Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
. Chúng em đi học nhóm
. Thảo luận bài rất vui
. Bạn thân cùng 1 xóm
. Cùng nhau khoe điểm 10
Lớp em 6a1
Nổi tiếng là thông minh
Rồi đi qua Quảng Ninh
Gặp 1 thằng Trung Quốc.
tui ko bik, nhưng có 2 dòng thơ lục bát tự tạo cực hay luôn đọc kĩ nhé
Đêm đã về khuya rồi. Ngoài trời gió lồng lộng thổi. Không còn tiếng chim kêu lích chích trong tán cây. Cảnh rừng Việt Bắc âm u, tĩnh mịch quá!
Chẳng biết vì sao, tôi không ngủ được. Tôi suy nghĩ cho trận chiến nay mai, chiến dịch Điện Biên Phủ. Đang nghĩ ngợi mông lung thì tôi nghe có tiếng sột soạt rất khẽ. Tôi nhổm dậy. Là Bác ư? Khuya rồi, sao Người chưa ngủ nhỉ?
Bác ngồi yên lặng bên cạnh bếp lửa hồng, vẻ mặt của Bác trầm ngâm như đang suy nghĩ việc gì đó. Ngoài mái lều tranh cũ nát, mưa rơi lâm thâm, dai dẳng. Tôi ngước mắt nhìn Bác, càng nhìn, tôi càng thấy thương Bác hơn. Bác như một người cha vậy. Người cha ấy đang nhóm lửa cho tôi và đồng đội nằm ấm.
Sau đó, Bác đi dém chăn cho chúng tôi: Từng người một. Như sợ các anh em giật mình, Bác nhón chân nhẹ nhàng, thật nhẹ. Bóng Bác ánh lên trước ngọn lửa, cao lồng lộng, bao trùm cả cán lều. Tôi có cảm giác mơ màng cái bóng của Bác như làm chúng tôi ấm áp hơn cả ngọn lửa hồng đang cháy hừng hực kia.
Thổn thức nỗi lòng, tôi thầm thì hỏi:
- Bác ơi, Bác chưa ngủ ạ? Bác có thấy lạnh không?
Bác nhìn tôi, mỉm cười rồi trả lời bằng một giọng ấm áp:
- Ừ, Bác chưa ngủ đâu. Chú cứ ngủ cho đẫy giấc, để mai còn đi đánh giặc nữa chứ!
Vâng lời Bác, tôi nhắm mắt, nhưng vẫn bồn chồn. Tôi nằm mà vẫn lo Bác ốm, lòng tôi cứ bộn bề. Chiến dịch còn dài lắm! Rừng Việt Bắc lắm dốc, lắm ụ. Nếu Bác cứ không ngủ suốt thế này, thì Bác lấy sức đâu để mà đi? Thế rồi tôi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Lần thứ ba tôi thức giấc thì đã canh tư. Nhìn thấy Bác vẫn đang ngồi, tôi hoảng hốt, giật thót mình. Bác vẫn chưa ngủ ư? Trời sắp sáng rồi!!! Tôi vội vã:
- Bác ơi, trời sắp sáng rồi, Bác hãy ngủ để sáng mai có sức mà đi!
Vẫn bằng giọng dịu dàng, Bác nói với tôi:
- Chú cứ ngủ đi, còn Bác thức thì cứ mặc Bác. Bác không ngủ được đâu! Bác đang nghĩ về đoàn dân công, trời mưa như thế này, chắc họ lạnh lắm. Bác chỉ mong trời sáng cho nhanh thôi. Không biết các cô chú ấy có sao không?
Tôi chợt hiểu ra, Bác thức vì chuyện ấy. Bác không chỉ chăm lo cho chúng tôi mà còn lo lắng cho cả những người ở xa chưa hề được gặp Bác. Tấm lòng của Bác thật cao cả. Lòng tôi vui sướng tràn trề và tôi quyết định thức luôn cùng với Bác.
Đêm nay, Bác không ngủ vì Bác là người luôn lo cho mọi người hơn bản thân. Bác là người Cha già của nhân dân Việt Nam - Vì Bác là Hồ Chí Minh.
