Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
a. Nhân vật được nói tới trong câu ca dao là Thánh Gióng.
b. Những chi tiết thần kì trong truyện Thánh Gióng là:
- Sự sinh nở, ra đời thần kì: Bà mẹ Gióng đi làm đồng về thấy vết chân to ướm thử thì về thụ thai. Mang thai 12 tháng mới sinh (bình thường là 9 tháng 10 ngày)
- Lớn lên thần kì:
+ Gióng 3 tuổi mà chẳng nói chẳng cười nhưng tiếng nói cất lên đầu tiên là tiếng nói đòi đánh giặc.
+ Gióng đưa ra yêu cầu về sự chuẩn bị vũ khí để đánh giặc.
+ Gióng lớn nhanh như thổi: Cơm ăn mấy cũng không no, áo vừa mặc xong đã đứt chỉ. => bà con làng xóm cùng góp gạo nuôi Gióng.
+ Ngày sứ giả đưa vũ khí đến thì Gióng bỗng vươn vai đứng dậy thành tráng sĩ, mình cao hơn trượng.
- Lập chiến công thần kì: Gióng đi đến đâu, giặc chết như ngả giạ đến đấy. Vết chân ngựa còn hình thành đầm lầy, ao hồ. Roi sắt gãy, Gióng còn nhổ cả búi tre đánh giặc. Giặc tan, nước sạch bóng quân thù.
- Sự hóa thánh: Gióng đánh tan quân giặc, trông về quê mẹ vái lạy, cởi giáp rồi cả người cả ngựa bay về trời.
=> Chi tiết đẹp nhất là chi tiết Gióng hóa thánh, trở thành vị thần bất tử coi sóc và bảo vệ đất nước.
c. Hình tượng Gióng thể hiện quan niệm và ước mơ của nhân dân:
- Ước mơ: Khi đất nước gặp nguy nan, luôn có những vị anh hùng tài cao trí lớn xuất hiện trợ giúp, bảo vệ đất nước.
- Quan niệm: các vị anh hùng sinh ra từ trong nhân dân và không mất đi, mà họ hóa thánh, trở thành vị thần phù trợ và hiển linh mỗi khi đất nước gặp nguy nan. Chi tiết kì ảo tô đậm quan niệm này và khiến hình ảnh người anh hùng trở nên lung linh, kì vĩ.
a)Nhân vật trong tác phẩm truyện cổ tích mà em đã được học được nói đến trong câu ca dao trên là Thánh Gióng
b)Hình tượng nhân vật truyện cổ tích này được tạo ra bằng nhiều yếu tố thần kì.Các chi tiết thần kỳ ấy:
+ Ra đời: mẹ mang thai 12 tháng từ ngày ướm chân vào vết chân trên ruộng.
+ Trưởng thành: lên ba tuổi không biết đi, không biết nói cười.
+ Nghe tiếng sứ giả bỗng cất tiếng nói. Từ đó Gióng lớn nhanh như thổi.
+ Khỏe mạnh, có thể cưỡi ngựa sắt, mặc được áo giáp sắt, vươn vai thành tráng sĩ.
+ Bay lên trời.
Với em , chi tiết thần kì Nghe tiếng sứ giả bỗng cất tiếng nói. Từ đó Gióng lớn nhanh như thổi đẹp nhât vì nó ca ngợi lòng yêu nước người anh hùng, thể hiện ý thức chống giặc (trẻ con hay người già đều có ý thức chống giặc).
c)Hình tượng nhân vật trong truyện cổ tích này cho em những suy nghĩ về quan niệm và ước mơ của nhân dân ta:
+ Ca ngợi lòng yêu nước người anh hùng, thể hiện ý thức chống giặc (trẻ con hay người già đều có ý thức chống giặc).
+ Thể hiện sự kì lạ và sức mạnh, ý thức của người anh hùng.
+ Tinh thần chống giặc của nhân dân, Gióng là đứa con mang sức mạnh toàn dân.
+ Tầm vóc, sức mạnh của anh hùng dân tộc trong tình thế cấp bách.
+ Ý nghĩa khắc phục khó khăn để đánh giặc, cây tre – loại cây thân thiết của người dân Việt Nam.
+ Đề cao tinh thần chống giặc không màng danh lợi, tính chính nghĩa của đấu tranh chống giặc, anh hùng thay trời trị tội bọn xâm lược.
d) Viết đoạn văn ngắn tưởng tượng và miêu tả lại cảnh chiến đấu của nhân vật cổ tích này.
