K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

24 tháng 4 2019

annabel là chuyện đáng sợ nhất mình từng đọc

24 tháng 4 2019

Câu chuyện xảy ra vào khoảng năm 1994 – 1995 gì đó mình không nhớ rõ lắm. Mình ở quê hương miền trung đầy gió lào và mưa bão nên những câu chuyện của mình cũng ma mị như những giải đất ấy. Hôm đó là vào tầm khoảng tháng 9 , trời mưa rất to ông ngoại mình mới đưa vó đi cất ( Đi bắt cá , ai ở trung thì biết ). Ông mình mới đến chỗ quen thuộc vẫn thương hay đánh vó, và vẫn làm như mọi khi. Nhưng đêm đó mới lạ lùng làm sao, trời mưa rất to nhưng bắt mãi chả được con cá nào, mọi khi như vậy th cá rất nhiều. Ông mới lấy làm lạ và định ra về thì bổng thấy một người trên cây cầu gần đó và đang từ từ tiến về phía ông.
Ông hỏi : Trời mưa đi mô đó .
Người đàn ông : Đi chăn vịt mà mưa to quá, mi rảnh thì xắn dùm tao cái quần cái nó vướng quá
Ông tôi nhiệt tình nhận lời và xắn quần giúp, nhưng vừa đưa ống quần lên thì thấy chân ông đó rất là nhớt, và khi xắn thêm thì thấy thịt trên chân đang rơi ra.
Và theo kinh nghiệm cửa ông tôi thì đã gặp thứ dữ rồi, đó là con ma chết trôi lên chọc người và bắt người đi theo. Lúc đó nếu như ông tôi bỏ chạy thì rất dễ bị bắt dìm xuống sông. Ông đã làm một điều theo kinh nghiệm là lấy ít muối để trong túi xát vào hai tay và xát vào ống chân ông đó. Và nó biến mất liền. Và ông tôi cũng về nhà ngay lúc đó và không bao h ra khúc sông đó đánh cá nữa. Bởi vì theo quan niệm quê tôi, nó đã theo mình thì trước sau nó cũng bắt mình cách đề phòng tốt nhất là không ra chỗ mình bị dạo nữa.
P/S : Mình còn nhiều chuyện nữa nhưng để bữa sau minh ranh thì viết.
Chuyện Thứ 2 Căn Nhà Đất – Tác Giả Henry
Câu chuyện xãy ra đã gần 20 năm rùi. Lúc này, là mẹ chưa sinh em đâu. Nhà em hồi đó nghèo lắm, được ông bà cho miếng đất xây nhà. Vì nhà còn rất nghèo nên xây căn nhà đất đủ che mưa, che nắng thôi. Từ lúc này, câu chuyện rùng rợn trong căn nhà đất bắt đầu.
Cha em là 1 người chuyên đi đốn cây rừng nói chung là lâm tặc á. Ông đi rừng quen rùi, nên thú dữ hay ma quỷ đối với ông là chuyện bình thường.
Ba em kể:
– Hồi lúc ngủ tại nhà cứ đến khuya đang nằm ngủ thì ông cảm nhận rỏ ràng có người leo lên người ông rùi ghì ông xuống. Lúc này, ông bất ngờ nên ráng mở mắt ra mà không được. Trong tâm trí ông biết lúc này là ma đè rùi. Ông ráng hết sức có thể để tung ra bàn tay ma quái đó. Tung 1 hồi, chắc con ma nó đè không nỗi nữa hay sao á , nên nó buông cho em ra . Cha em tỉnh dậy thì chẳng thấy ai hết. Nhưng lạ thay ở chỗ hai bắp tay ba em còn in rõ bàn tay của ai đó đăng siếc bắp ta ba em. Rùi câu chuyện thứ hai cũng căn nhà cũ đó. Cũng là khi ngủ, thì mẹ em nghe tiếng chảo, chén, xoang kêu rỗn rẻn nhưng có gì rung vậy. Mẹ em lúc này suy nghỉ lúc này chắc là chuột gì á. Lúc này mẹ em xuống bếp thì tiếng xoang, chém dừng lại.Khi mọi chuyện trở lại bình thường thì mẹ em lúc này về giường ngủ. 1 lát sau, lúc này mẹ em tỉnh dậy vì không phải âm thanh xoang, chảo nửa mà là tiếng em đanh cười giỡn trong nhà. Khi tỉnh dậy bà như chết điến. Gần giường là người phụ nửa ẫm đứa con đứng trên không, mặt trằng bệch đang nhìn mẹ mình và hình như đang cười. Mẹ mình lúc này chỉ biết la lên thật to cho cha mình dậy. Lúc này cha mình nghe tiếng mẹ la thì tỉnh dậy. Cha mình hỏi sao vậy thì mẹ mình kể đầu đuôi câu chuyện cho ba mình nghe rùi trấn an mẹ mình.
Nhưng sao này mẹ mình đẻ ra mình thì cũng mua được căn nhà khang trang gần kế bên nhưmg mà không gặp ma nửa. Khi cha mình hỏi bà mình thì bà mình kể. Hùi bà mình còn trẻ hình như đất nhà mình có chôn con của bà hàng xóm vì khó đẻ nên hai mẹ con kiệt sức mà chết.^^ đến lúc này cha mình nỗi da gà.

