Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Sau chín tháng học hành vất vả, cuối cùng chúng em cũng được nghỉ hè. Mùa hè đến, bố mẹ thường hay đưa em đi chơi công viên nước hoặc đi xem vườn thú. Nhưng em thích nhất là được về quê thăm ông bà nội.
Như mọi năm, cứ đầu mùa hè là gia đình em dành khoảng 3 - 4 ngày cùng nhau về quê chơi. Quê em đẹp lắm. Đi trên con đường đất gập ghềnh sỏi đá, ngồi trong xe nhìn ra xa, là cánh đồng lúa rộng bao la mang màu xanh của mạ non. Xa xa, một vài chú bò đang khoan thai gặm cỏ. Một vài cậu bé đang chạy đuổi nhau để giành lấy cánh diều đang bay cao trên trời xanh rộng lớn. Chốc chốc, một đàn chim lại đua nhau chuyền cành.
Nhà ông bà nội em nằm trên một con đường nhỏ, ô tô không đi vào được. Nhà ông bà lợp mái ngói đỏ, mang màu rêu phong cổ kính. Trước nhà là một mảnh vườn nhỏ, là nơi ông em trồng rau và nuôi gà. Cành đó là một ao đầy cá. Khi thấy em và bố mẹ đến, ông bà phấn khởi lắm. Ông ôm em một cái thật chặt sau đó dắt em ra vườn chơi rồi cầm cần rẻ em ra câu cá. Hai ông cháu nói chuyện rôm rả. Ông hỏi thăm tình hình học tập của em và kể cho em nghe rất nhiều chuyện. Thấy hai ông cháu đang vui vẻ với nhau, bà em dắt bố mẹ em vào nhà và pha chè.
Tối đến, bà cùng mẹ chuẩn bị bữa cơm "cây nhà lá vườn": cá kho, thịt luộc cùng canh chua – toàn thịt rau mà ông bà nuôi trồng trong ao vườn. Có lẽ bởi thế nên em thấy bữa ăn rất ngon. Xong, em ra nằm võng ở ngoài vườn và ngủ đi lúc nào không hay.
Thời gian trôi qua mau cũng đã đến lúc bố mẹ phải đi làm, em cũng cần chuẩn bị cho năm học mới. Trước khi chia tay, ông tặng em chiếc cần câu của ông và dặn: "Khi nào rảnh thì lại lên đây chơi với ông nhé".
Phần 1:
1. Đoạn văn kể về sự việc sau khi gặp sứ giả, Thánh Gióng lớn nhanh như thổi, được bà con nuôi giúp để lấy sức đánh giặc.
2. Thánh Gióng "cơm ăn mấy cũng không no, áo vừa mặc xong đã căng đứt chỉ."
3. Cụm danh từ: hai vợ chồng.
4. Chi tiết bà con vui lòng góp gạo nuôi chú bé thể hiện tinh thần đoàn kết của nhân dân ta.
Phần 2:
a. Trong câu "Đây là bó hoa đẹp nhất mà mẹ được tặng đấy" có:
- Danh từ: bó hoa
- Động từ: tặng
- Tính từ: đẹp.
2. Băn khoăn là lo nghĩ, đắn đo, suy đi tính lại mà chưa có kết quả.
3. Mẹ nói "Đây là bó hoa đẹp nhất mà mẹ được tặng đấy" vì đó là bó hoa của hai chị em tặng, nó không có giá trị về vật chất nhưng có giá trị tinh thần to lớn.
Đường vàng là con đường cách mạng mà Bác và đảng đang soi đường chỉ lối cho chúng ta. Lặp lại có ý nghĩa là dù Lượm đã hi sinh nhưng hình ảnh Lượm vẵn đọng lại trong tâm trí nhà thơ.
