Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Bn có chuyện " Phượng nghịch thiên hạ" ko?
Bn cho mk đọc chap 1 nhé!
bạn sinh ngày nào ,tháng nào?Mình cho bạn 1 ảnh may mắn được đó!!!
nữ đế học dốt, cạm bẫy của nữ thần, chí mệnh sủng thê-tổng tài mau nạp mạng, tổng tài bá đạo là gay, công chúa nữ vương mệnh. Mik chỉ biết từng này chuyện thôi
vết cắn ngọt ngào
999 nụ hôn bá đạo của nam thần
hôn trộm 55 lần
thanh ninh chi hạ ( cực cute luôn )
xuyên duyệt tây nguyên 3000
kị sĩ hoang tưởng dạ
tầm chảo tiền thế chi lữ
lam sí
thông linh phi
phong khởi thượng lam
bá tình ác thiếu : dạy bảo tiểu đào thê
mỹ nam học đường
thần y đích nữ
tôi bị idol... chuyện ko thể tả
cực phẩm manh nương thật uy vũ
trâm trung lục
bạn trai tôi là cẩm y vệ
lượm được một tiểu hồ ly
lưu luyến tinh diệu
dụ hoặc miêu yêu
ko gả cho tổng tài , gả cho ng hầu
nhạ thượng chủ tịch tổng tài
quy luật sinh tồn của kẻ chán đời
luyến ái bạo quân
quan hệ rắc rối
KHI NÀO MK CHO TIẾP NHA !!! ![]()
Nếu bạn mà ko cần đến thì ko ai cần bạn cmt đâu.Ngứa tay đi chỗ khác cmt đi,bạn thấy ai ko cân mà vẫn cmt ko.mik nói có đúng ko Khải Vũ,Hoàng Bình






Hớt rùi. Dzậy được hông bạn? 







Khải Vũ uk
k cn cái nào để đăng ak
Tất nhiên
,mình là fan cua Dazai Osamy mà
em thích truyện doraemon nha!
nói đùa á thôi khỏi i
b là sao
khải tốt tek z mk đọc chương 2
là tập 2 đó
Mình thích truyện Thất lạc cõi người
oki bạn
bạn xem đến chương mấy rồi ạ
Mình xem hết chương 1 rồi
Thất lạc cõi người - Chương 02 (phần 1)
QUYỂN SỔ GHI CHÉP THỨ HAI
Trên bãi biển, ở một nơi gần sát với những con sóng vỗ bờ, có khoảng chừng hai mươi cây anh đào xum xuê đứng sắp hàng, phơi ra những thân cây đen trùi trũi. Khi năm học mới bắt đầu vào tháng tư, hàng cây anh đào phô những chiếc lá sẫm màu cùng với những bông hoa rực rỡ trước mặt biển xanh. Những đám mây hoa dần rơi lả tả trong gió ngàn, những cánh hoa đính vào mặt nước, dập dềnh trôi theo những con sóng bạc đầu, rồi bị đánh dạt vào bờ cát. Bờ cát đầy hoa anh đào ấy chính là sân của một ngôi trường trung học vùng đông bắc mà tôi tuy học hành chẳng chăm chỉ gì lắm cũng được nhập học bình an. Trên chiếc huy hiệu gắn trên mũ, và trên nút áo của đồng phục học sinh đều được khắc cách điệu hình bông hoa anh đào nở.
Cha tôi chọn cho tôi ngôi trường của hoa anh đào và biển cả này là vì có nhà của một người bà con xa với gia đình tôi nằm kế bên ngôi trường trung học đó. Tôi được gửi cho gia đình này. Và vì nhà gần sát nơi trường học nên mỗi sáng chỉ sau khi nghe tiếng chuông chào cờ tôi mới ba chân bốn cẳng chạy đến trường. Tuy lười biếng như thế nhưng nhờ vào vai diễn thằng hề của tôi mà càng ngày tôi càng được bạn bè trong lớp yêu mến.
Từ lúc sinh ra đây là lần đầu tiên tôi đặt chân đến một nơi xa lạ nhưng tôi lại cảm thấy nơi đây còn thân thuộc, dễ chịu hơn quê tôi rất nhiều. Cũng từ dạo đó, vai hề của tôi trở nên điêu luyện hơn, việc lừa gạt người khác không còn là nỗi đau khổ dằn vặt như trước nữa. Tuy nhiên, hơn thế chẳng phải sự khác biệt về độ khó và dễ trong diễn xuất nằm trong mối quan hệ giữa gia đình và người lạ, giữa chốn khác và quê nhà đó sao? Điều này đúng cho tất cả mọi thiên tài, ngay cả đối với đấng Jesus cũng vậy. Đối với một diễn viên, nơi khó diễn xuất nhất là ở hí kịch nơi quê nhà. Trong một khán phòng tụ tập tất cả thân bằng quyến thuộc của mình, một diễn viên danh tiếng đến mấy cũng khó lòng mà diễn xuất được. Tuy nhiên tôi đã diễn và thu được những thành công nhất định. Một kẻ xảo quyệt đến độ đó thì làm gì có chuyện thất bại trong diễn xuất khi ra một xứ khác cơ chứ.
Tuy nỗi sợ hãi con người vẫn cựa quậy mãnh liệt ở một góc buồng tim, thậm chí không giảm mà còn tăng thêm so với trước kia nữa nhưng nghệ thuật trình diễn của tôi thì đã tinh tiến lên rất nhiều. Trong lớp tôi luôn chọc cười các bạn đến mức giáo viên vừa cảm thán nếu lớp không có thằng giặc này thì hay biết bao nhiêu vừa phải lấy tay che miệng cười. Tôi đã có thể làm cho huấn luyện viên quân sự có giọng cất cao như sấm bật cười một cách nhẹ nhàng.
Ngay khi tôi vừa mới an tâm rằng mình đã che giấu kỹ được bản chất con người mình thì đột nhiên lại bị đâm một nhát phía sau không ngờ tới. Mà cái thằng đâm tôi từ phía sau lại là một thằng ngơ ngơ ngác ngác, yếu đuối nhất trong lớp, mặt mũi xanh lét, mặc một cái áo khoác dài cổ lỗ sĩ như bậc cha chú, tay áo dài lụng thụng như tay áo của Thánh đức thái tử, không làm bài tập, giờ thể dục chỉ đứng ngoài mà xem. Ngay cả tôi cũng cảm thấy mình không cần phải đề phòng với cái loại người như thế.
Ngày đó, trong giờ thể dục, cái thằng đó (họ thì tôi không nhớ còn tên nó là Takeichi), cái thằng Takeichi đó, như thường lệ đang đứng ngoài xem chúng tôi luyện múa gậy sắt. Tôi cố tình làm ra vẻ mặt nghiêm chỉnh, ngắm nghía cây gậy sắt, la một tiếng lớn rồi chạy như bay về phía trước như đang chuẩn bị nhảy xa và ngã phịch mông xuống sân cát. Tất cả đều là một sự thất bại có tính toán. Dĩ nhiên là các bạn trong lớp cười rộ, còn tôi vừa cười khổ sở vừa lồm cồm đứng dậy, phủi cát dính nơi quần, thì thằng Takeichi không biết từ lúc nào đã đến sau lưng tôi mà lẩm bẩm “mày cố tình, cố tình”.
