(1 điểm)

Hãy viết một đoạn văn ngắn (khoảng 5 đến 7 d...">

K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

16 tháng 4

Tuổi hai mươi là tuổi đẹp nhất trong đời người . Nhưng trong đó có rất nhiều điều ta cần phải đạt được . Việc bảo vệ tổ quốc ở tuổi hai mươi là điều ai cũng phải thực hiện . Nếu thực hiện thì tiếc nuối một phần nhưng nếu không thực hiện thì họ sẽ tiếc nuối cả đời . Vì thế chúng ta hãy thực hiện những việc ở cái tuổi đẹp nhất đời người

Bài làm:

Đoạn thơ trên đã chạm đến những rung cảm sâu sắc về lý tưởng sống cao đẹp của thế hệ trẻ Việt Nam trong thời kỳ kháng chiến. Bằng sự thành thật đầy nhân văn, Thanh Thảo không né tránh cảm xúc cá nhân khi thừa nhận "tuổi hai mươi làm sao không tiếc", bởi đó là quãng thời gian đẹp nhất của đời người. Tuy nhiên, vượt lên trên tình cảm riêng tư ấy là ý thức trách nhiệm lớn lao: "Nhưng ai cũng tiếc tuổi hai mươi thì còn chi Tổ quốc?". Câu hỏi tu từ đầy sức nặng này như một lời khẳng định về sự hy sinh tự nguyện và lòng yêu nước nồng nàn. Chính sự kết hợp giữa cái tôi cá nhân và cái ta chung của dân tộc đã tạo nên vẻ đẹp bi tráng, biến tuổi trẻ của họ thành những bông hoa rực rỡ nhất hiến dâng cho nền độc lập của nước nhà.

Đoạn trích trên nói về các người lính trẻ tuổi phải lựa chọn giữa hòa bình và tuổi trẻ. Tuổi trẻ cũng thích thật nhưng không có hoà bình thì làm sao có tuổi trẻ. Tuổi trẻ nếu bỏ lỡ cũng tiếc thật nhưng bỏ lỡ hoà bình còn tiếc hơn và kèm theo đó là cảm giác bị ép buộc, đàn áp bởi đất nước đã rơi vào tay nước khác

23 tháng 4

Trong dòng chảy của văn học Việt Nam hiện đại, những tác phẩm viết về lý tưởng sống và khát vọng vươn lên luôn để lại nhiều dư âm sâu sắc trong lòng người đọc. Bài Trường ca những người đi tới biển là một trong những tác phẩm như thế, không chỉ khắc họa hình ảnh con người trên hành trình chinh phục biển cả mà còn gửi gắm những suy tư ý nghĩa về ước mơ và ý chí sống. Đặc biệt, đoạn thơ trích đã để lại trong em nhiều ấn tượng mạnh mẽ bởi những hình ảnh giàu tính biểu tượng cùng giọng điệu tha thiết, thôi thúc. Qua đó, em cảm nhận rõ hơn vẻ đẹp của những con người dám nghĩ, dám đi, dám vượt qua mọi thử thách để hướng tới “biển lớn” của cuộc đời. Hình ảnh “đi tới biển” trong đoạn thơ không chỉ mang ý nghĩa tả thực mà còn là một biểu tượng giàu sức gợi. Biển ở đây có thể hiểu là ước mơ lớn lao, là đích đến cao đẹp mà con người luôn hướng tới. Hành trình “đi tới biển” vì thế cũng chính là hành trình vượt qua khó khăn, thử thách để chinh phục ước mơ của mỗi người. Qua cách diễn đạt ấy, tác giả đã làm nổi bật tinh thần dũng cảm, ý chí kiên cường của con người trong cuộc sống. Họ không ngại gian khổ, không chùn bước trước những trở ngại, mà luôn tiến về phía trước với niềm tin mạnh mẽ. Bên cạnh đó, đoạn thơ còn gợi lên về sức mạnh của niềm tin và khát vọng. Chính khát vọng đã tiếp con người để tiếp tục bước đi, dù con đường phía trước có thể đầy chông gai. Những hình ảnh trong thơ cũng như là lời thôi thúc mỗi người hãy sống có mục tiêu, có lý tưởng. Không chỉ dừng lại ở việc ca ngợi con người, đoạn thơ như một lời mang ý nghĩa nhắn nhủ: nếu muốn đạt được thành công, chúng ta phải biết kiên trì nỗ lực và không ngừng vươn lên. Đoạn thơ trích trong bài không chỉ giàu hình ảnh đẹp mà còn chứa đựng những ý nghĩa sâu sắc về lý tưởng sống của con người. Qua đó, em càng hiểu rằng để chạm tới ước mơ, mỗi người cần có niềm tin, ý chí và sự kiên trì. Đoạn thơ đã để lại trong em nhiều suy nghĩ và cũng trở thành động lực để em cố gắng hơn trong học tập và cuộc sống.