Giặc xâm lược, nhà vua chiêu mộ người tài, cậu bé cất tiếng nói yêu cầu vua sắm roi sắt, áo giáp sắt, ngựa sắt để đánh giặc. Cậu ăn khỏe, lớn nhanh như thổi. Cả làng phải góp gạo nuôi.
Giặc đến, chú bé vùng dậy, vươn vai biến thành tráng sĩ, giáp sắt, ngựa sắt, roi sắt xông ra đánh tan giặc, roi sắt gãy tráng sĩ nhổ những cụm tre quật giặc. Tráng sĩ mình một ngựa, lên đỉnh núi cởi bỏ giáp sắt cùng ngựa bay lên trời. Nhân dân nhớ ơn lập đền thờ, giờ vẫn còn hội làng Gióng và các dấu tích ao hồ,...
Câu 1: - Vì Thạch Sanh là nhân vật bất hạnh thuộc 1 trong các loại nhân vật phổ biến trong truyện cổ tích.
- Câu truyện xuất hiện các thử thách, chiến công của Thạch Sanh và đó là một trong các cốt truyện phổ biến trong thể loại cổ tích.
- Câu chuyện còn nói lên ước mơ của nhân dân có một người anh hùng bảo vệ đất nước và chứng minh cái thiện luôn chiến thắng cái ác. Câu 2: - Tiếng nói đầu tiên của Gióng là tiếng nói đòi đi đánh giặc. Chi tiết này chứng tỏ nhân dân ta luôn có ý thức chống giăc ngoại xâm. Khi có giặc, từ người già đến trẻ con đều sẵn sàng đánh giặc cứu nước. - Đây là một chi tiết thần kì: chưa hề biết nói, biết cười, ngay lần nói đầu tiên, chú đã nói rất rõ ràng về một việc hệ trọng của đất nước.
Đề 1: Bài làm
Đoạn thơ trên được trích từ bài thơ "Sang năm con lên bảy" của nhà thơ Vũ Đình Minh.Thật sự đoạn thơ rất hay, rất đẹp và ý nghĩa : về hạnh phúc trong đời thực . Đi qua thời thơ ấu, chúng ta sẽ không còn sống trong thế giới tưởng tượng, thế giới thần tiên. Chúng ta sẽ nhìn nhận đời thực hơn. Thế giới của chúng ta sẽ trở thành thế giới hiện thực. Khi lớn lên , từ giã thế giới tuổi thơ ta sẽ có một cuộc sống hạnh phúc thật sự do chính hai bàn tay ta gây dựng lên.
Con người tìm thấy hạnh phúc trong đời thật.
Con người giành lấy hạnh phúc một cách khó khăn bằng chính hai bàn tay của mình.
Từ giã thế giới tuổi thơ, con người sẽ tìm thấy hạnh phúc trong đời thật. Để có được hạnh phúc, con người phải rất vất vả, khó khăn giành lấy hạnh phúc bằng lao động, bằng chính hai bàn tay của mình, không giống như hạnh phúc tìm thấy dễ dàng trong các câu truyện thần thoại, cổ tích nhờ sự giúp đỡ của bụt, của tiên …
Đề 2: Bài làm
Quả thật vậy, câu chuyện trên không chỉ là một bài học thú vị về địa lí mà còn là bài học sâu sắc về cách mà con người cần phải sống với nhau. Trong đời sống, con người luôn luôn cần phải có sự sẻ chia, yêu thương lẫn nhau. Phải chăng đó là cách sống, cách hành xử quan trọng nhất mà mỗi người cần có? Trong cuộc sống, chia sẻ không đơn thuần chỉ là cho và nhận. Trong gia đó là sự quan tâm, lo lắng, săn sóc, lắng nghe của cha mẹ với con cái, của vợ với chồng, của người lớn với trẻ nhỏ, của anh chị với các em; với hàng xóm giềng đó là sự cảm thông, san sẻ mỗi khi "tối lửa tắt đèn", là sự giúp đỡ mỗi khi gặp hoạn nạn. Còn trong xã hội, sự chia sẻ mang tính chất rộng lớn lao hơn, đó là sự sẻ chia bát cơm manh áo với đông bào gặp nạn, là sự nương tựa, che chở, đồng cảm với những số phận kém may mắn... Sự sẻ chia