24 tháng 4 2019

ngày xửa ngày xưa nhân dân ta luôn truyền trong dân gian một câu chuyện đáng sợ đó là : 

I. Nội qui tham gia "Giúp tôi giải toán"

1. Không đưa câu hỏi linh tinh lên diễn đàn, chỉ đưa các bài mà mình không giải được hoặc các câu hỏi hay lên diễn đàn;

2. Không trả lời linh tinh, không phù hợp với nội dung câu hỏi trên diễn đàn.

3. Không "Đúng" vào các câu trả lời linh tinh nhằm gian lận điểm hỏi đáp.

Các bạn vi phạm 3 điều trên sẽ bị giáo viên của Online Math trừ hết điểm hỏi đáp, có thể bị khóa tài khoản hoặc bị cấm vĩnh viễn không đăng nhập vào trang web.

Đây là một câu chuyện tôi được nghe kể lại, tôi không chắc chắn nó hoàn toàn là sự thật nhưng tôi dám chắc phần lớn là vậy vì lúc kể cho tôi câu chuyện này người anh họ của tôi vẫn còn nguyên nét bàng hoàng trên gương mặt. Văn vẻ tôi không hay nên xin được xưng tôi (đúng ra là tao) để thuật lại chính xác những gì anh nói (với tôi) và cũng để dễ hình dung hơn. Câu chuyện là thế này:
Hôm đó tôi đi đám giỗ nhà con bạn ở tận Dầu Tiếng dù là có ông google hỗ trợ cũng phải mất hơn 3 tiếng mới đến được đầu ngõ nhà nó sau đó thì băng qua một lô cao su mới tới nhà, một ngôi nhà cấp bốn khá khang trang và một đại gia đình hiếu khách, đôn hậu. Khỏi phải nói thì hôm đó là một ngày vui hết biết, ăn uống thả ga xong đi bơi ở khu du lịch địa đạo gần đó, rồi leo rã cặp giò lên suối Trúc mặc dù lúc chúng tôi đi thì nó khô trơ đá. Mọi chuyện chắc sẽ cực kì hoàn hảo nếu mọi thứ không đến lúc ra về, lúc đó cũng gần 6h trời đã chập choạng tối, lúc chúng tôi đi ban ngày con đường vốn dĩ đã rộng và khá ít người qua lại vào lúc này nó lại vắng hơn nữa, hai bên là rừng cao su lúc ấy đèn đường chưa sáng, mọi thứ cứ xám xịt và mờ dần, đi chung với bọn tôi có thằng H với chiếc xe đã lắc lư bánh trước sau một lần tông vào xe người ta mà nó chưa có tiền sửa, thế là tôi phải chạy thật chậm đằng sau với nó bọn kia thì tíu tít rôm rả đằng xa phía trước, thằng này dân miền núi to con mà chúa sợ ma lúc đi ngang qua cánh rừng nọ đang trò chuyên rôm rả thì bỗng mặt nó xám xám còn mắt thì cứ nhìn trân trân phía trước tôi cũng tò mò nhìn theo hướng mắt của nó thì thấy bên vệ đường dưới tán cây cao su có một cái miếu khá lớn (loại miếu thường thấy ở những nơi thường có tai nạn hay có vụ gì đó nhiều người chết) đang đỏ đèn, giữa khung cảnh chập choạng nhìn thấy cái miếu với sắc đỏ đầy u ám tự nhiên gai óc dựng đứng hết cả, để không khí dễ thở hơn tôi vờ nói cứng với thằng bạn giọng ráng tỏ ra bình thường: “tự nhiên giữa rừng rú mà ai xây cái miếu nhìn phát sợ hà mày” nó đáp lại giọng khàn khàn chắc vì sợ quá độ: “Ừ, chắc chỗ này nhiều người chết lắm” thật, nghe nó nói xong chỉ muốn vả vào miệng nó một cái, đang rùng rợn còn nói