Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
- Câu văn chưa sáng sủa: Mẹ nhẹ nhàng lau khô mồ hôi vì sợ bé có sảy...
- Em sửa lại: Mẹ nhẹ nhàng lau khô mồ hôi trên lưng bé vì sợ bé có sảy...
- Câu chuyện Ông già và Thần Chết, trình bày theo phương thức tự sự:
+ Nhân vật: Ông già, Thần Chết
+ Sự kiện: Ông già vác củi nặng nhọc than thở, Thần Chết xuất hiện thì ông già nhanh trí nói sang vấn đề khác
- Ý nghĩa: Ca ngợi sự dũng cảm, nhanh trí của con người
Phương thức tự sự được thể hiện là câu chuyện trình bày một chuỗi sự kiện, để dẫn đến 1 kết quả.
Các sự kiện:
- Ông già đi đốn củi, đường xa nên ông kiệt sức, ông ước thần chết đến mang ông đi
- Thần chết đến ông lại ước nhấc hộ ông bó củi
Truyện nói lên dù cuộc sống có khó khăn gian khổ thì vẫn phải quý trọng nó
Hok tốt !!!!!!!!!!!
Trong câu chuyện trên:
+ Phương thức tự sự thể hiện: Sự việc này dẫn đến sự việc khác rồi dẫn đến một kết thúc, thể hiện một ý nghĩa.
+ Ý nghĩa: Ca ngợi sự thông minh của ông già trước thần chết. Ông đã thể hiện tình yêu cuộc sống của mình.
Linz
Câu 1.
Văn bản thuộc thể loại truyện đồng thoại.
Câu 2.
Theo văn bản, những hạt dẻ gai lớn lên trong mùa hè nắng lửa, mưa dông (điều kiện thiên nhiên khắc nghiệt).
Câu 3.
Hai từ láy trong văn bản:
- xù xì: chỉ bề mặt thô ráp, không nhẵn.
- chật chội: chật, gây cảm giác bức bối, khó chịu.
Câu 4.
Nhân vật “tôi” (hạt dẻ gai) mang đặc điểm của nhân vật trong truyện đồng thoại:
- Vừa mang đặc điểm của loài vật/thực vật (có vỏ xù xì, gai góc).
- Vừa mang đặc điểm của con người: biết suy nghĩ, cảm xúc, lo sợ, được mẹ an ủi (nhân hoá).
Câu 5.
Bài học rút ra:
Muốn trưởng thành, mỗi người cần dũng cảm rời vòng tay che chở, tin vào bản thân và sẵn sàng đối diện với thử thách trong cuộc sống.
Câu 1: Văn bản thuộc thể loại truyện đồng thoại
Câu 2: Theo văn bản ,những hạt dẻ gai lớn lên trong mùa hè nắng lửa ,mưa dông
Câu 3: Hai từ láy là :"xù xì", "chật chội"
-Nghĩa của từ "chật chội": chật, gây nên cảm giác bức bối khó chịu
- Nghĩa của từ "xù xì": bù xù, gây nên cảm giác khó chịu
Câu 4: Nhân vật tôi ( dẻ gai) là mội loài thực vật , vừa mang đặc điểm của lòa vật vừa mang đặc điểm của con người (được nhân các hóa)
Câu 5: Qua bài đọc em rút ra được bài học là : Muốn trưởng thành, ta phải dũng cảm bước ra khỏi vòng tay che chở, tin vào bản thân, sẵn sàng đối diện với thử thách
a, Tôi rất yêu mẹ tôi vì mẹ là người đã chăm sóc tôi từ thuở lọt lòng.
b,Bài văn đã thể hiện lòng yêu nước sâu sắc của tác giả.
c,Lão cố tỏ ra vui vẻ nhưng thực ra lão rất nhớ thương chú chó vàng của lão. Vì lão ốm nên mới phải bán chú đi.
d,Các chiến sĩ đã hi sinh anh liệt để bảo vệ đất nước.
còn lại mình không nghĩ ra
Cuộc sống của mỗi người đều được dệt nên từ vô vàn những trải nghiệm – có vui, có buồn, có tự hào, có nuối tiếc. Với em, một trong những trải nghiệm đáng nhớ nhất là lần em tham gia cuộc thi kể chuyện cấp trường hồi lớp 5. Trải nghiệm ấy không chỉ mang lại cho em niềm vui và sự tự hào mà còn dạy em một bài học quý giá về sự tự tin và cố gắng.
Hôm đó, cô giáo chủ nhiệm bất ngờ gọi tên em khi thông báo lớp cần một bạn đại diện thi kể chuyện. Em ngạc nhiên và có phần lo lắng, vì em vốn là người khá nhút nhát, ít khi đứng nói trước đám đông. Nhưng khi nhìn ánh mắt tin tưởng của cô và sự cổ vũ của các bạn, em đã gật đầu đồng ý, dù trong lòng vẫn còn run lắm.
Suốt một tuần sau đó, em dành rất nhiều thời gian để luyện tập. Em chọn câu chuyện kể về Bác Hồ – một câu chuyện giản dị nhưng chứa đựng nhiều ý nghĩa. Em đứng trước gương luyện giọng, tập biểu cảm gương mặt, luyện điệu bộ tay chân. Có lúc em mệt mỏi, muốn bỏ cuộc, nhưng rồi lại tự nhủ: “Chỉ cần cố gắng hết sức, kết quả ra sao cũng không hối tiếc.”
Ngày thi đến, tim em đập liên hồi khi bước lên sân khấu. Hàng trăm ánh mắt đang dõi theo. Nhưng khi em cất tiếng kể, mọi lo lắng dường như tan biến. Em kể một cách say sưa, bằng tất cả cảm xúc và sự chuẩn bị của mình. Khi kết thúc, cả khán phòng vỗ tay vang dội. Và điều khiến em bất ngờ nhất là em đạt giải Nhì toàn trường!
Niềm vui ấy khó diễn tả thành lời. Em không chỉ vui vì có giải thưởng mà còn vì đã vượt qua chính bản thân mình – vượt qua nỗi sợ, vượt qua sự tự ti. Trải nghiệm ấy giúp em nhận ra rằng: chỉ cần dám thử thách, dám bước ra khỏi “vùng an toàn”, ai cũng có thể làm được điều tưởng chừng như không thể.
Giờ đây, mỗi khi gặp khó khăn hay đứng trước một thử thách mới, em luôn nhớ lại lần thi ấy để tự nhủ rằng: “Mình đã từng làm được, thì lần này cũng sẽ làm được!” Đó là bài học quý báu mà em mang theo suốt cuộc đời.
D
D
d
cảm ơn sơn
??
ko bt thì thôi ?? j mà ??
cảm ơn sơn la sreo
D. Nhấn mạnh sự sợ hãi và giải thích lí do vì sao bé Út không muốn rời khỏi mẹ.
thì nó tên sơn
vì nó tick cho tui
D