K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

30 tháng 9 2018

MÀY

vào câu hỏi tương tự .

Ok?

30 tháng 9 2018

Em cười như nắng ban mai 

Anh nhìn , anh ngắm mà say tấm lòng ^-^ 

Tự chế í mà 

Thơ Lục Bát: Đàn Ông Như Bông Hoa

Đàn ông như phân bông hoa
Đàn bà nó hái xong là nó chơi
Nó chơi tan nát cuộc đời
Xong rồi nó bỏ bơi vơi giữa dòng

Nhiều khi vừa mới chơi xong
Nó còn đăng clip làm lòng tổn thương
Đời trai hoa dại ven đường
Tìm đâu bầu ngực mà nương tựa vào

Thơ Chế Ngắn 

Ngồi buồn ngồi viết tên em
Viết lên bốn chữ đợi chờ em yêu
Đợi hoài chẳng thấy em đâu
Viết lên bốn chữ đợi lâu vê lờ

   Lục Bát Vui: Khổ Vì Đào Hoa 

Tháng trước ngủ với em Hà
Em Hằng biết chuyện, thế là giận dai
Tháng sau ngủ với em Mai
Vừa rời nhà nghỉ, em Nhài lườm yêu

Buổi trưa đi với em Kiều
Vào trong khách sạn, gặp luôn em Đào
Em Ngọc lại gọi anh vào
Ôm vai, bá cổ thế nào đây anh

Em Hương kề má rất nhanh
Nhìn thấy em Thủy cũng đành phải đi
Thế nào lại gặp em Vi
Tình xưa nghĩa cũ còn gì mà vương

Nhìn My anh lại thấy thương
Đứng ở đầu ngõ mắt buồn nhìn xa
Chạnh lòng nghĩ đến em Nga
Hôm nọ đợi ở gốc đa xóm ngoài

Nhớ hôm đi với em Hoài
Vừa về một lúc thì Hoa sang nhà
Em Trang í ới từ xa
Có rảnh không vậy ra ngoài với em

Buổi tối hẹn với em Sen
Đi uống nước mía, lại chờ em Nhung
Em Lan cũng muốn đi cùng
Xe thì có một đành đèo em Vân

Hôm nay tẩn ngẩn tần ngần
Đi em nào nữa tâm thần mất thôi
Đen thế gặp Thủy Tiên rồi
Số đào hoa quá chết thôi sướng gì…..!

Thơ Ngắn Lục Bát: Không Tiền

Trong túi chẳng có một đồng
Làm sao anh xứng làm chồng của ai
Đây dòng tin nhắn chia tay
Mong em quên kẻ bất tài như anh.

Thơ Lục Bát Chế: Trai Tráng Nhà Ngèo

Có câu trai tráng mà nghèo
Đừng mong con gái nó theo hết đời
Cùng lắm nó chỉ vui chơi
Xong rồi nó bỏ bơi vơi giữa dòng

Nhiều khi vừa mới chơi xong
Nó còn đăng clip làm lòng tổn thương
Đời trai- cỏ dại ven đường
Tìm đâu cặp ngực để nương tựa vào

Thơ Chế: Chú Cuội 

Chú cuội ngồi gốc cây đa
Nửa đêm ngồi cạnh hằng nga sờ đùi
Hằng nga chẳng nói chẳng la
Chú cuội được thể sờ ba bốn lần

Chú cuội tẩn mẩn tần ngần
Hằng nga thét quát cái thằng đần kia
Có thế mà mày đã phê
Lên cao tý nữa còn phê gấp 10

Thơ Tình Lục Bát Chế

Xuân về chiếc lá cũng xinh
Đu đưa gió thổi sau đình đu đưa
Hội làng ai hẹn hay chưa
Hình như dải yếm em vừa buộc tao

Lục Bát Từ Không Đến Mười

Chiều ta ngồi giữa thinh KHÔNG
Ngẫm suy MỘT kiếp long đong vô thường
Đã từng một nắng, HAI sương
Bước qua biết mấy dặm đường phong BA

BỐN mùa nếm đủ trầm kha
Tháng NĂM hoa mộng giờ xa mất rồi
SÁU mươi năm… một cuộc đời
Ba chìm BẢY nổi, thế thời phù du

Mình qua mười TÁM mùa thu
Tình yêu đã CHÍN tròn như mặt trời
Đôi tay MƯỜI ngón xinh ngời
Ấp ôm một khúc tình đời yêu thương.