24 tháng 4

Đoạn thơ thể hiện sâu sắc tinh thần hi sinh cao đẹp của thế hệ trẻ Việt Nam trong thời chiến. “Tuổi hai mươi” là quãng đời đẹp nhất, ai cũng trân trọng và luyến tiếc, nhưng khi Tổ quốc cần, họ sẵn sàng gác lại tất cả để lên đường. Câu thơ đặt ra một câu hỏi giàu ý nghĩa: nếu ai cũng chỉ nghĩ cho bản thân thì đất nước sẽ ra sao. Qua đó, tác giả ca ngợi lí tưởng sống cao cả, đặt lợi ích chung lên trên lợi ích cá nhân. Đồng thời, đoạn thơ cũng nhắc nhở thế hệ hôm nay phải biết trân trọng cuộc sống hòa bình và sống có trách nhiệm hơn với đất nước. Đây là những lời nhắn gửi vừa xúc động vừa giàu tính thức tỉnh.​

24 tháng 4

Đoạn thơ trên đã chạm đến những rung cảm sâu sắc nhất về sự hy sinh thầm lặng mà cao cả của thế hệ trẻ Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh. Lời thơ "đi không tiếc đời mình" khẳng định một ý chí kiên định, một lý tưởng sống vì đại nghĩa dân tộc. Tuy nhiên, cụm từ trong ngoặc đơn "(Những tuổi hai mươi làm sao không tiếc)" lại hé mở một góc nhìn đầy nhân văn: người lính không phải không biết quý trọng tuổi trẻ, mà họ đã vượt qua tình cảm cá nhân vị kỷ để hướng tới cái chung. Câu hỏi tu từ ở cuối đoạn vừa là lời tự vấn, vừa là lời khẳng định đanh thép về trách nhiệm của mỗi cá nhân trước vận mệnh đất nước. Qua đó, ta không chỉ thấy được vẻ đẹp tâm hồn của một "thế hệ cầm súng" mà còn tự nhắc nhở bản thân về lòng biết ơn và ý thức cống hiến cho Tổ quốc hôm nay.


Đoạn thơ mang ý nghĩa sâu sắc về sự gắn kết giữa số phận cá nhân và vận mệnh dân tộc. Ý nghĩa lớn nhất nằm ở tính trung thực khi thừa nhận tuổi trẻ là vô giá, nhưng lý tưởng cứu quốc còn cao cả hơn. Bài học rút ra là tinh thần trách nhiệm của mỗi cá nhân đối với cộng đồng trong mọi hoàn cảnh. Chúng ta cần học cách trân trọng những gì mình đang có và biết ơn sự hy sinh của thế hệ đi trước. Đồng thời, mỗi người trẻ cần rèn luyện ý chí, sẵn sàng cống hiến để bảo vệ và xây dựng đất nước. Qua đó, đoạn thơ thôi thúc chúng ta sống có lý tưởng, không ích kỷ và luôn hướng về tổ quốc.

27 tháng 4

Ba dòng thơ của Thanh Thảo đã tạc nên bức chân dung lẫm liệt về một thế hệ "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước". Tác giả rất nhân văn khi nhìn nhận sự "tiếc nuối" tuổi trẻ là một tâm lý tự nhiên, nhưng chính điều đó càng làm tôn lên vẻ đẹp của sự tự nguyện hy sinh. Cụm từ "không tiếc đời mình" cho thấy một lựa chọn dứt khoát, coi trọng độc lập dân tộc hơn cả mạng sống cá nhân. Câu hỏi kết thúc đoạn thơ không chỉ là lời tự vấn của người lính mà còn là lời hiệu triệu, nhắc nhở về trách nhiệm của mỗi người đối với vận mệnh Tổ quốc. Qua đó, ta thấy được tinh thần yêu nước nồng nàn và lý tưởng sống cao đẹp của những người con sẵn sàng hiến dâng cả thanh xuân cho đất nước

2 tháng 5

Đoạn văn trên đã khắc hoạ 1 cách xúc động và hào hùng lý tưởng sống cao đẹp của thế hệ trẻ vn trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Với giọng thơ tâm tình nhưng đanh thép, tác giả đã thẳng thắn đối diện với quy luật tình cảm tự nhiên


Đoạn thơ của Thanh Thảo là lời ngợi ca vẻ đẹp tâm hồn của thế hệ trẻ thời kỳ chống Mỹ. Bằng cách sử dụng thành phần phụ chú "(Những tuổi hai mươi làm sao không tiếc)", tác giả đã khơi gợi nỗi lòng chân thực của những người lính: họ thấu hiểu giá trị của tuổi trẻ nhưng vẫn sẵn sàng gác lại tình cảm cá nhân vì nghĩa lớn. Lời khẳng định "đi không tiếc đời mình" cùng câu hỏi tu từ đầy sức nặng ở cuối đoạn đã làm nổi bật lý tưởng sống cao cả, đặt Tổ quốc lên trên hết thảy. Qua đó, người đọc không chỉ cảm phục sự hy sinh vô điều kiện mà còn thêm trân trọng giá trị của độc lập, tự do mà thế hệ đi trước đã gây dựng.



3 tháng 5

Dũng đz

4 tháng 5

Đoạn thơ trên thể hiện lý tưởng sống cao đẹp và sự hy sinh thầm lặng của thế hệ trẻ Việt Nam trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Tác giả Thanh Thảo đã sử dụng những lời thơ chân thực, đầy cảm xúc để diễn tả sự giằng xé nội tâm: ai cũng yêu quý tuổi thanh xuân ("tuổi hai mươi làm sao không tiếc"), nhưng khi Tổ quốc cần, họ sẵn sàng gạt bỏ cái tôi cá nhân để hướng tới cái ta chung của dân tộc. Câu hỏi tu từ kết thúc đoạn thơ không chỉ là lời tự vấn mà còn là một lời khẳng định đanh thép về trách nhiệm của mỗi cá nhân đối với đất nước. Chính sự hy sinh tự nguyện, không chút toan tính đó đã tạo nên sức mạnh vĩ đại, giúp dân tộc ta đi đến ngày thắng lợi. Đoạn thơ khơi gợi trong lòng mỗi chúng ta niềm tự hào và lòng biết ơn sâu sắc đối với thế hệ cha anh đi trước.

