Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
* Suy nghĩ ngắn của em :
Đối với học sinh ngày nay, việc tự học không còn xa lạ bởi công nghệ ngày càng phát triển, những kiến thức không chỉ được truyền đạt từ các thầy cô giảng dạy trên lớp mà mỗi chúng ta đều có thể bổ sung thêm thông tin, tri thức qua các trang báo, mạng xã hội, các web học tập bổ ích,... Đặc biệt, trong thời điểm dịch Covid đang bùng phát trở lại gần đây, việc tự học đang là vấn đề được mọi người quan tâm, từ học sinh đến giáo viên, nhất là các bậc phụ huynh luôn muốn con em của mình học tập tốt trong điều kiện này. Việc này tùy thuộc vào ý thức của mỗi cá nhân, nhưng qua khảo sát ta có thể thấy được một số hiện trạng tiêu biểu trong thời điểm này. Đối với nhiều bạn học sinh, đây là thời điểm thích hợp nhất và cũng là thời gian để tranh thủ ôn lại các kiến thức đã học trên lớp, đồng thời bổ sung thêm những kiến thức bằng cách tự ôn luyện, đọc sách, học thêm ở nhà. Những học sinh như này nên được mọi người học tập và noi theo bởi đó là tấm gương vượt khó trong học tập, chúng ta vừa không lãng phí được thời gian, vừa có thể ở nhà giãn cách xã hội góp phần đẩy lùi dịch bệnh. Mặt khác, còn một số bạn học sinh chưa có ý thức khi lạm dụng thời gian này để dành cho những công việc "tiêu hao thời gian". Có thể các bạn sẽ thư giãn bằng những trò chơi sau những ngày tháng học tập ở trường, Nhưng không ! Các bạn đã quá phụ thuộc vào những trò chơi điện tử hay những cuộc vui chơi mà lơ đà, quên đi việc tự học tập. Bố mẹ không thể cai quản chúng ta trong suốt thời gian này, nên là cơ hội để học sinh "bộc phát" những điều xấu như : nghiện game, tệ nạn, gây mất trật tự trên mạng xã hội,... Có thể nói, trong tình hình đại dịch này, có rất nhiều điều cần lên án, phê phán về thái độ cũng như ý thức tự học của mỗi bạn học sinh. Bản thân mỗi người nên có một quyết định riêng, một nguyện vọng riêng để đạt được trong kì nghỉ dịch này. Có thể nó không quá to lớn nhưng nó đánh dấu một sự trưởng thành của cá nhân khi đã biết tự chủ trong công việc, trong học tập. Qua những lời trên, bản thân em cũng có ước muốn và kế hoạc hợp lí để ôn luyện cho thời gian sắp tới. Cuối cùng, chúc các bạn học sinh luôn có một cái nhìn tích cực về việc tự học để mỗi cá nhân là trở thành một công dân có ích cho đất nước Việt Nam.
Đại dịch Covid đã đi qua nước ta và lấy đi rất nhiều các sinh mạng vô tội.Rất nhiều người dân sinh sống ở nước ngoài đã bị đại dịch quái ác này cướp đi mạng sống của bản thân.
Là một công dân nước Việt em cảm thấy mình thật may mắn vì luôn có đội ngũ y bác sĩ tận tụy,hết lòng vì người dân luôn ở bên như xua đi bớt phần nào lo sợ.Có rất nhiều người bây giờ vẫn đang bị kẹt ở nơi xứ người nhưng chính phủ nước ta đã có những biện pháp kịp thời để đưa những công dân này về nước.Những người nhập cảnh trái phép hoặc là các vị khách từ nước khác tới mà có mang theo mầm bệnh sẽ được cách ly lấy mẫu xét nghiệm nếu như dương tính với loại virut nguy hiểm thì sẽ được chữa trị kịp thời.Trong thời điểm hiện tại nước ta đang xử lý dịch bệnh rất tốt,được các nước bạn bè đánh giá cao.Đa số người dân Việt Nam đã có ý thức đeo khẩu trang,và sát khuẩn tay trước khi ra khỏi nhà.Có thể nói em và các công dân Việt Nam khác rất may mắn khi được sinh ra trên mảnh đất chữ S tươi đẹp này.
Mong sao các công dân khác vẫn còn đang bị kẹt lại nơi xứ người sẽ chấp hành tốt các quy định để đảm bảo an toàn cho mình và mọi người.Mong rằng chính phủ Việt Nam sẽ duy trì tốt các công tác phòng dịch.
Tối 28.2, tôi cầm lấy điện thoại xem clip cháu bé rơi từ ban công tầng 12 xuống mà lòng thắt lại. Khi đọc thêm thông tin từ clip, tôi mừng rỡ: Cháu bé không chết, có người cứu được rồi! Vợ tôi bật dậy, vừa tìm, đọc tin chi tiết các báo đăng vừa mừng mừng, tủi tủi trước thông tin về cháu bé xa lạ.
Điều kỳ diệu đã thực sự xảy ra, bởi một hành động anh hùng.
Hành động anh hùng đó đến từ một người bình thường – một anh lái xe tên là Nguyễn Ngọc Mạnh. Nếu không có chuyện khủng khiếp nhưng diệu kỳ này xảy ra, sẽ chẳng ai biết đến người thanh niên sinh năm 1990, làm nghề lái xe tải này. Anh chỉ là một trong số hàng triệu người đang lầm lũi mưu sinh trong thành phố ồn ã này, với những lo lắng quẩn quanh, đời thường: Tháng này có đủ tiền để nuôi các con ăn học, trang trải cho gia đình nhỏ của mình hay không?
Nhiều người đã gọi anh là "người hùng" – một danh xưng quá xứng đáng với hành động dũng cảm của anh. Có lẽ, anh chẳng mong trở thành "người hùng" trong hoàn cảnh như này. Có lẽ, chẳng đặng đừng anh mới trở thành "người hùng". Bởi, có "người hùng" đồng nghĩa với có những sự việc vô cùng hiểm nguy, khẩn cấp như chuyện cháu bé rơi từ tầng cao xuống này.
Có lẽ, anh trở thành người hùng bởi anh suy nghĩ bằng trái tim, mà trái tim lại có những lý lẽ mà lý trí không thể giải thích nổi. Trái tim ấy chắc hẳn mang trong nó đầy ắp lòng trắc ẩn, sự dũng cảm. Trong giây phút đưa ra quyết định cứu cháu bé, hẳn anh đã nghĩ đến đứa con bé bỏng của mình, nghĩ đến bố mẹ, người thân của cháu bé – những người sẽ phải trải qua sự ân hận, đớn đau dai dẳng như nào nếu cháu bé mất đi tính mạng của mình.
Giả sử, nếu lúc đó, trong đầu anh có những suy nghĩ: Chắc gì đã cứu được, vô ích thôi; thôi, có người khác lo, mình đang dở việc của mình; nhỡ mình tham gia chuyện này thì sẽ gặp rắc rối này nọ… thì chắc chắn đã không có điều kỳ diệu gần như chỉ xảy ra trong dòng phim như vậy.
Việc làm của anh đã khơi dậy cảm hứng cho rất nhiều người: Hãy có một trái tim thật yêu thương, thật dũng cảm, để khi cần, chúng ta có thể làm nên những điều kì diệu…
Trên mạng xã hội, người người bàn tán về câu chuyện "thót tim" này với vô vàn cung bậc cảm xúc khác nhau. Có người thán phục trước sự nhanh trí, dũng cảm đúng lúc, kịp thời của anh Nguyễn Ngọc Mạnh - người đã cứu bé gái 3 tuổi rơi từ tầng cao. Nhiều người thì bày tỏ sự lo lắng trước sự nguy hiểm mà bé gái gặp phải, tự nhắc nhở bản thân và các vị phụ huynh khác cảnh giác trước những tình huống nguy hiểm mà con trẻ có thể gặp phải...
Hầu hết mọi người đều chia sẻ cảm giác "bị ám ảnh" khi xem video em bé đang leo ra ngoài ban công tầng 12 bị rơi xuống và em cũng thế. Đối với những người làm cha mẹ và có con ở cùng độ tuổi với em bé trong video, hình ảnh đó khiến họ liên tưởng đến con cái của chính mình và cảm thấy "sởn da gà" bởi nó quá nguy hiểm.
Trước đó, vào khoảng 17h30 ngày 28/2, bé 3 tuổi ở tầng 12A của tòa nhà 60B Nguyễn Huy Tưởng (phường Thanh Xuân Trung, Thanh Xuân, Hà Nội) bất ngờ bò từ trong nhà, trèo ra lan can ban công ở tầng 12A rơi xuống. Phát hiện ra sự việc, anh đã lập tức trèo lên mái che của sảnh và đỡ được bé gái.Theo chia sẻ của anh-người cưu bé, thời điểm xảy ra sự việc, anh đang ngồi trong xe ô tô, đợi chuyển hàng cho khách ở tòa nhà đối diện. Khi nghe tiếng hô hoán, anh nhìn ra ngoài và lập tức lao ra khỏi xe, trèo qua tường bao để tới nơi có thể đón đỡ bé đang rơi xuống.
Anh kể: "Từ lúc tôi phát hiện vụ việc đến lúc đỡ bé gái chỉ khoảng một phút. Khi đỡ được bé, tôi thấy bé bị chảy máu ở miệng. Con gái tôi cũng 3 tuổi, bằng bé gái đó. Lúc đó, tôi nghĩ người đang cheo leo trên ban công tầng 12A kia là con gái mình."
Trên mạng xã hội, những bức tranh vẽ lại cảnh anh Mạnh đón đỡ được bé gái như một siêu anh hùng được lan tỏa. Nhiều người cùng gửi lời cảm ơn sự nhân hậu của anh và chúc anh có một công việc tốt, suôn sẻ trong cuộc sống.
Cảm ơn anh và đôi khi chính những câu chuyện và những người như anh làm thế giới có thêm cảm hứng để tạo ra những siêu anh hùng.
