Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Đề c : Tả cái trống trường em
Những ngày hè không đến trường, tôi thấy trong lòng mình nôn nao, nhớ nhung và buồn bã. Hình ảnh trường lớp, bạn bè, như một thước phim quay chậm, khẽ lướt qua trí nhớ tôi. Nhưng có lẽ hình ảnh cái trống trường với những tiếng vang dũng mãnh, mạnh mẽ, giục giã lòng người sẽ mãi đọng lại trong tâm trí tôi. Nó nhắc cho tôi bước chân của thời gian, bước chân hối hả vào những ngày đầu thu tháng chín.
Đề b : Tả cái bàn học ở lớp hoặc ở nhà của em
Năm nay tôi đang học lớp 4 má tôi bảo tôi đã cao lên rất nhiều so với hồi đầu năm lớp 3. Má tôi bảo có lẽ phải đóng cho tôi một cái bàn mới, cao hơn cái bàn cũ. Nghe má tôi nói thế sao trong lòng tôi bỗng nhiên buồn bã khi nghĩ đến một ngày nào đó, xa rời người bạn này. Ôi, tôi yêu quý chiếc bàn biết bao.
đây là hỏi đáp
mình biết bạn chép trên mạng
không tự làm được thì đừng có mà trả lời
các bạn ơi làm thế này có đc k ?
Đề b: Tả cái bàn học ở lớp hoặc ở nhà của em
Năm nay tôi đang học lớp 4 má tôi bảo tôi đã cao lên rất nhiều so với hồi đầu năm lớp 3. Má tôi bảo có lẽ phải đóng cho tôi một cái bàn mới, cao hơn cái bàn cũ. Nghe má tôi nói thế sao trong lòng tôi bỗng nhiên buồn bã khi nghĩ đến một ngày nào đó, xa rời người bạn này. Ôi, tôi yêu quý chiếc bàn biết bao.
Bài làm
"Tùng,tùng"mỗi khi nghe tới tiếng trống đó em lại không thể nào quên được những ngày vui nhộn của thời học sinh,nó đã gắn bó với em trong suốt 5 năm học tiểu học.Dù sau này có đi đâu thì em vẫn luôn nhớ về cái trống trường-người bạn thời ấu thơ.
K CHO MK NHA,NẾU KO HAY THÌ THUI
Đề 4:
Đầu năm học lớp 4, ba em tự tay đóng cho em một cái bàn học bằng gỗ ép rất đẹp.
Mẹ em đem cái bàn xinh xắn ấy đặt bên cửa sổ trong phòng em, bên cạnh là một giá sách, tạo cho em một góc học tập hết sức lí tưởng. Cái bàn được ba em tự tay đóng nên rất vừa với em. Cái bàn cao 0,7m, mặt bàn rộng 0,35m, dài 0,6m. Ngăn của chiếc bàn được ba em chia thành hai hộc, một hộc lớn đủ để đựng rộng rãi một chiếc cặp sách, một hộc nhỏ dùng để đựng giấy kiểm tra, bút, thước kẻ. Đặc biệt cả hai ngăn bàn đều có thể kéo ra, đẩy vào, mỗi ngăn có một bộ khóa nho nhỏ, xinh xắn. Bàn được làm bằng một thứ ván ép màu nâu, đường vân nổi rõ trên nền gỗ sáng bóng trông như màu hổ phách rất đẹp.
Mỗi khi ngồi vào bàn học em luôn cảm thấy vô cùng thoải mải, có lẽ bởi chiều cao vừa vặn của nó so với chỗ ngồi của em nhưng cũng có lẽ bởi tình cảm và sự tin yêu của ba mẹ gửi vào từng góc bàn, từng ngăn bàn. Em cảm thấy cái bàn như một người bạn nhỏ, luôn dang rộng vòng tay và hân hoan chờ đón em, cùng em tiến bộ từng ngày qua từng bài học.
Em giữ gìn bàn học của mình rất cẩn thận, không rạch lên mặt bàn, thường xuyên lau chùi bàn sạch sẽ. Em yêu quý cái bàn học của mình nhiều lắm.
Cuối tuần trước, mẹ đã dẫn em đi chơi ở trung tâm thương mại gần nhà. Lúc gần về, mẹ đã mua cho em một chiếc cặp sách mới rất xinh đẹp. Mẹ bảo rằng, đây là món quà chúc mừng em đã đạt giải trong cuộc thi kể chuyện của trường.