chuyện chết chóc, mải huyên thuyên tôi quên để ý là đèn xe nó tắt ngóm từ đời nào rồi tôi trách nó: “cái xe mày đem quăng bãi rác được rồi, cái đèn xe cũng tắt luôn rồi kìa, thiệt khổ với mày!” nó đáp gọn lỏn: “ừ, bữa nay xui ghê, cứ như ma ám” tôi giật mình, nỗi sợ giam cầm nãy giờ như được tha bổng nhảy xổ ra bao trùm đầu óc một cơn gió lạnh buốt ập vào cơ thể khiến tôi run lập cập chưa kịp mở miệng chửi nó một trận cái tôi nói bậy bạ thì tôi đã kịp phát hiện một chuyên động trời khác, BỌN TÔI BỊ LẠC lúc nãy rõ ràng tôi còn thấy những chấm đỏ của đèn sau xe tụi bạn phía trước còn lúc này đã chẳng còn gì nữa, nếu không còn thằng bạn chạy kế bên thì chắc tôi đã hoảng loạn đến cứng người rồi, tôi có một nỗi sợ đó là cảm giác bị bỏ rơi đặc biệt là lại vào lúc này, tôi quay qua nói với thằng bạn như lời cầu cứu: “làm sao giờ mày, tao đâu biết đường, điện thoại thì chụp choạc hết pin từ chiều rồi” “cứ đi về phía trước hỏi đường xem, tao thấy hình như có ánh đèn” nó đáp giọng không hề có chiều lo sợ, tôi thấy vậy thầm trách mình thỏ đế, bình thường cứ chọc nó sợ ma đến khi gặp chuyện thì nó lại bình tĩnh nhất tuy không nhìn thấy nét mặt nó lúc này vì trời đã tối đường lại không có đèn, ánh sáng duy nhất là cái đèn xe của tôi mà tất nhiên nó chỉ rọi được phía trước tuy vậy nhờ câu nói của nó tôi cũng trấn tĩnh được đôi chút, tôi nhìn đằng trước thì đúng thật có ánh đèn, cảm giác như người chết đuối vớ được cọc, phần lại thấy nhục nhã vì nãy giờ quá yếu đuối như thằng đàn bà tôi tăng ga vọt lên trước hỏi đường, nhưng càng đến gần thì tôi càng thấy ngờ ngợ khi ánh đèn ngày càng sáng và đến khi tôi nhận ra thứ gì trước mặt thì tôi hoảng loạn đến nỗi tay chân mất hết cảm giác tai ù đi chỉ nghe ong ong đau buốt hơi thở thì gấp gáp như mất hết không khí, bởi… trước mặt tôi giờ đây chính là CÁI MIẾU ĐỎ LÒM khi nãy, trời ơi vậy là nãy giờ chúng tôi đi đâu??? Nhìn thấy bóng thằng H đang tới tôi muốn hét lên nhưng tiếng ra đến cuốn họng chỉ còn chút thều thào: “H ơi, nó… nó… là…cái…”, nó trả lời giọng cứ theo gió vẳng đến lúc xa lúc gần: “tao… biết… rồi…” rồi nó nói gì nữa đó nhưng tôi chỉ nghe tiếng được tiếng không nên hỏi lại “mày… mày nói gì? Tao nghe không rõ” “tao… nói… là… chào… mừng… mày… đến… nhà… tao” cứ mỗi từ nó nói ra nó lại đến gần một chút trong ánh đỏ từ ngôi miếu tôi không còn nhận ra bạn mình nữa trước mắt tôi là một thứ gì đó không có khuôn mặt, chỗ đáng ra là đôi mắt thì chỉ là cái hốc và cái đầu thì nhẵn thín không có tóc, cái miệng nhìn như bị người ta khâu lại máu còn rỉ xuống đất từ đó chỉ phát ra tiếng ư ử còn tiếng nói thì như từ cõi nào vọng đến khàn đục và lạnh lẽo…
Khả năng có hạn không thể viết được nhiều nếu các bạn yêu thích thì đón chờ phần 2 nhé!