Tôi run rẩy choáng váng. Cái việc tôi cố tình ngã không ai ngờ được lại bị thằng Takeichi khám phá ra. Ngay khi đó tôi cảm thấy thế giới bỗng bị ngọn lửa nghiệp chướng của địa ngục bao bọc lấy và phừng phừng cháy trước mắt tôi. Á a, tôi kêu lên và dùng hết sức mình kiềm chế cái cảm giác muốn phát điên lên.
Từ đó, mỗi ngày tôi lại tiếp tục cái chuỗi bất an và sợ hãi.
Biểu hiện bên ngoài tôi vẫn làm ra gương mặt hề buồn để chọc cười mọi người nhưng bất chợt đôi khi lại thở dài thống khổ. Mình làm cái gì cũng bị thằng Takeichi phát giác ra hết cả. Rồi chắc chắn có ngày nó sẽ nói hết ra với mọi người mà thôi. Khi tôi nghĩ như thế, mồ hôi trán lập tức rịn ra, mắt lại trống rỗng như người cuồng, rồi dáo dác nhìn quanh. Nếu có thể được thì sáng trưa chiều tối, mọi lúc mọi nơi mình phải giám sát thằng Takeichi này, không để nó hở cái bí mật này với ai cả. Và trong lúc bám sát thằng này, với cái vai hề của mình phải nỗ lục hết sức để cho nó cảm thấy mình không phải là “cố tình” mà thực sự là vậy. Và nếu làm tốt, biết đâu mình lại trở thành thằng bạn thân duy nhất của nó thì sao? Nếu như chuyện này là không thể thì tôi chỉ còn biết cách cầu nguyện cho thằng này chết đi mà thôi. Tuy nhiên tôi không hề có ý định giết chết thằng này. Cho đến bây giờ trong cuộc đời mình, tôi đã nhiều lần nguyện cầu cho người ta giết mình thảm thiết chứ chưa lần nào nghĩ đến việc muốn giết chết người ta. Bởi vì tôi nghĩ rằng, đối với những đối thủ đáng sợ đó, giết chết nó ngay thì chẳng khác nào ban cho nó một ân huệ hạnh phúc vậy.
Và rồi để lôi kéo thằng Takeichi này, trước tiên tôi làm ra vẻ thánh thiện như tín đồ Thiên Chúa giáo, nghiêng vai 30 độ về bên trái nhẹ nhàng ôm lấy bờ vai nhỏ nhắn của nó và dỗ dành nó bằng giọng ngon ngọt. Tôi thường rủ nó đến chỗ tôi ở trọ chơi nhưng lúc nào nó cũng im lặng mà nhìn xa xăm. Tuy nhiên, vào một buổi tan trường khi chớm hạ, trong khi lũ học sinh chần chờ không thể ra về vì cơn mưa rào bất chợt trắng xóa đất trời, còn nhà tôi quá gần nên tôi định cứ thế mà phóng thẳng ra khỏi trường chạy về nhà nhưng vô tình tôi nhìn thấy dáng vẻ thiểu não của Takeichi đứng bên cạnh tủ để giày. “Đi nào, tao cho mày mượn dù” tôi lên tiếng và kéo Takeichi còn đang chần chừ chạy về nhà tôi dưới cơn mưa tầm tã. Với ý định nhờ dì hong khô áo khoác cho hai đứa nên đã dụ được Takeichhi vào phòng tôi trên tầng hai để thay áo.
Trong gia đình này chỉ có ba người sinh sống. Người dì khoảng hơn 50 tuổi, bà chị đeo kính, cao lên khêu có vẻ hay đau yếu chừng 30 tuổi (tôi nghe nói người này đã từng đi lấy chồng nhưng sau đó quay về nhà và sống lầm lũi. Tôi bắt chước mấy người trong nhà gọi người này là “chị”) và một đứa em gái, Setsu khác hẳn với bà chị, nó lùn tịt và mặt tròn quay, hình như gần đây vừa tốt nghiệp trường trung học nữ. Cửa hàng ở tầng trệt có bày bán chút ít dụng cụ thể thao và văn phòng phẩm nhưng thu nhập chủ yếu từ tiền cho thuê năm sáu căn nhà mà ông chồng quá cố để lại.
“Lỗ tai mình đau”, Takaichi vẫn đứng trơ người ra và nói.
“Mỗi lần dầm mưa, tai lại bị đau”.
Tôi lại nhìn thử thấy cả hai lỗ tai nó bị mưng mủ đến độ mủ sắp xì ra ngoài.
“Thế này thì không ổn rồi, đau lắm hả?”
Tôi cố làm ra vẻ nghiêm trọng rồi lên tiếng xin lỗi bằng những lời nói dịu dàng như con gái:
“Cho mình xin lỗi, đã lôi bạn chạy đi giữa trời mưa”.
Tôi xuống nhà lấy bông gòn và cồn mang lên, lấy đầu gối của mình kê làm gối cho Takeichi nằm lên và cẩn thận ngoáy lỗ tai cho nó. Quả nhiên, hình như Takeichi chẳng nhận ra quỷ kế sau bộ mặt đạo đức giả của tôi.
“Chắc là mày được bọn con gái yêu thích lắm”.
Nó vừa nằm trên đầu gối của tôi và nói lời nịnh nọt ngớ ngẩn.
Tuy nhiên, một điều, có lẽ Takeichi cũng không nhận ra, đã xảy ra giống như lời nguyền độc địa của quỷ dữ mà đến mãi sau này tôi mới nhận ra. Cứ nói thẳng ra là yêu và được yêu, dù cho đó là những lời hạ phẩm đê hèn, đùa cợt hay tự thỏa mãn cũng được nhưng cứ hễ những lời này được nói ra ngay ở những chốn nghiêm túc như thế nào đi nữa là tôi chợt cảm thấy ngôi chùa kết tinh nỗi u uất của mình bị san ngay thành đất phẳng. Còn cứ dùng những từ đao to búa lớn kiểu văn chương như “nỗi thống khổ vì được yêu” hay “sự bất an của kẻ đang được yêu” thì tôi lại thấy ngôi chùa u uất của mình vẫn đứng đó trơ trơ.
Thằng Takeichi sau khi được tôi lau mủ trong tai, đã nịnh tôi một câu ngu ngốc “chắc mày được con gái yêu quý lắm nhỉ”. Lúc đó tôi chỉ đó mặt cười và chẳng nói gì cả. Nhưng tôi cũng nghĩ nó nói đúng phần nào. Đối với cảm giác thỏa mãn khi nghe lời nói đê tiện “được yêu quý” đó tôi cũng phần nào nhận ra. Dường như nó biểu thị một nỗi cảm khái ngu ngốc, đến mức không thể nào dùng làm lời thoại cho hài kịch rakugo nữa, vậy mà tôi lại có cảm giác thỏa mãn, không lẽ nào lời đó là đúng chăng?
Đối với tôi thì con gái còn khó hiểu hơn con trai gấp vạn lần. Trong gia đình của tôi phụ nữ nhiều hơn đàn ông con trai, rồi bà con họ hàng cũng có nhiều con gái và bọn hầu gái tội lỗi nọ. Dù có nói rằng suốt từ thuở nhỏ, tôi toàn chơi đùa với đám con gái mà trưởng thành thì cũng không ngoa chút nào. Tuy vậy tôi luôn đề phòng cẩn mật khi giao tình với bọn họ. Thật sự thì không thể nào đoán được tâm tư đàn bà con gái. Có lần tôi bất cẩn vuốt râu hùm và nhận một vết thương chí mạng. Vết đau này không giống như bị cha anh quất roi, mà nó âm ỉ bên trong, như bị xuất huyết trong nội tạng, đau đớn và khó chữa lành.