Đó là một chiếc cặp sách, nhưng em thường gọi là chiếc balo. Nó không to như chiếc cặp cũ của em, chỉ chừng bằng cái laptop của chị hai. Balo có hình chữ nhật, nhưng phần đầu thu hẹp lại, tạo tổng thể cân đối và dễ mang lên vai hơn. Bề rộng của nó khoảng một gang tay, giúp để được khá nhiều sách vở. Balo được làm từ chất liệu da tổng hợp, vừa mềm mại lại vừa có dáng cứng cáp. Nhờ vậy, việc sắp xếp các đồ đạc vào balo, hay dựng balo ở các góc trở nên dễ dàng và trông dễ nhìn hơn. Một ưu điểm nữa, là lớp da ấy, có thể chống nước một phần nhất định, nên dù đi dưới mưa phùn hay bất cẩn làm nước rơi vào, thì chỉ cần lấy khăn, giấy khô lau là được. Không cần lo lắng nhiều như những chiếc cặp bằng vải thông thường. Mẫu cặp này có rất nhiều màu sắc bắt mắt, nhưng em đã chọn cái balo màu hồng, vì đó là màu yêu thích nhất của em.
Balo có thiết kế rất đơn giản, chỉ gồm có hai ngăn. Ngăn lớn ở phía sau chiếm hai phần ba diện tích cặp, dùng để đựng sách, vở. Nó có phần phéc kéo màu hồng rất chắc chắn. Đặc biệt, ở phần tay cầm của phéc, có đính kèm một cục bông xù màu trắng siêu dễ thương. Ngăn thứ hai ở phía trước, cao bằng một nửa ngăn lớn, có nắp đóng mở, dùng để đựng bút, thước, chì màu. Trên cùng của cặp, có một phần dây nối thành khung hình tam giác to chừng bốn ngón tay, dùng để treo cặp lên các vị trí cố định. Sau lưng cặp, thì có phần quai đeo giống như những chiếc cặp khác. Tuy nhiên, dây của chiếc balo này chỉ to chừng một ngón tay thôi. Nhưng nó vẫn rất chắc chắn và dẻo dai lắm.
Từ khi có chiếc balo mới, lúc nào em cũng thích thú với việc sửa soạn sách vở để đến trường. Nhờ vậy mà em thêm hào hứng với việc học tập. Em sẽ giữ gìn chiếc cặp thật tốt để nó luôn mới mẻ, sạch sẽ.
Bài Trung thu độc lập
b. Anh chiến sĩ nghĩ tới trung thu và các em nhỏ vào thời điểm nào?
................................................................................................................................................................................................
c. Tìm những chi tiết cho thấy vẻ đẹp của đêm trăng trung thu độc lập?
................................................................................................................................................................................................
d. Để có tương tai tốt đẹp hơn em cần làm gì khi ngồi trên ghế nhà trường?
.................................................................................................................................................................................................
bài này ở sách tiếng việt 4 tập 1 trang 66
các bạn giúp mk với
bạn gửi bài qua hô mình với mình mới học lớp 3 nên chưa có sách mà tìm những chi tiết cho thấy vẻ đẹp
- Mặt trời trong câu "mặt trời của bấp thì nằm trên đồi" là mặt trời tự nhiên so sáng cả thế giới.
- Còn mặt trời soi sáng, là nguồn sống của mẹ là em bé đang ngủ trên lưng. Với bao khó khăn, con vẫn là động lực, là niềm hi vọng của mẹ vào một tương lai tươi đẹp.
Cuối năm học lớp Ba, bố tôi cũng đã cho thợ đến tân trang lại cái bàn của chị Hai cho tôi vì nó không phù hợp với lứa tuổi của chị nữa. Cái bàn giờ đây như vừa ở tiệm đồ gỗ về vậy: đẹp, xinh xắn đến dễ thương.
Chiếc bàn của em nhìn khá gọn gàng. Nó cũng vừa đủ chỗ cho một đứa trẻ như em ngồi học mà thôi. Mặt bàn là một tấm gỗ Cẩm Lai càng dùng lâu càng láng bóng. Với lại vừa rồi bác thợ mới thay áo mới cho nó trông nó càng bóng hơn, lại thơm cái mùi véc-ni dễ chịu nữa chứ. Mỗi lúc học bài mệt em thường gối má lên mặt bàn để cảm nhận ở nó sự tươi mát và hương thơm dìu dịu như hương huệ, hương nhài. Dưới bàn là một học tủ có ba ngăn, đó chính là cái kho sách truyện thiếu nhi và những đồ chơi của em. Mỗi ngăn em đựng một thứ, ngăn nắp, gọn gàng.
