Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Từ "Phăng": Động từ mạnh chỉ hành động của con người.
Trong đọc thơ, hình ảnh chiếc thuyền phăng mái chèo được Tế Hanh nhân hóa lên, bởi lẽ đây vốn là hành động của con người.
Từ đó, đọc câu thơ tả con thuyền, ta còn thấy được hình ảnh của người dân chài ra khơi.
Vì vậy, nhận xét trên là đúng.
Đáp án
Nội dung 2 khổ thơ đầu bài thơ Quê hương:
- 2 câu đầu giới thiệu về quê hương ngắn gọn, tự nhiên nhưng không kém phần da diết. Đó là một làng chài ven biển với con sông Trà Bồng. (0.5đ)
- 6 câu tiếp: cảnh thuyền chài ra khơi
+ Hình ảnh quê hương trong lao động: thiên nhiên thơ mộng, trong sáng “Trời trong, gió nhẹ, sớm mai hồng”, báo hiệu một ngày làm việc thành công. (0.5đ)
+ Con thuyền hăng hái ra khơi dưới bàn tay chèo lái khỏe khoắn của người dân làng chài. Biện pháp so sánh “chiếc thuyền nhẹ hăng như con tuấn mã”, cùng các động từ phăng, vượt cho thấy hình ảnh con thuyền mạnh mẽ, dũng mãnh cùng với khí thế hăng hái, hứng khởi (0.75đ)
+ Cánh buồm no gió được liên tưởng so sánh độc đáo “Cánh buồm giương to như mảnh hồn làng”. Cánh buồm trở thành biểu tượng của dân làng chài, mang theo hi vọng về chuyến ra khơi yên bình, nâng đỡ ngư dân trên hành trình lao động. (0.5đ)
→ Tâm hồn tinh tế, lòng yêu quê hương của nhà thơ (0,25đ)
Câu thơ sử dụng biện pháp so sánh: chiếc thuyền nhẹ - con tuấn mã. Tác dụng: vừa diễn tả được vẻ đẹp khỏe khoắn của con thuyền, vừa miêu tả con thuyền đang lao ra biển với tốc độ nhanh, mạnh, đầy khí thế. Hình ảnh này góp phần làm cho cảnh ra khơi của những người ngư dân đầy khí thế, hứa hẹn mang về những mẻ cá bội thu
học tốt
Nội dung: Khắc họa cho người đọc thấy được một vùng làng chài với cảnh vật thiên nhiên tươi sáng, giàu sức sống. Đoàn thuyền ra khơi với tâm thế hứng khởi, mạnh mẽ vượt trường giang.
1)Nhân hoá: Ngày ngày mặt trời đi qua trên lăng
Thấy ...
=> Tác dụng:
+ Thiên nhiên cảnh vật trở nên sống động, có hồn.
+ Thiên nhiên đang nghiêng mình trc 1 con người vĩ đại như Bac'
=> Niềm tự hào, tôn vinh Bác
- Ẩn dụ:"Mặt trời trong lăng"=> Ẩn dụ cho Bác Hồ. Ngợi ca và biết ơn công lao vĩ đại của Bác
=> + Lòng biết ơn, ngợi ca công lao to lớn, vĩ đại của Bác
+ Cũng như mặt trời soi sáng cho muôn loài, Bác Hồ...
+ Khẳng định sự bất tử của BH cũng như m.trời...
-Điệp ngữ "ngày ngày": Sự tiếp diễn của thời gian, gợi tả h/ảnh đoàn người....
2)" Chiếc thuyền nhẹ hăng như con tuấn mã
Phăng mái chèo, mạnh mẽ vượt trường giang. "
- "Chiếc thuyền nhẹ hăng như con tuấn mã" từ 'hăng'' trong câu thơ này có nghỉa là hăng hái, gợi lên khí thế mạnh mẽ khi ra khơi của người làm nghề chài lưới. Chiếc thuyền nhẹ được so sánh "hăng" như con tuấn mã (loài ngựa tơ, khỏe, đẹp và chạy rất nhanh) cho thấy cảnh những con thuyền lướt sóng đầy tự tin, mạnh mẽ của người dân chài lưới như đoàn tuấn mã phi như bay với khí thế hăng say, với tốc độ phi thường.