Đoạn thơ trong trường ca Những người đi tới biển đã khắc họa vẻ đẹp tâm hồn đầy cao thượng của thế hệ trẻ Việt Nam thời kháng chiến chống Mỹ. Với giọng điệu tâm tình nhưng cũng đầy quyết liệt, tác giả thừa nhận một sự thật đầy nhân văn: "Những tuổi hai mươi làm sao không tiếc". Tuy nhiên, vượt lên trên tình cảm cá nhân vị kỷ, những người lính đã chọn hiến dâng quãng đời đẹp nhất cho độc lập dân tộc. Câu hỏi tu từ "Nhưng ai cũng tiếc tuổi hai mươi thì còn chi Tổ quốc?" như một lời tự vấn, khẳng định lý tưởng sống cao đẹp: sẵn sàng hy sinh cái "tôi" nhỏ bé cho cái "ta" chung của đất nước. Qua đó, đoạn thơ không chỉ ngợi ca chủ nghĩa anh hùng cách mạng mà còn nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay về lòng biết ơn và trách nhiệm với non sông.

đoạn thơ trên của thanh thao đã thể hiện lý tưởng cao đẹp của thế hệ trẻ thời chống my cứu nước . qua đó tác giả nhắc nhở thế hệ trẻ , hôm nay bất cưs thời đại nào . mỗi con người chúng ta

Đoạn thơ trên đã khắc họa một cách xúc động và hào hùng vẻ đẹp tâm hồn của thế hệ trẻ Việt Nam trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Lời thơ "Chúng tôi đã đi không tiếc đời mình" thể hiện tinh thần tự nguyện, sẵn sàng hy sinh vì độc lập dân tộc. Dù tác giả thành thật thừa nhận "những tuổi hai mươi làm sao không tiếc" — một nỗi lòng rất nhân bản trước ngưỡng cửa đẹp nhất của cuộc đời — nhưng câu hỏi tu từ kết thúc đoạn thơ đã khẳng định một chân lý lớn lao: Lẽ sống vì Tổ quốc luôn đặt lên trên cá nhân. Sự hy sinh thầm lặng nhưng quyết liệt ấy không chỉ là trách nhiệm mà còn là niềm tự hào của một "thế hệ cầm súng", tạo nên sức mạnh vô song để bảo vệ chủ quyền đất nước. Qua đó, thế hệ trẻ hôm nay càng thêm trân trọng giá trị của hòa bình và ý thức rõ hơn về trách nhiệm của bản thân đối với quê hương.

Đoạn thơ đã thể hiện lí tưởng sống cao đẹp của tuổi trẻ trong thời kì đất nước có chiến tranh . Tác giả cho thấy dù tuổi hai mươi đẹp đẽ và đáng quý biết bao,những người thanh niên vẫn sẵn sàng hi sinh tuổi xuân của mình vì tổ quốc.Câu thơ giúp em cảm nhận được lòng yêu nước và tinh thần cống hiến cao cả của thế hệ trẻ ngày ấy . Em càng thêm biết ơn và tự nhắc mình phải sống có trách nhiệm hơn

12 tháng 5

Đoạn thơ trong trường cả ''Những người đi tới biển '' của Thành Thảo đã khắc hoạ sâu sắc lý tưởng sống cao đẹp của thế hệ trẻ Việt Nam thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Dù hiểu rằng ''tuổi hai mươi" là lứa tuổi đẹp nhất,tràn đầy sức sống và ai cũng có những luyến tiếc cá nhân,nhưng các anh vẫn sẵn sàng"không tiếc đời mình " vì nghĩa lớn.câu hỏi tu từ cuối đoạn vàng lên như một lời khẳng định đanh thép: khi tổ quốc cần ,cái tôi cá nhân phải hoà vào cái ta chung của dân tộc . Chính sự hy sinh tự nguyện và tình thần trách nhiệm cao cả ấy đã tạo nên sức mạnh vô song để bảo vệ độc lập tự do non sông.

Đoạn thơ trong trường ca Những người đi tới biển của Thanh Thảo đã chạm đến những cung bậc cảm xúc chân thực và cao đẹp nhất về lý tưởng sống của thế hệ trẻ Việt Nam thời chống Mỹ. Với giọng điệu tâm tình, tác giả không hề né tránh thực tế: tuổi hai mươi là lứa tuổi đẹp nhất, tràn đầy nhựa sống, nên việc "tiếc" thanh xuân là một tâm lý hết sức con người. Thế nhưng, vượt lên trên nỗi niềm cá nhân ấy là một lý tưởng cao cả: "không tiếc đời mình". Câu hỏi tu từ kết thúc đoạn thơ như một lời khẳng định đanh thép: nếu ai cũng giữ riêng sự an yên cho bản thân, thì độc lập dân tộc sẽ ra sao? Chính sự tự nguyện hy sinh và lòng yêu nước nồng nàn đó đã tạo nên sức mạnh vĩ đại, giúp thế hệ cha anh sẵn sàng dâng hiến tuổi xuân cho sự trường tồn của Tổ quốc. Đoạn thơ không chỉ là lời tri ân quá khứ mà còn là bài học sâu sắc về trách nhiệm của mỗi cá nhân đối với vận mệnh đất nước.