Chiếc bàn được đặt ngay ngắn cạnh cửa sổ có nắng gió hương hoa từ ngoài vườn thổi vào. Trên mặt bàn, góc phải, thường có một lọ hoa nhỏ nhỏ xinh xinh và một bông hồng nhung em hái từ ngoài vườn hoa vào cắm lên đó. Với em chiếc bàn thật gần gũi thân thương.
Dàn ý bài
a) Mở bài
- Giới thiệu về cái bàn học ở lớp em. Đó là cái bàn học ở lớp của em năm nào? Bàn liền ghế hay bàn và ghế rời nhau?
b) Thân bài
- Tả hình dáng cái bàn em ngồi học ở lớp:
+ Chiều dài của bàn là bao nhiêu? (khoảng 40 cm).
+ Chiều ngang của bàn là bao nhiêu? (khoảng 35 cm).
+ Chiều cao của bàn, của ghế? (bàn cao khoảng 65 cm, ghế cao khoảng 40 cm).
+ Màu sắc của bàn: Bàn có màu nâu nhạt, quét một lớp sơn bóng.
- Công dụng của bàn: giúp em học tập.
c) Kết bài
Tình cảm của em đối với bàn: Bàn như người bạn thân thiết của em. Em luôn lau bàn sạch sẽ và không dùng dao khắc vào bàn. Sau khi học xong, trước lúc ra về, em thường gấp bàn lại cẩn thận.
Năm nay em đã lên lớp Bốn. Do em phải học bài và làm nhiều bài tập về nhà, bố mẹ đã sắp xếp cho em một góc học tập ngăn nắp, thoáng mát. Đặc biệt hơn cả là cái bàn học xinh xắn đặt kề cửa sổ nhìn ra vườn cây xanh rợp bóng.
Bàn được làm bằng gỗ tạp, chưa phải là gỗ tốt nhưng nhờ được đánh véc-ni nên rất bóng loáng, cùng màu nâu sẫm như ghế và giá sách. Mặt bàn hình chữ nhật, bề dài đúng một sải tay em, bề rộng vừa đủ ba gang, hơi xuôi về phía em đặt ghế, tạo tư thế thoải mái khi em ngồi viết. Độ bóng của véc-ni càng làm nổi rõ những đường vân gỗ rất đẹp. Mép bàn phía trước có một đường rảnh dài, lõm xuống giúp em đựng bút, thước, tẩy... khỏi bị lăn xuống theo độ dốc của bàn. Bên dưới mặt bàn là một ngăn hộc khá rộng, em có thể kéo ra đóng vào dễ dàng khi nắm vào cái tay cầm bằng sắt. Trong ngăn hộc này, em đựng dụng cụ học môn kĩ thuật, bộ đò dùng học toán, nhiều hộp phấn viết bảng trắng lẫn màu, thậm chí có cả mớ dây thun tết hình con rết, nắm sỏi tròn để chơi ô quan... Bốn chân bàn là những thanh gỗ vuông to và cứng cáp, các góc mép được bào nhẵn. Ba thanh gỗ dẹp hơn đóng thành hình chữ H ở chân bàn phía gần mặt đất giữ cho các chân bàn được vững vàng chắc chắn hơn.
Mỗi khi học xong em thường thu dọn sách vở và các thứ trên mặt bàn cho gọn ghẽ rồi lau bàn bằng khăn vải mềm. Không bao giờ em lơ đễnh hay cố ý viết, vẽ bậy lên mặt bàn. Vì vậy mà dùng đã nửa năm bàn vẫn còn mới.
Em yêu quý cái bàn này lắm bởi ngày nào nó cũng cùng em học tập miệt mài. Áp má lên mặt bàn, em nghe mát rượi như có ngọn gió nào thổi từ khu rừng xa xưa nơi cây gỗ này sinh sống. Em tưởng như nghe được lời gió thì thầm nhắc nhở: "Cô chủ ơi, gắng học lên! Chúng tôi tin tưởng nhiều ở cô đấy nhé!".