Cuộc sống cần lắm những người anh hùng dũng cảm như anh!"
cuộc sống này là một hành trình với nhiều con đường khác nhau,dẫn đến những vị trí khác nhau.nhưng thử hỏi,đã có ai luôn luôn đi đúng đường,hưởng thụ thành quả một cách nhàn nhã???bạn biết đấy,không ai trong cuộc đời có thể luôn đi đúng mọi con đường,kể cả khi một hành trình được coi là hoàn hảo đã được vạch ra tù trước.đôi khi,việc bị 'lạc' có thể khiến người ta 'dừng chân',mất hết hi vọng nhưng một số người lại cứ bước tiếp,đạp lên mọi chông gai chỉ để hướng về một tương lai tươi snags hơn.không ai trên trái đất này có thể sống một cuộc đời không một chút sia sót,ko ai là hoàn hảo.nhưng chỉ cần bạn tâm đắc câu nói này,tôi nghĩ bạn sẽ có nghj lực bước tiếp:đôi khi bạn có thể đi nhầm đường,nhưng nếu bạn vẫn cứ đi,có thể nó sẽ alf một con đường mới.
cuộc đời đối với bạn là gì?đối với tôi,nó là một chặng đua gồm rất nhiều con đường mà chỉ những người vững chí mới có thể về đích.trên chặng đua ấy,có thể đôi lúc bạn nhầm đường,lạc vào một con đường khác,hoàn toàn xa lạ, bạn sẽ làm gì?lúc đó bạn có 2 lựa chọn,một là dừng lại và chờ đợi một vận may mơ hồ nào đó sẽ đến với mình hay là bạn nghĩ theo chiều hướng tích cực và bắt đầu bước tiếp.có thể con đường đó sẽ là một ngõ cụt nhưng có thể nó sẽ là một con đường mới,một con đường' tắt' mà bạn có thể vượt qua mọi ngươi khác?
vậy nên,đừng bao giờ từ bỏ hy vọng tiến về phía trước,hay là dừng lại chỉ vid bạn đi nhầm đường ,hãy cứ bước tiếp,vì có thể nó sẽ alf một con đường mowis,một thành công mới ,thậm chí là một hạnh phúc mới!!!
_angel with a shotgun_
Bài làm
"Đôi khi bạn có thể đi nhầm đường, nhưng nếu bạn vẫn cứ đi, nó có thể là con đường mới", câu nói này như giúp ta tìm thấy được những điều tốt đẹp hơn và mở ra một tia hy vọng mới vậy.
Cuộc đời mỗi chúng ta cũng như một con đường vậy, một con đường dài với biết bao gian nan và thăng trầm cần chúng ta thật mạnh mẽ để vượt qua. Đôi khi trên chính con đường đó bạn có thể sẽ vấp ngã nhưng đừng nản lòng bởi vì chính mỗi lần như vậy sẽ rút ra cho ta thêm kinh nghiệm, các bài học hay và đắt giá trong cuộc sống. Cuộc đời này sẽ chỉ mở ra cơ hội cho những người giám nghĩ, giám làm, khi vấp ngã ở đâu sẽ tự đứng dậy ở đó từng bước phá bỏ những giới hạn bên trong mỗi chúng ta. Bạn cũng nên nhớ rằng trên con đường này bạn không phải là người duy nhất mà sẽ còn rất nhiều người cũng sẽ ở bên bạn, đưa ra sự giúp đỡ những lúc bạn đang rơi vào tuyệt vọng để soi sáng bản thân bạn bằng những gì tốt đẹp nhất. Đừng chỉ vì những khó khăn trước mặt mà bỏ qua những hao quang của tương lai nhưng cũng đừng vì những thứ phù du ấy mà bỏ qua tuổi trẻ và những giới hạn của bản thân, bạn hãy mạnh mẽ lên và chứng minh cho những người xung quanh thấy rằng bạn có khả năng, bạn có thể làm được và điều quan trọng nhất là bạn đã chọn một lối đi đúng đắn trong só các con đường. Hãy dũng cảm và mạnh mẽ lên "Đôi khi bạn có thể đi nhầm đường, nhưng nếu bạn vẫn cứ đi, nó có thể là con đường mới". Hãy tạo nên sự bứt phá cho chính cuộc đời của bạn vì cuộc sống này sẽ chỉ ưu ái những người có sự sáng tạo, hết lòng theo đuổi mục đích và giấc mơ tuổi trẻ của bản thân, đôi khi bạn cũng cảm thấy mệt mỏi vô cùng vì những gánh nặng ở trên vai, bạn hãy bỏ đi những gánh nặng đó và hãy cố gắng lên nhé!
Cuối cùng tôi xin được nhắc lại một điều, bạn xin đừng bỏ cuộc trước gian khổ mà bỏ qua tuổi trẻ đầy nhiệt huyết của bản thân, có sai thì có sửa chỉ cần bạn tin tưởng vào bản thân và tương lai là quá đủ rồi.
Mỗi chúng ta không phải đều được tạo nên từ những phần tươi đẹp, có những góc tối u ám mà mỗi người luôn cố gắng khắc phục. Và có lẽ, hai chữ “đố kỵ” là điều mà không ai mong muốn nhưng nó lại luôn hiện hữu mạnh mẽ trong ta. Trong bức thư của Tổng thống Mỹ Abraham Lincoln gửi thầy hiệu trưởng ngôi trường nơi con trai ông theo học, ông đã viết “Xin hãy dạy cháu tránh xa sự đố kỵ”. Dù bức thư đã được viết hơn 200 năm trước nhưng dường như lời nhắn gửi của ông vẫn còn vẹn nguyên giá trị. “Đố kỵ” là một thói xấu phổ biến trong xã hội. Đó là cảm giác ghen ghét, hậm hực, uất ức trước sự thành công, trước sự uy việt hoặc trước uy tín của người khác. Nhà văn Tạ Duy Anh đã nói “thói ghen tị là một thuộc tính của con người – luôn luôn ẩn náu trong chúng ta và luôn luôn chờ thời cơ để nhảy bổ vào chi phối những suy nghĩ, ứng xử, hành động của ta…cái con rắn ghen tức, đố kị sẽ tìm cách khuất phục lý trí để ngóc đầu dậy tác oai tác quái”. Như vậy, tổng thống Lincoln không chỉ muốn nhắn gửi đến sự giáo dục – hãy dạy trẻ em tránh xa góc tối đố kỵ đó mà còn hướng đến tất cả mọi người, chúng ta cần chung tay để loại bỏ nó. Sự đố kỵ bắt nguồn từ đâu. Nó sẽ xuất hiện khi ta thấy xấu hổ bởi không thành công hay có được điều gì đó như những người khác. Nó cũng len lỏi khi ta muốn sở hữu thành công, danh vọng,…nhưng lại không chịu cố gắng, không học tập. Đã biết bao câu chuyện về sự đố kỵ. Trong truyện cổ tích “Sọ Dừa”, hai cô chị vì ghen ghét, đố kỵ với em lấy được Sọ Dừa – khi chàng đã trở nên khôi ngô mà hãm hại chính em gái ruột của mình. Nhưng rồi chính họ lại phải gánh chịu hậu quả. Hay như sự việc, một loạt những “anh hùng bàn phím” đã ra sức để chỉ trích, bôi nhọ MC Phan Anh khi anh có được sự tin cậy của đông đảo người dân để đóng góp vào quỹ từ thiện của mình. Đố kỵ gây ra vô vàn những hậu quả. Đối với cá nhân, nó làm thui chột những tình cảm tốt đẹp, nhiều mối quan hệ thiêng liêng, làm cho con người trở nên nhạt nhẽo, tầm thường, thậm chí độc ác, ích kỉ. Đối với xã hội, nó kìm hãm tài năng, cản trở phát triển hay kéo lùi sự phát triển của lịch sử. Trong quá trình học tập và rèn luyện để hoàn thiện nhân cách của mình, chúng ta phải dũng cảm, phải kiên quyết loại bỏ thói ghen tị “Đừng để cho con rắn ghen tị luồn vào trong tim. Đó là một con rắn độc, nó gặm mòn khối óc và làm đồi bại trái tim” (Ét-môn-đô A-mi-xi). Thay vì ghen ghét, hãy coi thành công của người khác là tấm gương để chúng ta học tập, noi theo, phấn đấu. Cuộc sống sẽ rạng rỡ, tươi đẹp hơn nếu không còn sự hiện hữu của “đố kỵ”.
Dịch bệnh Covid-19 xảy ra trong thời điểm giao thời giữa năm cũ và năm mới. Đây là thời điểm nhiều quốc gia phương Đông, trong đó có Trung Quốc, Việt Nam đang chuẩn bị đón Tết cổ truyền. Trong khi người dân hồ hởi sắm Tết, đón xuân thì những người có trách nhiệm của đất nước dường như không nghỉ ngơi trước tình hình dịch bệnh liên tục có những diễn biến phức tạp từ quốc gia láng giềng. Hàng loạt các văn bản chỉ đạo của Đảng, Chính phủ được ban hành kịp thời, nhiều phương án, biện pháp được triển khai nhằm cảnh báo tới mọi người dân mức độ nguy hại của dịch bệnh, đồng thời nâng cao nhận thức và sự đồng thuận, thống nhất giữa các cấp ủy đảng, chính quyền từ Trung ương đến địa phương. Với tiêu chí “Chống dịch như chống giặc”, cả hệ thống chính trị đã tích cực vào cuộc, dành mọi ưu tiên tốt nhất để bảo đảm sức khỏe, tính mạng của nhân dân, để không ai bị bỏ lại phía sau; đồng thời, giữ gìn sự ổn định, không để xảy ra những xáo trộn, lo lắng, hoang mang trong xã hội.
Tuy nhiên. trong đại dịch, dịch bệnh chưa chắc đã làm chúng ta hoảng sợ nhưng thứ đáng sợ nhất trong lúc này lại chính là sự tự giác, tính trung thực của mỗi người dân. Có rất nhiều người đang ở vùng dịch nhưng tìm mọi cách trốn thoát vì những lý do cá nhân mà không để ý đến cộng đồng. Nếu may mắn trong người không có dịch thì bị nhà nước phạt tiền nhưng nếu trong người có dịch thì sao? Những con người đó có biết suy nghĩ cho mọi người không vậy? Họ là người lớn đó, những người lớn như vậy thật phải khiến cho chúng ta ngước mắt nhìn vì họ còn không bằng ý thức của một đứa trẻ.Thế nhưng, việc làm tưởng chừng rất đơn giản ấy lại có vẻ khó với một số người chỉ vì tính ích kỷ, tư tưởng hẹp hòi, coi lợi ích của bản thân là trên hết. Giá như bệnh nhân thứ 17 không gian dối khi dùng hai hộ chiếu để qua mặt cơ quan chức năng thì những người xung quanh họ đã không bị lây nhiễm, chính quyền và nhân dân Thủ đô không phải “gồng mình” tìm mọi cách khắc phục. Giá như bệnh nhân thứ 34 trung thực khai báo chi tiết về lịch trình di chuyển khi đã biết mình nhiễm bệnh, lực lượng chức năng sẽ không phải vất vả. Cả xã hội bất bình lên án những hành động ích kỷ, vô nhân khi biết rõ mình mang bệnh mà vẫn cố tình quanh co, che giấu, làm hại cho cộng đồng. Nhiều người đặt câu hỏi: Bệnh nhân “siêu lây nhiễm” này có cảm thấy ân hận vì đã làm khổ nhiều người, trong đó có những người thân, ruột thịt của mình cũng bị lây bệnh?.
'' Tôi khỏe, tôi không sao, tôi không bị bệnh'' là một câu khá quen thuộc khi bộ y tế yêu cầu cách li hay xét nghiệm. Những người đó là những người có ý thức đặc biệt kém. Đó cũng chính là những nguyên nhân làm cho dịch bệnh trở nên phức tạp. Hành động đó là "tiếp tay cho giặc Covid", thể hiện sự coi thường mạng sống của đồng bào.