14 tháng 5

Đoạn thơ trên đã thể hiện một cách xúc động và hào hùng vẻ đẹp tâm hồn của thế hệ trẻ Việt Nam trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Tác giả Thanh Thảo đã khéo léo sử dụng sự tương phản giữa cái "tiếc" cá nhân và trách nhiệm với Tổ quốc để làm nổi bật lý tưởng sống cao đẹp. Dù biết rằng tuổi đôi mươi là quãng thời gian đẹp nhất của đời người, ai cũng có những ước mơ và khát vọng riêng, nhưng trước tiếng gọi thiêng liêng của quê hương, họ sẵn sàng gác lại tất cả để lên đường chiến đấu. Câu hỏi tu từ cuối đoạn như một lời khẳng định đanh thép: nếu ai cũng ích kỷ giữ lấy sự bình yên cho riêng mình thì chủ quyền dân tộc sẽ ra sao? Chính sự hy sinh tự nguyện, không tính toán ấy đã tạo nên sức mạnh vô song, giúp đất nước nở hoa độc lập giữa những năm tháng gian khổ nhất. Ý chí "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" của họ mãi là bài học sâu sắc về lòng yêu nước cho thế hệ trẻ hôm nay.

Gần 12:00 giờ đêm, có hai người đàn ông ngồi cạnh nhau đếm tiền, một người ôm cây đàn, hốcmắt lõm xuống, một người tóc muối tiêu, mở tiền trong cái túi nhỏ bỏ vào nón và đếm. Tiền 2.000,tiền 5.000, 10.000, 20.000 và thoảng có vài tờ 50.000 hay 100.000. Tôi đi bộ ngang nên cứ nghe vàthấy được vài điều, vài câu:- Hôm nay người ta đi nhậu nhiều ông ạ!- Ừ, gần Tết nên Tất niên vui...
Đọc tiếp

Gần 12:00 giờ đêm, có hai người đàn ông ngồi cạnh nhau đếm tiền, một người ôm cây đàn, hốc
mắt lõm xuống, một người tóc muối tiêu, mở tiền trong cái túi nhỏ bỏ vào nón và đếm. Tiền 2.000,
tiền 5.000, 10.000, 20.000 và thoảng có vài tờ 50.000 hay 100.000. Tôi đi bộ ngang nên cứ nghe và
thấy được vài điều, vài câu:
- Hôm nay người ta đi nhậu nhiều ông ạ!
- Ừ, gần Tết nên Tất niên vui vẻ.
- Vui nên có mấy khách cũng cho sộp lắm.
- Ừ, tôi cũng mong có kha khá mua mấy món Tết cho mấy đứa nhỏ.
Tò mò nên tôi ghé hỏi:
- Hai chú là anh em ạ?
- Không, hai chú là bạn, ông bạn chú tật nguyền từ nhỏ.
- Rồi chú chở chú này đi hát bao lâu rồi?
- Chú làm việc ban ngày, ban đêm chở bạn mình đi hát, ai thương thì cho ít cho nhiều, ông không
chịu ngồi đường chờ bố thí, cũng không chịu để người nhà nuôi.
- Hai chú chở nhau đi như vậy bao lâu rồi?
Lúc này chú mù mới nói:
- Cũng hai mươi mấy năm rồi con, ông là đôi mắt, đôi chân đưa chú đến nơi chú có thể hát cho
người nghe. Ngày xưa ông chở chú bằng xe đạp, sau này ông mua được xe máy thì chở chú bằng
xe máy.
- Mỗi ngày hai chú làm xong rồi chia nhau thế nào? Tôi cũng hơi tò mò.
- Được nhiêu chia đôi, chú chịu tiền xăng - chú sáng mắt trả lời.
- Chúc hai chú nhiều sức khoẻ nhé, Tết thật ấm áp bên gia đình.
- Cám ơn cháu, cháu cũng vậy nhé!
Tôi lại đi, một vòng, hai vòng sau, theo thói quen lại nhìn 2 chú. Chợt thấy điều lạ lạ. Chú sáng
mắt dúi vào tay bạn mình một xấp tiền, đa số là tiền 100.000, 50.000 và 20.000, còn trên tay chú
là tiền 10.000 và một số 5.000, 2.000.
- Đây phần của ông đây, tôi đã chia đôi rồi đó.
- Cám ơn ông, bao nhiêu năm ông đều giúp tôi đi và chia đều cho tôi!

Mắt tôi chợt cay cay, “chia đôi” đâu đồng nghĩa là hai phần bằng nhau. Người bạn mù thì tin bạn
mình hoàn toàn. Người bạn sáng thì muốn cho bạn mình phần hơn.

(Nguồn: Sưu tầm)
Câu chuyện trên đã đem đến cho em thông điệp gì? Từ câu chuyện trên và bằng những
hiểu biết xã hội của mình, hãy viết một bài văn nghị luận trình bày suy nghĩ của em về thông
điệp đó.