không phân biệt chủng tộc, giai cấp, lãnh thổ, tổ quốc ta. Từ em nhỏ đến cụ già đều cần sẵn sàng chia sẻ yêu thương. Bạn có thể dễ dàng bắt gặp trên phố những em nhỏ tươi cười chia sẻ với nhau từng mẩu bánh, viên kẹo hay một thanh niên nhường chỗ cho cụ già trên xe buýt hoặc hình ảnh những ông, bà lão cùng khoác tay nhau qua đường... Những người sẻ chia và nhận chia sẻ đều hạnh phúc. Sự chia sẻ không chỉ là việc cho đi hay nhận lại những của cải vật chất còn là sự trao gửi những giá trị tinh thần, những niềm tin yêu. Đôi khi sẻ chia là sự im lặng, lắng nghe. Mà cũng có khi, nó chỉ là ánh nhìn động viên hay nụ cười hé nở trên môi. Sự sẻ chia đôi khi thật nhỏ bé nhưng nó lại có sức mạnh rất lớn. Một nụ cười cũng đủ làm người khác ấm lòng, một ánh mắt cũng giúp người ta có thêm nghị lực, sự lắng nghe cũng giúp người khác nhẹ đi nỗi lòng. Sự sẻ chia thực sự làm cho con người thấy nhẹ nhõm, thoải mái. Sự sẻ chia là sợi dây vô hình, có sức mạnh kì diệu. Nó gắn kết người với người. Nó làm cho mọi người gần nhau hơn, hiểu nhau hơn, cảm thông và yêu thương nhau hơn. Con người sống với nhau rất cần sự yêu thương, san sẻ yêu thương, san sẻ chính là hạt giống của tâm hồn mỗi người. Những người san sẻ, yêu thương sẽ luôn cảm thấy tâm hồn mình giàu có như nước ở lòng biển Ga-li-lê.
Tuy nhiên, trong cuộc sống xung quanh ta đâu đó còn những người chỉ biết khư khư giữ lấy những gì mình có, chỉ biết đến mình, thờ ơ, bàng quang trước nỗi đau của người khác... Vì thế sự sống trong họ sẽ dần héo khô, chết dần chết mòn như nước trong biển Chết vậy. Đó là những lối sống đáng bị lên án và phên phán.
Nói tóm lại: "Trí tuệ giàu lên vì những gì nó nhận được, trái tim giàu lên vì những gì nó cho đi". Con người sống với nhau cần có sự chia sẻ “Một ánh lửa chia sẻ là một ánh lửa lan toả. Đôi môi hé mở thu nhận được nụ cười. Bàn tay có mở rộng ban trao, tâm hồn mới tràn ngập vui sướng". Đó là bài học mà chúng ta nhận được từ thiên nhiên. Thiên nhiên đã gieo vào hôm nay những mầm ươm tươi tốt đã tặng ta những món quà nhiệm màu của sự sống. Chúng ta hãy tìm hiểu, cảm nhận và chia sẻ những món quà thú vị từ cuộc sống.
Tớ đang cần gấp
không có bài văn bạn ơi và bạn cũng nên xem lại tách ra những câu bạn thực sự không biết và những câu bạn biết làm nhé!!!
không có bài vănnnnnnnnnnnn
Bài sự tích Sông Ray nha
Ngày xưa có một ông già người Chơ Ro tên là Klêu. Ông có nước da màu đất rẫy1 , ngựctròn như cái gò mối. Hôm đó, Klêu dẫn đàn chó đi săn từ lúc có chim Vlan đầu bạc đangphơi cánh, rỉa lông đến lúc ông Mặt Trời treo lơ lửng trên những ngọn tre già mà chẳngđược con chồn, con cheo nào cả. Bụng đói chân mỏi, Klêu định tìm chỗ mát nghỉ lưngthì ở phía trước, đàn chó săn sủa dữ dội. Klêu mừng lắm, bụng bảo dạ, thế nào hôm naycũng săn được con thú bự lắm đây. Theo thói quen của thợ săn, Klêu rút tên có tẩm thuốc1 Rẫy: Đất trồng trọt ở miền rừng núi, có được bằng cách phá rừng, đốt cây rồi trồng tỉa.3435độc, giương ná2 , đi lom khom về phía đàn chó săn đang sủa. Ngó bên