Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
tác giả Nguyễn Bính đã khắc họa hai vẻ đẹp đối lập mà thống nhất của con người và mảnh đất Việt Nam qua hai khổ thơ trong bài "Quê hương". Khổ đầu tiên mở ra không gian văn hóa đậm chất thơ mộng, nơi con người gắn bó với âm nhạc và thi ca từ khi còn trong bụng mẹ.Hình ảnh "tiếng hát, "làm thơ" không chỉ thể hiện sự lãng mạn, hồn hậu mà còn là nét tính cách đặc trưng của người dân quê. Cánh cò đưa võng, vốn là hình ảnh bình dị, nay trở thành biểu tượng nuôi dưỡng tâm hồn trẻ thơ trong một không gian yên bình. tuy nhiên, khi quê hương lâm nguy, vẻ đẹp hiền hòa bỗng chốc hóa thành sức mạnh quật cường. Khổ thơ thứ hai chuyển sang giọng điệu mạnh mẽ, hào hùng. Tre làng, vốn thân thuộc, nay "xả thân làm ngọn mác, mũi chông", trở thành vũ khí chiến đấu. Con người, từ "trai gái thôn Đông, xóm Bắc" hiền lành, chất phác, đã "thoắt vươn vai thành những anh hùng".Hai khổ thơ này bổ sung cho nhau, tạo nên cái nhìn toàn diện về quê hương: vừa có vẻ đẹp trữ tình, thanh bình trong cuộc sống thường nhật, vừa chứa đựng sức mạnh tiềm tàng,tinh thần kiên cường khi đối diện với kẻ thù
Hai khổ thơ trong bài "Quê hương" của Nguyễn Bính thể hiện tình cảm sâu sắc của tác giả đối với mảnh đất quê hương, đồng thời ca ngợi những phẩm chất đặc biệt của con người nơi đây.
Khổ thơ đầu tiên gợi ra hình ảnh một quê hương gắn liền với những âm thanh của làn điệu dân ca, là nơi mà trong "bụng mẹ" đã biết mê tiếng hát. Đây là một hình ảnh đầy chất thơ, cho thấy sự hòa quyện giữa con người và quê hương, nơi mà truyền thống văn hóa, đặc biệt là văn học, đã ăn sâu vào tiềm thức từ những ngày đầu đời. Tiếng hát quê hương không chỉ là biểu tượng của sự ấm áp, yêu thương mà còn phản ánh bản sắc dân tộc trong mỗi con người nơi đây.
Khổ thơ thứ hai chuyển hướng, thể hiện tinh thần yêu nước, đấu tranh bảo vệ quê hương. Những "tre làng" trở thành "ngọn mác, mũi chông", tượng trưng cho sự kiên cường của con người khi đối mặt với kẻ thù. Các trai gái thôn Đông, xóm Bắc “thoắt vươn vai thành anh hùng", khẳng định tinh thần bất khuất và sức mạnh đoàn kết của nhân dân trong những giờ phút khó khăn.
Như vậy, qua hai khổ thơ, tác giả Nguyễn Bính đã khắc họa vẻ đẹp của quê hương trong cả khía cạnh văn hóa lẫn tinh thần chiến đấu kiên cường.
Em trả lời chưa đầy đủ, cụ thể những yếu tố đặc trưng của truyện lịch sử được thể hiện qua văn bản.
4 đ
Có lẽ bởi vì tình thương mẹ đong đầy quá nhiều trong tấm lòng của nhà thơ Nguyễn Duy nên "Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa" đã được ra đời. Đặc biệt ở đoạn thơ: " ...."
Giữa tiết trời mùa thu, cái mùa lãng mạng để người ta sinh ra thơ, tác giả đã ngay lập tức đắm mình vào không khí man mát đặt bút bày tỏ tình cảm mình dành cho mẹ. Đầu tiên, nhà thơ lập tức nhớ đến từng sự vật quen thuộc : trái hồng, trái bưởi. Sau đó, nỗi nhớ thương mẹ mới được bộc lộ ra một cách mạnh mẽ, người nhớ về tuổi thơ được mẹ chăm: "Mẹ ra trải chiếu ta nằm đếm sao". Tiếp theo, hoạt cảnh đẹp đẽ được người nhớ tới, chắc hẳn người chẳng bao giờ quên cái bờ ao đom đóm chập chờn ấy, gắn bó với tác giả vô vàn tình cảm vui buồn.
Sau cùng, nhà thơ cho ta một chân lý, một lý tưởng sống, một đạo lý đẹp đẽ: "Mẹ ru cái lẽ ở đời .... mẹ ru con". Một cách sâu sắc, em hiểu rằng mẹ chính là người dạy ta nhiều điều tốt đẹp, điều nên làm, điều không nên làm; sau cùng, mẹ chính là người cho ta cuộc sống chính là người tạo nên nhân cách của ta. Em hiểu được điều ấy qua đoạn thơ này, đó là những gì em cảm nhận được.
.....................................................................................................................................................
(Ngắn hết mức rồi, nếu ngắn hơn nữa mình cũng không biết phải làm thế nào để bao quát hết được đoạn thơ, lố nhẹ 2 câu nhé:")
Từ `5 ->7` câu á :q
đây chỉ là một đoạn trích của bài thơ ''Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa '' thôi
Tức là mình cảm nhận cả đoạn hay chỉ nội dung c5 -->7 thui vậy ạ?
cảm nhận một đoạn từ `5->7` câu thoi :q
viết kiểu đoạn văn á
Đoạn thơ trên là dòng hồi tưởng của tác giả về những ngày thu bên mẹ và những lời được mẹ nhắn nhủ qua từng lời ru. Sống ở đời cần biết học cách khắc ghi những ân nghĩa trên đá để không sống trở thành kẻ vong ân với quá khứ. Lời ru tưởng như là một điều rất nhỏ bé nhưng lại truyền đạt những lời hay lẽ phải để giúp ta nên "người". Đồng thời qua đoạn thơ trên, tác giả thể hiện tình cảm yêu thương sâu sắc với người mẹ của mình. Dẫu có đi đến chân trời nào, lời ru răn dạy của mẹ đã trở thành hồi ức không bao giờ phai mờ nâng bước đứa con đến với cánh cửa cuộc đời.