a )Anh đội viên nhìn Bác
Càng nhìn lại càng thương
Người Cha mái tóc bạc
Đốt lửa cho anh nằm
b ) Đoạn thơ trên trích trong bài thơ ' Đêm nay Bác không ngủ ' . Tác giả là nhà thơ Minh Huệ
c ) Bài thơ ca ngợi sự yêu thương , chăm lo của Bác dành cho các anh bộ đội và các em thiếu nhi . Bác đã thức để bảo vệ các cháu mình . Bác không muốn giặc đến phá hoại giấc ngủ của các cháu . Bác muốn toàn thể nhân dân Việt Nam được ăn no mặc ấm . Cac em thiếu nhi được cắp sách tới trường
đ ) Biện pháp tu từ : Ẩn dụ ( người cha ) la chỉ Bác Hồ .Tác dụng là để tăng sức gợi hình , gợi cảm
ế ) Thu Pham Ngoc Anh là cô gái đáng yêu và tốt bụng
Chủ ngữ là Thu Pham Ngoc Anh , vị ngữ là là cô gái đáng yêu , tốt bụng
a ) Anh đội viên nhìn Bác
Càng nhìn lại càng thương
Người Cha mái tóc bạc
Đốt lửa cho anh nằm
b ) Đoạn thơ trên trích từ bài thơ "Đêm nay Bác không ngủ" của nhà thơ Minh Huệ
c ) Nội dung chính là khi anh đội viên thức dậy anh thấy Bác vẫn chưa ngủ. Anh nhìn Bác mà thương Bác biết bao nhiêu. Anh còn thấy Bác đi đốt lửa cho mọi người ngủ
d ) Biện pháp tu từ đó là Ẩn dụ. Ẩn dụ ở chỗ Người Cha ( chỉ Bác Hồ ) Tác dụng là tăng sức gợi hình gợi cảm cho sự diễn đạt.
đ ) Bác Hồ là người cha già của dân tộc.
Chủ ngữ : Bác Hồ
Vị ngữ : là người cha già của dân tộc
Tk mk nhé vì mk là người trả lời đầu tiên mà
mình bổ sung thêm bài 2 bạn nhé :
Trong mỗi cuộc đời, có biết bao kỉ niệm đẹp về tình cảm gia đình và tình bạn, những kỷ niệm ấy thật thiêng liêng cao đẹp biết bao. Nhưng ấn tượng sâu nặng nhất đối với tôi là những kỷ niệm hồi học ở trường tiểu học.
Ngôi trường của tôi ở nông thôn nên không có nét đẹp gì đặc biệt. Nhưng nó đã mang lại cho tôi kỷ niệm ngọt ngào khi lần đầu bước vào trường: cô giáo dạy tôi nắn nót từng chữ, đôi tay của cô nắm chặt tay tôi để rèn chữ, bàn tay cô ấm áp làm sao và cô lại còn tập cho chúng tôi múa hát, giọng cô trong trẻo làm sao.
Thời gian trôi qua mau, kỷ niệm lại càng có nhiều với mái trường này... Tôi còn nhớ mãi những kỷ niệm đẹp lúc ra chơi, cùng các bạn chơi đủ các trò, nào là: chơi đuổi bắt, nhảy dây, chơi cầu nhưng ấn tượng sâu nhất đối với tôi đó là trò chơi bịt mắt bắt dê. Hôm ấy vào giờ ra chơi, Lan rủ các bạn trong lớp cùng nhau chơi. Đông quá các bạn phải oẳn tù tì xem ai bắt, cuối cùng là Nam bắt. Lan dùng khăn quàng của mình để bịt mắt Nam lại, các bạn chạy xoay vòng cậu ta, lúc này bạn ấy không thấy gì cả, chỉ tóm bừa nên chúng tôi chạy tán loạn. Bỗng dưng dính một người, Nam sờ từ đầu cho đến tóc và khẳng định là Nga. Nam bỏ khăn ra nhìn, hóa ra đó là bạn lớp khác. Lúc này hai người đều đỏ mặt còn các bạn cùng chơi thì bật cười.
Bỗng dưng có một tiếng nói to "Cho tôi chơi với!" Đó chính là Thành, người bạn hay đùa nhất của lớp tôi. Bạn ấy từ trong lớp chạy ra và xung phong bắt. Lan dùng khăn bịt mắt Thành lại, các bạn bắt đầu trốn, Thành đứng giữa sân nhìn qua nhìn lại chẳng thấy gì cả, nhưng hình như bạn ấy đang nghe tiếng bước chân của Hiền. Hiền thấy thế liền chạy qua cột cờ và dừng chân lại, đứng né một bên. Thành nhào tới bắt, ai ngờ Thành bắt dính cột cờ, cả lớp cười lăn lộn, Thành cũng ôm mặt cười.