Mò Ốc 

Nhớ thuở hàn vi bắt ốc nhồi
Mưa xong lội ruộng sướng trời ơi
Mò làn cỏ rậm moi con lặn
Bới rặng rong thưa kiếm chú bơi

Lắm lúc ăn may lần hai bé
Nhiều khi gặp vận vớ tíu đôi
Cơ hàn kiếp vạc nơi ao tối
Vẫn cứ hoài mong sự đổi đời

Hụt Hững

Ngoài trời lác đác mưa rơi
Tiếng mưa lã chã đầy vơi nỗi lòng
Hỡi em phận liễu má hồng
Chiều mưa lẻ bạn duyên nồng hay chưa ?

Một mình lặng lẽ trong mưa
Nhìn em ngơ ngác đong đưa gọi mời
Hồn nhiên chiếm ngự tim người
Ngọc ngà thon thả sắc ngời vóc mai

Hạt mưa tô điểm gót hài
Níu chân lữ khách mộng cài khát khao
Bâng khuâng dạ xuyến, lòng xao
Kìa nàng thiếu phụ nơi nao chờ chồng ! Huhu

Xót Xa Lục Bát Ngày Nay

Luật thơ đọc để mà chơi
Làm thơ mấy kẻ theo lời người xưa
Câu sáu bẻ giữa dòng thơ
Câu tám gãy vụn chỏng chơ mấy dòng…

Thấy thơ truyền thống cha ông
Nhiều người phá hỏng mà lòng xót xa..

Thơ Lục Bát Chế: Tắt Nắng Đi

Nắng tắt ban đêm mai lại có
Màu đậm lúc đầu sau nhạt phai
E muốn đi a đây chẳng buộc
Theo thằng nào hết khổ thì theo
Nếu mà khổ hãy về với nắng
Mình tô lại những màu đã nhạt phai

Kiếp Đẻ Thuê

KIẾP nghèo nên phải chịu đẻ thuê
ĐỜI này có lắm kẻ khen chê
MỘT cuộc sống thiếu tiền em kệ
KẺ khác được con cũng mừng ghê

ĐẺ giúp không mồi chống kẻ khác
THUÊ em đôi chục thế là xong
HỄ vợ anh nào không biết đẻ
PHÔN chóng cho em sẽ đẻ liền

Tôi Muốn Tắt Nắng

Tôi muốn buộc em lại
Để cởi trói hàng đêm
Tôi muốn buộc chặt thêm
Để tình yêu đừng vỡ

Tôi muốn mà không nỡ
Sao lại phải buộc em
Tôi thích vuốt tóc em
Vì gió bay nên rối

Tôi muốn từng đêm tối
Nghe tiếng em thì thầm

Thơ Lục Bát Chế: Trái Tim Em 2 Lần Mở Cửa

“Trái tim em chỉ hai lần mở cửa
Đón anh vào và tổng cổ anh ra
Anh ra ngoài còn chưa kịp thở
Em vội vàng nhét lại vào tim.”

Thơ Lục Bát Chế: Đời Ta Như Vỡ Kịch Dài

Cuộc đời người thật lắm trông gai
Nay đây mai đó bi và hài
Đời ta như vở kịch dài
Một mình ta đóng cả hài lẫn bi

E nói rằng bên tôi trọn kiếp
Biết tôi nghèo e có phụ tôi không
Yêu e đương lúc mặn nồng
Nay e dứt áo lấy chồng đại gia

Thơ Vui 

Thương em gái nhỏ gần quê
Ngượng ngùng áo mới vụng về bước chân.
Thập thò bỡ ngỡ bao lần
Vì ai ôm lấy khó khăn nên đành.

Áo dài thì để cho anh
Chỉ một chút xíu làm nhanh thôi mà.
Cột xong em cứ thưởt tha
Mô đen kiểu mới có là gì đâu.

