặt ra một lúc. Rồi Khoa vờ ngẩng đầu nhìn trời?

- Tại sao hả? Ờ, tao cũng không biết tại sao nữa. Để tao nhớ xem…

Thằng Mừng nhìn Khoa như nhìn một đứa vừa va đầu phải gốc cây:

- Mày… mày…

- À, tao nhớ rồi – Khoa toét miệng cười – Năm ngoái tao học lớp chín nhưng cuối năm tao phải ở lại lớp vì bị xếp loại học sinh yếu.

Khoa nhìn Mừng bằng ánh mắt đắc thắng, sung sướng vì đã nghĩ ra được cách nói dối. Khoa bảo mình bị lưu ban mà vẻ mặt nó tươi hơn hớn như đang khoe mình đứng nhất lớp.

Nhưng Mừng đã làm Khoa cụt hứng:

- Nếu mày bị lưu ban thì năm nay mày tiếp tục học lớp chín chứ có tụt xuống lớp tám đâu mà phải học chung với tụi lớp tám?

Khoa gần như chết đứng trước câu hỏi vặn vẹo của Mừng. Nó quên phắt sự thật đơn giản đó. Mặt ửng lên, Khoa đưa tay gãi gáy:

- Ờ há! Vậy để tao nhớ lại lần nữa xem…

- “Nhớ, nhớ” cái đầu mày! – Mừng hừ mũi, vẫn nhìn lom lom vô mặt Khoa – Mày nói thật đi! Mày chui vô lớp học của thầy Tám để làm gì vậy?

Lần này Khoa biết mình không thể vòng vo được nữa. Khoa duỗi ra co vào mười ngón tay, đầu xoay như chong chóng. Mãi một lúc Khoa mới ngập ngừng:

- Tao nói với mày, mày không được nói lại với ai đó nhé!

- Ờ. – Mừng mau mắn gật đầu, nó hồi hộp nhìn chằm chằm vào đôi môi Khoa, làm như nếu như Khoa há miệng thế nào cũng có một con chuột hay con mèo từ trong đó nhảy ra.

- Sở dĩ tao theo học lớp này là vì… là vì…

- Vì sao? – Mừng giục.

- Là vì… là vì…

Khoa ấp úng mãi vẫn không sao nói tiếp nửa câu sau. Dù thằng Mừng là bạn thân của Khoa, Khoa vẫn thấy ngường ngượng nếu thú thật mục đích đi học hè của mình.

Mừng há hốc miệng, không biết thằng bạn thường ngày mồm mép như tép nhảy hôm nay phải thứ gì mà ngọng líu ngọng lo.

Nó sốt ruột quá, co chân đá vào chân Khoa:

- Vì sao, mày nói lẹ lên đi! Tao sắp phải về nhà nấu cơm cho bà tao rồi.

Khoa nhắm mắt lại, như thế nếu mở mắt nó sẽ không đủ can đảm thốt ra câu trả lời:

- Là vì… tao muốn được… ngồi cạnh nhỏ Trang.

- Ngồi cạnh nhỏ Trang?

- Ờ.

- Nhỏ Trang con bà Chín Ghe hả?

- Ờ.

- Mày ngồi cạnh nó để làm gì?

- Thì…để trò chuyện với nó.

Mừng ngẩn tò te:

- Chỉ vậy thôi?

- Chỉ vậy thôi.

- “Chỉ vây thôi” cái con khỉ! – Mừng đá Khoa cái nữa – Nó ở cạnh nhà ông mày, lại thường xuyên chạy qua chơi, mày muốn trò chuyện với nó lúc nào mà chẳng được, sao phải chui vô lớp của thầy Tám để trò chuyện?

Thắc mắc của Mừng chính đáng quá. Nhưng vì vậy mà nó làm Khoa bối rối. Khoa nuốt nước bọt hai lần, bụng rủa thầm thằng bạn đần độn này tơi bời.

Mừng lại thắc mắc, như thể muốn chứng minh Khoa chửi thầm nó là đúng:

hết tập 6 rồi nhé các bn :)

4
10 tháng 10 2017

yeu hay á

10 tháng 10 2017

Nhanh ra tập tiếp theo nheyeu

31 tháng 12 2018

uầy đâu phải ai cx giống ai

1 tháng 1 2019

hay

7 tháng 1 2018

Chuẩn.