Những đứa con gái khi thì đeo bám lấy, khi thì hắt hủi tôi. Lại có khi còn khinh miệt, cộc cằn với tôi ở chỗ đông người, đến khi không có ai thì ôm chặt lấy. Có cô gái ngủ say như chết, đến mức tôi nghĩ rằng không lẽ nàng ta “sống chỉ để ngủ” thôi chăng?. Từ hàng loạt những quan sát khác nhau về các nàng từ thời niên thiếu của mình, tôi nhận ra rằng, cùng là con người với nhau nhưng con gái là một sinh vật hoàn toàn khác với con trai. Vậy mà loại sinh vật khó hiểu và luôn phải đề cao cảnh giác này lại quan tâm kỳ lạ đến tôi. Những từ như “được yêu” hay “được mến mộ” đã hoàn toàn không phù hợp với hoàn cảnh của tôi rồi. Thành ra nếu nói là “được quan tâm” thì có lẽ là thích hợp nhất.
So với đám mày râu, phe con gái hình như rất tự nhiên với chú hề. Tôi diễn vai hề, đám con trai không phải lúc nào cũng cười hô...
đọc xg thì bảo mk nha
Thanks bạn nha
Bạn tìm hay vậy
Mình đọc xong rồi
Bạn có truyện hay gthieu cho mk đi!
bạn thích đọc truyện j ạ ???
Phượng nghịch thiên hạ- Chap 113
oki , đẻ mk gửi cho
Thất lạc cõi người - Chương 02 (phần 2)
Tôi vì đến chỗ không quen, thêm phần hãi sợ nữa nên hết khoanh tay lại thả ra, mỉm cười ngượng nghịu. Nhưng uống hết hai ba ly bia tôi chợt cảm thấy nhẹ nhàng như mình mới được nếm mùi tự do.
“Mình cũng muốn vào học trường mỹ thuật nhưng mà...”.
“Đừng, chán lắm. Những nơi chốn như thế chán lắm. Trường học vô dụng thôi. Thầy của chúng ta là ở trong Tự Nhiên ấy. Hãy đắm mình vào Tự Nhiên”.
Tuy nhiên lúc ấy tôi chẳng cảm thấy kính trọng lời nói ấy một chút nào. Tôi chỉ nghĩ đó là một gã ngu ngốc, vẽ tranh chắc dở tệ nhưng đi chơi chung thì thú vị đây. Có nghĩa là, cho đến lúc ấy, tôi mới lần đầu tiên được nhìn thấy tận mắt một kẻ ngu xuẩn ở chốn đô thành. Điều đó là vì chúng tôi có cùng chung một điểm là xa cách khỏi những hoạt động của cõi người, cho dù dưới một hình thức khác. Gã ta không ý thức về việc diễn hài của mình cũng như hoàn toàn không nhận ra sự bi thảm của vai hề và đó là điểm khác biệt với tôi từ bản chất.
Tôi luôn khinh thường gã cho đó chỉ là một thứ tiêu khiển, một đối tượng kết giao chỉ để đi chơi mà thôi. Đôi khi tôi còn cảm thấy xấu hổ vì kết bạn với gã nữa nhưng cứ mỗi lần gã rủ rê đi chơi là tôi lại luôn cảm thấy mình là kẻ thua cuộc.
Tuy thế, thoạt đầu tôi nghĩ gã là một người tử tế, một người tử tế hiếm thấy, và vì tôi vốn hãi sợ con người nên tôi đã vui mừng, buông lơi cảnh giác, cho rằng mình đã kiếm được một người hướng đạo tốt ở Tokyo. Thực ra nếu có một mình thì đi xe điện tôi sợ người soát vé, đi xem kịch kabuki tôi sợ những người con gái hướng dẫn đứng hai bên cầu thang trải thảm đỏ từ cửa chính, đi vào nhà hàng tôi lại sợ người phục vụ đứng sau lưng lặng lẽ chờ tôi ăn xong mà dọn chén dĩa. Nhưng sợ nhất là lúc phải trả tiền. Chẳng phải là tôi keo kiệt bủn xỉn gì nhưng mỗi khi tôi mua hàng xong rồi đưa tiền ra trả, cử chỉ lại lóng ngóng vụng về, hết sức căng thẳng và ngượng ngập, lại hãi sợ và bất an khiến tôi cảm thấy đầu váng mắt hoa, tối tăm mặt mũi, gần như muốn phát điên. Bởi vậy đừng nói đến chuyện mặc cả mặc kiếc gì, không chỉ tôi quên lấy cả tiền thối lại, mà còn quên luôn cả việc mang món đồ đã mua về nhà nữa. Chuyện đó vẫn thường xảy ra nên tôi chẳng thể đi đâu một mình ở cái thành phố Tokyo này cả, chỉ quanh quẩn ở nhà suốt ngày mà thôi.
Bởi vậy mỗi lần đi chơi với Horiki, tôi đưa ví cho gã. Gã Horiki này mặc cả rất lành nghề lại thạo các món ăn chơi nên nhiều khi chỉ với một số tiền rất ít ỏi, chúng tôi lại được vui chơi tối đa. Hơn nữa, chúng tôi tránh không đi tắc xi tốn tiền mà tính toán làm sao trong thời gian ngắn nhất có thể đến chốn ăn chơi bằng cách đi tàu điện, xe buýt hay thậm chí tàu hơi nước trên sông nữa. Gã còn chỉ cho tôi làm sao hưởng được cảm giác xa xỉ chỉ với một số ít tiền bằng cách là mỗi buổi sáng trên đường trở về nhà từ chốn lầu xanh, ghé vào một nhà hàng Nhật Bản hạng nhất, tắm nước nóng xong rồi uống chút rượu nhẹ nhấm với đậu hũ luộc. Ngoài ra còn giảng giải cho tôi rằng cơm thịt bò và gà nướng tuy rẻ nhưng có nhiều chất dinh dưỡng, quả quyết rằng không có thứ rượu nào nhanh say hơn rượu Denki brandy(2). Và đặc biệt là từ khi kết giao với Horiki, việc thanh toán tiền không làm cho tôi sợ hãi hay bất an một chút nào nữa.
2. Nguyên văn rượu “Denki Buran”, tên một loại rượu được làm ra vào khoảng năm Minh Trị thứ 15. Gọi là “Denki” (điện khí) vì ám chỉ rượu này cũng quý hiếm giống như điện thời bấy giờ.
Một điểm làm cho tôi thấy thoải mái khi chơi với gã Horiki này là gã không bao giờ quan tâm đến việc người nghe nghĩ gì, cứ thế mà phún xuất ra lòng nhiệt tình của gã (cái sự nhiệt tình này có lẽ do coi thường người khác mà ra). Gã cứ thế mà thao thao bất tuyệt suốt ngày, bởi vậy đi chơi với gã không cần phải lo có những lúc trầm mặc chán chường không biết phải nói gì với nhau.