Đêm đã về khuya rồi. Ngoài trời gió lồng lộng thổi. Không còn tiếng chim kêu lích chích trong tán cây. Cảnh rừng Việt Bắc âm u, tĩnh mịch quá!
Chẳng biết vì sao, tôi không ngủ được. Tôi suy nghĩ cho trận chiến nay mai, chiến dịch Điện Biên Phủ. Đang nghĩ ngợi mông lung thì tôi nghe có tiếng sột soạt rất khẽ. Tôi nhôm dậy. Là Bác ư? Khuya rồi, sao Người chưa ngủ nhi?
Bác ngồi yên lặng bên cạnh bếp lửa hồng, vẻ mặt của Bác trầm ngâm như đang suy nghĩ việc gì đó. Ngoài mái lều tranh cũ nát, mưa rơi lâm thâm, dai dẳng. Tôi ngước mắt nhìn Bác, càng nhìn, tôi càng thấy thương Bác hơn. Bác như một người cha vậy. Người cha ấy đang nhóm lửa cho tôi và đồng đội nằm ấm.
Sau đó, Bác đi dém chăn cho chúng tôi: từng người một. Như sợ các anh em giật mình, Bác nhón chân nhẹ nhàng, thật nhẹ. Bóng Bác ánh lên trước ngọn lửa, cao lồng lộng, bao trùm cả cán lều. Tôi có cảm giác mơ màng cái bóng của Bác như làm chúng tôi ấm áp hơn cả ngọn lửa hồng đang cháy hừng hực kia.
Thổn thức nỗi lòng, tôi thầm thì hỏi:
– Bác ơi, Bác chưa ngủ ạ? Bác có thấy lạnh không?
Bác nhìn tôi, mỉm cười rồi trả lời bằng một giọng ấm áp:
– Ừ, Bác chưa ngủ đâu. Chú cứ ngủ cho đẫy giấc, để mai còn đi đánh giặc nữa chứ!
Read more: http://taplamvan.edu.vn/hay-nhap-vai-vao-anh-doi-vien-de-ke-la-bai-tho-dem-nay-bac-khong-ngu/#ixzz5Aj4rlh9bĐêm đã về khuya rồi. Ngoài trời gió lồng lộng thổi. Không còn tiếng chim kêu lích chích trong tán cây. Cảnh rừng Việt Bắc âm u, tĩnh mịch quá!
Chẳng biết vì sao, tôi không ngủ được. Tôi suy nghĩ cho trận chiến nay mai, chiến dịch Điện Biên Phủ. Đang nghĩ ngợi mông lung thì tôi nghe có tiếng sột soạt rất khẽ. Tôi nhôm dậy. Là Bác ư? Khuya rồi, sao Người chưa ngủ nhi?
Bác ngồi yên lặng bên cạnh bếp lửa hồng, vẻ mặt của Bác trầm ngâm như đang suy nghĩ việc gì đó. Ngoài mái lều tranh cũ nát, mưa rơi lâm thâm, dai dẳng. Tôi ngước mắt nhìn Bác, càng nhìn, tôi càng thấy thương Bác hơn. Bác như một người cha vậy. Người cha ấy đang nhóm lửa cho tôi và đồng đội nằm ấm.
Sau đó, Bác đi dém chăn cho chúng tôi: từng người một. Như sợ các anh em giật mình, Bác nhón chân nhẹ nhàng, thật nhẹ. Bóng Bác ánh lên trước ngọn lửa, cao lồng lộng, bao trùm cả cán lều. Tôi có cảm giác mơ màng cái bóng của Bác như làm chúng tôi ấm áp hơn cả ngọn lửa hồng đang cháy hừng hực kia.
Thổn thức nỗi lòng, tôi thầm thì hỏi:
– Bác ơi, Bác chưa ngủ ạ? Bác có thấy lạnh không?
Bác nhìn tôi, mỉm cười rồi trả lời bằng một giọng ấm áp:
– Ừ, Bác chưa ngủ đâu. Chú cứ ngủ cho đẫy giấc, để mai còn đi đánh giặc nữa chứ!