7 tháng 1 2018

Hay...

3 tháng 1 2018

giống nhau cả loạtlimdim

9 tháng 1 2018

mô phậtlimdim

Lời bài hát Thời Học Sinh phiên bản 1/1 Đóng góp: mp3 [Chorus] Thời học sinh...thật vui ghê! Làm cho ai cũng muốn quay về! Cười giòn tan, hòa tiếng hát khúc ca rộn vang! Cùng đùa vui, cùng mơ ước, Cầm tay ta bước trên con đường Từng khoảnh khắc đậm đà cho lòng thêm vấn vương! Về một thời học sinh...la la la la la Về một thời học sinh...la la la la la Nhớ đến những phút giây......
Đọc tiếp
Lời bài hát Thời Học Sinh phiên bản 1/1 Đóng góp: mp3

[Chorus]
Thời học sinh...thật vui ghê!
Làm cho ai cũng muốn quay về!
Cười giòn tan, hòa tiếng hát khúc ca rộn vang!

Cùng đùa vui, cùng mơ ước,
Cầm tay ta bước trên con đường
Từng khoảnh khắc đậm đà cho lòng thêm vấn vương!

Về một thời học sinh...la la la la la
Về một thời học sinh...la la la la la


Nhớ đến những phút giây...
Mình cùng ngồi trò chuyện nơi đây
Ta rong chơi vui đùa theo tháng ngày
Có những lúc ghét nhau
Rồi hôm sau lại chợt quên mau
Giờ ra chơi vẫn sang lớp bên ta cùng đá cầu

Kỷ niệm đó mãi chẳng thể quên
Giờ học cứ mỗi lúc mùa thi đến
Cùng sẻ chia bao nhiêu khó khăn bên nhau lúc cần

Nụ cười hãy cứ mãi giòn tan
Nụ cười hãy cứ mãi thật trong sáng
Để tôi mang đi theo suốt đời, mang theo suốt đời...

3
13 tháng 8 2017

Đăng làm gì v ạ/

13 tháng 8 2017

Mk nghe bài này rồi, cx hay lém !!!oaoa

4 tháng 1 2018

uccherảnh quá !!Zô chỗ khác đăng !!ko có thì lập nick!!Đứa nào thất tình mà cx lên trên này đăng như bạn chắc.......=_=........

4 tháng 1 2018

thui buồn lm j lo mà hc đi

các bn thử đọc tập này xem , hay lắm tập 3 Gần như mùa hè năm nào, Khoa cũng được ba mẹ cho về chơi quê ngoại. Vì vậy nó chẳng lạ gì nhỏ Trang, con bà Chín Ghe. Nhà bà Chín Ghe là hàng xóm của ông nó. Hai khu vườn cách nhau một bờ giậu mồng tơi. Nhưng xưa nay Khoa chẳng bao giờ để nhỏ Trang vào mắt. Con bé này chỉ nhỏ hơn Khoa một tuổi nhưng Khoa vẫn xem nó là đồ con nít ranh. Nhỏ...
Đọc tiếp

các bn thử đọc tập này xem , hay lắm

tập 3

Gần như mùa hè năm nào, Khoa cũng được ba mẹ cho về chơi quê ngoại.

Vì vậy nó chẳng lạ gì nhỏ Trang, con bà Chín Ghe.

Nhà bà Chín Ghe là hàng xóm của ông nó. Hai khu vườn cách nhau một bờ giậu mồng tơi.

Nhưng xưa nay Khoa chẳng bao giờ để nhỏ Trang vào mắt. Con bé này chỉ nhỏ hơn Khoa một tuổi nhưng Khoa vẫn xem nó là đồ con nít ranh.

Nhỏ Trang hay mặc bộ đồ vải hoa, thỉnh thoảng chạy qua nhà ông nó, lúc thì xin dì Liên cho nó hái măng tre ở bờ rào hoặc lang thang trong vườn hái nấm, lúc thì mượn cái siêu sắc thuốc bắc hay xin rơm về lót ổ cho gà đẻ.