19 tháng 8 2021

Em năm nay 16 tuổi , sống tại đăk nông và em là một người có thể nói là sợ ma nhưng vẫn thích nghe về ma. Em bị bệnh đau dạ dày nên khi bất cẩn em vẫn thường bị cơn đau hành hạ.

Câu chuyện của em bắt đầu vào 2 năm trước , vào một đêm bệnh đau dạ dày của em bị tái phát, nó khiến em k ngủ được, mọi lúc khi bị lên cơn đau em thường ngủ một giấc tỉnh dậy sẽ hết, nhưng hôm đó cơn đau khiến em k tài nào ngủ được đôi lúc chợp mắt một tí thì mơ thấy bạn bè mình đi gọi ngoại đưa em vào bệnh viện, khi mở mắt ra thì không thấy ai , và cứ thế giấc mơ đều như nhau chỉ khác người để em cầu cứu như lúc là ba, mẹ, em trai… Cơn đau kéo dài dai dẳng, cứ như bàn tay ai đang bóp chặt bao tử của em vậy ! Em đã phải cố ngồi dậy để đi lên được phòng mẹ lấy gói thuốc P uống ( ai bị đau dạ dày sẽ biết loại thuốc này) uống xong em đi xuống phòng để ngủ , dù thế nào thuốc cũng không có tác dụng , em đành ngồi dậy gọi đi tới phòng em V ( em trai của em) để nhờ em gọi ngoại đưa đi bệnh viện. Ngoại nghe vậy chạy ngay vào phòng em, khuôn mặt em lúc đó xanh xao như người mất hồn, sẵn có xe oto ở nhà nên cậu chở đi viện. Lên tới viện em được bác sĩ đưa vào phòng cấp cứu , khám, tiêm thuốc rồi bác sĩ đưa thuốc giảm đau cho em , lúc đó thì cũng hơn 1h sáng rồi . Phòng cấp cứu rất vắng chỉ có một phòng nhỏ của bác sĩ và 2 người nữa là em và mẹ

2. gặp quỷ giữa đêm khuya – Tác Giả doremon

chào mọi người lần đầu tiên tôi viết truyện nếu đọc ko hay thì xin đừng ném đá.Đây là câu truyện xảy ra với chú tôi hoàn toàn có thật 100% không thêm bớt.

Vào năm 1985 cuộc sống của người dân nơi tôi ở rất nghèo khổ.cuộc sống hằng ngày của chú tôi là chạy xe ba bánh nơi ở của chú là quận tám thời lúc đó đèn điện rất hiếm bởi vậy đèn đường ko có, vào một đêm hôm đó như thường lệ chú tôi vẫn chở khách đi lấy hàng bà khách này là mối của chú hằng ngày đúng 1h khuya chú chở bà ấy đi mua vịt về bình hưng đi ngang cầu Hiệp Ân phường 13 quận 8 cũ có hai tên giang hồ đâm lộn một thằng chết, một thằng ở tù , thằng chết thành quỷ ở dưới sông .Cách 2 tuần sau chú tôi chở bà bảy đi mua vịt ở cầu hiệp ân .

Tự nhiên chú tôi đẩy lên dóc cầu ,tới gần hết dóc cầu tự nhiên tới đó xe xúc dây xên lúc đó sông nước cạn chú tôi nhìn xuống mé sông thấy bóng của một người đàn ông đang bò lên ngồi ngay dóc cầu lúc đó chú tôi gắn dc dây xên rồi tiếp tục chú đẩy gần tới người đó chú nhìn vào mặt người đó thì thấy mặt người bự như cái măm tóc tai bù xù mặt máu me như một con quỷ chú tôi hết hồn lên xe chạy bán sống bán chết , ngày hôm sau chú tôi hỏi ra lẽ mới biết thằng chết đâm dưới sông là hồn ma của nó.

Từ đó về sau chú tôi ko dám đi chở vịt nữa.

19 tháng 8 2021

đây có phải câu hỏi linh tinh không nhờ:

undefined

28 tháng 8 2021

ko đăng linh tinh

24 tháng 4 2019

Ngày xửa ngày xưa có một câu chuyện mà nhân gian vẫn thường kể rằng  ai thích nghe truyện ma .................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................. thì chả làm sao cả @@

1 tháng 1 2018

kb nha

1 tháng 1 2018

I. Nội qui tham gia "Giúp tôi giải toán"

1. Không đưa câu hỏi linh tinh lên diễn đàn, chỉ đưa các bài mà mình không giải được hoặc các câu hỏi hay lên diễn đàn;

2. Không trả lời linh tinh, không phù hợp với nội dung câu hỏi trên diễn đàn.

3. Không "Đúng" vào các câu trả lời linh tinh nhằm gian lận điểm hỏi đáp.

Các bạn vi phạm 3 điều trên sẽ bị giáo viên của Online Math trừ hết điểm hỏi đáp, có thể bị khóa tài khoản hoặc bị cấm vĩnh viễn không đăng nhập vào trang web.