1
13 tháng 3 2022

"Người mù nào có biết chia tiền đâu"- Câu chuyện xúc động về một tình bạn cao đẹp

....." Em ngồi nép trong 1 góc tường,giữa hai ngôi nhà,một cái xây lùi vào chút ít.  Em thu đôi bàn chân vào người, nhưng mỗi lúc em càng cảm thấy rét buốt hơn.   Tuy nhiên,em không thể về nhà nếu không bán đc ít bao diêm,hay không ai bố thí cho đồng xu nào đem về; nhất định là cha em sẽ đánh em.    Vả lại ở nhà cũng rét thế thôi.Cha con em ở trên gác sát mái nhà, và mặc dù đã nhết rẻ...
Đọc tiếp

....." Em ngồi nép trong 1 góc tường,giữa hai ngôi nhà,một cái xây lùi vào chút ít.
  Em thu đôi bàn chân vào người, nhưng mỗi lúc em càng cảm thấy rét buốt hơn.
   Tuy nhiên,em không thể về nhà nếu không bán đc ít bao diêm,hay không ai bố thí cho đồng xu nào đem về; nhất định là cha em sẽ đánh em.
    Vả lại ở nhà cũng rét thế thôi.Cha con em ở trên gác sát mái nhà, và mặc dù đã nhết rẻ rách vào các kẽ hở lớn trên vách, gió vẫn thổi rít vào trong nhà.Lúc này đôi bàn tay của em đã cứng đờ ra.
  Chà! Giá quetjmootj que diêm mà sưởi cho đỡ rét một chút nhỉ"....
a) Chỉ ra và cho biết tác dụng của thán từ trong đoạn văn trên.
b) Giải thích vì sao em bé không thể trở về nhà? Chi tiết đó gợi cho em suy nghĩ gì về nỗi bất hạnh của em bé?
c) Từ văn bản trên và những hiểu biết xã hội, em hãy viết đoạn văn khoảng 10 câu làm sáng tỏ vai trò của gia đình trong cuộc sống của mỗi người, đặc biệt là các em nhỏ, trong đoạn văn có sử dụng 1 THÁN TỪ ( gạch chân hoặc in đậm,chú thích)
d) Kể tên 1 văn bản đã học trong chương trình Ngữ Văn THCS cũng viết về nỗi bất hạnh của các em nhỏ và ghi rõ họ tên tác giả.( Làm hay ko làm cũng đc :>)

Giúp mình với mọi người ơi!!!

0
                                                                  TRƯỚC KIA VÀ BÂY GIỜMột lần đi thăm một thầy giáo lớn tuổi, trong lúc tranh luận về quan điểm sống, một sinh viên đã nói:- Sở dĩ có sự khác biệt là vì thế hệ các thầy sống trong một thế giới cũ kỹ của một thế giới lạc hậu, ngày nay chúng em được tiếp xúc với những thành tựu khoa học tiên tiến hơn...
Đọc tiếp

                                                                  TRƯỚC KIA VÀ BÂY GIỜ

Một lần đi thăm một thầy giáo lớn tuổi, trong lúc tranh luận về quan điểm sống, một sinh viên đã nói:
- Sở dĩ có sự khác biệt là vì thế hệ các thầy sống trong một thế giới cũ kỹ của một thế giới lạc hậu, ngày nay chúng em được tiếp xúc với những thành tựu khoa học tiên tiến hơn nhiều, thế hệ các thầy đâu có máy tính, không có Internet, vệ tinh viễn thông và các thiết bị thông tin hiện đại như bây giờ...
Người thầy giáo trả lời:
- Những phương tiện hiện đại giúp chúng ta nhưng không làm thay đổi chúng ta. Còn điều e nói là đúng. Thời trẻ, những người như chúng tôi không có những thứ em vừa kể nhưng chúng tôi đã phát minh ra chúng và đào tạo nên những con người kế thừa và áp dụng chúng.
Cậu sinh viên chợt cúi đầu im lặng.

Câu hỏi

Viết một bài văn nêu suy nghĩ của em về bài học rút ra từ câu truyện trên

Giúp mk nha mn ^.^

0
Lạy chúa trên cao turn down for whatHôm nay con không muốn đi ra đường bị mất cắpVậy mà lớ ngớ lại bị rơi mất trái timNày em gì ơi cho anh xin lại, biết thì đừng lặng imTừ lúc em đến anh đã thấy có cái gì đó sai saiThân hình bé nhỏ mà sao lại có cả mặt trời trên vaiĐiện thoại anh dùng á ừ thì là ai phônNhưng điều anh thích bây giờ á? Lại à được ai hônNam quốc sơn hà và nam đế...
Đọc tiếp

Lạy chúa trên cao turn down for what
Hôm nay con không muốn đi ra đường bị mất cắp
Vậy mà lớ ngớ lại bị rơi mất trái tim
Này em gì ơi cho anh xin lại, biết thì đừng lặng im
Từ lúc em đến anh đã thấy có cái gì đó sai sai
Thân hình bé nhỏ mà sao lại có cả mặt trời trên vai
Điện thoại anh dùng á ừ thì là ai phôn
Nhưng điều anh thích bây giờ á? Lại à được ai hôn
Nam quốc sơn hà và nam đế cư
Anh đẹp trai thế này mà em lại để anh ế ư
Mắt tuy không to, da cũng không được trắng
Nhưng anh cũng chẳng lùn, vẫn được mét bảy tư
Một cộng một, ai cũng biết bằng hai
Thích em là đúng, thì anh chẳng bao giờ sai
Chuyện tương lai thì anh chưa dám nói
Thôi thì cho anh thích em nốt, từ hôm nay đến mai.

