Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
1. Biện pháp so sánh: Ngôi sao thức - chẳng bằng mẹ thức vì chúng con
Mẹ - là ngọn gió của con suốt đời.
Tình cảm đó được thể hiện qua sự cảm thông với những việc làm vất vả của mẹ như phơi lưng đi cấy dưới cái nóng như nung và sự ước mong được góp phần làm cho mẹ đỡ vất vả trong công việc: Hóa thành đám mây để che cho mẹ suốt ngày bóng râm, giúp mẹ làm việc trên đồng mát mẻ, khỏi bị nắng nóng. Đó là một tình thương vừa sâu sắc, vừa cụ thể và thiết thực của người con đối với mẹ.
Đọc đoạn thơ trên, ta thấy bạn nhỏ trong bài đã thể hiện cảm xúc chân thành, yêu thương mẹ khi thấy mẹ phải vất vả làm lụng để nuôi nấng mik nên người. Thật vậy, người mẹ luôn là ng vất vả, bỏ mồ hôi công sức chăm lo cho gia đình thân thương yêu quý, qua những dòng thơ trên mà em đã thấu hiểu đc nỗi lòng xót xa của 1 đứa trẻ về ng mẹ thân mến. Trong đoạn có câu:"Hôm nay trời nắng như nung", nhờ có biện pháp so sánh mà tác giả đã khéo léo sử dụng trong câu thơ, giúp ng đọc cảm nhận đc cái nóng oi bức như được nung lên, sức nóng mà ng mẹ đã phải chịu đựng trong từng ngày làm việc. Ng mẹ đã phải phô ra bờ lưng dưới ánh nắng mà ta tưởng chừg còn trên cả chục độ, ấy vậy mà tất cả là vì gia đình và vì đứa con, mong sao cho con đc học hành chăm chỉ, cần cù rồi giúp ích cho đất nc. ......
Trẻ em là những mầm non của đất nước, như những bông hoa nhỏ đang từng ngày lớn lên và tỏa hương cho đời. Trẻ em mang trong mình sự hồn nhiên, trong sáng và đầy ước mơ, chính các em sẽ là tương lai, là niềm hi vọng, là động lực để xã hội phát triển. Những ước mơ của trẻ em như đang thì thầm, vẫy gọi một ngày mai tươi sáng hơn. Trẻ em cần được yêu thương, trẻ em cần được bảo vệ, trẻ em cần được giáo dục để trở thành những công dân có ích. Vì vậy, mỗi chúng ta cần quan tâm và chăm sóc trẻ em, để các em có điều kiện phát triển toàn diện và góp phần xây dựng xã hội tốt đẹp hơn.
Biện pháp tu từ, so sánh trẻ em như những bông hoa nhỏ, nhân hóa ước mơ như đang thì thầm vẫy gọi, điệp ngữ trẻ em cần được lặp lại nhiều lần
Bài thơ "Bóng mây" của nhà thơ Thanh Hào là một nốt nhạc trong trẻo, ngân vang về tình mẫu tử thiêng liêng. Chỉ với bốn câu thơ lục bát giản dị, tác giả đã khắc họa thành công hình ảnh người mẹ tần tảo dưới cái nắng "nóng như nung". Động từ "phơi lưng" không chỉ tả thực sự vất vả của mẹ trên đồng cạn dưới đồng sâu, mà còn khơi gợi niềm trắc ẩn sâu sắc trong lòng người con. Chính từ sự thấu hiểu ấy, một ước mơ hồn nhiên nhưng vô cùng cao đẹp đã nảy nở: "Ước gì em hóa đám mây / Em che cho mẹ suốt ngày bóng râm". Hình ảnh "đám mây" chính là biểu tượng của tấm lòng hiếu thảo, là khát khao được chở che, xua tan những nhọc nhằn trên đôi vai gầy của mẹ. Bài thơ khép lại nhưng dư âm về tình yêu thương bao la vẫn còn mãi, nhắc nhở chúng ta về đạo làm con và sự biết ơn vô hạn đối với đấng sinh thành
Quê hương là một trong những bài thơ hay nhất mà Tế Hanh sáng tác về đề tài quê hương. Trong bài thơ, ông đã viết hai câu thơ miêu tả hình ảnh con thuyền một cách rất sinh động:
"Chiếc thuyền im bến mỏi trở về nằm
Nghe chất muối thấm dần trên thớ vỏ"
(Quê hương - Tế Hanh)
Hai câu thơ trên là một sự sáng tạo nghệ thuật rất độc đáo.Tế Hanh không chỉ thấy con thuyền nằm im trên bến mà còn thấy cả sự mệt mỏi của nó, trái ngược hoàn toàn với hình ảnh hăng hái, mạnh mẽ khi ra khơi lúc đầu. Con thuyền có vị mặn của nước biển, nó như đang lắng nghe chất muối của đại dương thấm dần trong từng thớ vỏ của nó. Lúc đó, con thuyền trở đã nên có hồn hơn, nó không còn là một vật vô tri vô giác nữa mà đã trở thành người bạn của ngư dân. Con thuyền cũng đã được miêu tả bằng nghệ thuật nhân hóa qua các từ “im”, “trở về”, “nằm”, “nghe” khiến cho nó cũng như có tâm trạng, tâm hồn của một con người vậy. Nó tự nghe, tự cảm nhận, nó bồi hồi nhận ra “chất muối” – hương vị biển cả đang ngấm dần trong thớ vỏ nó. Ở đó là âm thanh của gió lên trong ngày mới, là tiếng sóng vỗ triều lên, hay đơn giản chỉ là tiếng ồn ào trong những ngày mà “dân làng tấp nập đón ghe về”. Sau những giờ phút tự lắng lòng cảm nhận một cách tinh tế như vậy, phải chăng con thuyền đã trở nên từng trải, dầy dặn hơn? Qua hai câu thơ trên, ta cảm thấy tác giả tả con thuyền như một người dân chài lưới ở quê của mình. Hai câu thơ cho ta thấy được một đặc điểm của Tế Hanh là được hóa thân vào sự vật để tự nghe tiếng lòng "đang thổn thức, đang thì thầm". Chỉ hai câu thơ trên thôi, ta đã phần nào hiểu tình yêu quê hương của Tế Hanh – một tình yêu quê hương bình dị nhưng sâu sắc, nồng nàn mà tha thiết.
Bằng biện pháp tu từ so sánh, tác giả như đã khắc lên nỗi khó nhọc của người mẹ phải làm lụng vất vả để nuôi dưỡng người con khôn lớn. Giữa trời nóng như nung, mẹ phải phơi lưng đi cấy. Qua đó thể hiện tình iu thương của mẹ dành cho con thật vĩ đại, đáng quý trọng...
Sử dụng biện pháp tu từ là so sánh.
TD:nói lên sự vất vả,gian lao của người mẹ tg cuộc sống hằng ngày.Mẹ phải làm việc ko kể nắng mưa để nuôi con khôn lớn.Giữa cái nắng khắc nhiệt của mùa hè oi ả phơi đôi vai trần chỉ phủ lên mìh tấm áo mỏng mah chỉ mog con lớn khôn mạh khoẻ.Vì vậy chúng ta phải biết yêu thương mẹ,biết ơn mẹ đã sih ra và nuôi nấng con trưởng thàh theo năm tháng
Biện pháp tu từ : so sánh
`->` Tác dụng : nhấn mạnh được tầm quan trọng của mẹ đối với con, sự yêu thương và luôn che chở con tới hết cuộc đời.