trái, nhìn bên phảitìm kiếm, nhưng chẳng thấy gì. Đàn chó săn vẫn chúi đầu vào lùm cây sủa. Klêu đi rấtkhẽ, ông nhìn lên cây sao, cây bời lời cao chót vót, xem có con khỉ, con vượn nào đangẩn náu không. Không thấy gì. Klêu lại nhìn vào bụirậm, hang sâu coi có con rùa, con trút nào đang ngủtrong đó. Cũng không thấy. Bầy chó sủa riết róng.Bực mình, Klêu xua bầy chó ra, thì bỗng thấy mộtchiếc lá to bằng bàn tay bật lên, bật xuống đều đặnnhư hơi người đang thở vậy. [1] Trống ngực Klêu đập thình thịch, dán mắt nhìn vào vật lạ. Tuy rất sợ, nhưng nhìn riết rồitò mò, Klêu lấy mũi tên khều thử, tự nhiên nước từ đâu phụt ra, dựng thành tháp khổnglồ trắng muốt, chảy lênh láng quanh Klêu. Klêu chưa hết bàng hoàng, thì dòng nước đãcất tiếng:– Mẹ Biển! Mẹ Biển! Đưa ta về với Mẹ Biển!Klêu lặng lẽ bước đi. Klêu đi về hướng tây, nước đi về hướng tây, Klêu đi về hướngđông, nước cũng đi về hướng đông. Gặp chỗ vực sâu, đá cao, Klêu phải đi vòng hoặc nhảyqua, nước cũng nhảy qua, đi vòng. Có điều lạ là, hôm nay Klêu đi bộ cả ngày mà chẳngthấy mỏi chân gì cả. Khi đến khu rừng T’dao thì ông mặt trời sắp đi ngủ. Klêu và bầy chócũng tìm chỗ nghỉ đêm. Klêu leo lên tảng đá to nằm ngủ. Đàn chó ở xung quanh. Để bảovệ Klêu, nước chia làm bảy dòng chảy vây quanh Klêu.Sợ Klêu đói, bệnh không ai đưa đi gặp Mẹ Biển, nước liền biến sức khoẻ của mìnhthành không khí để Klêu hít thở nuôi cái bụng.Sáng sớm hôm sau, Klêu và dòng nước tiếp tục đi về phía Mẹ Biển. Đang đi quen địahình đồi núi cao khi xuống đồng bằng bằng phẳng, nhiều đoạn Klêu phải đu dây rừngmới xuống được. Nước không đu được dây rừng đành nhảy vực. Vực thẳm nơi nước nhảynay là thác Sông Ray.Đi được một quãng đường, nước lại gặp hai dãy núi đá cao chất ngất chắn đường. Leokhông được, nước cứ chảy vòng quanh chân Klêu như cầu cứu, Klêu hiểu ý, ra lệnh chobầy chó săn đào bới, khoét thành ngách nhỏ. Klêu bảo nước dùng lưỡi liếm mạnh, cuốicùng trổ được kẽm sâu, nước chảy ào xuống vực. Kẽm đó nay vẫn còn tại xã Xuân Sơn,huyện Châu Đức.Đi hai ngày ngủ một đêm, ngủ một đêm đi haingày thì Klêu đưa Sông Ray về gặp Mẹ Biển tại LộcAn. Khi đến Lộc An, Sông Ray gặp Sông Hoả. Ai cũnggiành mình tới trước. Cuối cùng, Sông Ray nhườngcho Sông Hoả ra gặp Mẹ Biển trước. Vì Sông Hoả đitrước nên nước nổi lên trên, còn Sông Ray đi saunên nước chìm bên dưới. [2] 2 Ná: Vật có cán làm tay cầm và có lẫy, căng bật dây để bắn.[2] Câu chuyện đã lí giải như thế nào về hiện tượng tại cửa Lộc An, nơi Sông Hoả và Sông Ray gặp nhau, có hai màu nước khác biệt? 36Ngày nay, tại cửa Lộc An nơi Sông Hoả và Sông Ray gặp nhau vẫn còn hai màu nướckhác biệt.Sau khi đã nhận hai con yêu thương về trong vòng tay lớn, Mẹ Biển tạ ơn Klêu bằngcách cắt cử bầy cá sấu đưa Klêu và bầy chó săn về lại xứ sở. Do quá mừng ngày đoàn tụnên khi nhảy lên bờ, bầy chó săn của Klêu đã vấy bẩn lên bầy cá sấu, từ đó đầu cá sấu cóvết như bây giờ.Theo Trần Tấn Vĩnh và Đào Văn Phướcò đúng đấy
bn nên ách ra những câu bạn thực sự không biết và những câu bạn biết làm
????????