Tiếng trống tùng tùng báo hiệu giờ vào học, thế là giờ ra chơi đã hết, vào lớp các bạn đều dùng tập, sách để quạt cho mát. Đó là một kỷ niệm sâu sắc nhất với tôi dưới mái trường này.
Tuy bây giờ đã học cấp II nhưng kỷ niệm trong sáng hồn nhiên ấy tôi vẫn nhớ. Nhớ đến để thấy thời tiểu học đẹp đẽ làm sao và đó sẽ là kỷ niệm theo tôi trong suốt những năm tháng ngồi trên ghế nhà trường.
"Thời thơ ấu", mỗi khi nhắc đến ba từ ấy, trái tim em lại thổn thức. Bao nhiêu kỉ niệm tuôn trào nhưng chỉ có những cách diều là em nhớ mãi. Ôi! "những cánh diều" thuở nào.
Nhớ những buổi trưa hè, lũ trẻ trong làng tụ tập lại thả diều thi. Chúng chạy lấy trớn để những cơn gió nồm nâng cánh diều lên. Ôi! Hạnh phúc biết bao khi thấy con diều của mình từ bay lên, đùa giỡn với cơn gió. Em cùng mấy đứa bạn trong xóm cùng nhau hò hét tranh đua. Có đứa diều tốt, bay cao nhất, nó cứ nổ mãi. Rồi khi có một con diều nào đó vươn lên đứng nhất thì mặt nó tức lắm, có gắng đánh rớt con diều đáng ghét kia. Có anh không may sở hữu một chiếc diều dỏm. Vừa lên trời đã chống mũi xuống đất. Có chiếc chạy hụt hơi mà chỉ quay tròn. À, mà nói vậy chứ không phải thứ hạng cánh diều chỉ dựa vào diều tốt hay dỏm mà một phần còn nhờ tài nghệ của dân thả diều. Trong lúc thả với tay điêu nghệ, em đã được chúng chỉ cho vài chiêu nâng diều. Nào là khi diều rơi thì giựt giựt đôi tay, nào là khi thả diều thì phải cầm theo keo và một ít dây diều. Nếu thấy hôm ấy gió mạnh thì gắn thêm một đoạn dây vào dây diều, còn nếu gió nhẹ diều bay không nổi thì gở một ít dây ra cho nó nhẹ... Nhờ những kinh nghiệm quý báu đó mà thi thoảng em cũng được biệt hiệu "vua thả diều". À, mà hình như em chưa nói cái chuyện này thì phải, chả là khi cuối buổi thả, diều nào bay cao nhất thì người thả sẽ được cái biệt hiệu quý báu ấy.
Bây giờ, cánh diều thuở nào đã bị xếp xó để nhường thời gian cho những cua kèm liên hồi. Tuy rằng, em không còn được chạy nhảy trên cánh đồng đầy rơm rạ nữa. Những cảm giác bay bổng cùng cánh diều sẽ không bao giờ phai nhạt trong kí ức của em mãi mãi...
Nguồn : vndoc.com
1. Khổ thơ về tình bà cháu thắm thiết , những kỉ niệm hai bà cháu đã khắc sâu vào tâm trí , chắc rằng khổ thơ này được viết ra trong cảm xúc buồn , muốn quay về những ngày ấu thơ bên cạnh bà .
2. Kỉ niệm thì bn tự viết theo cảm xúc nhá mk k pải là bn nên k bik thế nào .
Chúc bn hc tốt !
Uây, giống hệt câu trả lời của Trâm Anh
Nhớ ngày thơ ấu cùng bà thổi lửa nấu cơm
Nhớ ngày lông nhông cùng bà gánh nước
Cùng bà vui vẻ ...................
Chúc bn học giỏi
1. Khổ thơ về tình bà cháu thắm thiết , những kỉ niệm hai bà cháu đã khắc sâu vào tâm trí , chắc rằng khổ thơ này được viết ra trong cảm xúc buồn , muốn quay về những ngày ấu thơ bên cạnh bà . 2. Kỉ niệm thì bn tự viết theo cảm xúc nhá mk k pải là bn nên k bik thế nào .
1. Khổ thơ nói lên tình bà cháu vô cùng thắm thiết. Nỗi vất vả tảo tần của bà. Nói lên lòng thầm yêu quý người bà của mình. Có thể tác giả đã mất bà hoặc đi xa nên nhớ về người bà của mình. Đôi khi, trong cuộc sống của chúng ta luôn coi trọng người mẹ mà quên đi người bà. Người bà và em bé trong khổ thơ trên thật đẹp.