Cuộc chiến với đại dịch vẫn chưa dừng lại, chúng ta vẫn phải tiếp tục cho đến ngày đại thắng.Cho nên dù bạn đang ở nơi đâu thì hãy thực hiện nghiêm túc các công tác phòng công dịch theo khuyến cáo của bộ y tế.Và đặc biệt là phòng cho các tỉnh chưa có ca lây nhiễm bởi "Phòng hơn chống".Cuối cùng,tôi thật sự rất biết ơn Đảng,Nhà nước,Bộ Y Tế cùng từng người chiến sĩ,từng người bác sĩ ,y tá ..đang miệt mài trong công tác phòng chống dịch,đối với người dân các bạn thật sự là những người hùng tuyệt vời.Hi vọng chúng ta sớm ngày chiến thắng đại dịch,hi vọng mỗi người dân đề cao cảnh giác chống dịch COVID-19.Và tôi tin rằng,chỉ cần toàn dân ta đoàn kết một lòng thì chúng ta nhất định sẽ chiến thắng và đại dịch COVID-19 cũng chỉ là một phép thử thôi.Vậy nên "Hãy trở thành pháo đài chống dịch chứ đừng là kẻ dọn đường cho dịch, hãy có trách nghiệm với cộng đồng và chính bạn". Việt Nam quyết thắng!
Trong thời buổi hiện nay đức tính trung thực là rất quan trọng,nó giúp cho đất nước ta có thể vượt qua giai đoạn khó khăn này.
Nhưng vẫn có một số cá nhân vẫn vẫn chưa thành thật,còn khai báo y tế sai gây ảnh hưởng rất nhiều đến bản thân và những người khác.Khi khai báo y tế thiếu trung thực,thì tất cả những người đã tiếp xúc gần với bản thân đều sẽ bị cách ly,sẽ ảnh hưởng rất nhiều đến họ.Khi bạn trung thực thì có nghĩa là bạn đang giúp đỡ nhà nước,xã hội rất nhiều trong thời điểm này.Các trường hợp khai báo y tế gian dối đều sẽ bị các cơ quan chức năng xử phạt tùy theo mức độ vi phạm.Đất nước ta đang khó khăn nên các cá nhân cần có ý thức trung thực để giúp đất nước chúng ta khôi phục lại nền kinh tế vốn có.
Mong sao mỗi người dân hãy có ý thức hơn với sức khỏe của bản thân,với cộng đồng chúng ta.
Một trong những bài học dạo đức mà mỗi người cha, người mẹ, mỗi thày cô giáo đều truyền dạy cho các con, cho học trò của mình là lòng vị tha, là sự chia sẻ giữa người với người. Và thực tế đã có rất nhiều câu chuyện cảm động ngợi ca đức tính đó. Câu chuyện về đứa trẻ biết quan tâm đến người khác nhâ't mà diễn giả Lê-Ô Bu- sca-gli-a đã kể cho chúng ta trong cuốn “Phép nhiệm màu của đời” thêm lần nữa khắc sâu hơn trong ta bài học về một nét đẹp trong cách ứng xử của con người.
Một cậu bé bốn tuổi được bình chọn là đứa trẻ quan tâm đến người khác nhất chỉ từ hành động rất đơn giản của em. Người hàng xóm của em là một ông lão vừa mất vợ. Nhìn thấy ông khóc, cậu bé lại gần rồi leo lên ngồi vào lòng ông. Cậu ngồi rất lâu và chỉ ngồi như thế. Khi mẹ em hỏi em đã trò chuyện những gì với ông ấy, cậu bé trả lời: “Không có gì đâu ạ. Con chỉ đề ông ấy khóc”. Cậu bé không hề cất một lời an ủi, không hề lấy khăn lau nước mắt cho ông lão. Điều đó dễ hiểu bởi cậu chưa phải là một người lớn để biết có những cử chỉ quan tầm như vậy. Nhưng hành động ngồi im trong lòng ông lão, để ống lão được khóc đã thể hiện sâu sắc được sự đồng cảm, chia sẻ ngây thơ của em. Người già cũng dễ khóc như con trẻ. Có thể em bé chưa ý thức được rằng ông lão hàng xóm đang vô cùng đau khổ vì mất đi người bạn đời của mình. Có thể em nghĩ rằng ông khóc cũng như em đã từng khóc, vì mẹ mắng, vì không được chơi thứ đồ chơi mà mình thích. Và bằng kinh nghiệm của một cậu bé bốn tuổi, em đã đồng cảm và an ủi ông lão bằng cách riêng của mình.
Theo tôi, điều mà diễn giả Lê-Ô Bu-sca-gli-a muốn nhấn mạnh, đề cao trong câu chuyện kể lại là sự đồng cảm, chia sẻ, là lòng vị tha giữa những con người với nhau. Kể lại hành vi đáng khích lệ của một cậu bé con chỉ là cách để ông khắc sâu hơn giá trị của đức tính cao đẹp.
Nhà thơ Tố Hữu từng viết:
“Có gì đẹp trên đời hơn thế
Người với người sống để yêu nhau’
Lẽ sống lớn nhất trong cuộc đời mỗi người là tình yêu thương. Một trong những biểu hiện của lòng yêu là sự quan tâm, động viên nhau. Tại sao con người lại phải thấu hiểu, đồng cảm với nhau? Tại sao điều đó lại cần thiết trong cuộc sống của chúng ta?
Mỗi người sống giữa cuộc đời không phải chỉ biết vun đắp cho cuộc sống của riêng mình. Nếu chỉ biết đến cái “tôi”, nếu chỉ chăm chút cho bản thân mình được no ấm, đủ đầy, con người đó không bao giờ biết đến hạnh phúc đích thực. Và tất yếu, những kẻ như vậy sẽ bị cô lập giữa cộng đồng, xã hội. Mọi người xung quanh chắc chắn cũng không bao giờ để tâm đến loại người này. Cuộc sống đó có khác nào cuộc sốsng tù đày cô độc?
Trong cuộc sống, con người luôn cố gắng phấn đấu để vượt qua mọi khó khăn, trở ngại, nhưng đâu phải lúc nào dòng đời của chúng ta cũng êm ả, “xuôi chèo mát mái”. “Sự đâu sóng gió bất kì” (Truyện Kiều), có ai dám khẳng định mình không bao giờ phải đối mặt với thất bại, mất mất, với những giờ khắc tuyệt vọng đến cùng cực? Ớ hoàn cảnh đó ai không cần được quan tâm, chia sẻ? Con người dẫu can đảm, nghị lực đến mấy cũng có phần yếu đuôi trong mình. Một ánh mắt, một lời động viên, một nắm tay xiết chặt, một bờ vai để tựa nương... là những điều quí giá nhất chúng ta cần bấy giờ.
Chúng ta cũng không khó khăn gì, cũng không mất mát, tổn hại nhiều lắm khi tỏ ra quan tâm, đồng cảm với nỗi đau khổ của người khác. Tình cảm, những rung động chân thành tự trong sâu thẳm trái tim mới là thứ quí giá, mới là chất vàng ròng có sức mạnh an ủi, nâng đỡ cho những đau thương, mất mất kia. Hãy nghĩ rằng chúng ta vẫn may mắn, hạnh phúc hơn họ. Hãy luôn ý thức rằpg dẫu có đồng cảm đến đâu, dẫu chân thành mong muôn cùng họ gánh vác, chịu đựng nỗi đau đó đến đâu, chúng ta cũng không thể giúp họ lấy lại được những gì đã mất. Vậy nên đừng bao giờ nhăn mặt khi tháng này phải ủng hộ đồng bào bị thiên tai, lũ lụt, đừng bao giờ ngoảnh mặt làm ngơ trước những người ăn xin, đừng bao giờ cười trên nỗi đau khổ của người khác...
Tại sao nhà văn Nguyên Hồng lại khóc rưng rức khi nhân vật Gái Đen của mình phải chết? Tại sao nhân vật Giăng Van giăng (Những người khốn khổ) lại giúp đỡ một cách nhiệt tình những người khốn khổ như Phăng-tin, như chú bé Ga-vơ-rôt? Tại sao những người chiến thắng trong các trò chơi trên truyền hình lại luôn trích một phần trong giải thưởng của mình để ủng hộ quĩ chất độc màu da cam, quĩ tình thương? Tại sao những người nổi tiếng lại hăng hái làm công tác từ thiện xã hội?... Một câu trả lời có thể làm đáp án chung nhất cho tất cả những câu hỏi ấy là: Bởi vì họ có tấm lòng vị tha, có lòng yêu thương đồng loại.
Sự đồng cảm, sẻ chia là điều quí giá nhất con người có thể mang tặng con người. Nhưng cần ý thức rằng, cách biểu hiện, thể hiện tình cảm đó cũng là vấn đề quan trọng vô cùng. Cách cậu bé an ủi ông lão hàng xóm là ngồi gọn vào lòng ông và im lặng. Lúc này, “im lặng lặ vàng”, im lặng là cách hữu hiệu nhất để cậu bé tỏ rõ tình cảm của mình. Cậu im lặng để ông lão khóc cho vơi đi nỗi đau. Nước mắt sẽ đổi lại sự thanh thản, dịu lắng cho tâm hồn ông. Lẽ dĩ nhiên, đó chỉ là một cách an ủi và là cách an ủi của cậu bé bốn tuổi. Bằng sự trải nghiệm trong cuộc sống, chúng ta có thể có những phương thức khác thể hiện sự đồng cảm, sẻ chia của mình. Đô'i với những người đang trải qua nỗi đau mất mát người thân, chúng ta không nên gợi nhắc đến hình ảnh của người đã khuất trước mặt họ. Trước thất bại củá cậu học sinh trong kì thi đại học, chúng ta nên động viên cậu hướng vào tương lai phía trước, tin tưởng vào sự thành công của mình ở ngày mai, khơi sâu vào lòng quyết tâm và ý chí phấn đâu. Một điều cũng đáng lưu ý trong “nghệ thuật dộng viên" là cần chú ý đến tâm lí, tính cách của đối tượng mình đang bày tỏ tình cảm. Với đứa trẻ bị cha mẹ bỏ rơi, cần hiểu rằng chúng rất dễ bị tổn thương nếu ta không tinh tế, cẩn trọng trong hành động hay lời ăn tiếng nói. Chúng cần sự dịu dàng, cần những cử chỉ vỗ về, che chở. Một hành động vuốt nhẹ lên mái tóc cũng có thể khiến chúng xúc động đến run lên. Một quyển truyện tranh nhiều màu sắc, hình hoạ cũng đủ khiến những em bé này thích mê. Đừng bao giờ tỏ ra khó chịu với gương mặt lấm lem, với bộ dạng nhếch nhác của các em. Hãy để các em cảm nhận hết lòng yêu thương của chúng ta...