Áo này nhờ đẹp cái màu
Anh ơi hãy khéo kẻo nhàu áo em.

Tôi Muốn Tắt Nắng 

Tôi muốn tắt nắng đi
Cho màu đừng nhạt mất
Tôi muốn buộc e lại
Cho e đừng theo trai

Nắng tắt đi, hết râm trời lại hửng
Trói e rồi, e vẫn nứng vì trai
Hi vọng khổ tận cam lai
Giờ đây mái tóc thêm hai quả sừng

Nát Lòng Lục Bát Em Chê 

Thơ an...

30 tháng 9 2018

Nguyễn Hoàng Việt muốn kiếm điểm hỏi đáp thì tìm cách trả lời câu hỏi chứ không phải mà cứ nói như vậy nãy giờ lướt toàn thấy câu trả lời như vậy 

Học

Học

nữa

học

mãi

hộc

máu .

thân giun vừa trắng lại vừa tròn

ký sinh trong ruột hút chất ngon

rắn nát mạc dầu viên thuốc sổ

mà giun vẫn cứ chạy lon ton.........

30 tháng 9 2018

MÀY

vào câu hỏi tương tự .

Ok?

Em cười như ánh ban mai

Cho anh nhìn mãi , thỏa say tấm lòng 

Bỗng dưng cảm giác mơ hồ

Giaatj mình tỉnh dậy hóa rằng là mơ .

28 tháng 9 2018

Luân phiên cúp điện đều đều
Quạt thành đồ cảnh sáng chiều chẳng quay
Mình trần ngâm nước tối ngày
Thiếu nước, điện cúp quạt quay thế nào!
Năm nay thời tiết làm sao?
Cao xanh ngằn ngặt, chọc vào chẳng mưa
Như thiêu là những buổi trưa
Mồ hôi tuôn chảy thấm thừa ướt lưng
Liên hồi nhỏ xuống quá chừng
Nắng hè thiêu đốt như rừng lửa lung
Ông trời xin hãy thương cùng
Mưa xuống để nước dân dùng trời ơi 
Trời cao cười phán một hồi
Rừng xanh người phá tan rồi kêu chi?
Thảm xanh lá phổi bé đi
Khói xe, nhà máy nó thì nóng lên!...
Muốn cho trái đất lâu bền
Sạch, xanh xin giữ nhân lên thêm nhiều
Ngọc Hoàng chỉ giáo đôi điều
Môi sinh bảo vệ sáng chiều nhắc nhau.

Chúc bn hok tốt!

19 tháng 7 2018

               Mẹ yêu

Thương Mẹ khuya sớm tảo tần
Chăm lo cuộc sống, đỡ đần con thơ
Gác bao hoài niệm ước mơ
Vì đàn con trẻ, dại khờ, thơ ngây
Bán buôn gồng gánh đêm ngày
Đôi vai trĩu nặng, hao gầy xót thương
Mẹ đi qua khắp phố phường
Đôi chân bé nhỏ, phi thường vì con
Trời mưa, trời nắng mỏi mòn
Tháng ngày cơ cực, vẫn còn nơi đây.

19 tháng 7 2018

CHA YÊU

Cha là điểm tựa dòng đời
Niềm tin vững chắc, rạng ngời cho con
Bao lời dạy bảo sắc son
Điều hay lẽ phải, chẳng mòn chẳng phai
Dạy con ý chí đời trai
Trưởng thành, chín chắn, tương lai vững vàng
Dạy con chuẩn mực đàng hoàng
Sống cho phải đạo, chớ màn xấu xa
Con xin ghi nhớ lời Cha
Công Cha như núi, đậm đà tình thân.

15 tháng 12 2021

sin chao

15 tháng 12 2021

sorry I am ngu van

26 tháng 4 2018

Thơ văn thì không có đúng hoặc sai. Tình cảm mỗi ai cảm nhận.