Tôi mỗi lần nói chuyện với người thường đều hay cảnh giác đến cái sự trầm mặc đáng sợ đó nên dù rất ít nói tôi vẫn ráng sức bông đùa những câu nói hài hước. Nhưng giờ có gã Hiroki ngu độn này diễn giùm tôi vai hề một cách không ý thức nên tôi giờ chỉ cần nghe thoáng qua, bâng quơ đáp lại hay đôi lúc mỉm cười là được rồi.
Chẳng bao lâu sau, tôi hiểu được rằng rượu bia, thuốc lá, đàn bà là những phương pháp rất tốt để có thể lãng quên nỗi sợ hãi con người trong một thoáng chốc. Thậm chí tôi còn nghĩ rằng để thực hiện được điều này, nếu như bán hết cả những gì mình có thì tôi cũng không một chút hối hận gì.
Đối với tôi, gái lầu xanh tôi không xem đó là con người hay là phụ nữ gì cả mà chỉ coi như một thứ ngu ngốc đần độn hay một dạng điên cuồng mà thôi. Với suy nghĩ đó tôi có thể yên tâm tựa đầu vào ngực họ mà ngủ ngon lành. Đáng buồn là họ hầu như không có cảm giác ham muốn nào. Có lẽ là họ cũng có cảm giác là đồng loại tương lân của tôi chăng, nên tôi luôn được các nàng tỏ tình thân thiết một cách tự nhiên. Những hảo ý không toan tính, không áp đặt dành cho người mà có thể rồi đây không đặt chân đến chốn này một lần nào nữa khiến tôi nhiều đêm nhìn thấy trong hiện thực vòng hào quang của Đức Mẹ trên những người con gái lầu xanh ngu độn hay cuồng điên ấy.
Tuy nhiên khi tìm kiếm một đêm nghỉ ngơi để trốn tránh nỗi hãi sợ con người, tôi tìm đến chốn lầu xanh, vui chơi với các nàng du nữ “đồng loại”, tôi dần bị tiêm nhiễm trong cái bầu không khí bất tường ấy một cách vô ý thức, tôi dần dần trở nên dày dạn và nhiều kinh nghiệm. Khi cái “kinh nghiệm thêm” này thể hiện ra, tôi đã bị Hiroki chỉ trích. Điều này khiến tôi vô cùng kinh ngạc và chán chường. Theo cách nhìn của người ngoài, nói một cách thông tục, thì nhờ gái bán dâm mà tôi biết đến mùi đời và tôi trở nên khá là lão luyện. Trong việc “tu luyện dâm kinh” thì với gái lầu xanh là hiệu quả nhất. Cái mùi “sát gái” đã ngấm vào người tôi và phụ nữ (không phải là gái bán dâm) bằng bản năng đã đánh hơi được cái mùi sở khanh. Đó là “phần thưởng” của việc ngâm mình trong cái không khí bỉ lậu, mất danh dự ấy và nó lấn lướt hơn cả việc nghỉ ngơi của tôi nữa.
Gã Hiroki chỉ trích tôi nhưng có đến nửa phần là khen ngợi. Còn đối với tôi, chuyện đó chỉ là một nỗi thống khổ mà thôi. Tôi nhận được nhiều lá thư tình trẻ con của cô gái quán cà phê. Còn cô con gái khoảng chừng hai mươi tuổi của một vị tướng ở gần nhà thì mỗi sáng đúng giờ tôi đi học lại làm như vô tình lượn lờ trước cổng nhà tôi với gương mặt đã được trang điểm nhẹ nhàng. Rồi còn cô gái phục vụ ở quán bít tết mà tôi hay đến ăn nữa chứ dù tôi chẳng nói một lời nào...Thêm cả em gái nơi chỗ tôi hay đến mua thuốc lá cũng cài thư vào trong bao thuốc... Còn cả cô gái ngồi cạnh tôi khi đi xem kịch Kabuki...Rồi cả bữa say rượu ngủ vật vờ trên chuyến tàu đêm...Cả cô con gái nhà bà con tôi ở quê cũng gởi cho tôi một bức thư tình sâu đậm... Có người con gái mà tôi không quen gửi cho tôi một con búp bê (hình như chính tay nàng làm lấy) khi tôi đi vắng. Tôi đều nhất mực im lặng nên chuyện chỉ dừng ở đó, không tiến xa hơn. Cái bầu không khí làm cho bọn con gái mộng mơ ấy đã bám chặt vào tôi không phải là chuyện đùa tùy tiện như kiểu tán tụng sắc tình mà đó là điều tôi không tài nào chối bỏ được. Cho nên khi điều này bị một gã như Horiki nhận ra, cùng với việc tôi cảm thấy cay đắng gần như là hổ thẹn thì tôi cũng đánh mất hết mọi hứng thú với việc giao du với gái lầu xanh.
Horiki để khoe mẽ cái hiện đại thời thượng của mình (đối với gã này, ngoài lý do đó tôi thấy không còn cách lý giải nào khác), một ngày dẫn tôi đến một hội nghiên cứu bí mật chuyên tổ chức những buổi đọc sách về chủ nghĩa cộng sản (tôi nhớ không rõ lắm, hình như tên là R.S thì phải). Có lẽ đối với hạng người như Hiroki thì cuộc hội họp bí mật về chủ nghĩa cộng sản cũng chỉ là một phần của cái gọi là “hướng dẫn du lịch Tokyo” thôi. Tôi được giới thiệu với các “đồng chí” khác, được mời mua một quyển sách mỏng và nghe một diễn giả thanh niên có gương mặt cực kỳ dị hợm thuyết giảng về kinh tế học Mác xít. Tuy nhiên tôi nghĩ là mình có thể hiểu được trọn vẹn. Người ta nói là hoàn toàn đúng nhưng tôi nghĩ rằng trong tâm tư con người còn có những điều đáng sợ hơn và không tài nào hiểu được. Nói là dục vọng thì cũng chưa đủ, nói là hão huyền thì cũng không phải, nói đến kết hợp cả dục vọng và sắc tình thì cũng chưa sát sao. Nói chung là tôi không hiểu nhưng tôi có cảm giác rằng “hạ tầng cơ sở” của con người không phải là kinh tế mà là một cái gì đó kỳ quái hơn. Tôi vốn hãi sợ cái kỳ quái ấy nên mặc dù cảm thấy mình hấp thụ lý luận duy vật một cách tự nhiên như nước chảy nhưng lại không tài nào cảm thấy được giải thoát khỏi nỗi hãi sợ con người để có niềm vui hy vọng khi mở to mắt mà nhìn mây trắng trời xanh. Tuy thế, tôi vẫn tham dự đầy đủ các buổi nói chuyện ở hội R.S đó (tên này có thể tôi nhớ nhầm), không hề vắng mặt một buổi nào. Nhìn các “đồng chí” kia chú tâm nghiên cứu những lý luận sơ đẳng như thể “một với một là hai” với vẻ mặt nghiêm trang và trọng đại thật buồn cười không chịu nổi. Tôi sử dụng kỹ thuật hề của mình để đôi khi pha trò thư giãn cho mọi người và có lẽ vì thế mà cái không khí căng thẳng mỗi lần hội họp đã chấm dứt và tôi gần như đã trở thành nhân vật không thể thiếu của tổ chức này. Có lẽ các đồng chí chất phác kia nghĩ rằng tôi cũng đơn giản như họ, là một “đồng chí” có tài hoạt kê mà thôi. Như thế có nghĩa là tôi đã lừa được hết cả mọi người. Tôi chẳng phải đồng chí đồng chiếc gì cả nhưng tôi đều tham dự thật đầy đủ các cuộc họp chỉ để chọc cười mọi người mà thôi.