Tôi vẫn băn khoăn một điều là tại sao Lê-Ô Bu-sca-gli-a lại để chúng ta chiêm nghiệm về giá trị của sự cảm thông, yêu thương, chia sẻ thông qua câu chuyện của một cậu bé bốn tuổi. Phải chăng ông muốn nói rằng lòng vị tha là bẳn chất vốn có trong mỗi con người? Và đức tính cao quí đó phải được vun đắp từ khi con người còn là một đứa trẻ? Tôi nghĩ, cách hiểu nào cũng có cái hay của nó. “Nhân chi sơ tính bản thiện”, lòng yêu thương người khác cũng chính là một tính thiện sẵn có trong con người. Việc gìn giữ và phát huy đức tính đó trong cuộc sống là rất cần thiết. Trẻ con như trang giấy trăng tinh khôi, chúng ta hãy viết lên trên đó những bài học yêu thương để mỗi đứa trẻ khi lớn lên sẽ trở thành những người có tấm lòng nhân ái. Đức vị tha cần được gieo mầm trong chính tâm hồn các cô bé, cậu bé đó. Và cuộc bình chọn như Lê-Ô Bu-sca-gli-a cùng nhiều giám khảo khác đã làm là cần thiết để phát hiện và ngợi ca những tấm lòng cao cả.
Quanh ta hôm nay còn biết bao những trái tim giàu tình yêu như cậu bé trong câu chuyện kia. Hãy lắng nghe và chiêm ngưỡng chúng để thây rằng Trái đất này luôn được sưởi ấm bằng tình yêu, bằng sự cảm thông chia sẻ tuyệt vời giữa những con người với nhau.
''Khóc giùm'' , theo em nghĩ nhan đề này hướng đến hai ý nghĩa. Thứ nhất , đó là hành động cao đẹp an ủi người bạn của cô bé , ta thấy dù không giúp được bạn nhưng cô bé đã có lòng giúp đỡ về cảm xúc cho người bạn . Dù mới còn là tuổi học sinh , nhưng suy nghĩ và hành động của em ấy đã nói lên sự chín chắn như ''người lớn'' trong hành động của mình. Có phải tất cả ai cũng dám níu lại để xoa dịu bớt nỗi buồn của người bạn như cô bé , có phải ai cũng có đủ lòng tốt để làm việc này. Suy cho cùng, em mến phục cô bé ấy với trái tim nhân hậu, đã nâng đỡ cho xúc cảm của người bạn mình thêm vững vàng. Tuy nhiên, có một suy nghĩ len lỏi trong đầu em không hiểu nổi , nếu như ''khóc'' ở đây giúp được có giúp cho sự việc trở nên tốt hơn ? Nó có làm người bạn hài lòng chăng , hay ta sẽ cảm thấy viên mãn khi chia sẻ sự cảm thông ? Chúng ta sẽ chẳng thể tránh khỏi những hoàn cảnh mà nước mắt cũng trở nên không còn hữu ích,khi mọi thứ trở nên vượt tầm kiểm soát của ta. Đó có lẽ chẳng còn là sự cảm thông,sẻ chia nữa , đó là bất lực, cảm giác như mọi thứ chỉ là hư vô , ta không thể nắm lấy, không làm được gì. Đoán xem , trong hoàn cảnh ấy,nếu người bạn không ngừng khóc, vậy là cô bé cũng sẽ sử dụng việc ''khóc giùm'' nữa sao ? Theo em , với cái nhìn thực tế thì, ta hay cả cô bé kia nữa , hãy biến những giọt nước mắt và lời nói an ủi thành những hành động mang tính thiết thực cao hơn, em ấy có thể cùng bạn về cũng có thể đưa bạn đến quầy sửa xe. Qua câu truyện trên, nó đã đề cao sự sẻ chia, đồng cảm trong cuộc sống con người, một thứ từ trước đến giờ luôn là liều thuốc ảnh hưởng mạnh đến cảm xúc , đồng thời cũng nêu ra một hướng giải quyết khác thay vì '' nước mắt''.
*Cảm ơn mọi người đã đọc bài của em*
Qua câu chuyện trên, ta lại rút ra được bài học cho chúng ta: Cần biết yêu thương lẫn nhau. Tình yêu thương có thể là thứ tình cảm được vun đắp, xây dựng trong một thời gian dài, nhưng cũng có thế chỉ là một niềm thương cảm chợt trào dâng khi ta gặp một hoàn cảnh nào đó. Nhưng dù với bất cứ biểu hiện nào thì tình yêu thương cũng luôn mang lại những điều kì diệu riêng cho cả người cho đi và nhận nó. Người cho đi yêu thương được nhận một cảm giác ngọt ngào, êm dịu và bình yên. Và hầu như là họ cũng sẽ nhận lại được tình thương từ người mình vừa trao tặng. Người được nhận yêu thương thì có thể nhận được rất nhiều. Cũng có thể là sức mạnh cảm hóa, bến bờ quay lại đối với một bước chân lầm lỡ.
Nếu cuộc sống không có yêu thương thì mối liên kết sẽ vô cùng lỏng lẻo, có thể đứt gãy bất kì lúc nào. Và sẽ thật là một thảm họa nếu như thế giới ở trong tình trạng ấy. Rất có thể sẽ là chiến tranh, là chết chóc, bởi một khi yêu thương không tồn tại thì lòng nhân đạo có thể bắt nguồn được từ đâu nữa? Khi ấy hạnh phúc sẽ ko thể tồn tại được nữa!
Tuổi trẻ hiện nay đang ngày càng vô cảm, vì thế cần giáo dục, dạy dỗ họ biết mở lòng như cách gia đình đã dạy dỗ cô bé trong câu chuyện trên. Đó là động lực để chúng ta hợp tác cùng nhau nâng cao hiểu biết, tích cực cải thiện cuộc sống con người, chỉ có yêu thương mới xoa dịu những ngăn cách giàu nghèo, những bất đồng tư tưởng, và cùng nhau tạo ra một thế giới hòa bình, hạnh phúc, văn minh và giàu mạnh.
Nice. Em sẽ cố gắng để trả lời câu hỏi có giá trị chứ không nên spam.
có vẻ ai cũng biết đến Albert Einstein . Nếu là người của thời đại mới thì sẽ đc người của thời đại cũ kể về ông .ông là một nhà vật lý lý thuyết người Đức, được công nhận là một trong những nhà vật lý vĩ đại nhất mọi thời đại, người đã phát triển thuyết tương đối tổng quát, một trong hai trụ cột của vật lý hiện đại.một trong những phát minh ra công thức E= mc2. Và ông cx có 1 câu nói rất hay mà ai cx biết đến đó là:"Đừng cố gắng để thành công, hãy cố gắng để sống có giá trị.".Theo em câu nói này mang hàm ý là không phải ai sinh ra cx có 1 bộ não thiên tài . vì vậy bạn có thể không thành công trong cuộc sống nhưng cuộc sống của bạn phải có giá trị , có giá trị cho xã hội và có giá trị cho gia đình của mình.
mặc dù chỉ là 1 đoạn văn thôi nhưng mong cô đọc được và nhân xét









Trong 4 mùa, mùa xuân là mùa khởi đầu của một năm mới với mọi sụ hi vọng về những điều tốt hơn. Mùa xuân là mùa đẹp nhất. Lúc ấy, vạn hoa đua nhau nở, cây cối đâm chồi nảy lộc, chim hót líu lo, người người chuẩn bị sắm sửa cho năm mới. Mùa xuân, nó cũng giống tuổi trẻ của chúng ta vậy. Tuổi trẻ là tuổi của hi vọng, tuổi của khát khao, tuổi của những điều đẹp đẽ. Tuổi trẻ cũng là nơi khởi đầu cho một sự nghiệp to lớn, đầy thành công trong tương lai. Tuổi trẻ, đó chính là giai đoạn con người ta mang trong mình tất thảy sức mạnh, tất thảy vẻ đẹp, từ thể xác đến tinh thần và cả trí tuệ nữa. Và có lẽ bởi vậy nên trong chính những năm tháng ấy, con người luôn cháy hết mình với đam mê, với những ước mơ, khát vọng và hoài bão. Ở cái tuổi ấy, người ta tự đặt ra cho mình mục tiêu, lí tưởng để cống hiến, để biến nó thành sự thật dù biết rằng phía trước họ có thật nhiều khó khăn, thử thách và cả những thất bại nữa. Và có thể rằng, trong những năm tháng thanh xuân ấy họ sẽ vấp ngã, nhưng tuổi trẻ luôn cho phép người ta có quyền được thất bại, thất bại để đứng lên và để trưởng thành hơn. Để rồi, đến một lúc nào đó, khi đã đi qua quãng thời gian quý báu ấy, người ta nhìn lại và thầm cảm ơn, thầm trân trọng nó vì đã cho ta vỡ lẽ bao điều và trưởng thành hơn từ vấp ngã. Tuy nhiên, thật đáng buồn, đáng trách biết bao khi có những thanh niên đang lãng phí, thiêu rụi tuổi trẻ của mình vào những thú vui vô bổ, vào những tệ nạn xã hội. Và như vậy, tuổi trẻ là quãng thời gian tươi đẹp và quý báu nhất trong cuộc đời mỗi người. Vì vậy, chúng ta cần trân trọng và phát huy hết giá trị của nó, cần không ngừng cố gắng rèn luyện, cống hiến để những năm tháng thanh xuân trở thành quãng thời gian tuyệt diệu nhất trong cuộc đời của mình.
Trong bốn mùa xuân,hạ,thu,đông thì mùa xuân là mùa sinh sôi của vạn vật,là khởi đầu mới cho một năm đầy ắp niềm vui,hạnh phúc,vạn vật như được khoác lên mình một tà áo mới,mọi vật xung quanh ta đều chở nên muôn màu,muôn vẻ.Tuổi trẻ cũng tựa như mùa xuân của đất nước vậy cứ trải qua một năm là lại chững chạc hơn,biết suy nghĩ cho bản thân nhiều hơn,tuổi trẻ cũng đang là giai đoạn đẹp nhất của cuộc đời,tuổi trẻ còn là sự khởi đầu của những thành công trong tương lai,tuổi trẻ là cái lứu tuổi mà chúng ta cần chọn cho bản thân một mục tiêu,một lí tưởng riêng để bước tiếp trên con đường đến với tương lai rộng mở vẫn đang chào đón.Những người đang ở cái lứu tuổi tươi đẹp này ai cũng có trong mình một đam mê như ngọn lửu vẫn đang bùng cháy vậy.Dù có khó khăn hoài bão nhừ thế nào thì tuổi trẻ vẫn đang tiến bước để có thể trải qua những năm tháng thanh xuân ý nghĩa nhất trong cuộc đời.
