Một điều mà chúng ta rất ngại nói ra.
Tôi nhớ khi còn nhỏ mỗi lần tặng quà cho mẹ đều đặc biệt ghi một tấm thiệp dài. Trước tiên là lời chào, sau đó là lời chúc, cuối cùng là đến lời cảm ơn và không quên nói cho mẹ biết rằng tôi yêu bà nhiều như thế nào.
Sau dần, cùng với sự trưởng thành của tôi, giá trị của món quà ngày một lớn hơn. Hồi nhỏ tôi chỉ có thể tặng mẹ được một bông hoa, một đôi tất thì lớn lên tôi đã có thể tặng mẹ một bộ mĩ phẩm tốt, một chiếc váy đẹp, một cái túi xách. Nhưng tấm thiệp kèm theo ấy thì ngày một ngắn đi. Cho tới năm gần đây nhất vào ngày 8/3 cũng chỉ còn vẻn vẹn một dòng: “Chúc mẹ ngày quốc tế phụ nữ vui vẻ”
Tôi không biết làm thế nào mà con người chúng ta càng ngày càng ngại thổ lộ tình cảm của mình như thế, nhất là khi đối với những người đặc biệt đã sinh thành và dạy dỗ chúng ta.
Khi chúng ta bước ra ngoài xã hội, rồi có một cậu bạn trai, hoặc một cô bạn gái, hay thậm chí là một người bạn thân thiết, chúng ta dễ dàng nói cảm ơn, xin lỗi, và càng không ngại buông một lời yêu thương, trân trọng.
Nhưng với ba mẹ, chúng ta lại không làm thế, hoặc rất ít.
Tất nhiên, thi thoảng chúng ta vẫn thường chọn cách dễ dàng hơn như ghi vào thiệp, hay gửi tin nhắn. Nhưng tôi luôn tin rằng, việc trực tiếp thổ lộ lời yêu thương với một ai đó luôn là điều đặc biệt thiêng liêng. Bạn đứng trước mặt họ, nhìn vào mặt họ bằng tất cả sự trân thành, kính trọng, biết ơn, rồi nói với họ rằng bạn yêu họ nhiều như thế nào.
Chúng ta không phải là những đứa trẻ nữa. Bạn có biết về những đứa trẻ không, trước khi ba mẹ cho chúng kẹo, hoặc một món đồ chơi, họ thường đặt câu hỏi vui rằng “Con có yêu ba/mẹ không? Con yêu ai hơn?”
Tất nhiên vì để có được thứ mình muốn, chúng sẽ không ngần ngại nói ra lời yêu thương. “Con yêu ba/mẹ nhất”
Những đứa trẻ không giống chúng ta.
Hoặc phải chăng tất cả chúng ta cũng đã từng là đứa trẻ như thế. Nhưng bây giờ, khi đã trưởng thành, bạn sẽ dần nhận thức ra được bạn yêu ba mẹ mình, ngay cả khi họ không cho bạn kẹo hay đồ chơi. Chỉ bởi đơn giản, bạn rõ ràng biết được thứ họ đã cho bạn là cả cuộc đời của họ. Sự sinh thành và nuôi dưỡng,bảo vệ và dạy dỗ.
Vậy tại sao bạn lại không còn nói yêu họ nữa?
Bạn không nói không phải là không yêu, mà chỉ vì cảm thấy điều đó thật khó khăn và ngại ngùng, thậm chí có chút kì cục, nên mãi chẳng thành lời.
Một giải pháp cho bạn, lúc này thì nên sống như là một đứa trẻ. Tất nhiên, đứa trẻ hay nói yêu ba mẹ mình để được cho quà, nhưng cũng chính những đứa trẻ sẵn sàng chạy tới ôm cổ mẹ, ôm chân ba, cười toe toét và nói yêu họ mà chẳng vì lý do gì.
Chẳng ai lại có ý kiến khi nghe một lời yêu thương từ người khác giành cho mình cả đâu, nhất là khi đó còn là ba mẹ của bạn.
Bạn biết cuộc sống này rồi đấy, chúng ta đang sống nhưng lại chẳng biết đâu sẽ là ngày cuối cùng còn được hít thở, tại sao bạn không thể nói lời yêu vào hôm nay?
Và một người không thể biết bạn yêu họ nếu như bạn không nói cho họ biết rằng bạn yêu họ như thế nào.
Tôi yêu bạn. Thế thôi.
---
“Có việc gì mà gọi giờ này thế con?”
“Dạ không có gì, con chỉ muốn nói…”
“Hả sao đấy?”
“Con chỉ muốn nói con yêu mẹ thôi. Hí hí.”
“Ơ. Con bé này hâm nhỉ.”
“Thôi con đi làm nha, muộn làm rồi.”
“Mà…”
“Dạ?”
“Mẹ cũng yêu và nhớ con nhiều. Cố gắng lên con nhé”
“Vâng. Yêu mẹ.”
Họ có thể hơi bất ngờ, họ có thể cảm thấy kì lạ, nhưng chắc chắn một điều rằng, họ thậm chí còn yêu bạn nhiều hơn bạn yêu họ rất rất nhiều. Và hẳn là, họ cũng đã chờ đợi lời nói ấy của con mình từ lâu.
Korea.
27.04.2019.
Nguồn: Sưu tầm
__Đôi lời muốn nói: Tôi thấy bài viết kia rất đứng thực tế mà ta đang trải qua. Vậy bạn có suy nghĩ gì khi đọc bài này?
được đấy
huhu
Giống mk z bn
tui cx zậy
... nhưng mà có mấy ai hỉu đc lòng mk....
cx như mk
Mình cũng vậy
cc
haizz , chưa cảm thông đc cho mẹ ( điều mẹ làm là hành động thoy )
Bn nên xem lại mình trước nhé. Còn mình thấy bà và mẹ cậu quá sai luô rồi, mình cũng tình cảnh như thế. Chắc mẹ vs bà chửi bạn cũng có lí do thôi, để cho cậu tốt nên nhưng làm vậy thì hơi quá đáng. Còn đứa con nhà cậu bạn đâu phải con của mẹ bạn đâu nên mẹ bạn chẳng phải quát mắng, dạy bảo nó làm gì. Còn mình nghĩ chắc mẹ cậu vẫn yêu quý cậu đó nhưng mẹ ko nói ra đâu, mẹ vẫn đang thầm lặng làm việc nuôi cậu đó sao chứ ko yêu quý cậu mẹ cậu cũng chẳng nuôi cậu làm gì.
chửi không hề có lý do tự dưng mình học bài cũng chửi mình , đã thế mình đang học cũng phải đứng dậy đút cho em mình ăn nữa chứ
với nói thật từ bé đến lớn mẹ mình có phải nuôi mình đâu
toàn bà mình nuôi à v từ hồi có mợ mình là mình toàn bị chửi nhiều hơn vì mợ chửi mình là con đ* mà trả ai bênh mình cả toàn bênh mợ mình thui thế vậy mình sai hay mợ mình sai
tùy theo các bạn nghĩ
rảnh thế tin cn tuần nay đi chơi em cho chị đừng đường không h
mẹ mình trả bao giờ quan tâm mình cả bài kiểm tra mình được 9 với 10 mình bảo mẹ mình kí thế mẹ kí xng mẹ vứt thẳng vào mặt mình dơi xuống đát thế là mình không hiểu đc mẹ hay là .... với mẹ mình không bao giờ nghe mình nói cả ...
chắc là bn đc nhặt từ bãi rác về hoặc...có chiện j xảy ra ngày xưa khiến mẹ bn+mợ bn trở nên như vậy