Tôi làm vậy bởi vì tôi thích và những người kia cũng thích tôi. Tất nhiên đó không phải là sự thân mật được kết nối của những người cùng theo chủ nghĩa Mác.
Bất hợp pháp. Đối với tôi đó cũng là một niềm vui thầm lặng. Hay có thể nói là tôi cảm thấy dễ chịu với điều đó. Thật đáng sợ biết bao cái gọi là hợp pháp trong thế giới này, nó chứa đựng một nỗi dự cảm của một thứ gì như là một sức mạnh khủng khiếp mà không tài nào hiểu được. Tôi không thể ngồi trong một căn phòng máy lạnh không có cửa sổ như thế được. Chẳn...
Hẹn ước, mk chưa đọc!
có, mk hóng nì
,iu truyện trinh thám mak
oki bạn
Sherlock Holmes toàn tập ( Tập 1 ) - Phần 04 - Bộ mặt vàng vọt
Một lần vào đầu xuân, Holmes và tôi cùng đi dạo trong công viên. Những chiếc lá xuân đầu tiên nhú lên các cành cây du, những cái chồi dính dính của hàng cây dẻ đang cựa quậy thành mấy chiếc lá non đẹp. Chúng tôi đi suốt hai tiếng liền. Khi quay trở về thì đã gần năm giờ. “Thưa ông,” Chú bé giúp việc vừa mở cửa vừa nói “Có một vị khách đến. Ông ta hỏi ông.” “Khách đi rồi à?” Holmes hỏi. “Vâng, thưa ông!” “Sao cháu không mời ông ta vào nhà ngồi chơi một lát?” “Dạ có, ông ấy có vào nhà.” “Ông ta đợi lâu không?” “Nửa tiếng. Khách rất sốt ruột. Suốt thời gian ở đây ông ta cứ đi đi lại lại khắp phòng. Cuối cùng, ông ấy chạy ra ngoài hành lang và than thở "Không biết đến khi nào ông Holmes mới về?". Cháu đáp ngay: "Một lát nữa thôi!". Ông ta nói: "Được, tôi sẽ chờ, nhưng tôi sẽ không chờ ở đây, mà ở nơi không khí thoáng đãng kia! Chốc nữa tôi sẽ quay trở lại". Thế là ông ấy đi thẳng.” “Giỏi! Cháu đã làm được việc.” Holmes nói và chúng tôi bước vào căn phòng của mình “Tuy nhiên, thật là bực mình! Tôi đang buồn chán vì thiếy việc làm. Suy từ sự nôn nóng của người ấy thì chắc công việc nàyquan trọng đâỵ Ồ! Chiếc tẩu của ông ta? Chiếc tẩu tuyệt vời với cái tay cầm dài cứng như vậy.” Holmes xoay xoay chiếc tẩu trong tay và xem xét nó với vẻ thận trọng. Anh dùng ngón tay trỏ gõ gõ vào nó tựa như giáo sư giải phẫu học đang giảng về một thứ xương nào đó. Rồi nói tiếp: “Chủ nhân của nó hẳn là một người vạm vỡ, thuận tay trái, có bộ răng tốt, và là người phong lưu” “Chỉ vì thấy ông ta có chiếc tẩu đắt giá mà cậu cho rằng đó là một người giàu có hay sao?” Holmes khẽ khàng gỡ chiếc tẩu thuốc trong lòng bàn tay của mình: “Bởi vì ông ta có thể mua thứ thuốc lá hảo hạng, loại Grosvenor giá 8 pence[1] mỗi ounce[2], đắt gấp hai lần thuốc bình thường.” “Cậu còn kết luận nào không?” “Anh ta có thói quen hút thuốc lá dưới ngọn đèn bàn hoặc đèn bằng khí ga: chiếc tẩu cháy xém. Nó bị cháy chỉ ở phía phải: Vậy chủ nhân của nó là người thuận tay trái. Hãu thử châm tẩu thuốc bằng bàn đèn đi. Bởi anh không thuận tay trái, cho nên tự nhiên anh đưa phần trái của tẩu thuốc đến gần ngọn lửa. Sau đó anh ta cắn xuyên qua bót. Chỉ một người khỏe mạnh và có bộ răng tuyệt vời mới có thể làm được chuyện đó ... Song nếu tớ không lầm thì kia là tiếng từng bước chân của ông ta ngoài cầu thang!” Chưa đầy một phút sau, cách cửa rộng mở. Một người đàn ông khoảng 30 tuổi, cao lớn bước vào phòng. Ông ta mặc bộ com-lê màu thẫm bằng thứ vải tốt được cắt khéo léo. Tay cầm một chiếc mũ phớt màu xám rộng vành. “Xin thứ lỗi!” Ông ta nói có phần hơi luống cuống “Hẳn là tôi cần gõ cửa. Nhưng quả thực tôi hơi bối rối.” Ông ta đưa tay lên xoa xoa trán như một người đầu óc bị choáng váng. “Ông đã mất ngủ đến hai đêm rồi.” Holmes từ tốn nói “Điều đó làm hao kiệt thần kinh nhiều hơn so với làm việc. Xin được phép đề nghị, tôi có thể giúp ông được gì không?” “Tôi muốn được ông khuyên giải, thưa ông...” “Ông muốn tôi giúp ông với tư cách một người tư vấn, một thám tử hay sao?” “Vâng. Ông là người từng trải việc đời. Và tôi muốn ông chỉ bảo cho tôi những việc tôi cần làm.” Ông ta nói những câu ngắn, mạnh và đứt quãng. “Ông Grant Munro thân mến...” Holmes bắt đầu nói. Vị khách của chúng tôi nhỏm phắt dậy. “Sao? Ông biết tên tôi à?” Ông ta kêu lớn. “Nếu ông muốn ẩn danh” Holmes mỉm cười nói “thì đừng viết tên mình trên mảnh vải lót của chiếc mũ, hoặc là đừng xoay chiếc mũ lại để người nói chuyện với mình thấy hàng chữ đó. Tôi muốn nói rằng tại căn phòng này. anh bạn của tôi và tôi đã từng nghe nhiều bí mật đáng kinh ngạc. Và chúng tôi đã đem lại niềm thư thái cho bao tâm hồn đầy lo âu. Chúng tôi rất vội, bởi vậy xin ông nhanh chóng kể cho tôi nghe tất cả những gì đã xảy ra.” Vị khách lại lấy tay xoa trán. Ông ta có vẻ khó khăn khi bắt đầu câu chuyện. Mỗi cử chỉ, mỗi nét mặt đều chứng tỏ ông ta là một người kín đáo, giữ ý và kiêu hãnh. Ông ta có thiên hướng che đậy những vết thương lòng của mình hơn là phơi bày ra. Nhưng đột nhiên ông ta giận dữ vung tay lên, tựa như quẳng tính dè dặt vào một hướng nào đó. “Tôi cưới vợ đã ba năm, chúng tôi hoàn toàn hạnh phúc. Không hề giấu giếm nhau điều gì, cả ý nghĩ lẫn hành động. Thế nhưng, từ thứ hai vừa rồ, chúng tôi trở thành xa lạ với nhau, và tôi muốn biết vì sao như vậy ... Tôi biết rõ chưa bao giờ nàng yêu tôi bằng lúc này. Nhưng, nếu điều bí ẩn chắn giữa chúng tôi chưa được tháo gỡ thì mối quan hệ tốt đẹp giữa chúng tôi sẽ không tồn tại.” “Cám ơn ông đã cho tôi biết sự thực, ông Munro.” “Effie đến Hoa Kỳ sống ở thành phố Atlanta lúc còn rất trẻ. Tại đó nàng kết hôn với Hebron, một luật sư có tiếng trong vùng. Họ sống hạnh phúc và có một mụn con. Nhưng sau một trận dịch sốt vàng da