Cuối năm học lớp Ba, bố tôi cũng đã cho thợ đến tân trang lại cái bàn của chị Hai cho tôi vì nó không phù hợp với lứa tuổi của chị nữa. Cái bàn giờ đây như vừa ở tiệm đồ gỗ về vậy: đẹp, xinh xắn đến dễ thương.
Chiếc bàn của em nhìn khá gọn gàng. Nó cũng vừa đủ chỗ cho một đứa trẻ như em ngồi học mà thôi. Mặt bàn là một tấm gỗ Cẩm Lai càng dùng lâu càng láng bóng. Với lại vừa rồi bác thợ mới thay áo mới cho nó trông nó càng bóng hơn, lại thơm cái mùi véc-ni dễ chịu nữa chứ. Mỗi lúc học bài mệt em thường gối má lên mặt bàn để cảm nhận ở nó sự tươi mát và hương thơm dìu dịu như hương huệ, hương nhài. Dưới bàn là một học tủ có ba ngăn, đó chính là cái kho sách truyện thiếu nhi và những đồ chơi của em. Mỗi ngăn em đựng một thứ, ngăn nắp, gọn gàng.
Chiếc bàn được đặt ngay ngắn cạnh cửa sổ có nắng gió hương hoa từ ngoài vườn thổi vào. Trên mặt bàn, góc phải, thường có một lọ hoa nhỏ nhỏ xinh xinh và một bông hồng nhung em hái từ ngoài vườn hoa vào cắm lên đó. Với em chiếc bàn thật gần gũi thân thương.
Cuối năm học lớp Ba, bố tôi cũng đã cho thợ đến tân trang lại cái bàn của chị Hai cho tôi vì nó không phù hợp với lứa tuổi của chị nữa. Cái bàn giờ đây như vừa ở tiệm đồ gỗ về vậy: đẹp, xinh xắn đến dễ thương.
Chiếc bàn của em nhìn khá gọn gàng. Nó cũng vừa đủ chỗ cho một đứa trẻ như em ngồi học mà thôi. Mặt bàn là một tấm gỗ Cẩm Lai càng dùng lâu càng láng bóng. Với lại vừa rồi bác thợ mới thay áo mới cho nó trông nó càng bóng hơn, lại thơm cái mùi véc-ni dễ chịu nữa chứ. Mỗi lúc học bài mệt em thường gối má lên mặt bàn để cảm nhận ở nó sự tươi mát và hương thơm dìu dịu như hương huệ, hương nhài. Dưới bàn là một học tủ có ba ngăn, đó chính là cái kho sách truyện thiếu nhi và những đồ chơi của em. Mỗi ngăn em đựng một thứ, ngăn nắp, gọn gàng.
Chiếc bàn được đặt ngay ngắn cạnh cửa sổ có nắng gió hương hoa từ ngoài vườn thổi vào. Trên mặt bàn, góc phải, thường có một lọ hoa nhỏ nhỏ xinh xinh và một bông hồng nhung em hái từ ngoài vườn hoa vào cắm lên đó. Với em chiếc bàn thật gần gũi thân thương.
~ Yô ~
Trong chiếc túi bút của em có những món đồ học tập nhỏ bé nhưng quan trọng. Đó là chiếc bút chì, bút máy, tẩy, ghim giấy… Trong đó, em thích nhất là chiếc thước kẻ.
Tuy đó là một chiếc thước nhỏ và bình thường nhưng em vẫn rất yêu quý nó. Bởi đó là món quà mà Linh Chi - người bạn thân nhất của em tặng trước khi gia đình chuyển vào Sài Gòn sinh sống.
Chiếc thước có hình chữ nhật, mỏng dẹt như bao chiếc thước kẻ khác. Thước được làm từ nhựa cứng nên rất chắc chắn và bền bỉ. Toàn thân nó có một màu vàng trong như ánh nắng mùa xuân. Khi đưa thước ra dưới ánh nắng mặt trời, em có cảm giác như nó đã tan vào ánh nắng. Toàn thân thước dài 15cm, rộng, 3cm và dày khoảng 3mm. Không quá nhỏ cũng không quá lớn. Vừa đủ lớn để em thực hiện các thao tác kẻ, vẽ hình, lại vừa đủ nhỏ để cho vào chiếc túi đựng bút mang theo bên mình. Trên mép thước, là những vạch nhỏ màu đen để đánh dấu các mốc độ dài, chia thành từng cm rất rõ ràng, chuẩn xác. Giúp em kẻ, vẽ hình đúng độ dài yêu cầu.