Thời gian luôn đi theo vòng tuần hoàn miên viễn của nó. Xuân qua thu lại, hè đến đông về, bốn mùa tuần hoàn nhau làm đẹp cho đất trời. Nếu mùa hè đỏ rộn ràng trong lòng người với tiếng ve kêu, với màu phượng vĩ rực đỏ, thu hát lên khúc ca của màu lá vàng nhẹ rơi, mùa xuân lùa vào lòng người rét mướt, thì mùa xuân cũng chạm ngõ một cách rất riêng. Xuân về với chúng ta bằng bản tình ca ngọt ngào của muôn hoa khoe sắc, của thay da đổi thịt, cùng những điều mới mẻ xinh tươi. Không phải ngẫu nhiên mà người ta lấy mùa xuân làm mùa khởi đầu cho cả một năm. Cũng không phải ngẫu nhiên, mùa xuân trở thành mùa được chờ đón háo hức nhất. Xuân đến, cảnh vật, đất trời và con người đều có sự đổi thay. Mỗi mùa đều có ý nghĩa riêng của nó, nhưng ý nghĩa của mùa xuân có lẽ sâu sắc hơn rất nhiều.
Đối với dân tộc Việt Nam, xuân còn gợi lại những chiến công oanh liệt của cha ông, khơi dậy trong lòng niềm tự hào sâu sắc, Làm sao quên được mùa xuân năm 1077, Lí Thường Kiệt đánh tan bôn vạn quân Tông xầm lược; mùa xuân năm 1428, đưa đất nước thoát khỏi sự đô hộ của giặc Minh, Chúng ta cùng hòa mình vào không khí hào hùng, tưng bừng của mùa xuân năm 1789; khi đó người anh hùng áo vải Quang Trung đại phá hơn hai mươi vạn quân Thanh. Ta hãy cùng sông lại mùa xuân năm 1975 với niềm tự hào, sung sướng; mùa xuân của độc lập tự do, mùa xuân của thống nhất, Bắc Nam sum họp một nhà.
“Một năm khởi đầu từ mùa xuân. Một đời khởi đầu từ tuổi trẻ. Tuổi trẻ là mùa xuân của xã hội”. Tuổi trẻ là tuổi phát triển rực rỡ nhất về thể chất, tài năng, trí tuệ... bao giờ củng muốn vươn lên cái đẹp nhất, hay nhất, tiên tiến nhất, cao thượng nhất (Lê Duẩn). Tuổi trẻ là tuổi hăng hái, sôi nổi, giàu nhiệt tình, giàu chí tiến thủ, có thể vượt qua khó khăn gian khổ để đạt được mục đích và ước mơ. Bác kính yêu của chúng ta, từ ngày còn rất trẻ đã ôm ấp trong lòng một hoài bão và ước vọng lớn lao: tìm đường cứu nước. Chàng trai Nguyễn Tất Thành đã vượt qua biển cả, gió rét thành Pari, Luân Đôn để cuối cùng tìm được con đường cách mạng và giải phóng dân tộc Việt Nam. Học tập gương Bác, hiện nay nhiều thanh niên đang cố gắng vươn lên, bằng lòng quyết tâm và nghị lực mãnh liệt, vượt qua những khó khăn thực tại của đất nước, tự tạo cho mình một tương lai tươi sáng và góp phần xây dựng quê hương, đất nước.
Ngày nay, tuổi trẻ có sự đóng góp rất lớn là lực lượng đi đầu trong công cuộc xây dựng đất nước giàu mạnh, xã hội văn minh. Thanh niên hôm nay là những người rất xứng đáng với cha anh đi trước. Những người lính trẻ nơi hải đảo xa xôi đang ngày đêm canh giữ biển trời đất mẹ Việt Nam, trái tim họ vẫn ngân vang bản tình ca, dệt nên những bản nhạc tuyệt vời và chính cuộc đời họ là những bài ca mùa xuân đất nước. Chúng ta tự hào biết bao tuổi trẻ Việt Nam!
Đất nước, xã hội đặt niềm tin vào thanh niên; vậy thanh niên phải làm gì để xứng đáng với niềm tin ấy? Bạn nghĩ cần phải làm gì thật to lớn ư? Không đâu, bạn hãy làm tốt những công việc bình thường, hãy cốgắng học tập và tu dưỡng đạo đức của chính mình. Trong học tập và lao động cần không ngừng sáng tạo để công hiến nhiều nhất cho xã hội, cho đất nước. Sống trong không khí lao động sôi nổi của cả nước, em thấy tuổi trẻ của mình không thể tách rời khỏi tuổi trẻ cả nước được. Tuổi trẻ của em cũng phải đi xây dựng Tổ quốc như bao bạn trẻ khác. Đâu cũng là quê hương nên tuổi trẻ của em không có nghĩa là chỉ xây dựng thành phố của mình mà là xây dựng cả đất nước, biến cả đất nước thành mùa xuân rực rỡ. Sẵn sàng đi bất cứ nơi đâu, đến bất cứ chân trời góc Biển nào mà Tổ quốc cần. Một đời khởi đầu tư tuổi trẻ, tuổi trẻ là mùa xuân của xã hội, chính vì vậy mỗi người phải biết tận dụng quãng thời gian khi còn trẻ để trau dồi vốn sống, vốn kiến thức làm hành trang trong cuộc đời. Vì tương lai của đất nước, vì sự phồn vinh của xã hội, vì hạnh phúc của chúng ta, thế hệ trẻ hôm nay nguyện đem tuổi xuân đẹp đẽ của mình, hiến dâng cho đất nước, xây dựng nước ta ngày càng đàng hoàng hơn, to đẹp hơn, để xứng đáng với niềm tin yêu của Bác.Thời gian luôn đi theo vòng tuần hoàn miên viễn của nó. Xuân qua thu lại, hè đến đông về, bốn mùa tuần hoàn nhau làm đẹp cho đất trời. Nếu mùa hè đỏ rộn ràng trong lòng người với tiếng ve kêu, với màu phượng vĩ rực đỏ, thu hát lên khúc ca của màu lá vàng nhẹ rơi, mùa xuân lùa vào lòng người rét mướt, thì mùa xuân cũng chạm ngõ một cách rất riêng. Xuân về với chúng ta bằng bản tình ca ngọt ngào của muôn hoa khoe sắc, của thay da đổi thịt, cùng những điều mới mẻ xinh tươi. Không phải ngẫu nhiên mà người ta lấy mùa xuân làm mùa khởi đầu cho cả một năm. Cũng không phải ngẫu nhiên, mùa xuân trở thành mùa được chờ đón háo hức nhất. Xuân đến, cảnh vật, đất trời và con người đều có sự đổi thay. Mỗi mùa đều có ý nghĩa riêng của nó, nhưng ý nghĩa của mùa xuân có lẽ sâu sắc hơn rất nhiều.
Đối với dân tộc Việt Nam, xuân còn gợi lại những chiến công oanh liệt của cha ông, khơi dậy trong lòng niềm tự hào sâu sắc, Làm sao quên được mùa xuân năm 1077, Lí Thường Kiệt đánh tan bôn vạn quân Tông xầm lược; mùa xuân năm 1428, đưa đất nước thoát khỏi sự đô hộ của giặc Minh, Chúng ta cùng hòa mình vào không khí hào hùng, tưng bừng của mùa xuân năm 1789; khi đó người anh hùng áo vải Quang Trung đại phá hơn hai mươi vạn quân Thanh. Ta hãy cùng sông lại mùa xuân năm 1975 với niềm tự hào, sung sướng; mùa xuân của độc lập tự do, mùa xuân của thống nhất, Bắc Nam sum họp một nhà.
“Một năm khởi đầu từ mùa xuân. Một đời khởi đầu từ tuổi trẻ. Tuổi trẻ là mùa xuân của xã hội”. Tuổi trẻ là tuổi phát triển rực rỡ nhất về thể chất, tài năng, trí tuệ... bao giờ củng muốn vươn lên cái đẹp nhất, hay nhất, tiên tiến nhất, cao thượng nhất. Tuổi trẻ là tuổi hăng hái, sôi nổi, giàu nhiệt tình, giàu chí tiến thủ, có thể vượt qua khó khăn gian khổ để đạt được mục đích và ước mơ. Bác kính yêu của chúng ta, từ ngày còn rất trẻ đã ôm ấp trong lòng một hoài bão và ước vọng lớn lao: tìm đường cứu nước. Chàng trai Nguyễn Tất Thành đã vượt qua biển cả, gió rét thành Pari, Luân Đôn để cuối cùng tìm được con đường cách mạng và giải phóng dân tộc Việt Nam. Học tập gương Bác, hiện nay nhiều thanh niên đang cố gắng vươn lên, bằng lòng quyết tâm và nghị lực mãnh liệt, vượt qua những khó khăn thực tại của đất nước, tự tạo cho mình một tương lai tươi sáng và góp phần xây dựng quê hương, đất nước.
Ngày nay, tuổi trẻ có sự đóng góp rất lớn là lực lượng đi đầu trong công cuộc xây dựng đất nước giàu mạnh, xã hội văn minh. Thanh niên hôm nay là những người rất xứng đáng với cha anh đi trước. Những người lính trẻ nơi hải đảo xa xôi đang ngày đêm canh giữ biển trời đất mẹ Việt Nam, trái tim họ vẫn ngân vang bản tình ca, dệt nên những bản nhạc tuyệt vời và chính cuộc đời họ là những bài ca mùa xuân đất nước. Chúng ta tự hào biết bao tuổi trẻ Việt Nam!
Đất nước, xã hội đặt niềm tin vào thanh niên; vậy thanh niên phải làm gì để xứng đáng với niềm tin ấy? Bạn nghĩ cần phải làm gì thật to lớn ư? Không đâu, bạn hãy làm tốt những công việc bình thường, hãy cốgắng học tập và tu dưỡng đạo đức của chính mình. Trong học tập và lao động cần không ngừng sáng tạo để công hiến nhiều nhất cho xã hội, cho đất nước.
Sống trong không khí lao động sôi nổi của cả nước, em thấy tuổi trẻ của mình không thể tách rời khỏi tuổi trẻ cả nước được. Tuổi trẻ của em cũng phải đi xây dựng Tổ quốc như bao bạn trẻ khác. Đâu cũng là quê hương nên tuổi trẻ của em không có nghĩa là chỉ xây dựng thành phố của mình mà là xây dựng cả đất nước, biến cả đất nước thành mùa xuân rực rỡ. Sẵn sàng đi bất cứ nơi đâu, đến bất cứ chân trời góc Biển nào mà Tổ quốc cần.
Một đời khởi đầu tư tuổi trẻ, tuổi trẻ là mùa xuân của xã hội, chính vì vậy mỗi người phải biết tận dụng quãng thời gian khi còn trẻ để trau dồi vốn sống, vốn kiến thức làm hành trang trong cuộc đời. Vì tương lai của đất nước, vì sự phồn vinh của xã hội, vì hạnh phúc của chúng ta, thế hệ trẻ hôm nay nguyện đem tuổi xuân đẹp đẽ của mình, hiến dâng cho đất nước, xây dựng nước ta ngày càng đàng hoàng hơn, to đẹp hơn, để xứng đáng với niềm tin yêu của Bác.