đã giết chết chồng và con, nàng trở về Anh quốc sống với người dì ở Middlesex. Tôi thấy cần phải nhắc lại rằng sau cái chết của chồng, nàng thừa hưởng một gia tài chừng bốn ngàn rưỡi bảng[3] nằm trong ngân hàng. Hàng năm nàng nhận được bảy phần trăm tiền lãi. Nàng chỉ sống với người dì chừng nửa năm thì tôi gặp nàng. Chúng tôi yêu nhau và sau vài tuần thì làm phép cưới. Lúc đó nàng hai mươi lăm tuổi. Tôi là người buôn hoa quả. Lãi suất của tôi độ chừng tám trăm bảng một năm, bởi thế chúng tôi sống khá phong lưu: một biệt thự tốt ở Norbury. Thị trấn này không khác thôn quê cho lắm. Tại đó có hai ngôi nhà và một khách sạn cao hơn biệt thự của chúng tôi một chút. Còn ngay phía trước mặt chúng tôi có một biệ thự đứng tách riêng ra. Ngoài những ngôi nhà ấy không còn một công trình xây dựng nào ở gần ga hơn nữa. Khi tôi lập gia đình, vợ tôi đã chuyển giao cho tôi toàn bộ tài sản của nàng. Tôi không đồng ý, vì ngại rằng nếu tôi bị thất bại trong công việc làm ăn, thì vốn liếng của nàng mất hết. Nhưng nàng vẫn nằng nặc đòi làm theo ý mình. Đột nhiên, cách đây hơn một tháng, nàng nói với tôi như thế này: - Jack này, lúc anh nhận tiền của em, anh nói rằng vào bất kỳ lúc nào em cũng có thể lấy lại số tiền đó. - Tất nhiên, vì đây là số tiền của em. - Em đang cần một trăm bảng. - Để làm gì? - Anh yêu! - Nàng luống cuống trả lời - Anh nói anh là chủ ngân hàng của em...Thế mà, có bao giờ các chủ ngân hàng hỏi khách rút tiền để làm gì? - Nếu em cần thì có ngay đây thôi. - Vâng. Em cần. - Em sẽ không nói ư? - Sau này sẽ nói. Còn bây giờ thì không. Tôi buộc phải vui lòng với câu trả lời như thế. Từ đây trở đi, nàng không giấu tôi một điều gì nữa. Tôi đưa séc cho nàng và không nghĩ gì thêm về câu chuyện đó. Như tôi vừa nói với ông, có một biệt thự nằm cách không xa ngôi nhà của chúng tôi. Hai căn nhà chỉ cách nhau có một bãi cỏ. Để đến ngôi biệt thự, người ta phải đi theo một con đường và sau đó rẽ vào lối mòn. Ngay phía sau biệt thự, là một cánh rừng thông nhỏ. Tôi rất thích đi dạo trong cánh rừng. Suốt tám tháng ròng, trong ngôi biệt thự không có người ở. Tôi lấy làm tiếc là ngôi nhà lại bỏ không như vậy. Đó là một tòa lâu đài hai lầu xinh xắn, với những cột hành lang cổ kính. Nhiều lần khi dừng lại trước ngôi nhà, tôi tự nghĩ: "Thật là một dinh cơ nhỏ nhắn, đầm ấm biết bao!". Thế rồi, vào buổi chiều thứ hai tuần trước. Trong khi đi dạo, tôi nhìn thấy một chiếc xe chở hàng có mui chạy trên đường. Sau đó trên bãi cỏ phía trước thềm chất đống những tấm thảm và các đồ đạc khác. Rõ ràng ngôi biệ thự đã được cho thuê. Tôi đi quanh ngôi nhà, trong một khuôn cửa sổ có một khuôn mặt đang theo dõi tôi. Từ xa, tôi không thể nhìn rõ bộ mặt ấy, nhưng tôi cảm thấy ở đó có một cái gì trái tự nhiên, phi-nhân-tính. Do ấn tượng này, tôi muốn đến gần hơn để biết ai đang theo dõi mình. Nhưng đúng vào lúc đó, khuôn mặt màu vàng xám xịt đó tự nhiên biến mất. Hình như có ai đứng phía sau kéo người ấy vào. Tôi đứng chừng năm phút nữa, rồi quyết định trèo lên bậc tam cấp, gõ cửa. Ngay lập tức, một người đàn bà cao nghệu với dáng vẻ không hài lòng ra mở cửa. - Ông cần gì? - Bà ta hỏi với giọng người Scotland the thé. - Tôi là láng giềng của bà, ở ngay cạnh đây. Tôi thấy bà mới đến. Liệu tôi có thể giúp bà được điều gì chăng? - Khi nào cần, chúng tôi sẽ gọi! - Bà ta nói và đóng sầm của lại. Suốt buổi tối, mặc dù tôi cố gắng nghĩ về một điều gì khác, nhưng ý nghĩ của tôi vẫn cứ trở về với bộ mặt thập thò trong cửa sổ và người đàn bà xấc xược đó. Tôi không nói gì cho vợ tôi biết. Nàng là người đàn bà dễ buồn phiền. Chỉ tới lúc đi ngủ, tôi nhận xét qua quýt với nàng là ngôi nhà bên cạnh đã có người ở. Nàng làm thinh. Đêm hôm ấy, giữa giấc ngủ, tôi mang máng cảm thấy chung quanh mình đang có một cái gì đó diễn ra. Điều sau đây từ từ đến trong ý thức của tôi: Vợ tôi thức dậy, bắt đầu choàng áo ngoài và đội mũ. Trong giấc ngủ, tôi sẵn sàng biểu lộ một cái gì tựa như phản đối hoặc ngạc nhiên. Nhưng, sau khi hé mắt ra, dưới ánh sáng của ngọn nến, tôi thấy mặt nàng xanh mét, nàng thở hổn hển lúc cài áo khoác ngoài vào người và lén lút nhìn vào giường; yên chí là tôi đang ngủ, nàng thận trọng lẻn ra khỏi phòng. Một thoáng sau, tôi nghe có tiếng cót két của chiếc cửa ra vào. Tôi ngồi dậy đập tay mạnh vào thành giường để biết chắc là mình đang thức. Tôi rút chiếc đồng hồ ở dưới gối: ba giờ sáng. Vợ tôi làm gì giữa đêm hôm thanh vắng này? Tôi ngồi thừ ra đến hai mươi phút, cố gắng tìm ra một lời giải thích nào đó. Nhưng càng suy nghĩ lại càng khó hiểu. Tôi càng lúng túng hơn khi cánh cửa ra vào lại khẽ mở và có tiếng bước chân của vợ tôi trên cầu thang. - Em ở đâu đấy, Effie? - Tôi hỏi, khi nàng bước vào. Toàn thân nàng run lên. Nàng khẽ kêu lên một tiếng, sự xúc động và tiếng kêu này khiến tôi lo sợ hơn tất cả. Trong tiếng kêu ẩn chứa một điều tội lỗi. Vợ tôi luôn luôn là người đàn bà trung thực. Bởi thế, tôi lạnh cả người khi nàng len lén đi vào phòng mình. - Anh không ngủ hay sao, Jack? - Nàng thốt lên trong nụ cười gượng gạo - Em tưởng rằng không gì có thể khiến anh thức. - Em đã ở đâu? - Tôi lạnh lùng hỏi. - Em hiểu anh đã ngạc nhiên như thế nào - Nàng nói khi nàng cởi cúc áo khoác. Ngoài ra, tôi còn nhận thấy những ngón tay của nàng run lẩy bẩy...đợi mk tý
Hôm đó, Dương Chiêu đang vắt hết trí óc để nghĩ cách tu bổ một món đồ gốm thì có điện thoại.