- "Phăng mái chèo, mạnh mẽ vượt trường giang." câu thơ này sử dụng những động từ mạnh như "phăng", "mạnh mẽ" làm cho người đọc, người nghe cảm nhận được cảnh ra khơi đầy quyết tâm, oai hùng, mạnh mẽ của người dân chài lưới.
1) Biện pháp tu từ :
- Nhân hóa : Mặt trời "đi"
=> Làm sự vật (mặt trời) trở nên sinh động, gần gũi.
- Ẩn dụ : "Mặt trời trong lăng" rất đỏ
=> Tôn vinh Người - có công lao gây dựng đất nước, rạng rỡ quê hương.
2) Biện pháp tu từ :
- So sánh : Cánh buồm giương to như mảnh hồn làng
=> Nhấn mạnh hình ảnh cánh buồm, biểu tượng của làng chài, biểu tượng của quê hương.
- Nhân hóa : "Rướn"
=> Thả hồn vào cánh buồm, có sức sống như một người dân chài cường tráng.
Câu 1:Câu hỏi của Nguyễn Nhi - Ngữ văn lớp 7 | Học trực tuyến
Câu 2:
+ Dựa vào đây để phân tích
“Chiếc buồm giương to như mảnh hồn làng
Rướn thân trắng bao la thâu góp gió”
Hai câu thơ trên đã vẽ lên một hình ảnh tuyệt đẹp: cánh buồm trắng no căng gió đưa con thuyền vượt lên phía trước. Tế Hanh đã có một so sánh rất lạ: "Cánh buồm giương to như mảnh hồn làng”. Phép so sánh thường lấy đối tượng trừu tượng so sánh với đối tượng cụ thể để người đọc, người nghe hình dung rõ về đối tượng trừu tượng đó. Trong phép so sánh của Tế Hanh, nhà thơ lại lấy một hình ảnh cụ thể “cánh buồm” để so sánh với một hình ảnh trừu tượng” mảnh hồn làng”. Viết như vậy thật độc đáo! "Mảnh hồn làng” gợi đến truyền thống chăm chỉ, cần cù và bao đức tính quí báu của người dân vùng biển. So sánh “cánh buồm ” với “mảnh hồn làng” khiến hình ảnh cánh buồm trở nên thiêng liêng, xúc động biết bao. Không chỉ vậy, cánh buồm “rướn thân trắng bao la thâu góp gió”. Động từ “rướn “ rất mạnh mẽ và hình ảnh "rướn thân trắng” cũng vô cùng gợi cảm, nó gợi đến sự trong sáng, vẻ thuần khiết của “cánh buồm” và cũng là của “mảnh hồn làng”. Không chỉ vậy, cánh buồm “rướn thân trắng” để “bao la thấu góp gió” của đại đương và biển cả còn thể hiện khao khát chinh phục tự nhiên và vũ trụ của con người. Qua hình ảnh cánh buồm tuyệt đẹp, Tế Hanh đã thể hiện tâm hồn khoáng đạt của người dân làng chài “quê hương”.
1/ - Biện pháp tu từ : So sánh
=> Làm nổi bật nên được vẻ đẹp của chiếc thuyền
- Biện pháp tu từ : Nhân hóa
=> Làm rõ được ý nghĩa của cánh buồm
2/
- Biện pháp tu từ :
- Nhân hóa ''mặt trời'' đi
- Ẩn dụ "mặt trời trong lăng rất đỏ".
- Nhân hóa "thấy".
- Điệp ngữ "ngày ngày".
phần 1:bptt là:+nhân hóa,ẩn dụ
phần 2:bptt là:+so sánh,nhân hóa