Mình làm nhé :

Mồ hôi mẹ, nước mắt con

Bé thơ lon ton mẹ dìu dắt

Nước mũi nước mắt mẹ còn lau

Thời gian trôi mau, vô tình thế

Thoắt một người già, con khôn lớn

Như chồi xanh mơn mởn mẹ chăm lo

Nhẹ nhàng và rồi chợt làn gió

Bao năm qua hóa cổ thụ vững chắc

Đôi mắt mẹ sao trời yêu thương.

26 tháng 4 2018

mấy khổ v bạn

Thể thơ lục bát

@Nghệ Mạt

#cua

25 tháng 11 2021

thơ lục bát nha cậu 

22 tháng 3 2020

Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa 

Đàn Ông Rửa Bát 

Đàn Bà Ngồi chơi

hay ko cho 1 ti ck

1+1=2

Dù con đi nghĩa vụ , không về với mẹ được nhưng đến ngày đặc biệt 8/3 trong lòng con lúc nào cũng có mẹ .con mong nhưng điều tốt đẹp sẽ đến với mẹ . Con yêu mẹ nhiều

18 tháng 11 2018

Nhắc đến Nguyễn Duy ta thường nhớ đến bài thơ Ánh Trăng thế nhưng ngoài bài thơ ấy Nguyễn Duy còn mang đến cho chúng ta một bài thơ hay không kém và đặc biệt nó còn có ý nghĩa nói đến nhân dân ta. Đó chính là bài thơ Tre Việt Nam. Nói về hình ảnh làng quê của đất nước ta không thể thiếu được hình bóng của những cây tre cao vút, mọc thành khóm thành cụm bên nhau. Bài thơ là những nét về cây tre ấy nhưng đồng thời nó thể hiện cho phẩm chất vẻ đẹp của con người Việt Nam ta.

Nhà thơ bắt đầu bằng hai từ tre xanh. Và tiếp đến là câu hỏi cây tre xanh ấy có từ bao giờ:

“Tre xanh
Xanh tự bao giờ?
Chuyện ngày xưa. . . đã có bờ tre xanh”

Hai tiếng tre xanh gợi lên cho những con người Việt Nam chúng ta một cảm xúc vô cùng bâng khuâng chạnh lòng mà nhớ đến những huyền thoại bên cạnh những cây tre ấy. Nhà thơ hỏi tre có tự bao giờ và trả lời bằng câu có từ ngày xưa rất xưa rồi. Cách mở đầu đi thẳng vào hình ảnh tre xanh đã làm hấp dẫn người đọc bởi vì tre xanh đối với nước ta mà nói quả thật là thứ cây đại diện cho những chiến thắng những đấu tranh bền bỉ lâu dài.

Nguyễn Khoa Điềm cũng nói “ Đất Nước lớn lên khi dân mình biết trồng tre đánh giặc”. Hay tre xanh còn đi vào những huyền thoại như Thánh Giong, cây tre trăm đốt…Tóm lại cây tre xuất hiện lúc khi con người nhận ra những vẻ đẹp của nó.

Đến những câu thơ tiếp theo Nguyễn Duy vẽ lên những vẻ đẹp của tre xanh và qua những vẻ đẹp ấy ta thấy được những phẩm chất của con người Việt Nam ta:

Thứ nhất là vẻ đẹp của màu sắc, hình dáng của những cây tre xanh nước ta:

“Thân gầy guộc, lá mong manh
Mà sao nên lũy nên thành tre ơi?
Ở đâu tre cũng xanh tươi
Cho dù đất sỏi đất vôi bạc màu”

Cây tre Việt Nam hiện lên với thân hình gầy guộc mong manh. Tre thanh cao, nhẹ nhàng trước gió. Những tính từ ấy khiến cho ta liên tưởng đến những khóm tre xanh lá nhỏ thân cao thẳng tắp gầy guộc nhưng lại thẳng đứng như thế đấy. Thế nhưng tre vẫn thành lũy thành bờ dù cho đất đai khô cằn, dù cho đá vôi có bạc màu đất thì tre vẫn xanh tốt như thế. Ở đâyta thấy được phẩm chất của con người Việt Nam chúng ta, trong xã hội con người nếu như nói về thân phận thấp cổ bé họng thì chúng ta ví như củ sắn, củ khoai nhưng nói đến sự thanh cao ngoài trúc, mai ra thì chúng ta còn nhắc đến cây tre. Dáng hình gầy guộc thẳng tắp mong manh kia như thể hiện được sự phẩm chất của con người. Đó là con người Việt Nam ta nhỏ bé nhưng lương tâm thì ngay thẳng như cây tre và dù sống ở đâu thì chúng ta vẫn cứ sống tốt dẫu cho đất đá có khô cằn thì cây tre kia vẫn xanh, con người Việt Nam vẫn sống chan hòa với nhau.