Người gọi điện là em trai Dương Chiêu – Dương Cẩm Thiên, giọng chắc nịch thông báo cho cô một tin – nó lại vào đồn cảnh sát.
Đúng vậy, lại.
Số lần Dương Cẩm Thiên vào đồn cảnh sát thường xuyên đến mức làm cho Dương Chiêu nghe tin này cũng không buồn chớp mắt. Cô hỏi em trai đang ở đầu dây bên kia: “Ở đâu?”
Dương Cẩm Thiên: “Sở cảnh sát Lăng Không.”
Dương Chiêu nghe xong buông cái chén gốm xuống, trừng mắt quát vào điện thoại: “Lăng Không? Em chạy tới thành Nam làm gì?”
Dương Cẩm Thiên bực bội trả lời: “Tới tụ họp bạn bè.”
Dương Chiêu gắt lên: “Sau đó thì sao, quậy phá ở khách sạn?”
“Không phải!” Mỗi lần trả lời câu hỏi, rõ ràng Dương Cẩm Thiên càng khó chịu hơn, giọng cậu ngày càng tệ: “Có một người bạn uống hơi nhiều, lúc đón xe cãi nhau với tài xế taxi, sau đó đánh nhau.”
Dương Chiêu hỏi dồn: “Gây chuyện đánh người ư? Có nghiêm trọng không?”
Dương Cẩm Thiên tức giận gào lên: “Là bọn em bị người ta đánh! Chị mau tới đây đi!” Cậu gào xong liền ngắt luôn điện thoại.
Dương Chiêu buông di động, quay lại bồn rửa tay sạch sẽ. Cô mặc áo khoác, mở ví ra nhìn xem còn bao nhiêu tiền, sau đó sửa sang lại một chút rồi bước ra ngoài.
Bây giờ đã hơn tám giờ tối, bên ngoài trời tối đen. Lúc Dương Chiêu bước ra cửa, gió lạnh ập thẳng tới, khiến cô phải kéo thật chặt quần áo.
Tháng chín ở phương Bắc đã bắt đầu lạnh.
Dương Chiêu ra gara lấy xe, ngồi vào trong xe, rút một điếu thuốc. Chiếc bật lửa chập chờn vì gió lùa qua khe cửa kính hạ thấp, cô giơ tay che chắn.
Rít một hơi thuốc, cô chậm rãi nhả ra, trong xe ngập tràn khói thuốc.
Dương Chiêu thích hút thuốc, nhất là thuốc Vân Nam, trong đó Đại Thành Ngọc Khê là loại cô thích nhất. Cô hút thuốc khắp mọi nơi, nhà, trong xe và cả phòng làm việc.
Cô hút hơn nửa điếu thuốc mới khởi động xe.
Dương Chiêu lái xe, phóng nhanh chóng và vững vàng trên đường hai chiều. Cô kéo nhẹ kính xe xuống, để khói thuốc bay ra ngoài theo khe hở.
Đường phố đèn đuốc sáng trưng.
Nhanh chóng hút xong điếu thuốc, cô bóp tàn thuốc, sau đó mới bắt đầu nghĩ đến chuyện của cậu em trai Dương Cẩm Thiên.
Thật ra đó là một đứa trẻ đáng thương.
Ba năm trước xảy ra một chuyện khiến cậu mất cả ba lẫn mẹ, ba mẹ Dương Chiêu đưa Dương Cẩm Thiên về nhà nuôi nấng, đó cũng là năm Dương Chiêu về lại thành phố này.
Cô sống bên ngoài đã lâu, lâu đến mức khiến cô không còn cảm thấy quá đau đớn vì thảm kịch của người nhà cô nữa. Cô đau lòng nhưng không đến mức đau đớn. Về phần cậu em họ này, Dương Chiêu lớn hơn cậu mười tuổi, quan hệ của cô với cậu chưa thể nói là quá gần gũi.
Người nhà họ Dương sống với nhau về hình thức rất cung kính nhưng không thân thiết, ấn tượng trước đây của Dương Chiêu đối với Dương Cẩm Thiên cũng không sâu sắc, điều khiến cô thực lòng thương cảm cậu là lúc ở nhà tang lễ.
Trong lễ tang, cậu bé mười lăm tuổi khóc như toàn bộ thế giới sụp đổ. Người nhà họ Dương sống nội tâm, Dương Chiêu vốn không biết thì ra một người con trai cũng có thể tuyệt vọng đến mức đó.
Cũng từ ngày đó, Dương Chiêu quyết định ở lại. Cô không ở chung với ba mẹ mà thuê nhà trọ bên ngoài, đó là một căn nhà hai tầng, tầng dưới dùng để sinh hoạt, tầng trên dùng để làm việc.
Dương Chiêu cố gắng hết sức chăm sóc cậu em họ, nhưng đến tận bây giờ vẫn không có nhiều tác dụng.
Vì nguyên nhân trên, Dương Cẩm Thiên tạm nghỉ học một năm, năm nay cậu học cấp ba, là thời điểm mấu chốt nhưng cậu không hề chuyên tâm học hành. Dương Cẩm Thiên thi đậu và học tại trường trung học tốt nhất thành phố. Nhưng thi xong không bao lâu thì xảy ra chuyện, từ đó cậu không còn chú tâm học hành nữa.
Tuy vậy, ba mẹ Dương Chiêu lẫn Dương Chiêu đều không ra sức khuyên bảo Dương Cẩm Thiên phải học hành chăm chỉ, đây là ước định đã thành thói quen của nhà họ Dương ——
Nếu anh không muốn, vậy không ai quản được anh.
Điều này không có nghĩa là họ thờ ơ với cậu bé, trên thực tế, Dương Cẩm Thiên là người Dương Chiêu quan tâm nhất trên đời này.
Hàng tháng, cô đều cho cậu rất nhiều tiền sinh hoạt, cô mua rất nhiều sách hy vọng có một ngày cậu có thể bước ra khỏi đau thương, cô xuất hiện bên cạnh cậu vào những thời điểm cậu cần nhất.
Cho đến tận bây giờ.
Sở cảnh sát Lăng Không khá khó tìm, Dương Chiêu phải hỏi đường, đi vòng vèo mấy lần, cuối cùng dừng trước một căn nhà nhỏ đơn sơ ở ngã tư.