2. Tuổi thơ tôi gắn với những câu chuyện cổ tích do bà kể. Hay những lần nũng nịu đòi mua quà do bà dỗ dành. Giờ đây, khi tôi đã lớn thì bà đã đi xa để lại chung tôi một chút tiếc nuối. Vi vu ... vi vu... Những ngọn gió ngoài kia nhắc tôi nhớ về bà nội của mình.
Bà tôi già lắm rồi và cũng đã đi xa. Tôi nhớ lại người bà đã luôn ân cần chiều chuộng tôi. Một người bà luôn yêu thương người cháu. Tôi nhớ ngày xưa, khi tôi đi học mẫu giáo 5 tuổi về, nhìn thấy bà đang ngồi bập bùng bên bếp lửa hồng nướng ngô, tôi đã sà vào lòng bà, đòi bà cho bắp ngô và kể chuyện. Bà kể cho tôi rất nhiều câu chuyện cổ tích, những bài học làm tôi thấm thía. Nằm trong lòng bà, tôi cảm nhận được tình yêu thương của bà dành cho tôi. Thỉnh thoảng, khi bà đón tôi, tôi thường đòi bà mua những chiếc bánh rán, hay là mấy quả bóng bay. Lần nào, bà cũng mua cho tôi. Tôi còn nhớ, khi tôi chập chững bước vào lớp 1 thì hoa cải ngồng cũng lên. Lúc đó, bà tôi vất vả lắm, suốt ngày ngoài vườn chăm rau. Tôi còn nhớ bà đã hái cho tôi một bông hoa vàng cải ngồng, đến lúc nó héo đi thì bà lại dạy cho tôi một bài học là trong cuộc đời mỗi con gười có sinh thì phải có tử. Mỗi lần bà gánh nước, tôi có cảm giác lưng bà còng hơn xuống, vai bà nặng trĩu gánh nước. Tôi thương bà nhiều lắm. Vậy mà bà đã khuất núi rồi, tôi không biết đền đáp những công lao của bà dành cho tôi như thế nào nữa.
Ngay tại lúc này, khi tôi ngồi đây viết bài văn này, hình ảnh người bà kính yêu của tôi vẫn hiện trong đầu với một suy nghĩ, bà đang ở trên kia sẽ phù hộ cho tôi, tôi sẽ cố gắng học thật giỏi để bà trên đó vui lòng.
Đây chỉ là câu chuyện của mình, thật sự bà mình đã mất khi mình chưa lọt lòng, hãy chỉ lấy câu chuyện của mình để tham khảo thôi nhé. Đột nhiên khi ngồi đây viết bài này thì mình cũng không hiểu nổi bà mình như thế nào. Mình đã mất hai tiếng để viết bài này. Mình không biết là bạn có bà hay bà đã mất. Dòng cảm xúc về người bà của mỗi người sẽ khác nhau. Nếu bạn còn bà thì bạn hãy đối sử tốt với bà của mình nhé. Chúp ban học tốt.
chuẩn đó Lê Ánh
chuẩn đó Lê Ánh
hazzz .............

Lê Công Thành
Lê Ánh
hì hì
Lê Công Thành , Trần Ngọc Định tl câu hỏi lúc 19h50' trước Nguyễn Văn Dũng nên câu tl của Trần Ngọc Định là chuẩn nhất , còn Nguyễn Văn Dũng hình như là chép laijc ủa Định thì pải
uhoOo nàng công chúa dễ thương oOo
Trần Ngọc Định dạo này bà bỏ mặc tui
bà có chat vs tui đâu oOo nàng công chúa dễ thương oOo
Trần Ngọc Định bộ bà k bt tự động nt hả
Hay là cứ pải để tui là ng tự động tc
thì thấy bà k trl thì tuy tưởng bà k chat vs tui nx oOo nàng công chúa dễ thương oOo
tưởng tượng hay z bà Trần Ngọc Định
hjhj
oOo nàng công chúa dễ thương oOo
z thì mai nt nhé
, bây h tui pải ik ngủ oy Trần Ngọc Định chúc bà kím đc nhìu GP
uh , tks bà oOo nàng công chúa dễ thương oOo