12 tháng 11 2017

Thấm thoát đã hơn bốn năm học trôi qua dưới mái trường thân yêu, vậy mà giờ đây những kỉ niệm buồn vui của năm tháng học trò cũng sắp trôi đi. Ngôi trường vẫn còn đó, vẫn lặng lẽ dõi theo từng lũ học trò chúng em học hành, đùa giỡn và cùng em bước đi trên con đường học tập.

Nhìn từ xa, ngôi trường như được khoác lên mình một chiếc áo màu màu vàng nhạt nhưng khi ánh nắng chiếu xuống làm cho chiếc áo ấy trở nên rực rỡ hơn. Mái tôn màu cam hòa lẫn với màu sơn hồng đậm của những bức tường tạo nên một phong cảnh đầy màu sắc. Khi đến gần, chúng ta sẽ bắt gặp ngay dòng chữ: "Trường tiểu học Nguyễn Văn Hưởng" được làm bằng đá hoa cương. Dù đã nhiều năm trôi qua, hứng chịu biết bao trận mưa rào, bao cái nắng nóng chói chang, vậy mà ngôi trường chẳng thay đổi là bao. Chiếc cổng sắt màu xám lúc nào cũng dang tay, mở rộng như vòng tay của một người mẹ lúc nào cũng sẵn sàng đón chào những đứa con thân yêu vào trường. Đối với em, ngôi trường này không nguy nga và tráng lệ như một tòa lâu đài mà chỉ đơn sơ nhưng vẫn giữ đầy nét trang nghiêm và thân thiện lạ thường. Sân trường được lát bằng đan, các bạn có biết, nơi đây chúng mình có thể chạy thỏa thích mà không sợ trượt chân đấy. Hai hàng cây xanh xoè tán rộng, làm bóng râm cho những bạn học sinh đứng chờ bố mẹ. Những chú chim từ phương nào bay đến đậu trên những cành cây hót líu lo chờ nắng sớm ban mai của ông mặt trời. Hàng ghế đá xếp dài gần các lớp học dể chúng em ngồi tâm sự với nhau sau mỗi tiết học căng thẳng, mệt mỏi. Sân trường còn là nơi các bạn học sinh và thầy cô sinh hoạt với nhau trong lễ chào cờ. Dãy hành lang xây dựng giống hình chữ U. Dọc các dãy hành lang, các lớp học được trang trí những hình ảnh ngộ nghĩnh và dễ thương. Các tủ sách di động được thầy Hiệu trưởng đặt để các em được đọc những quyển truyện rất hay và hấp dẫn. Mỗi phòng học được trang trí đẹp với nhiều sáng tạo và mang phong cách riêng của mỗi lớp. Lớp thì treo những chậu cây lơ lửng trên cửa sổ, lớp thì trang trí những bông hoa và những hình dáng con cá trên bức tường tạo nên một bức tranh sắc màu rực rỡ làm cho ngôi trường thân thuộc đến lạ kì.

Em yêu ngôi trường này lắm. Mỗi ngày đến trường là một niềm vui. Những kỉ niệm, những khoảnh khắc đáng nhớ về ngôi trường về bạn bè, thầy cô không bao giờ em quên. Rồi một ngày em sẽ phải đến một ngôi mái trường mới nhưng ngôi trường Nguyễn Văn Hưởng vẫn không phai nhòa trong tâm trí em.

12 tháng 11 2017

Thấm thoát đã hơn bốn năm học trôi qua dưới mái trường thân yêu, vậy mà giờ đây những kỉ niệm buồn vui của năm tháng học trò cũng sắp trôi đi. Ngôi trường vẫn còn đó, vẫn lặng lẽ dõi theo từng lũ học trò chúng em học hành, đùa giỡn và cùng em bước đi trên con đường học tập.