Tạo hóa thật ý nhị khi xếp mùa xuân là mùa bắt đầu của một năm cũng như tuổi trẻ là tuổi khởi đầu của cuộc đời. Mùa xuân là mùa tươi đẹp nhất trong bốn mùa và tuổi trỏ cũng là tuổi tươi đẹp nhất trong cuộc đời. Bác Hồ đã viết:“Một năm khởi đầu từ mùa xuân. Một đời khởi đầu từ tuổi trẻ. Tuổi trẻ là mùa xuân của xã hội”. Lời Bác dạy làm tuổi trẻ chúng ta phải suy nghĩ nhiều, tuổi trẻ chúng ta phải làm gì để xứng đáng là mùa xuân của xã hội. Tuổi trẻ Việt Nam có truyền thống yêu nước nồng nàn, căm thù bọn bán nước, phản nước,chiếm nước sâu sắc. Trong đấu tranh cách mạng, tuổi trẻ Việt Nam luôn luôn nêu cao tinh thần bất khuất trên chiến trường, hay trong nhà tù của địch. Không bao giờ tuổi trẻ Việt Nam hàng phục kẻ thù của mình dù đầu có phải rơi, thân có phải chịu nhiều cực hình đau đớn. Trước cái chết, các anh chị chẳng hề run sợ. Các anh các chị ra đi không để lại gì cho riêng mình nhưng đã để lại cho chúng ta sự nuối tiếc không nguôi và một quyết tâm trả thù mạnh mẽ.Những tháng năm chiến tranh dầu sôi lửa bỏng đã qua, tuổi trẻ Việt Nam lại bước vào thời kì mới, bước vào cuộc chiến đấu mới cuộc chiến đấu trên mặt trận lao động sản xuất. Đâu cũng là quê hương nên tuổi trẻ của em không có nghĩa là chỉ xây dựng thành phố của mình mà là xây dựng cả đất nước, biến cả đất nước thành mùa xuân rực rỡ. Sẵn sàng đi bất cứ nơi đâu, đến bất cứ chân trời góc Biển nào mà Tổ quốc cần.
Bác Hồ kính yêu của chúng ta đã có những nhận xét rất hay và đáng để suy ngẫm về tuổi trẻ, đó chính là câu “Một năm khởi đầu từ mùa xuân. Một đời bắt đầu từ tuổi trẻ. Tuổi trẻ là mùa xuân của xã hội”. Câu nói dường như rất ngắn gọn nhưng đẹp như một lời thơ, ca ngợi tuổi trẻ của xã hội, đất nước.
Tuổi trẻ của đời người ta như dường như thống nhất với mùa xuân của thiên nhiên, cũng gợi lên ý niệm về sức sống, niềm vui tương lai và hạnh phúc tràn đầy. Và dễ nhận thấy dường như ớt lứa tuổi hai mươi đầy nhiệt huyết, lòng hăm hở vui sướng bước vào đời, dù biết mình đang bị tù đày và có thể chết, Tố Hữu lúc này dường như vẫn say sưa với tuổi xuân của mình:
Hai mươi tuổi tim đang dào dạt máuHai mươi tuổi hồn quay trong gió bãoGân đang săn và thớ thịt căng daĐời mặn nồng hứa hẹn biết bao hoa.
Tuổi trẻ không đâu khác đó chính là tuổi phát triển rực rỡ nhất về thể chất, tài năng, trí tuệ… bao giờ như cũng muốn vươn lên cái đẹp nhất, hay nhất, tiên tiến nhất, cao thượng nhất (Lê Duẩn). Tuổi trẻ được biết đến là lứa tuổi hăng hái, sôi nổi, giàu nhiệt tình rất giàu chí tiến thủ và đặc biệt hơn nữa là có thể vượt qua khó khăn gian khổ để đạt được mục đích và ước mơ. Bác Hồ kính yêu của chúng ta, trong những ngày còn rất trẻ thì Bác dường như đã ôm ấp trong lòng một hoài bão và ước vọng lớn lao: tìm đường cứu nước. Chàng trai Nguyễn Tất Thành năm nào cũng đã vượt qua biển cả, gió rét thành Pari, Luân Đôn và để cho tới cuối cùng tìm được con đường cách mạng và giải phóng dân tộc Việt Nam. Và để có thể học tập gương Bác, hiện nay nhiều thanh niên đang cố gắng vươn lên và đó chính là bằng lòng quyết tâm và nghị lực mãnh liệt, vượt qua những khó khăn thực tại của đất nước, tự tạo cho mình một tương lai tươi sáng và như đã có thể góp phần xây dựng quê hương, đất nước.
Tuổi trẻ của mỗi người chúng ta nếu như cùng góp lại sẽ tạo thành mùa xuân của xã hội. Thế hệ trẻ là sức sống, niềm hy vọng và tương lai của đất nước. Và nếu như ngược dòng thời gian, ta như cũng nhớ đến tuổi trẻ quật khởi của cậu bé Thánh Gióng đã đánh tan giặc Ân từ thời vua Hùng dựng nước để đem lại thái bình cho dân tộc. Có thể thấy rằng chính tuổi trẻ Đinh Bộ Lĩnh với cờ lau dẹp tan mười hai sứ quân, đem lại sự thống nhất đất nước. Tuổi trẻ thật tài tình, tuổi trẻ trung dũng của Trần Quốc Toản với hình ảnh khó quên là lá cờ thêu sáu chữ vàng làm cho giặc Nguyên Mông kinh hồn bạt vía. Ta có thể thấy được uổi trẻ của “Anh Nhỏ” Kim Đồng, đây chính là tuổi trẻ của ngọn đuốc sáng Lê Văn Tám, của người con gái đất đỏ Võ Thị Sáu dường như cũng đã làm cho giặc phải cúi đầu kính phục. Tuổi trẻ của bao anh hùng liệt sĩ đổ xương máu để tô thắm lá cờ Việt Nam… Dường như chính những sức mạnh thanh niên là sức mạnh của dân tộc, chính sức mạnh đó góp phần tạo nên cuộc sống mới, góp phần điểm tô cho xã hội mới và tương lai mới cho đất nước.
Ngày nay, khi mà tuổi trẻ có sự đóng góp rất lớn là lực lượng đi đầu trong công cuộc xây dựng đất nước giàu mạnh, xã hội văn minh. Thế hệ thanh niên hôm nay là những người rất xứng đáng với lớp cha anh ta đi trước. Dường như hình ảnh của những người lính trẻ nơi hải đảo xa xôi đã và đang ngày đêm canh giữ biển trời đất mẹ Việt Nam, trái tim họ vẫn ngân vang bản tình ca, dệt nên những bản nhạc tuyệt vời và chính cuộc đời họ cũng chính là những bài ca mùa xuân đất nước. Chúng ta thật tự hào biết bao tuổi trẻ Việt Nam!
Đất nước cũng như xã hội đặt niềm tin vào thanh niên; vậy thanh niên phải làm gì để xứng đáng với niềm tin ấy? Không ít bạn nghĩ cần phải làm gì thật to lớn ư? Không đâu điều đó không như bạn nghĩ, bạn hãy làm tốt những công việc bình thường, hãy cố gắng học tập và tu dưỡng đạo đức của chính mình. Và trong việc học tập và lao động cần không ngừng sáng tạo để có thể cống hiến nhiều nhất cho xã hội, cho đất nước.
Thanh niên hôm nay thì cần phải sống có mục đích, có lý tưởng cao cả nhé. Dường như chính lý tưởng ấy phải ở suy nghĩ, lời nói và những hành động cụ thể. Thanh niên sống không có lí tưởng cũng như con thuyền không có bến, như con sóng bạc giữa biển khơi, như những chiếc lá xanh không có nhựa sống, như con ngựa không có người cầm cương…, rồi sẽ không biết đi đâu về đâu.
Chúng ta đã thật buồn biết bao khi tuổi trẻ đang góp sức tạo thành mùa xuân của xã hội thì có một số thanh niên tự hủy diệt mùa xuân của mình. Chúng ta như nhận ra là cần phải nghiêm khắc phê phán những con người và cũng đã để tuổi trẻ của mình bên góc phố, lề đường hay cả trong các quán cà phê, bữa tiệc ồn ào hay trong các thú vui vô bổ, tầm thường. Và thật tiếc hơn thế nữa bởi vì còn rất nhiều thanh niên chưa có niềm tin vào bản thân mình, chưa biết vươn lên trong cuộc sống, chưa chọn cho mình một lý tưởng để theo đuổi, phấn đấu. Chính họ, chính họ dường như cũng đã để ngày xuân của mình khô héo, tàn lụi hay cũng như đã để nó trôi đi và cứ mòn mỏi dần. Tuổi xuân của họ thật là lãng phí có nghĩa là mùa xuân của xã hội đã bớt tươi thắm, rực rỡ. Thật đáng thất vọng biết bao!
Mùa xuân- một chủ đề tuy không mới nhưng luôn là nguồn cảm hứng bất tận để các thi sĩ, nhạc sĩ tạo nên bức tranh trong các tác phẩm của mình. Không phải tự nhiên, tạo hóa lại để cho mùa xuân là mùa đầu tiên trong năm. Mùa xuân luôn được coi là mùa của sự sống mới, mùa sum họp, mùa trở về, mùa của những khởi đầu tuổi trẻ. Mùa xuân là mùa đẹp nhất năm, tuổi xuân là khoảng thời gian đẹp nhất cuộc đời. Từ xưa đến nay, thế hệ trẻ luôn được coi là thế hệ quan trọng nhất, luô được kì vọng là những chủ nhân tương lai của đất nước. Để xứng đáng với sự kì vọng đó, chúng ta phải làm gì? Thứ nhất, chúng ta phải luôn nhớ nhiệm vụ của chúng ta. Ta phải học tập, rèn luyện, tu dưỡng đạo đức. Thứ hai, phải cống hiến hết mình cho đất nước. ''Học phải đi đôi với hành'', khi hoàn thành chương trình học, ta phải nỗ lực làm việc hết mình, xây dựng nền tảng vững chắc, dành tâm huyết để đào tạo các lớp trẻ sau ta. Nếu học nhưng không hành, chỉ giữ cho riêng mình thì học cũng vô ích. Nước VN ta, đã có rất rất nhiều những người đã có đóng góp to lớn cho nước nhà như đội tuyển bóng đá Việt Nam, các thành viên trong đội tuyển Olympic Quốc tế, các ca sĩ, diễn viên... hay như bây giờ đây là các tình nguyện viên trẻ sẵn sàng xa gia đình, đón Tết xa để cùng với các bác sĩ tuyến đầu phòng chống dịch Covid19 tại tâm dịch Hải Dương. Đây được coi là một trong những đóng góp to lớn nhất, đáng khen nhất của ta. Để tiếp bước các thế hệ đi trước, bản thân em nói riêng và các bạn 10X nói chung cần cố gắng học tập, rèn luyện, nghe lời chỉ dạy của các thầy cô, các anh chị đi trước để mãi thành mùa xuân của xã hội như Bác Hồ kính yêu đã nói
"Xuân Xuân - Hạ Hạ - Thu Thu - Đông Đông - Rồi Sẽ Lại Xuân" - Không lạnh lẽo, giá rét như mùa đông; không chói chang như mùa hạ; cũng chẳng đượm buồn như mùa thu. Ấm áp, tươi mới và căng tràn sức sống đó mới chính là mùa xuân. Cũng chính vì thế, khi nói mùa xuân là mùa đẹp nhất cũng chẳng phải là nói quá. Và cũng chẳng phải nói quá khi nói tuổi trẻ là tuổi đẹp nhất trong cuộc đời. Cây cối thì đâm chồi nảy lộc vào mùa xuân; con người muốn thành công, muốn bản thân có ích gia đình, cho xã hội thì phải bắt đầu từ tuổi trẻ. Chính vì thế, Bác Hồ đã từng viết: "Một năm khởi đầu từ mùa xuân - Một đời khởi đầu từ tuổi trẻ. Tuổi trẻ là mùa xuân của xã hội."