Phía chính giữa thước là tên của hãng sản xuất “Thiên Long” được in cách điệu màu đen. Ngoài ra, thước chẳng có họa tiết gì khác cả. Nhưng đặc biệt nhất là ở góc phải, có một dòng chữ được khắc cẩn thận “Tặng Hoài yêu quý”. Dòng chữ đó do chính Linh Chi khắc tặng em. Tuy không đẹp, nhưng nó chứa chan nồng đượm tình cảm của bạn ấy dành cho em.
Chiếc thước kẻ ấy không đơn giản chỉ là một dụng cụ học tập, mà còn là một báu vật biểu tượng cho tình bạn đẹp giữa em và Chi. Em sẽ dùng chiếc thước ấy học tập thật chăm chỉ để trở thành người học sinh chăm ngoan, được thầy cô, bạn bè yêu quý.
có làm mới có ăn
Trong chiếc túi bút của em, có rất nhiều đồ dùng học tập nhỏ xinh. Nào bút mực, bút chì, bút máy, tẩy bút chì, chiếc kẹp giấy nhỏ, tệp giấy nhớ… Nhưng món đồ mà em yêu thích nhất chính là một chiếc thước kẻ do cô Mai - cô giáo chủ nhiệm tặng cho nhân dịp sinh nhật.
Đó là một chiếc thước kẻ nhỏ, có thể để vừa in vào trong túi bút. Thước có hình chữ nhật, dài 15cm, rộng chỉ hơn 1cm một chút. Bề dày của thước chỉ khoảng 2mm, những vẫn rất chắc chắn và cứng cáp. Nhờ vào chất liệu nhựa cứng được dùng để làm thước. Thước có màu trắng trong suốt, khi đặt lên vở, em vẫn có thể dễ dàng nhìn xuyên qua những vạch kẻ của trang giấy. Nhờ thế, việc kẻ cách đường thẳng trở nên dễ dàng hơn. Phần mép trên của thước có những vạch kẻ thẳng màu đen cách nhau đều tăm tắp. Mỗi vạch cách nhau 1mm, cứ 10 vạch sẽ tính là 1cm. Thước chỉ đánh số theo độ dài là xăng-ti-mét thôi, nên lần lượt có các số từ 0 đến 15. Đặc biệt, nhà sản xuất còn tin ý mài mỏng phần mép trên của thước, giúp em đặt bút kẻ dễ dàng hơn.
Điều khiến em ấn tượng và thích thú nhất, chính là phần trang trí của thước. Chính giữa thước, là dòng chữ Chúc Thúy Nga học tốt! được viết theo kiểu cách điệu do chính cô giáo tự tay khắc lên. Dòng chữ đó là một lời chúc tốt đẹp đến từ cô giáo mà em yêu quý. Nó khiến cho chiếc thước trở nên xinh đẹp, ý nghĩa và giá trị hơn bất kể món quà dễ dàng được mua ở ngoài đường kia.
Chiếc thước kẻ xinh đẹp ấy, đã đồng hành cùng em qua mọi tiết học. Nó cùng em gạch chân nhan đề các bài tập, vẽ hình cho tiết toán… Bất kì lúc nào ngồi vào bàn học em cũng sử dụng thước. Mỗi ngày, sau khi học bài xong, em sẽ lấy giấy mềm lau sạch thước. Em không vứt thước lung tung, luôn đặt nó nhẹ nhàng sau khi sử dụng. Tất cả để nhằm giữ thước luôn sạch sẽ và mới mẻ.
Đối với em, thước không chỉ là một dụng cụ học tập bình thường, mà nó là món quà mang ý nghĩa tinh thần sâu sắc. Em sẽ cố gắng học tập thật tốt, để không phụ lòng cô giáo khi tặng chiếc thước kẻ này cho em.
Là một người học sinh, em được bố mẹ mua sắm cho rất nhiều dụng cụ học tập. Nào sách, nào vở, nào bút, nào thước, nào cặp… Món đồ nào cũng đẹp và có nhiều ý nghĩa. Tuy nhiên, mỗi khi đến năm học mới, em lại phải thay mới một lần. Duy chỉ có chiếc bàn học là vẫn luôn gắn bó, sát cánh cùng em trong suốt bao năm qua.