Nhỏ Trang còn chạy qua nhà ông nó vì nhiều lý do linh tinh khác nữa, nhưng Khoa không nhớ hết.

Khoa chỉ nhớ là nó không bao giờ chơi với con nhỏ này. Có một quy ước bất thành văn giữa bọn con trai với nhau: đứa con trai nào chọc cho con gái khóc, đứa đó là anh hùng; còn đứa nào đánh bạn với con gái, đứa đó là đồ bỏ đi, không xứng mặt nam nhi và dĩ nhiên bị bạn bè chọc ghẹo, xa lánh.

Khoa tất nhiên tự coi mình là anh hùng. Vì trước nay nó khiến cho nhỏ Trang khóc không biết bao nhiêu là lần.

- Ê, mày đánh cắp chai xì dầu của nhà tao hả Trang?

Chẳng hạn có lần, trước mặt thằng Mừng, Khoa ra oai khi thấy nhỏ Trang cầm chai xì dầu từ trong nhà bếp của ông nó bước ra sân.

Nhỏ Trang quay mặt lại, rụt rè:

- Dạ, đâu có. Em hỏi mượn dì Liên mà.

- Xạo đi mày! Mày hỏi mượn dì Liên sao tao không biết.

Dĩ nhiên là Khoa không thể biết. Vì dì Liên ở trong bếp, còn Khoa đang ngồi chơi với thằng Mừng trên bậc thềm trước hiên. Nhưng nó vẫn nạt nộ nhỏ Trang như thể nó tận tay bắt quả tang con bé này đang lấy trộm chai xì dầu.

Thấy Khoa giở giọng ngang phè, nhỏ Trang đứng thộn mặt giữa sân, cái lưỡi thụt đi đâu mất.

- Còn đứng ì ra đó nữa hả! - Khoa lại gầm lên, rất ghê, như sắp phun khói qua lỗ mũi - Đem chai xì dầu trả lại cho nhà tao đi!

Nước mắt bắt đầu ứa ra trên mặt nhỏ Trang. Nó bị khép tội ăn cắp thật là oan ức quá. Đã vậy, lúc này có tới bốn con mắt đang nhìn nó chằm chằm khiến nó ngượng chín cả người. Khi bạn không làm gì sai, nhưng bỗng có một người kết tội bạn, còn người đứng bên cạnh không những không lên tiếng bênh vực bạn lại trố mắt ra nhìn bạn như nhìn một tên tội phạm, tự nhiên bạn có cảm giác bạn giống như là tội phạm thật. Nhỏ Trang đang rơi vào cảm giác tồi tệ đó. Thế là một tay nắm chặt chai xì dầu, một tay quẹt nước mắt, nó cúi đầu lầm lũi quay vào nhà bếp.

Tự nhiên Khoa thấy tội tội con nhỏ. Nó thấy nó ra oai như thế đủ làm cho thằng Mừng nhìn nó bằng cặp mắt lé xẹ rồi.

Thế là Khoa lại quát:

- Thôi, tha cho mày! Tao cho mày mượn chai xì dầu đó. Đem về cho mẹ mày đi!

6
3 tháng 10 2017

cũng bình thường thông hay lắm ák!

3 tháng 10 2017

Uk. Đoạn cuối hay nhất.

8 tháng 1 2018

Đúng

10 tháng 1 2018

Rất cảm động, nó đã giúp tớ nên làm j rồi.

7 tháng 1 2018

Đừng giả tạo với bản chất kiêu ngạo

Vì như thế là chế nhạo bản thân

Đừng trở thành con người thiếu nhân cách

Vì như thế là mất mất lòng tự tôn

Đừng bao giờ lầm tưởng là mình khôn

Vì như thế là dễ thành đồ khốn

Hãy cứ sống với con người thực chất

Nếu như bạn không muốn mất niềm tin

=>Vâng, chúng ta tương tác tốt đấy, có lẽ là mk sẽ làm thơ dài dài nguyen minh ngoc

7 tháng 1 2018

Chờ~~~