Câu trên được trích từ trong thư gửi thanh niên và nhi đồng nhân dịp Tết Nguyên đán năm 1946 - mùa xuân đầu tiên của đất nước dưới chế độ mới. Lời Bác dạy làm tuổi trẻ chúng ta lúc bấy giờ phải suy nghĩ nhiều, cho đến tận bây giờ câu nói đó vẫn rất đáng suy ngẫm. Cái khoảnh khắc kỳ diệu khi Xuân về khiến lòng người xao xuyến bồi hồi, những hạt mầm của sự sống đã được gieo xuống. Mùa xuân là nàng thơ diễm lệ trong con mắt si tình của biết bao người. Mùa xuân là mùa của hy vọng và ước mơ. Mùa xuân là mùa của sức sống mãnh liệt. Mùa xuân được ví như một món quà vô giá mà Thượng Đế đã ban tặng cho loài người. Hệt như tuổi trẻ vậy, cái độ tuổi căng tràn sức sống, với biết bao ước mơ bay bổng, cháy hết mình lý tưởng, khao khát tiến bộ để viết nên những câu chuyện phi thường. Là đầu tàu kéo cả đất nước đi lên, tuổi trẻ được trao trao cho sứ mệnh rất thiêng liêng. Trên khắp mọi nẻo đường của tổ quốc, từ tiền tuyến đến hậu phương, từ những công việc đơn giản nhất tới những công việc khó khăn, từ quá khứ cho đến hiện tại... những thế hệ dám nghĩ, dám nói, dám thực hiện đã, đang và sẽ hết mình ra sức cống hiến. Đó là vinh dự nhưng cũng là một trách nhiệm lớn lao đặt lên vai của mỗi chúng ta. Đó cũng là một dấu hỏi lớn: Tuổi trẻ chúng ta phải làm gì để xứng đáng là mùa xuân của xã hội!
“Không có việc gì khó
Chỉ sợ lòng không bền
Đào núi và lấp biển
Quyết chí ắt làm lên.” (Hồ Chí Minh)
Con đường chúng ta lựa chọn không bao giờ là con đường bằng phẳng cả. Giữa những chông gai, giữa những ngã ba, tin chắc rằng với niềm say mê hoạt động, ham thích sáng tạo, tuổi trẻ sẽ vượt qua được tất cả “Quyết chí ắt làm nên”.
Từ câu nói của Bác, chúng ta càng thêm quý trọng giá trị của tuổi trẻ để đừng sống hoài, sống phí tuổi thanh xuân mà phải sống xứng đáng với những kì vọng gia đình và xã hội. Sống là phải biết phấn đấu để vươn lên. Không thỏa mãn với những gì mình đã có, không ngừng phấn đấu cho tương lai chính mình. Bắt đầu từ những công việc thường ngày dẫu là đơn giản nhất “Học ăn, học nói, học gói, học mở”. Chúng ta phải nỗ lực hết mình để trau dồi kiến thức và bồi dưỡng đạo đức sống. Sống phải biết yêu thương, đùm bọc lẫn nhau để tạo nên một xã hội ngập tràn yêu thương hạnh phúc. Bên cạnh đó, chúng ta cũng không được sống buông thả, không có lý tưởng sống hay là sống ích kỉ, dửng dưng trước những cái sai, cái xấu. Hãy nhìn lại những gì mà các bạn trẻ đã làm được: Những hoạt động tình nguyện nở rộ sôi nổi được mọi người hết lòng ủng hộ. Chúng ta có thể thấy những giải thưởng quốc tế của đội tuyển Việt Nam ngày càng nhiều đã nâng đất nước chúng ta lên vị thứ cao hơn trên trường quốc tế; những nghệ sĩ, những tác phẩm,.. đều được các bạn bè quốc tế ủng hộ...
Xuân đến rồi đi, bao xuân nữa lại tới nhưng đối với mỗi người tuổi trẻ chỉ có duy nhất mà thôi. Vì thế, mỗi người chúng ta phải biết sử dụng quãng thời gian khi còn trẻ một cách thật thông minh và hiệu quả. Vì tương lai của đất nước hay cũng chính là vì hạnh phúc của mỗi chúng ta, thế hệ trẻ hôm nay phải cố gắng hết mình để xây dựng nước ta ngày càng phồn thịnh hơn để xứng đáng với niềm tin yêu của Bác Hồ vĩ đại. “Non sông Việt Nam có trở nên vẻ vang hay không, dân tộc Việt Nam có được sánh vai các cường quốc năm châu hay không, một phần nhờ ở công lao học tập của các cháu” (Hồ Chí Minh).
dạ em cảm ơn góp ý của cô
Em cảm ơn cô ạ!
Dạ em cảm ơn cô <33333
Theo quy luật của thiên nhiên, mùa xuân mở đầu cho năm mới với mọi sự tốt lành. Mùa xuân là mùa đầy sức sống, vạn vật xanh tươi, lòng người phấn khởi, náo nức. Mùa xuân đem lại niềm vui và hy vọng.Tuổi trẻ là giai đoạn đẹp nhất của đời người: sức khỏe sung mãn, trí tuệ sáng suốt, giàu ước mơ, khát vọng, có nhiều khả năng hành động để thực hiện lí tưởng và mục đích.Con người muốn tạo dựng sự nghiệp phải bắt đầu từ tuổi trẻ. Ở bất cứ xã hội nào, tuổi trẻ cũng là rường cột của cả nước trong mọi lĩnh vực. Tuổi trẻ có vai trò to lớn với vận mệnh quốc gia, dân tộc. Vì vậy tuổi trẻ phải có lí tưởng cao đẹp, có lối sống lành mạnh, hữu ích. Tránh lối sống tiêu cực làm phí hoài tuổi trẻ.
Không nên copy bài em nhé:
Nguồn: https://download.vn/nghi-luan-ve-cau-noi-tuoi-tre-la-mua-xuan-cua-xa-hoi-43793
Trong 4 mùa, mùa xuân là mùa khởi đầu của một năm mới với mọi sụ hi vọng về những điều tốt hơn. Mùa xuân là mùa đẹp nhất. Lúc ấy, vạn hoa đua nhau nở, cây cối đâm chồi nảy lộc, chim hót líu lo, người người chuẩn bị sắm sửa cho năm mới. Mùa xuân, nó cũng giống tuổi trẻ của chúng ta vậy. Tuổi trẻ là tuổi của hi vọng, tuổi của khát khao, tuổi của những điều đẹp đẽ. Tuổi trẻ cũng là nơi khởi đầu cho một sự nghiệp to lớn, đầy thành công trong tương lai. Tuổi trẻ, đó chính là giai đoạn con người ta mang trong mình tất thảy sức mạnh, tất thảy vẻ đẹp, từ thể xác đến tinh thần và cả trí tuệ nữa. Và có lẽ bởi vậy nên trong chính những năm tháng ấy, con người luôn cháy hết mình với đam mê, với những ước mơ, khát vọng và hoài bão. Ở cái tuổi ấy, người ta tự đặt ra cho mình mục tiêu, lí tưởng để cống hiến, để biến nó thành sự thật dù biết rằng phía trước họ có thật nhiều khó khăn, thử thách và cả những thất bại nữa. Và có thể rằng, trong những năm tháng thanh xuân ấy họ sẽ vấp ngã, nhưng tuổi trẻ luôn cho phép người ta có quyền được thất bại, thất bại để đứng lên và để trưởng thành hơn. Để rồi, đến một lúc nào đó, khi đã đi qua quãng thời gian quý báu ấy, người ta nhìn lại và thầm cảm ơn, thầm trân trọng nó vì đã cho ta vỡ lẽ bao điều và trưởng thành hơn từ vấp ngã. Tuy nhiên, thật đáng buồn, đáng trách biết bao khi có những thanh niên đang lãng phí, thiêu rụi tuổi trẻ của mình vào những thú vui vô bổ, vào những tệ nạn xã hội. Và như vậy, tuổi trẻ là quãng thời gian tươi đẹp và quý báu nhất trong cuộc đời mỗi người. Vì vậy, chúng ta cần trân trọng và phát huy hết giá trị của nó, cần không ngừng cố gắng rèn luyện, cống hiến để những năm tháng thanh xuân trở thành quãng thời gian tuyệt diệu nhất trong cuộc đời của mình.
sao coppy y hệt bn ở trên vậy bn?
Bài bị lỗi ở phần cuối nên e đăng bài khác ạ.
sao coppy bài ở trên bạn ơi
Với truyền thống yêu nước thiết tha, tuổi trẻ Việt Nam đang sát cánh cùng nhau đi lên, đang trưởng thành dần trong cuộc sống lao động đẹp đẽ sôi nổi. Tuổi trẻ Việt Nam đang từng bước hoàn thành sứ mệnh thiêng liêng của mình là làm cho dân giàu nước mạnh.
Mùa xuân đến, thiên nhiên như bừng tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài. Cây cối đâm chồi nảy lộc. Hoa đưa hương và kết thành những trái ngọt lành. Tạo hóa thật ý nhị khi xếp mùa xuân là mùa bắt đầu của một năm cũng như tuổi trẻ là tuổi khởi đầu của cuộc đời. Mùa xuân là mùa tươi đẹp nhất trong bốn mùa và tuổi trỏ cũng là tuổi tươi đẹp nhất trong cuộc đời. Có lẽ mùa xuân và tuổi trẻ là hiện thân của sức sống sôi nổi, mãnh liệt và nồng cháy cho nên trong thư gứi học sinh toàn quốc nhân dịp Tết Nguyên Đán năm 1946, Bác Hồ đã viết: “Một năm khởi đầu từ mùa xuân. Một đời khởi đầu từ tuổi trẻ. Tuổi trẻ là mùa xuân của xã hội”.