Chiếc bàn học của em trông khá bình thường và cũ, nhưng nó có ý nghĩa tinh thần rất lớn với em. Bởi nó do chính tay bố và ông em đóng hồi em vào lớp 1. Từng vết cắt, dấu đinh đều chan chứa tình yêu thương rộng lớn của bố và ông. Chiếc bàn được đặt cạnh cửa sổ, nơi sáng sủa nhất cả căn phòng. Mỗi khi ngồi vào bàn, em sẽ được tận hưởng làn gió mát lành thổi từ bên ngoài vào.
Cả chiếc bàn được làm theo dạng hình hộp chữ nhật rất lớn. Chiều ngang khoảng 1 mét, chiều rộng khoảng 50cm, chiều cao khoảng gần 1 mét. Ông bảo, đóng bàn cao, to như vậy, để em có thể dùng được lâu dài. Cả chiếc bàn có màu nâu đỏ của gỗ. Mỗi khi úp mặt xuống bàn, em cảm giác như ngửi được mùi hương của tự nhiên. Phía trên cùng là mặt bàn, được bố đặt lên một tấm kính, giúp bảo vệ bàn và dễ đặt các dụng cụ học tập hơn. Tấm kính đó có kích thước đúng bằng với mặt bàn, được mài mòn, tròn xoe ở các cạnh để đảm bảo an toàn cho em. Phía dưới mặt bàn là chỗ em để chân khi ngồi. Ông còn cẩn thận đặt thêm một thanh ngang ở dưới đó để em gác chân. Điểm khác biệt lớn nhất của chiếc bàn này, chính là phần giá sách. Em thường thấy chiếc bàn của các bạn mua ở tiệm, sẽ có giá sách ở trên mặt bàn, phía trước mặt. Riêng chiếc bàn của em, giá sách nằm ở mặt bên của thân bàn. Chia làm hai dãy song song hai bên chỗ trống để chân. Bố bảo làm như vậy, vừa để em có chỗ học thoáng đãng, không chị che mất ánh sáng từ cửa sổ. Lại giúp em lấy sách vở dễ dàng, không phải đứng lên, ngồi xuống.
Mỗi bộ phận của chiếc bàn đều được bố và ông suy nghĩ cẩn thận rồi mới làm. Nên bất kì chỗ nào cũng thật phù hợp và tiện dụng đối với em. Góc trong cùng mặt bàn, sát cửa sổ, em đặt một lọ hoa nhỏ, lúc nào cũng có một bông hoa hồng nhung xinh xắn được hái từ khu vườn trước nhà. Bên cạnh, là lọ đựng bút được đan bằng tre, bên trong là những chiếc bút, chiếc thước được đặt gọn gàng. Còn phần mặt bàn còn lại chỉ được dùng khi em học bài mà thôi. Phía giá sách ở dưới, em xếp sách vở gọn gàng, theo từng nhóm riêng cho dễ tìm. Một mặt lưng của bàn còn trống, em có dán thêm những chiếc móc treo để treo balo, treo mũ, treo túi bút… Hằng ngày, em thường xuyên lau chùi và dọn dẹp chiếc bàn cẩn thận. Vì vậy, dù đã gần bốn năm tuổi rồi nhưng chiếc bàn vẫn rất đẹp, không có vết bẩn nào. Mỗi khi bước vào phòng em, ai cũng khen em là cô bé cẩn thận, gọn gàng biết chăm sóc cho góc học tập của mình. Điều đó làm em rất hạnh phúc.
Theo thời gian, chiếc bàn ấy không còn chỉ là một món quà vô giá do ông và bố tặng nữa. Mà nó đã trở thành một người bạn tri kỉ của em. Trên chiếc bàn đó, em ngày ngày chăm chỉ học tập, tập viết từng nét chữ đầu tiên, giải từng bài toán. Cũng trên chiếc bàn đó, em viết thư gửi cho ông bà, ngồi đọc truyện tranh. Thật nhiều, thật nhiều kỉ niệm nữa mà em chẳng thể kể hết được.
Chắc chắn rằng, trong tương lai sắp tới, em vẫn sẽ giữ gìn và yêu quý chiếc bàn học của mình. Để chiếc bàn mãi là người bạn tinh thần tuyệt vời nhất của em.