18 tháng 11 2018

Bạn ơi ở trong câu mà mình ghi thôi bạn nhé!

VC
24 tháng 5 2019

Nhắc đến hoa phượng, ta không thể quên được một màu đỏ rực rỡ của nó - một màu đỏ nhờ sự tinh khiết của gió, nắng, nóng của thiên nhiên vào mùa hạ.

Đài hoa ôm lấy bông như một người mẹ che chở cho con thân yêu của mình. Bên trong lớp đài hoa là cánh, cánh hoa phượng đỏ, mỏng manh nhưng chính nó đã tạo nên vẻ đẹp tươi xinh cho mỗi bông hoa phượng. Trong lòng hoa là nhuỵ đỏ, chứa mật và phấn, mật hoa cho những chú ông bé nhỏ, chăm chỉ tới hút. Vào khoảng giữa tháng năm, tiếng ve sầu kêu râm ran, liên miên trên những tán lá phượng vĩ, báo hiệu mùa hè tới, thôi thúc học trò chúng tôi phải chuyên tâm học hành đạt được những kết quả cao trong học tập.

Những buổi trưa hè nắng nóng, những giờ ra chơi oi bức vì nô đùa, phượng như một cái ô che mát cho chúng tôi. Đứng dưới cây phượng, nhìn lên bầu trời dường như ta không thể nhìn thấy những gợn mây trong xanh mà chỉ thấy trong những tán lá phượng xum xuê một màu xanh và lốm đốm nhiều một màu đỏ của hoa phượng. Tia nắng vàng xuyên qua tán lá và để lại bóng hình của hoa phượng dưới mặt đất. Vào đầu tháng sáu, lũ học trò chúng tôi vui vẻ, sửa soạn về nhà, sung sướng đón chào một mùa hè thú vị. Nhưng không ít tiếng khóc sụt sùi phải xa mái trường, xa thầy cô, xa ban bè và xa những kỉ niệm dưới ngôi trường thân yêu, dưới gốc phượng bơ vơ giữa sân trường, bơ vơ giữa biển nắng vàng.

Hoa phượng buồn khi phải xa học trò, thỉnh thoảng có những cơn gió nhẹ thổi qua, lại một cơn hoa rụng... Ba tháng hè trôi qua đằng đẵng, không một tiếng cười nói, không tiếng trống, phượng trống vắng. Phượng vẫn thả những cánh son đỏ xuống sân trường, phượng vẫn đếm từng giây từng phút khi xa học sinh. Ba tháng hè trôi qua, ngày khai giảng lại về. Phượng mong nhớ, chờ đợi để được gặp lại các bạn học sinh.

Những học sinh cũ đến thăm trường, họ rỏ những giọt lệ bé nhỏ. Những giọt lệ ấy chứa đầy sự nhớ thương mái trường, thầy cô, nhớ bạn bè, nhớ những kỷ niệm thân thương dưới gốc phượng và nhớ phượng...Trong tâm hồn họ chứa đầy kỷ niệm, chứa một màu đỏ thân thương của hoa phượng. Hoa phượng đón chào các bạn cũ và vui vẻ chờ đợi gương mặt mới của trường. Đâu đâu cũng có tiếng cười nói vui vẻ, hoa phượng mừng rỡ, hoa phượng khóc nhưng là tiếng khóc chứa đầy niềm vui, nỗi buồn của phượng đã được chia sẻ phần nào.