Nhìn từ xa, ngôi trường như được khoác lên mình một chiếc áo màu màu vàng nhạt nhưng khi ánh nắng chiếu xuống làm cho chiếc áo ấy trở nên rực rỡ hơn. Mái tôn màu cam hòa lẫn với màu sơn hồng đậm của những bức tường tạo nên một phong cảnh đầy màu sắc. Khi đến gần, chúng ta sẽ bắt gặp ngay dòng chữ: "Trường tiểu học Nguyễn Văn Hưởng" được làm bằng đá hoa cương. Dù đã nhiều năm trôi qua, hứng chịu biết bao trận mưa rào, bao cái nắng nóng chói chang, vậy mà ngôi trường chẳng thay đổi là bao. Chiếc cổng sắt màu xám lúc nào cũng dang tay, mở rộng như vòng tay của một người mẹ lúc nào cũng sẵn sàng đón chào những đứa con thân yêu vào trường. Đối với em, ngôi trường này không nguy nga và tráng lệ như một tòa lâu đài mà chỉ đơn sơ nhưng vẫn giữ đầy nét trang nghiêm và thân thiện lạ thường. Sân trường được lát bằng đan, các bạn có biết, nơi đây chúng mình có thể chạy thỏa thích mà không sợ trượt chân đấy. Hai hàng cây xanh xoè tán rộng, làm bóng râm cho những bạn học sinh đứng chờ bố mẹ. Những chú chim từ phương nào bay đến đậu trên những cành cây hót líu lo chờ nắng sớm ban mai của ông mặt trời. Hàng ghế đá xếp dài gần các lớp học dể chúng em ngồi tâm sự với nhau sau mỗi tiết học căng thẳng, mệt mỏi. Sân trường còn là nơi các bạn học sinh và thầy cô sinh hoạt với nhau trong lễ chào cờ. Dãy hành lang xây dựng giống hình chữ U. Dọc các dãy hành lang, các lớp học được trang trí những hình ảnh ngộ nghĩnh và dễ thương. Các tủ sách di động được thầy Hiệu trưởng đặt để các em được đọc những quyển truyện rất hay và hấp dẫn. Mỗi phòng học được trang trí đẹp với nhiều sáng tạo và mang phong cách riêng của mỗi lớp. Lớp thì treo những chậu cây lơ lửng trên cửa sổ, lớp thì trang trí những bông hoa và những hình dáng con cá trên bức tường tạo nên một bức tranh sắc màu rực rỡ làm cho ngôi trường thân thuộc đến lạ kì.

Em yêu ngôi trường này lắm. Mỗi ngày đến trường là một niềm vui. Những kỉ niệm, những khoảnh khắc đáng nhớ về ngôi trường về bạn bè, thầy cô không bao giờ em quên. Rồi một ngày em sẽ phải đến một ngôi mái trường mới nhưng ngôi trường Nguyễn Văn Hưởng vẫn không phai nhòa trong tâm trí em.

tk nhoa Related image

16 tháng 9 2018

con trai có ngọc trai là quý nhất

16 tháng 9 2018

Trả lời:

Con trai có ngọc trai quý nhất.

Hok tốt!

~~~~~

5 tháng 11 2017

ko đăng những câu hỏi linh tinh nha bạn

5 tháng 11 2017

mình bạn nhé 

k mình nha

5 tháng 12 2018

Cây táo không có quả cam =))))))))

5 tháng 12 2018

cây táo mà hỏi qua cam là sao hả

6 tháng 8 2020

I. Nội qui tham gia "Giúp tôi giải toán"

1. Không đưa câu hỏi linh tinh lên diễn đàn, chỉ đưa các bài mà mình không giải được hoặc các câu hỏi hay lên diễn đàn;

2. Không trả lời linh tinh, không phù hợp với nội dung câu hỏi trên diễn đàn.

3. Không "Đúng" vào các câu trả lời linh tinh nhằm gian lận điểm hỏi đáp.

Các bạn vi phạm 3 điều trên sẽ bị giáo viên của Online Math trừ hết điểm hỏi đáp, có thể bị khóa tài khoản hoặc bị cấm vĩnh viễn không đăng nhập vào trang web.

6 tháng 8 2020

ko đăng câu hỏi linh tinh lên diễn đàn nhé

đọc sherlock holmes thì có đấy

cha của kinh dị

4 tháng 10 2019

Ai vô xứ Huế thì vô

Không vô thì cút ở đây làm gì?

27 tháng 9 2019

Hôm nay trời nắng như nung

Tự nhiên có mấy thằng khùng chạy qua

Vừa chạy chúng nó vừa la

" Làm tụt cả hứng cái mả cha bọn khùng