Một chút thương nhớ chẳng ai gọi là yêu
Nhưng chẳng biết anh bị làm sao khi nhớ em từ sáng đến chiều
Nụ cười em đánh rơi, anh vội vàng nhặt lấy
Kể từ ngày hôm ấy, anh mắc bệnh tương tư.

Nắng chiều đã tắt qua những tán cây
Còn nụ cười em bao giờ mới tắt trong lòng anh đây?
Em dựng lên những khoảng cách, vẽ ra bao rào cản
Nhưng xin lỗi em luôn dăm ba khó khăn vớ vẩn anh không ngán
Nếu em là mặt trời, chắc anh sẽ là que kem
Chẳng cần em phải quá hot, anh vẫn tan chảy cho xem
Nếu em là ngọn nến, chắc anh sẽ là trời đêm
Chẳng cần phải chói loá cũng đủ ấm áp và dịu êm
Xin cho anh được chết chìm sâu trong ánh mắt
Xin cho anh được say ngất vị ngọt của đôi môi
Xin cho đường về anh và em không lạc mất
Xin cho sau này được ôm mãi một mình em thôi
Trà đổ vào sữa, hay sữa đổ vào trà
Anh đổ em hay em đổ anh thì cũng như vậy mà
Baby you so nice, anh chẳng thể hiểu em còn đi
Đang tìm điều gì trong khi anh chính là mr right
Biết trước thì nhà nước cũng đã giàu
Biết nhớ em thế này thì anh cũng chẳng thích em đâu
Tình yêu anh dài và rộng như con đường Bà Triệu
Nhưng mà xin em đừng làm phố Huế đã song song còn ngược chiều.

Đố các bạn bài này là bài j đó

1
Đọc đoạn thơ sau và trả lời các câu hỏi:   KHÚC BẢY chúng tôi không mệt đâu nhưng cỏ sắc mà ấm quá!   tuổi hai mươi thằng em tôi sững sờ một cánh chim mảnh như nét vẽ nhiều đổi thay như một thoáng mây khi chúng tôi nằm nó vẫn ngồi nguyên đó ngậm im lìm một cọng cỏ may   những dấu chân rồi lùi lại phía sau dấu chân in trên đời chúng tôi những tháng năm trẻ...
Đọc tiếp

Đọc đoạn thơ sau và trả lời các câu hỏi:

 

KHÚC BẢY

chúng tôi không mệt đâu

nhưng cỏ sắc mà ấm quá!

 

tuổi hai mươi thằng em tôi sững sờ

một cánh chim mảnh như nét vẽ

nhiều đổi thay như một thoáng mây

khi chúng tôi nằm nó vẫn ngồi nguyên đó

ngậm im lìm một cọng cỏ may

 

những dấu chân rồi lùi lại phía sau

dấu chân in trên đời chúng tôi những tháng năm trẻ nhất

mười tám hai mươi sắc như cỏ

dày như cỏ

yếu mềm và mãnh liệt như cỏ

 

cơn gió lạ một chiều không rõ rệt

hoa chuẩn bị âm thầm trong đất

nơi đó nhất định mùa xuân sẽ bùng lên

hơn một điều bất chợt

 

chúng tôi đã đi không tiếc đời mình

(nhưng tuổi hai mươi làm sao không tiếc)

nhưng ai cũng tiếc tuổi hai mươi thì còn chi Tổ quốc?

 

cỏ sắc mà ấm quá, phải không em?

(Thanh Thảo, trích Chương 1. Chiếc áo ngắn, trường ca Những người đi tới biển, NXB Hội Nhà văn, Hà Nội, 2015, tr. 138 – 139)

Đoạn thơ được viết theo thể thơ nào? Căn cứ vào đâu để xếp đoạn thơ vào thể thơ đó?

0
Suy nghĩ về câu chuyện trênMột buổi chiều muộn, khi những ánh hoàng hôn cuối cùng vừa tắt, trên bờ biển vắng, một cô gái trẻ một mình dạo bước trên cát với đôi bàn chân không. Cô dừng bước, quay nhìn đằng sau với ý muốn xem lại những dấu chân mình đã để lại trên cát. Nhưng không có gì, sóng đã xóa sạch. Cô định đi tiếp, song vừa quay lại cô đã phải giật mình hoảng hốt vì...
Đọc tiếp

Suy nghĩ về câu chuyện trên

Một buổi chiều muộn, khi những ánh hoàng hôn cuối cùng vừa tắt, trên bờ biển vắng, một cô gái trẻ một mình dạo bước trên cát với đôi bàn chân không. Cô dừng bước, quay nhìn đằng sau với ý muốn xem lại những dấu chân mình đã để lại trên cát. Nhưng không có gì, sóng đã xóa sạch. Cô định đi tiếp, song vừa quay lại cô đã phải giật mình hoảng hốt vì hình ảnh trước mặt: bên một đống lửa đang cháy, một bà già ngồi cuộn mình trong chiếc mền, chậm rãi lật từng trang một cuốn sách.

Cô gái cố trấn tĩnh, tiến lại gần bà lão và hỏi: "Bà từ đâu tới? Chỉ mới đây thôi, cháu không hề thấy bà? Bà làm cách nào mà đã nhóm được đống lửa này một cách nhanh chóng như vậy?". Với giọng nói chậm rãi và rõ ràng, bà lão đáp, không nhằm vào câu hỏi của cô gái: "Hãy ngồi xuống đây với ta, con gái. Ta có cái này cho con xem".

