Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
bài này mình cũng đã từng đọc qua.thật hay và thấm thía biết bao
Cảm ơn bạn đã chia sẻ bài văn rất xúc động và sâu sắc này. Bài viết của chị Nguyễn Thị Hậu không chỉ là một bài tả người – tả bố – mà còn là một bản ghi chép chân thật, đầy cảm xúc về tình phụ tử, về nghị lực sống và những hy sinh thầm lặng mà người cha dành cho gia đình.
Bài văn khiến người đọc không khỏi nghẹn ngào, bởi lối kể chuyện gần gũi nhưng chân thành, giàu hình ảnh và cảm xúc. Tác giả không chỉ miêu tả hình ảnh bên ngoài của bố mà còn đi sâu vào nội tâm, vào những chi tiết rất thật – từ cơn đau bệnh tật, công việc cực nhọc, đến những kỷ niệm nhỏ như chăm sóc giỏ lan, dạy con học mỗi tối… Những chi tiết ấy không chỉ khắc họa một người bố mà còn thể hiện rõ tình cảm sâu sắc, lòng biết ơn và cả nỗi đau mất mát khôn nguôi.
Đặc biệt, bài văn còn chứa đựng một thông điệp mạnh mẽ: **Hãy yêu thương và trân trọng cha mẹ khi còn có thể**. Có lẽ chính điều đó đã khiến người chấm điểm không chỉ nhìn thấy kỹ năng viết mà còn cảm nhận được cả tâm hồn và trái tim của người viết.
Nếu bạn thích bài này và muốn mình giúp bạn viết một bài tương tự (ví dụ: viết về mẹ, ông bà hay một người thân yêu), mình sẵn sàng giúp nhé. Bạn muốn thử không?
Trong cuộc đời mỗi chúng ta, mẹ là món quà vô giá mà ông trời đã ban tặng. Mẹ tôi không cao, dáng người gầy, khuôn mặt hiền hậu và ánh mắt đầy yêu thương. Từ khi tôi còn nhỏ, mẹ đã dành trọn thanh xuân để chăm lo cho gia đình. Dù mưa hay nắng, mẹ luôn dậy sớm chuẩn bị bữa sáng, đưa tôi đến trường, rồi tất bật với công việc cả ngày. Có những đêm tôi bị ốm, mẹ không chợp mắt, ngồi bên giường đo nhiệt độ, lau mồ hôi, lo lắng từng chút một. Mỗi khi tôi vấp ngã, mẹ dịu dàng khuyên nhủ, tiếp thêm sức mạnh để tôi đứng dậy. Mẹ không chỉ là người sinh ra tôi, mà còn là người bạn, người thầy âm thầm dạy tôi cách sống, cách yêu thương và sẻ chia. Nhìn những sợi tóc bạc trên đầu mẹ, tôi càng hiểu sự hy sinh lặng lẽ ấy lớn lao biết nhường nào. Tôi tự hứa sẽ học tập, rèn luyện thật tốt để mẹ luôn tự hào và hạnh phúc.
tớ nộp bài, thưa bạn Nấm Lùn Baby.
Mẹ là người phụ nữ tuyệt vời nhất trong cuộc đời tôi. Từ khi cất tiếng khóc chào đời, tôi đã được ủ ấm trong vòng tay yêu thương của mẹ. Bàn tay mẹ chai sần vì bao vất vả, nhưng vẫn luôn dịu dàng chở che cho tôi. Mỗi khi gục ngã, chỉ cần nhìn thấy nụ cười của mẹ, tôi lại có thêm sức mạnh để đứng dậy. Tình mẹ bao la như biển cả, dạt dào như dòng sông chẳng bao giờ cạn. Đôi mắt mẹ thấm đượm hi sinh, nhưng ánh nhìn luôn sáng như ngọn đèn soi lối tôi đi. Có những lúc vô tâm, tôi quên rằng sau lưng mình là cả bầu trời thương yêu lặng lẽ. Tôi thầm hứa sẽ cố gắng học tập và sống thật tốt để đền đáp phần nào công ơn sinh thành vô bờ bến ấy.
Đoạn trích:
*"Ở đâu năm cửa, nàng ơi?
Sông nào sáu khúc nước chảy xuôi một dòng?
Sông nào bên đục bên trong?
Núi nào thắt cổ bồng mà có thánh sinh?
Đền nào thiêng nhất xứ Thanh?
Ở đâu lại có cái thành tiên xây?
Thành Hà Nội năm cửa, chàng ơi!
Sông Lục Đầu sáu khúc nước chảy xuôi một dòng.
Nước sông Thương bên đục bên trong,
Núi đức thánh Tản thắt cổ bồng mà lại có thánh sinh.
Đền Sòng thiêng nhất tỉnh Thanh,"*
1. Thể loại của văn bản
- Thể loại: Văn bản tục ngữ – ca dao – dân ca (hoặc văn bản tản văn ca ngợi truyền thống, cảnh vật, địa danh).
