Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
câu văn trên trích trong văn bản vượt thác của tác giả võ quảng đã sử dụng biện pháp tu từ so sánh.Dượng hương thư là một người có ngoại hình khỏe mạnh,cường tráng."Các bắp thịt cuồn cuộn,hàm răng cắn chặt quai hàm bạnh ra, cặp mắt nảy lửa",các chi tiết này thể hiện dượng hương thư đang dồn hết sức lực vào cuộc vượt thác đầy cam go.Hình ảnh so sánh dượng hương thư như một pho tượng đồng đúc cho thấy dượng vững chãi như một bức tượng hoàn chỉnh,ko dễ gục ngã và vô cùng cường tráng,mạnh mẽ.Ngoài ra,phép so sánh dượng với chàng hiệp sĩ của trường sơn oai linh hùng vĩ là một hình ảnh đẹp,thể hiện sự oai phong,lẫm liệt,dũng mãnh của con người trước thiên nhiên.
a.So sánh
b. Tác dụng :khắc hoạ nổi bật vẻ hùng dũng, sức mạnh phi thường của con người trong lao động (pho tượng đồng đúc, các bắp thịt cuồn cuộn, hai hàm răng cắn chặt, quai hàm bạnh ra, cặp mắt nảy lửa ghì trên ngọn sào,...);
Quê hương là một trong những bài thơ hay nhất mà Tế Hanh sáng tác về đề tài quê hương. Trong bài thơ, ông đã viết hai câu thơ miêu tả hình ảnh con thuyền một cách rất sinh động:
"Chiếc thuyền im bến mỏi trở về nằm
Nghe chất muối thấm dần trên thớ vỏ"
(Quê hương - Tế Hanh)
Hai câu thơ trên là một sự sáng tạo nghệ thuật rất độc đáo.Tế Hanh không chỉ thấy con thuyền nằm im trên bến mà còn thấy cả sự mệt mỏi của nó, trái ngược hoàn toàn với hình ảnh hăng hái, mạnh mẽ khi ra khơi lúc đầu. Con thuyền có vị mặn của nước biển, nó như đang lắng nghe chất muối của đại dương thấm dần trong từng thớ vỏ của nó. Lúc đó, con thuyền trở đã nên có hồn hơn, nó không còn là một vật vô tri vô giác nữa mà đã trở thành người bạn của ngư dân. Con thuyền cũng đã được miêu tả bằng nghệ thuật nhân hóa qua các từ “im”, “trở về”, “nằm”, “nghe” khiến cho nó cũng như có tâm trạng, tâm hồn của một con người vậy. Nó tự nghe, tự cảm nhận, nó bồi hồi nhận ra “chất muối” – hương vị biển cả đang ngấm dần trong thớ vỏ nó. Ở đó là âm thanh của gió lên trong ngày mới, là tiếng sóng vỗ triều lên, hay đơn giản chỉ là tiếng ồn ào trong những ngày mà “dân làng tấp nập đón ghe về”. Sau những giờ phút tự lắng lòng cảm nhận một cách tinh tế như vậy, phải chăng con thuyền đã trở nên từng trải, dầy dặn hơn? Qua hai câu thơ trên, ta cảm thấy tác giả tả con thuyền như một người dân chài lưới ở quê của mình. Hai câu thơ cho ta thấy được một đặc điểm của Tế Hanh là được hóa thân vào sự vật để tự nghe tiếng lòng "đang thổn thức, đang thì thầm". Chỉ hai câu thơ trên thôi, ta đã phần nào hiểu tình yêu quê hương của Tế Hanh – một tình yêu quê hương bình dị nhưng sâu sắc, nồng nàn mà tha thiết.
Bài thơ "Bóng mây" của nhà thơ Thanh Hào là một nốt nhạc trong trẻo, ngân vang về tình mẫu tử thiêng liêng. Chỉ với bốn câu thơ lục bát giản dị, tác giả đã khắc họa thành công hình ảnh người mẹ tần tảo dưới cái nắng "nóng như nung". Động từ "phơi lưng" không chỉ tả thực sự vất vả của mẹ trên đồng cạn dưới đồng sâu, mà còn khơi gợi niềm trắc ẩn sâu sắc trong lòng người con. Chính từ sự thấu hiểu ấy, một ước mơ hồn nhiên nhưng vô cùng cao đẹp đã nảy nở: "Ước gì em hóa đám mây / Em che cho mẹ suốt ngày bóng râm". Hình ảnh "đám mây" chính là biểu tượng của tấm lòng hiếu thảo, là khát khao được chở che, xua tan những nhọc nhằn trên đôi vai gầy của mẹ. Bài thơ khép lại nhưng dư âm về tình yêu thương bao la vẫn còn mãi, nhắc nhở chúng ta về đạo làm con và sự biết ơn vô hạn đối với đấng sinh thành
Câu thơ “Vì bắt nạt rất hôi!” sử dụng biện pháp tu từ gì?
=> So sánh
Tác dụng của biện pháp tu từ đó là gì?
=> Nhằm phê phán mạnh mẽ hành động bắt nạt là rất xấu, cần loại bỏ. Tác giả sử dụng biện pháp so sánh ở đây vì muốn so sánh hành động bắt nạt với một việc không tốt, nó "rất hôi"
TL:
ẩn dụ chuyển đổi cảm giác
nhấn mạnh sự xấu xí của việc bắt nạt
~HT~