Cô gái ngồi xuống bên đống lửa, đón nhận cuốn sách từ tay bà lão thần bí. Cô tò mò lật giở cuốn sách và vô cùng sửng sốt khi đọc thấy những dòng chữ viết về cuộc đời mình, về tất cả những gì diễn ra với cô từ khi mới sinh ra cho đến lúc này. Cô đã đọc hết trang sách viết về cuộc gặp gỡ kỳ lạ giữa mình và bà lão bên đống lửa trên bãi biển vắng này. Lật sang trang tiếp theo, nhưng nó là trang giấy trắng. Cô vội vã tìm kiếm ở những trang còn lại, nhưng cũng không có một chữ nào, chúng hoàn toàn là những trang giấy trắng. Vô cùng hoang mang, với ánh mắt cầu cứu, cô nhìn bà lão:

- Điều này có nghĩa là cuộc đời cháu sẽ kết thúc tại đây, ngay lúc này?

- Không, con gái. Nó có nghĩa là từ đêm nay, cuộc sống của con mới bắt đầu.

Trong chốc lát, bà lão cầm lại cuốn sách, bắt đầu xé từng trang, từ trang đầu tiên với những dòng chữ về cuộc đời cô gái từ khi mới được sinh ra, đưa chúng về phía ngọn lửa, để cho lửa liếm cho đến lúc thành than. Bà lão đốt cho đến hết những trang giấy có chữ mà cô đã đọc. Xong xuôi, bà đưa cho cô gái phần còn lại của cuốn sách, toàn bộ là những trang giấy trắng:

- Con xem, sóng đã xóa hết dấu chân của con trên cát. Quá khứ của con không bao giờ trở lại, không bao giờ. Chỉ có hiện tại mới là thực tế. Mỗi khoảnh khắc hiện tại đều là một sự bắt đầu của cuộc đời con và chính là cuộc sống mà con cần nắm giữ. Không có sự trở lại lần thứ hai, mỗi giây phút hiện tại. Quan trọng hơn tất cả, mỗi ngày mới đều mang đến cho con một cơ hội để yêu, để sống và cơ hội đó không bao giờ trở lại lần thứ hai. Tương lai của con, con được tự do lựa chọn theo ước mơ của chính con. Và trên những trang giấy còn trắng này, chính con là người viết tiếp những dòng chữ về cuộc đời mình.

Rồi, cũng đột ngột như khi xuất hiện, bà lão cùng đống lửa biến mất trong bóng đêm...


Cuộc đời của bạn và của tôi cũng giống như cô gái trẻ nọ và tất cả mọi người - quá khứ là những gì chúng ta đã viết trên cát, sóng sẽ xóa đi tất cả; tương lai là những gì chính ta sẽ viết trên những trang giấy trắng, từ hôm nay, ngay giờ phút hiện tại này. Viết gì đây, cho cuộc đời của chính mình…

1
6 tháng 11 2016

Đúng vậy cuộc đời này là của chúng ta. Chúng ta có nghĩa vụ phải viết tiếp các trang giấy tương lai, chứ ko phải là an phận và nghĩ rằng: "Số phận chúng ta là do Chúa sắp đặt!!!"Tôi đã từng đánh mất niềm tin vào cuộc sống này, vào bạn bè, vào tương lai, vào cả bố mẹ tôi nữa. Và khi đó tôi đã không biết mình phải làm gì để tiếp tục cuộc sống này, và tôi đã nghĩ đến cái chết để giải thoát. Nhưng tôi đã may mắn vì đã gặp một người. Người ấy đã đưa tôi về với bố mẹ, về với cuộc sống. Người ấy đã nói với tôi rằng: “Quá khứ chỉ là kỷ niệm, tương lai là những gì xa mờ ngoài tầm tay và hiện tại chính là món quà của cuộc sống nên người ta gọi nó là tặng phẩm”. Vì thế bạn cũng hãy luôn tự tin và luôn yêu đời nhé hỡi tất cả những người bạn mến thương. Hãy tự viết nên tương lai của mình.Món quà kỳ diệu của cuộc sống đó chính là những phút giây hiện tại. Hãy sống cho thật xứng đáng, hãy viết lên những trang giấy của mình những điều thật đẹp… để không bao giờ phải hối tiếc. Khi nào cảm thấy không ổn, bạn cũng nên nhìn về quá khứ một chút để rút kinh nghiệm và sẽ không bao giờ lặp lại những sai lầm trong quá khứ nưa. Còn khi nào cảm thấy lo lắng, bạn hãy hoạch định cho tương lai của mình và từ từ thực hiện với những phút giây hiện tại.Có thể nào xóa đươc quá khứ khi mà vêt thương do nó để lại vẩn còn hằn trong trái tim và da thit mình. Làm sao khi ta nhìn vào vêt thương đau đớn kia lại không nghĩ vế quá khư? Bạn có cách nào để cuộc sống này giống câu chuyện cổ tích kia không? hay vẩn chỉ la câu chuyện như bao câu chuyện khác? hảy tin tôi. Cuộc sôngsngàn lần không đơn giản!Quá khứ là để ta hồi tưởng, hiện tại là để cho ta sống, tương lai là để cho ta hướng tới. "CHÂN LÝ CHÍNH LÀ CUỘC SỐNG"