- Trong văn học Việt Nam, đây là thể loại văn miêu tả – biểu cảm dân gian, dùng ngôn ngữ giàu hình ảnh, nhịp điệu câu hỏi – trả lời.
2. Đặc điểm nghệ thuật của thể loại trong văn bản
- Câu hỏi – trả lời: Các câu hỏi mở đầu tạo nhịp điệu, lôi cuốn người đọc, rồi phần trả lời nêu danh thắng, địa danh, thần tích.
- Hình ảnh cụ thể, giàu tượng trưng: Mỗi địa danh đi kèm chi tiết đặc trưng (thành năm cửa, sông sáu khúc, núi thắt cổ bồng) → giúp người đọc hình dung sinh động.
- Ngôn ngữ dân gian, nhịp điệu tự nhiên: Dễ nhớ, dễ thuộc, mang tính truyền miệng.
- Ca ngợi và tôn vinh: Văn bản ca ngợi vẻ đẹp, sự thiêng liêng, giá trị văn hóa – lịch sử của đất nước.
3. Nội dung của văn bản
- Miêu tả và ca ngợi các danh lam, địa danh nổi tiếng: Thành Hà Nội, sông Lục Đầu, núi Tản Viên, đền Sòng.
- Nêu bật đặc trưng thiên nhiên, kiến trúc và thần tích đi kèm, thể hiện tình yêu quê hương, niềm tự hào dân tộc.
4. Ý nghĩa rút ra
- Giáo dục lòng tự hào dân tộc, trân trọng văn hóa, lịch sử và các danh thắng của đất nước.
- Nhắc nhở thế hệ trẻ về giá trị truyền thống, tinh thần bảo vệ và gìn giữ quê hương.
- Gợi ý rằng việc nhận biết, hiểu và tôn vinh quê hương là cách giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc.
K liên quan, nhưng cô ơi cho em hỏi ở đoạn này sử dụng biện pháp tu từ chủ yếu là gì và hiệu quả sử dụng ạ. E cảm ơn cô nhiều ạ.
Vùi con đỏ xuống dưới hầm tai vạ.
Dối trời lừa dân đủ muôn nghìn kế,
Gây binh kết oán trải hai mươi năm.
Bại nhân nghĩa nát cả đất trời,
Nặng thuế khoá sạch không đầm núi.
Người bị ép xuống biển dòng lưng mò ngọc, ngán thay cá mập thuồng luồng.
Kẻ bị đem vào núi đãi cát tìm vàng, khốn nỗi rừng sâu nước độc.
Vét sản vật, bắt chim trả, chốn chốn lưới chăng,
Nhiễu nhân dân, bẫy hươu đen, nơi nơi cạm đặt.
Tàn hại cả giống côn trùng cây cỏ,
Nheo nhóc thay kẻ goá bụa khốn cùng.
Thằng há miệng, đứa nhe răng, máu mỡ bấy no nê chưa chán;
Nay xây nhà, mai đắp đất, chân tay nào phục dịch cho vừa.
Nặng nề những nổi phu phen,
Tan tác cả nghề canh cửi.
Bài 2:
1. Giới thiệu Hoàng Đức Lương và tựa Trích diễm thi tập.
2. Phương thức biểu đạt; thuyết minh
3. Phép lặp, thế.
Ví dụ: Khi Việt Nam hướng về phía Mặt Trời thì là ban ngày, cùng lúc đó bên Mỹ lại quay ra xa Mặt Trời nên là ban đêm. Sau 12 tiếng, tình huống sẽ đổi ngược lại.
1. Ngày và đêm do Trái Đất quay quanh trục:
- Trái Đất tự quay quanh trục từ tây sang đông mất khoảng 24 giờ.
- Khi một nửa Trái Đất hướng về Mặt Trời thì nơi đó ban ngày, nửa còn lại ban đêm.
- Ví dụ: Khi ở Việt Nam là ban ngày, người ở đối diện như ở Mỹ thì đang ban đêm.
2. Sự thay đổi mùa và ảnh hưởng tới độ dài ngày đêm do Trái Đất quay quanh Mặt Trời:
- Trái Đất quay quanh Mặt Trời mất khoảng 365 ngày, đồng thời trục Trái Đất nghiêng khoảng 23,5°.
- Điều này làm cho độ dài ngày và đêm thay đổi theo mùa.
- Ví dụ:
- Ở Bắc Bán Cầu, vào hạ chí (khoảng 21/6), ban ngày dài hơn ban đêm.
- Vào đông chí (khoảng 21/12), ban ngày ngắn hơn ban đêm.
Kiểu đối về nghĩa: Chuồn chuồn bay thấp thì mưa, bay cao thì nắng bay vừa thì râm
- Đối về thanh: ăn cây nào, rào cây ấy.
- Đối từ loại: Trong chán ngoài thèm, Chó treo mèo đậy
- Kiểu đối giữa các câu:
Khi sao phong gấm rủ là
Giờ sao tan tác như hoa giữa đường
(Truyện Kiều – Nguyễn Du)