Giữa mùa thu, hoa phượng đã tàn, những chiếc lá vàng úa rụng đầy dưới sân trường. Học sinh buồn, không được nghe thấy, nhìn thấy và ngắm hoa phượng nhiều. Hoa phượng chỉ nở vào mùa hè thì biết cho ai ngắm? Hoa phượng như một người bạn vô hình, để lại những kỷ niệm thời áo trắng. Tôi yêu hoa phượng - loài hoa học trò thân thương.

24 tháng 5 2019

Nhắc đến hoa phượng, ta không thể quên được một màu đỏ rực rỡ của nó - một màu đỏ nhờ sự tinh khiết của gió, nắng, nóng của thiên nhiên vào mùa hạ.

Đài hoa ôm lấy bông như một người mẹ che chở cho con thân yêu của mình. Bên trong lớp đài hoa là cánh, cánh hoa phượng đỏ, mỏng manh nhưng chính nó đã tạo nên vẻ đẹp tươi xinh cho mỗi bông hoa phượng. Trong lòng hoa là nhuỵ đỏ, chứa mật và phấn, mật hoa cho những chú ông bé nhỏ, chăm chỉ tới hút. Vào khoảng giữa tháng năm, tiếng ve sầu kêu râm ran, liên miên trên những tán lá phượng vĩ, báo hiệu mùa hè tới, thôi thúc học trò chúng tôi phải chuyên tâm học hành đạt được những kết quả cao trong học tập.

Những buổi trưa hè nắng nóng, những giờ ra chơi oi bức vì nô đùa, phượng như một cái ô che mát cho chúng tôi. Đứng dưới cây phượng, nhìn lên bầu trời dường như ta không thể nhìn thấy những gợn mây trong xanh mà chỉ thấy trong những tán lá phượng xum xuê một màu xanh và lốm đốm nhiều một màu đỏ của hoa phượng. Tia nắng vàng xuyên qua tán lá và để lại bóng hình của hoa phượng dưới mặt đất. Vào đầu tháng sáu, lũ học trò chúng tôi vui vẻ, sửa soạn về nhà, sung sướng đón chào một mùa hè thú vị. Nhưng không ít tiếng khóc sụt sùi phải xa mái trường, xa thầy cô, xa ban bè và xa những kỉ niệm dưới ngôi trường thân yêu, dưới gốc phượng bơ vơ giữa sân trường, bơ vơ giữa biển nắng vàng.

Hoa phượng buồn khi phải xa học trò, thỉnh thoảng có những cơn gió nhẹ thổi qua, lại một cơn hoa rụng... Ba tháng hè trôi qua đằng đẵng, không một tiếng cười nói, không tiếng trống, phượng trống vắng. Phượng vẫn thả những cánh son đỏ xuống sân trường, phượng vẫn đếm từng giây từng phút khi xa học sinh. Ba tháng hè trôi qua, ngày khai giảng lại về. Phượng mong nhớ, chờ đợi để được gặp lại các bạn học sinh.

Những học sinh cũ đến thăm trường, họ rỏ những giọt lệ bé nhỏ. Những giọt lệ ấy chứa đầy sự nhớ thương mái trường, thầy cô, nhớ bạn bè, nhớ những kỷ niệm thân thương dưới gốc phượng và nhớ phượng...Trong tâm hồn họ chứa đầy kỷ niệm, chứa một màu đỏ thân thương của hoa phượng. Hoa phượng đón chào các bạn cũ và vui vẻ chờ đợi gương mặt mới của trường. Đâu đâu cũng có tiếng cười nói vui vẻ, hoa phượng mừng rỡ, hoa phượng khóc nhưng là tiếng khóc chứa đầy niềm vui, nỗi buồn của phượng đã được chia sẻ phần nào.

Giữa mùa thu, hoa phượng đã tàn, những chiếc lá vàng úa rụng đầy dưới sân trường. Học sinh buồn, không được nghe thấy, nhìn thấy và ngắm hoa phượng nhiều. Hoa phượng chỉ nở vào mùa hè thì biết cho ai ngắm? Hoa phượng như một người bạn vô hình, để lại những kỷ niệm thời áo trắng. Tôi yêu hoa phượng - loài hoa học trò thân thương.