Lời Bác dạy làm tuổi trẻ chúng ta phải suy nghĩ nhiều, tuổi trẻ chúng ta phải làm gì để xứng đáng là mùa xuân của xã hội. Mùa xuân mùa khởi đầu của một năm là mùa rất đẹp. Không khí mùa xuân vui tươi đầm ấm, nắng xuân lên làm ửng hồng má em bé thơ ngây, làm ấm lại những cõi lòng lạnh giá của người già cả. Tuổi trẻ - tuổi khởi đầu của cuộc đời là tuổi tươi đẹp nhất. Tuổi trẻ có bao nhiêu hoài bão lớn lao, có bao nhiêu ước mơ bay bổng, có bao nhiêu hành động dũng cảm phi thường. Và trong xã hội ta ngày nay, tuổi trẻ chính là tương lai của Tổ quốc, tuổi trẻ chính là đầu tàu kéo cả con tàu đất nước đi lên. Vinh dự thay,cho tuổi trẻ được Tổ quốc trao cho vận mệnh của dân tộc. Hãy nhìn xem, trên mọi mặt trận gay go quyết liệt từ mặt trận chống kẻ thù đến mặt trận xây dựng con người mới, xây dựng Tổ quốc xã hội chủ nghĩa, đâu đâu ta cũng thấy bóng dáng hiên ngang đẹp đẽ của những con người - tuổi trẻ. Trên những mặt trận đó, những con người tuổi trẻ chiến đấu anh dũng tuyệt vời, họ dám nghĩ, dám làm, dám đấu tranh chống lại những nếp sống cũ, suy nghĩ cũ, bắt những cái cũ đó phải đổi mới, phải công nhận và phải hòa mình vào cái mới để chiến đấu cùng một chiến hào với cái mới mà họ là hiện thân, là đại diện.
Tuổi trẻ Việt Nam có truyền thống yêu nước nồng nàn, căm thù sâu sắc. Trong lao động, tuổi trẻ Việt Nam vốn cần cù, sáng tạo, và tinh thần vì tập thể, đặt lợi ích của tập thể lên trên tất cả. Trong đấu tranh cách mạng, tuổi trẻ Việt Nam luôn luôn nêu cao tinh thần bất khuất trên chiến trường, hay trong nhà tù của địch. Không bao giờ tuổi trẻ Việt Nam hàng phục kẻ thù của mình dù đầu có phải rơi, thân có phải chịu nhiều cực hình đau đớn. Chị Nguyễn Thị Minh Khai, chị Võ Thị Sáu, Lê Vũ Lương, Lê Thị Hồng Gấm, anh Nguyễn Văn Trỗi và những anh chị khác đã hi sinh vì mùa xuân của xã hội. Trước cái chết, các anh chị chẳng hề run sợ, vẫn cài hoa lên mái tóc của mình như chị Võ Thị Sáu vẫn hiên ngang ngẩng cao đầu tố cáo tội ác của bọn xâm lươc tay sai, như anh Trỗi - người công nhân thợ điện của thành phố Sài Gòn người con yêu quý của đất nước. Các anh các chị ra đi không để lại gì cho riêng mình nhưng đã để lại cho chúng ta sự nuối tiếc không nguôi và một quyết tâm trả thù mạnh mẽ. Cac anh chị khi ng hề hối tiếc vì tuổi trẻ của các anh chị đã hiến dâng cho cách mạng, cho Tổ quốc, cho nhân dân.
Trong kháng chiến chống Mĩ, tuổi trẻ Việt Nam đã nối tiếp truyền thống của những người đi trước, quyết tâm quét sạch bọn xâm lược ra khỏi đất nước thân yêu của mình, không để cho chúng một giây phút ngừng nghỉ, yên bình trên mảnh đất chúng xâm lược, mảnh đất dù thấm máu đào của bào đồng chí thân yêu. Hình tượng anh giải phóng quân là hình ảnh tượng trưng cho chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam, tuổi trẻ Việt Nam trong kháng chiến chống Mĩ.
Những tháng năm chiến tranh dầu sôi lửa bỏng đã qua, tuổi trẻ Việt Nam lại bước vào thời kì mới, bước vào cuộc chiến đấu mới cuộc chiến đấu trên mặt trận lao động sản xuất, ở miền Nam có thêm mặt trận xây dựng con người mới và mặt trận văn hóa văn nghệ. Trên những mặt trận này, cuộc chiến đấu cũng không kém phần gay go quyết liệt và tuổi trẻ lại vẫn là những chiến sĩ đi đầu, xông xáo vào những nơi khó khăn gian khổ nhất, đạp lên mọi trở ngại, mọi thành kiến cổ hủ quyết hoàn thành sứ mệnh của mình. Là người đi tiên phong mở đường, trên những cộng trường mới, nông trường mới, tuổi trẻ Việt Nam - những người con trên khắp mọi miền đất nước đang say sưa lao vào cuộc sống lao động lành mạnh, họ coi thường mọi khó khăn thiên nhiên, quyết bắt thiên nhiên phải phục vụ cho đời sống con người:
Bạt núi đồi ta moi đất làm gang
Ngăn thác dữ ta bắt sông làm điện
(Tố Hữu)
Tuổi trẻ Việt Nam đang đi lên với nhịp sống hào hùng, với dáng đi bay nhảy. Đúng là không có gì cản trở được tuổi trẻ nếu tuổi trẻ không tự cản trở mình.
Hòa với không khí sôi nổi của tuổi trẻ cả nước, tuổi trẻ Thành phố Hồ Chí Minh cũng đang bước tới trên con đường xây dựng chủ nghĩa xã hội với những bước đi khỏe mạnh, vững chãi, Trên những khu kinh tế mới những công trường, nông trường, nhà máy, đâu đâu ta cũng thấy không khí lao động sôi nổi, rừng rực của tuổi trẻ. Tuổi tre Thành phố Hồ Chí Minh hàng say lao vào những phong trào thi đua yêu nước, thi đua lao động, thi đua trở thành những bàn tay vàng, những đôi chân bạc của thành phố. Thi đua trong những phong trào vàn nghệ làm vui cuộc sống lao động của mình.
Trên công trường thủy điện Trị An, trên khu khai thác dầu khí Vũng Tàu, tuổi trẻ Thành phố Hồ Chí Minh đang sát cánh lao động cùng với tuổi trẻ của cả nước đưa đất nước Việt Nam muôn vàn yêu quý trở thành một nước tiên tiến, văn minh, sánh vai cùng các nước anh em và bè bạn trên khắp năm châu như Bác Hồ kính yêu của chúng ta hằng mong ước.
Sống trong không khí lao động sôi nổi của cả nước, em thấy tuổi trẻ của mình không thể tách rời khỏi tuổi trẻ cả nước được. Tuổi trẻ của em cũng phải đi xây dựng Tổ quốc như bao bạn trẻ khác. Tuồi trẻ cùa em phải lao động sôi nổi để xây dựng thành phố em xứng đáng với tên vàng Hồ Chí Minh. Lấy khẩu hiệu “Đâu cần thanh niên có, đâu khó có thanh niên.” làm phương châm hành động của mình. Đâu cũng là quê hương nên tuổi trẻ của em không có nghĩa là chỉ xây dựng thành phố của mình mà là xây dựng cả đất nước, biến cả đất nước thành mùa xuân rực rỡ. Sẵn sàng đi bất cứ nơi đâu, đến bất cứ chân trời góc Biển nào mà Tổ quốc cần.
Với truyền thống yêu nước thiết tha, tuổi trẻ Việt Nam đang sát cánh cùng nhau đi lên, đang trưởng thành dần trong cuộc sống lao động đẹp đẽ sôi nổi. Tuổi trẻ Việt Nam đang từng bước hoãn thành sứ mệnh thiêng liêng của mình là làm cho dân giàu nước mạnh. Cùng với tuổi trẻ thế giới và nhân dân yêu chuộng hòa bình trên toàn thế giới, tuổi trẻ Việt Nam đang đấu tranh cho hòa bình, độc lập dân tộc, chống lại vũ khí hạt nhân, vũ khí hóa học đang đe dọa hòa bình của toàn thế giới. Là một thanh niên, mang chung sứ mệnh của tuổi trẻ Việt Nam, em không cho phép mình rơi lại đằng sau, không cho phép mình sống một cuộc đời ủ rũ chỉ ôm khư khư cái “tôi” vị kỉ đáng khinh, không cho phép mình sống tẻ nhạt, mòn mỏi như cây liễu ven sông.Nguyện sát cánh cùng bao bạn trẻ Việt Nam và thế giới chiến đấu cho ấm no; hòa bình, tự do, cho mỗi em thơ đều được đến trường, cho mỗi cụ già đều được ôm cháu trong tay, cho mỗi lứa đôi đều được chung sống bên nhau đến trọn đời.
ko biết
coppy y hệt luôn mà giả trân ghê
Không nên copy em nhé.
Nguồn: https://hoc24.vn/hoi-dap/tim-kiem?id=583585&q=Trong%20th%C6%B0%20g%E1%BB%ADi%20thanh%20ni%C3%AAn%20v%C3%A0%20nhi%20%C4%91%E1%BB%93ng%20nh%C3%A2n%20d%E1%BB%8Bp%20T%E1%BA%BFt%20n%C4%83m%201946%2C%20B%C3%A1c%20H%E1%BB%93%20vi%E1%BA%BFt%3A%20%20%20%20%20%20%20%20%20%20%20%20%20%20%22M%E1%BB%99t%20n%C4%83m%20kh%E1%BB%9Fi%20%C4%91%E1%BA%A7u%20t%E1%BB%AB%20m%C3%B9a%20xu%C3%A2n.%20M%E1%BB%99t%20%C4%91%E1%BB%9Di%20b%E1%BA%AFt%20%C4%91%E1%BA%A7u%20t%E1%BB%AB%20tu%E1%BB%95i%20tr%E1%BA%BB.%20Tu%E1%BB%95i%20tr%E1%BA%BB%20l%C3%A0%20m%C3%B9a%20xu%C3%A2n%20c%E1%BB%A7a%20x%C3%A3%20h%E1%BB%99i.%22%20%20%20%20%20%20%20%20%20%20%20%20%20%20Em%20hi%E1%BB%83u%20nh%C6%B0%20th%E1%BA%BF%20n%C3%A0o%20v%E1%BB%81%20c%C3%A2u%20n%C3%B3i%20tr%C3%AAn%3F
chữ đẹp:)))
Thanks!!!!! :>>>>
.
giống hệt ko sai 1 chữ nào luôn
stop
Bài viết tương đối tốt. Tuy nhiên, em cần xoáy sâu vào nhận định “Tuổi trẻ là mùa xuân của xã hội”. Mong rằng lần sau em sẽ viết bài tốt hơn nữa.
Bài viết của em đã nêu lên được tuổi trẻ là khởi đầu của một đời người, em nên làm rõ thêm cho vế “tuổi trẻ là mùa xuân của xã hội” thì bài viết sẽ sâu sắc và hoàn chỉnh hơn. Hy vọng lần sau em sẽ viết tốt hơn.
Bài viết tốt. Lần sau em tiếp tục phát huy khả năng viết văn của mình nhé!