Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
- Biện pháp nhân hoá; Quyên đã gọi hè
-> âm thanh tiếng chim cuốc khắc khoải gọi hè báo hiệu bước đi của thời gian
- Biện pháp ẩn dụ: Lửa lưụ
-> hoa lựu nở trong như những đốm lửa .
- Chơi chữ: điệp âm phụ âm “l” (lửa lựu lập loè) kết hợp với cách sử dụng từ láy tượng hình “lập loè”
-> gợi tả chính xác màu sắc, trạng thái lấp ló,lúc ẩn lúc hiện của bông hoa lựu đỏ trong tán lá dưới ánh trăng.
-> Sự quan sát tinh tế, khả năng sử dụng ngôn ngữ và tài năng tả cảnh bậc thầy của ngòi bút Nguyễn Du đã lột tả được cái hồn của cảnh.
-> Tất cả làm hiện lên một bức tranh mùa hè đẹp, sinh động nơi làng quê yên ả, thanh bình.
*Đoạn thơ trên trích trong bài thơ “ Người đi tìm hình của nước” của Chế Lan Viên. Tác giả đã sử dụng thành công các biện pháp tu từ: nhân hoá, điệp từ, đối lập, tương phản.
* - Nhân hoá: “ Điện theo trăng vào phòng ngủ công nhân”
Điệp từ: ...Trời xanh thành tiếng hát.
...Những kẻ quê mùa đã thành trí thức.
Tương phản đối lập:
Những kẻ quê mùa đã thành trí thức( quê mùa > < trí thức )
Tối tăm cần lao nay hoá những anh hùng ( tối tăm cần lao > < anh hùng )
*Tác dụng:
-Các biện pháp tu từ, nhân hoá, điệp từ, đối lập tương phản Chế Lan Viên vận dụng sáng tạo làm cho lời thơ giàu hình tượng và biểu cảm.
-Chất thơ lãng mạn cất cánh diễn tả khát vọng và niềm tin chói ngời của lãnh tụ Nguyễn ái Quốc về viễn cảnh đất nước ta sau này, khi mà “giặc nước đuổi xong rồi”...Tổ quốc được độc lập, tự do, thanh bình “trời xanh thành tiếng hát”. Nhân dân được sống ấm no, hạnh phúc “điện theo trăng vào phòng ngủ công nhân”.
-Người lao động “quê mùa”, “ tối tăm” ...được học hành làm chủ đất nước. một sự đổi mới kì diệu nhờ cách mạng mang lại:
“Những kẻ quê mùa đã thành trí thức
Tối tăm cần lao nay hoá những anh hùng”
Câu 3:
Cảm xúc nhà thơ khi ra về là niềm lưu luyến, bịn rịn trào dâng khi nhà thơ nghĩ đến phút chia tay. " nước mắt" của nhà thơ là nỗi đau xót khôn nguôi, không muốn xa rời được nhấn mạnh qua động từ trào. Từ tình cảm chân thành tha thiết ấy, nhà thơ ao ước được hóa thân thành "con chim hót quanh lăng Bác", "đáo hoa tỏa hương", "cây tre trung hiếu"để luôn được ở bên Người, chăm lo cho "giấc ngủ" của Người. Điệp từ ''muốn làm'' được nhắc đi nhắc lại 3 lần trong câu cùng các hình ảnh ẩn dụ "con chim","đóa hoa","cây tre" đã thể hiện sâu sắc ước vọng chung của bất cứ một người con đất Việt nào…
Bao nhiêu đời đã chịu nhiều thương đau
Mặt người vất vả in sâu
Gái trai cũng một áo nâu nhuộm bùn.
Đơn giản là vì lời thơ mộc mạc, chân chất, gần gũi thân thương.
Nhưng cái điều tôi muốn bình ở đây chính là: khi viết về quê hương Việt Nam, con người Việt Nam, tác giả nào cũng phải viết như thế, bởi tâm hồn người Việt mình vốn dĩ như thế: hiền lành, thật thà, nhân nghĩa, thủy chung...
Đoạn thơ bộc lộ cảm xúc dạt dào của tác giả trước những vẻ đẹp bình dị trên đất nước Việt Nam thân yêu. Hình ảnh “biển lúa” rộng mênh mông gợi cho ta nièm tự hào về sự giàu đẹp, trù phú của quê hương. Hình ảnh “cánh cò bay lả dập dờn” gợi vẻ nên thơ, xao xuyến mọi tấm lòng. Đất nước còn mang niềm tự hào với vẻ đẹp hùng vĩ của “đỉnh Trường Sơn” cao vời vợi sớm chiều mây phủ. Đoạn thơ đã giúp ta cảm nhận được tình cảm thiết tha yêu quý và tự hào về đất nước của tác giả Nguyễn Đình Thi.
Khi đất nước Đại Việt bị chia cắt thành Đàng Trong (Chúa Nguyễn) và Đàng Ngoài (Chúa Trịnh), vua Lê chỉ còn là hư vị, mâu thuẫn giai cấp gay gắt đã dẫn đến sự bùng nổ của các phong trào khởi nghĩa nông dân, mà đỉnh cao là phong trào Tây Sơn từ năm 1771.
- Quá trình đánh đổ các thế lực cát cứ:
- Phong trào Tây Sơn dưới sự lãnh đạo của ba anh em nhà Tây Sơn (Nguyễn Nhạc, Nguyễn Huệ, Nguyễn Lữ) đã nhanh chóng phát triển.
- Họ đã tiến hành đánh đổ chính quyền Chúa Nguyễn ở phía Nam. Sau khi đánh tan quân Xiêm xâm lược (năm 1785 tại trận Rạch Gầm - Xoài Mút), nghĩa quân Tây Sơn đã xóa bỏ sự chia cắt Đàng Trong - Đàng Ngoài kéo dài trên hai thế kỷ.
- Nghĩa quân Tây Sơn sau đó tiến ra Bắc nhằm lật đổ chế độ Chúa Trịnh (thực hiện khẩu hiệu "phù Lê diệt Trịnh"). Chiến thắng nhanh chóng đã đập tan nền thống trị của họ Trịnh kéo dài gần hai trăm năm ở Thăng Long.
- Khôi phục nền thống nhất:
- Sau khi kiểm soát cả nước, phong trào Tây Sơn đã đặt cơ sở để lập lại nền thống nhất đất nước.
- Nguyễn Huệ (sau này là Vua Quang Trung) đã có những quyết định sáng suốt, phù hợp với nguyện vọng thống nhất của nhân dân. Ông chính thức vào Thăng Long (ngày 21 tháng 7 năm 1786), chiêu an, lập lại trật tự và tuyên bố tôn thờ nhà Lê (lúc này vua Lê vẫn còn, nhưng quyền hành thực chất đã thuộc về Tây Sơn).
- Tình hình sau khi thống nhất (trước khi đối phó ngoại xâm):
- Sau khoảng 11 năm khởi nghĩa (tính từ 1771), phong trào Tây Sơn đã đánh đổ ách thống trị của cả hai thế lực phong kiến Nguyễn - Trịnh và vua quan nhà Lê, thống nhất đất nước dưới một chính quyền tiến bộ hơn (chính quyền Tây Sơn).
- Tuy nhiên, ở Bắc Hà, giới quý tộc phong kiến Lê - Trịnh bị đánh đổ nhưng vẫn còn âm mưu chống đối chính quyền Tây Sơn.