Nguyễn Trãi thân yêu
Bao năm xa cách
Vẫn không đổi thay
Vẫn hàng ghế đá
Vẫn cây bàng già
Sẽ mãi khắc ghi
Ngôi trường dấu yêu
Bn thấy sao
Chẳng muốn làm thơ/Vì chẳng có mực/không nghĩ ra gì/Nên không làm luôn.
Mồ hôi mẹ thấm
Bước đường con đi
Mẹ chẳng có gì
Ngoài con tất cả
Trời cao hỉ xả
Xin nhận lời con
Để mẹ mãi còn
Bên con mãi mãi
Mẹ em rất hiền
đẹp hơn cô tiên
mẹ không ham tiền
Chỉ yêu thương em.
Cô giáo như mái chèo,
Người lái đò cần mẫn
Đưa em đến bến bờ
Của cánh cửa tri thức
Để vui lòng cô giáo,
Em hứa sẽ chăm ngoan
Em thương cô tha thiết ,
Người mẹ hiền thứ hai
Ủa Khả Ái ưi , 6 tk kiểu j thế ? Thường thì 3 tk là hết mà ?
đặt con dao lên tay, máu chảy nhưng môi cười. đặt niềm tin nhầm ng, môi cười đến chảy máu. ( mk ko chép mạng mà mk nhờ bn mk chép mạng )
Ngoài trời mưa lất phất
Hoa đào nở khắp nơi
Xuân đến khắp mọi nơi
Mùa cây phát triển nhất
Nhưng hè về xuân đi ..
Buổi đêm gió thoảng nhẹ
Trên mặt trận xa xôi
Anh chiến sĩ thức giấc
Đã thấy bác dậy rồi
Ánh bên bếp lửa hồng
Anh bảo Bác ngủ sớm
Trời sắp sáng sủa rồi
Bác ngồi bên khẽ cười
Chú cứ việc ngủ ngon
Đêm nay bác không ngủ
Cũng chỉ vì lẽ thường
Bác là Hồ Chí Minh.
P/S: Thơ này mk làm dựa vào bài Đêm nay bác không ngủ nha. Chúc bạn hok tốt !!!
Nhớ lại những tháng năm ~
Bao lâu rồi thời gian
Ta chưa về trường cũ
Kỉ niệm bên hộc tủ
Lưu bút ép phượng hồng
Dẫu kỉ niệm biển sông
Quên đi – lồng kí ức
Những lần cô bực tức
Cũng chỉ tại chúng con
Nhớ lắm khoảng trời son
Thời gian – mòn kỉ niệm
Biết đâu mà tìm kiếm
Khi đã mãi xa trường !
# Chúc bạn học tốt nha ! Dù bài thơ của mình hơi dài so với đề bài nhưng nhận xét hộ mình nhé!
CÔ GIÁO LỚP EM
Cô giáo em đẹp lắm
Cô mặc áo dài xanh
Có thêu cành hoa cúc
Mảnh mai như cây trúc
Cứng cáp như cây tre
Giọng nói cô dễ nghe
Êm như lời mẹ hát
Tình yêu cô bát ngát
Dành cả cho học sinh
Sống quên hết thân mình
Cho học sinh tất cả
Một lời nói khó tả
Cô giáo em tuyệt vời
Cô như ánh mặt trời
Soi ngày đông lạnh giá
Ửng hồng trên đôi má
Cô giáo thật đáng yêu
Em xin nói một điều
Cô giáo em đẹp nhất!
BÀI THƠ NÀY HƠI DÀI VÀ KHÔNG ĐÚNG THEO YÊU CẦU ĐỀ BÀI NHƯNG VẪN MONG MỌI NHƯỜI NHẬN XÉT GIÙM MÌNH ^:^
rất hay! cảm ơn các bạn giải thưởng mỗi người một k rồi nhé
BẠn Nhóc Con (Siêu Quậy) thơm một k sai nha vì không phải mình chép nhưng bạn chép cho cũng là chép nha
Ơn Thầy
Biết bao ngày đã qua
Mái đầu thầy bạc trắng
Những gian nan , khổ cực
Dạy chúng em nên người
Ơn thầy , ai sánh bằng ?