Ngã tư này rất tối, chỉ có một ngọn đèn đường. Phía trước đồn công an có hai chiếc mô tô bể nát, còn có một chiếc taxi.
Dương Chiêu xuống xe bước vào bên trong đồn cảnh sát, lúc đi ngang qua chiếc xe taxi kia cô liếc mắt nhìn biển số xe.
J4763
Đó là một chiếc taxi có thể nhìn thấy ở bất cứ đâu, Dương Chiêu chỉ nhìn thoáng qua rồi bước đi.
Vào đồn cảnh sát, không có ai canh cửa. Đồn cảnh sát này phạm vi quản lý không lớn, thường ngày nhân viên lui tới cũng ít, Dương Chiêu đi đến tận bên trong mới gặp người đầu tiên.
Đó là một người đàn ông trung niên hơi mập, nhìn có vẻ cực kỳ nghiêm khắc. Anh ta thấy Dương Chiêu, thoáng cau mày.
“Cô tìm ai?”
Dương Chiêu trả lời: “Tôi tới tìm em trai, vừa rồi nó gọi điện thoại nói đang ở đây.”
Người đàn ông kia à mấy tiếng, nói tiếp: “Là đám đánh nhau kia phải không, đi theo tôi.”
Dương Chiêu đi theo người đàn ông kia lên lầu hai, anh ta vừa đi vừa nói chuyện: “Bọn trẻ bây giờ hở ra một chút là kích động, đến tài xế taxi cũng có thể đánh được, cô là người nhà nên dạy dỗ lại cho tốt.”
Dương Chiêu không nói một câu, hành lang im ắng đến kỳ lạ. Người đàn ông kia quay đầu nhìn Dương Chiêu , sắc mặt Dương Chiêu không chút thay đổi, anh ta cảm thấy mình nói mãi mà người ta không đáp một câu thật mất mặt, lại tính mở miệng. Ngay lúc đó Dương Chiêu giương mắt nhìn, làm anh ta có cảm giác như đang nhìn trộm cô, lập tức quay đầu dẫn đường không nói gì nữa. Sắc mặt anh ta không tốt lắm, người phụ nữ này làm anh ta cảm thấy thực sự không thoải mái.
Anh ta dẫn Dương Chiêu đến lầu hai, có mấy gian phòng sáng đèn, anh ta đưa cô vào trong một căn phòng, đẩy cửa nói với vào bên trong: “Anh Vương, đến bảo lãnh người nè.”
Dương Chiêu vào phòng, nhìn xung quanh. Căn phòng này hình như là một văn phòng nhỏ, có một cái bàn làm việc, trên mặt bàn để mấy thứ lộn xộn, một bên bàn có hai người mặc cảnh phục, bên còn lại có hai chiếc ghế dài, trên ghế có ba nam một nữ, trong đó có Dương Cẩm Thiên.
Bốn cô cậu thiếu niên này chỉ có Dương Cẩm Thiên tỉnh táo, còn lại đều nằm ngủ ngã nghiêng, cửa sổ phòng mở ra, nồng nặc mùi rượu.
Người được gọi là cảnh sát Vương đi tới: “Cô là người giám hộ?”
Dương Chiêu không trả lời, cô bước qua, kéo cằm Dương Cẩm Thiên lên nhìn, khuôn mặt cậu không có vết thương.
Dương Cẩm Thiên cau mày kéo tay Dương Chiêu ra, Dương Chiêu hỏi: “Không phải em nói bị đánh sao, bị thương ở đâu.”
Cảnh sát Vương bước qua, định giảng hòa.
“Bị đánh đâu nào, đụng tay đụng chân vài cái thôi, cũng chưa gây chuyện gì.”
Dương Chiêu nghe xong, kéo tay áo Dương Cẩm Thiên lên, trên cổ tay cậu có một vệt đỏ hơi sưng. Dương Cẩm Thiên rút tay lại, mất kiên nhẫn nói: “Em không sao!”
Dương Chiêu quay đầu nhìn cảnh sát Vương.
“Kẻ đánh người đâu?”
Một cảnh sát rất chướng mắt khi nhìn vẻ bề ngoài của Dương Chiêu. Thật ra Dương Chiêu không hề làm gì, nhưng chính cái vẻ như thế làm cho người ta cảm thấy cô chẳng xem ai ra gì.
Người cảnh sát kia ném tập tài liệu trong tay lên bàn, mặc dù tiếng động không lớn, nhưng đủ gây chú ý mọi người trong phòng.
Anh ta nhìn có vẻ trẻ hơn hai người cảnh sát trước đó, chưa đến ba mươi. Anh ta nhìn Dương Chiêu, tay chỉ Dương Cẩm Thiên.
“Uống rượu rồi gây sự! Lại còn gây sự với một bà lão hơn tám mươi! Cô là gì của cậu ta, sao không dạy dỗ đàng hoàng?!”
“Này, Tiểu Tống, cậu đừng lớn tiếng.” Cảnh sát Vương kéo tay cậu ta lại. “Không có chuyện gì lớn, về nhà dạy dỗ lại là được rồi.”
Dương Chiêu đứng giữa phòng, cô nhìn người cảnh sát tên Tiểu Tống kia.
“Kẻ đánh người ở đâu?”
Cảnh sát Vương cũng buông tay, anh ta quay đầu nhìn Dương Chiêu. Tiểu Tống khẽ mắng một câu, cảnh sát Vương ấn cậu ta xuống, nhìn Dương Chiêu nói: “Chuyện là như vầy, tối nay mấy anh bạn trẻ uống rượu hơi nhiều sau đó đón xe về nhà. Kết quả là lúc xe dừng lại, có một bà lão cũng đón xe, tài xế cảm thấy bà lão đáng thương nên muốn để cụ ấy đi trước. Nhưng mấy thằng nhóc này chắc do uống rượu nhiều, đầu óc không tỉnh táo nên không chịu.” Cảnh sát Vương nói đến đây, phẩy tay, “Chỉ có vậy, sau đó xảy ra tranh chấp.”
Dương Chiêu nghe xong, nhìn cảnh sát Vương hỏi: “Ai đón xe trước?”
Cảnh sát Vương hỏi: “Cái gì?”
Dương Chiêu hỏi lại: “Ai đón xe trước, ai bắt được chiếc xe đó trước?”
“Này!” Mặt cảnh sát Vương cười châm biếm: “Chẳng phải là nên nhường chỗ cho người già sao, dù sao cô cũng không thể giành xe với một bà lão tám mươi chứ.”
“À.” Dương Chiêu gật gật đầu, “Nói cách khác, là em trai tôi đón xe trước. Đồng chí cảnh sát, việc gì cũng có thứ tự trước sau, bọn chúng đón xe trước nên lên trước.”
Cảnh sát Vương nghe thế có vẻ không vui.
“Cô nói vậy là có ý gì, lấy việc đó ra để so đo ư? Cô giành xe với một bà lão tám mươi à, đó không phải là loại cặn bã sao!”
Dương Cẩm Thiên cúi đầu ngồi một bên, nghe thế lập tức đứng lên.
“Ông! Mẹ nó, ông nói ai cặn bã! ? Ông nói ai...
mk chả thik truyện j cả
vậy cmt chi
Khải cảm ơn bn n`
thấy thì cmt thôi