 
 
Đọc phần trích sau và thực hiện các yêu cầu bên dưới:“Trên mạng xã hội, mỗi người là một ông bầu của chính mình trong công cuộc xâydựng hình ảnh cá nhân. Chúng ta đã trở nên kì quặc mà không hề biết. Hãy hình dungcách đây mười năm, trong một buổi họp lớp, một người bỗng nhiên liên tiếp quẳng ảnhcon cái, ảnh dã ngoại công ty, ảnh con mèo, ảnh bữa nhậu, ảnh lái ô tô, ảnh hai...
Đọc tiếp

Đọc phần trích sau và thực hiện các yêu cầu bên dưới:
“Trên mạng xã hội, mỗi người là một ông bầu của chính mình trong công cuộc xây
dựng hình ảnh cá nhân. Chúng ta đã trở nên kì quặc mà không hề biết. Hãy hình dung
cách đây mười năm, trong một buổi họp lớp, một người bỗng nhiên liên tiếp quẳng ảnh
con cái, ảnh dã ngoại công ty, ảnh con mèo, ảnh bữa nhậu, ảnh lái ô tô, ảnh hai bàn chân
mình, ảnh mình trong buồng tắm, lên bàn – chắc hẳn người đó sẽ nhận được những ánh
mắt ái ngại, Trên facebook, ái kỉ không những được khuyến khích, nó là mục tiêu chính.”
(Trích “Bức xúc không làm ta vô can” – Phạm Hoàng Giang)

(Chú thích: ái kỉ - yêu bản thân mình một cách thái quá)
Câu 1. Đoạn trích trên sử dụng phương thức biểu đạt chính nào?
Câu 2. Em hiểu như thế nào về ý kiến: “Trên mạng xã hội, mỗi người là một ông bầu của
chính mình trong công cuộc xây dựng hình ảnh cá nhân” của tác giả?
Câu 3. Hãy chỉ ra một vài dẫn chứng về sự khoe khoang kì quặc mà em nhận thấy trên
mạng xã hội hoặc trong đời sống.
Câu 4. Viết một đoạn văn khoảng 01 trang giấy bày tỏ suy nghĩ của em về tác hại của
mạng xã hội đối với giới trẻ trong cuộc sống hiện nay. Trong đoạn văn có sử dụng 01 câu
hỏi tu từ (gạch chân).

1
25 tháng 3 2020

1. Nghị luận

2. Mỗi người tự quản lí, chỉnh sửa, phô diễn hình ảnh cá nhân của bản thân mình.

3. - Khoe người yêu

- Khoe xe sang, nhà sịn

- Khoe ảnh tình tứ.

 Hạo Nam tôi mang dòng máu Quan Nhị Ca Sống là phải chất chất anh em Sống đừng bao giờ cư xử với tôi bằng đao bằng sắt Mà hãy cư xử bằng chất sống nghĩa tình Nhiều người bảo hạo nam tôi Khó gần nhưng bạn ơi bản chất bạn chưa chạm đến tim tôi Nếu bạn đã chạm được thì Chắc bạn sẽ yêu và có thể phải Gây nghiện với chất sống của tôi đấy Tôi sống chẳng nịnh nọt...
Đọc tiếp

 


Hạo Nam tôi mang dòng máu Quan Nhị Ca 
Sống là phải chất chất anh em 
Sống đừng bao giờ cư xử với tôi bằng đao bằng sắt 
Mà hãy cư xử bằng chất sống nghĩa tình 

Nhiều người bảo hạo nam tôi 
Khó gần nhưng bạn ơi bản chất bạn chưa chạm đến tim tôi 
Nếu bạn đã chạm được thì 
Chắc bạn sẽ yêu và có thể phải 

Gây nghiện với chất sống của tôi đấy 
Tôi sống chẳng nịnh nọt hơn thua 
Không bao giờ xuyên tạc 
Chỉ mong đời sẽ mãi bình yên 

Chính nghĩa trong ta bạn tin tôi tin đánh đánh gục những tên hung tàn 
Xin giã từ lũ yêu ma 
Chính nghĩa chính ở trong ta trong ta trong ta hà x3 
Hãy như quan nhị ca sống đúng chất không hề điêu ngoa 

Hao nam xin quan nhị ca hãy chứng giám con là hạo nam 
Đời hạo nam chẳng mang thân xác 
Chữ tình nghĩa giữ trong ta 
Một mai có trở về nơi cát bụi nguyện xin chung mồ anh em 

Dẫu không cùng cha cùng mẹ sinh ra những chúng ta chảy chung dòng máu nóng 
Hỡi những anh em mang dòng máu quan nhị ca cùng nhau xiết chặt tay lại 
Giành lại chân lý và lẽ phải 
Cùng nhau giúp người cứu người 

Dẫu là bao nhiêu thằng ghét ganh vẫn không lùi bước 
Tiêu diệt những bọn yêu tinh 
Chẳng phải là người hùng trong sách sử 
Tôi chỉ là người canh giữ lương tâm 

Lương tâm công đã có tôi bẻ thẳng 
Không bao giờ e ngại tác hại diệt hại đến nhân gian 
Quan nhĩ nhị ca con xin người chứng giám cho hạo nam con 
Mãi một lòng công đức sống thằng lương tâm không lừa thầy phản bạn

đố ae đây là bài gì. ai đúng mik tích

 

6
13 tháng 5 2018

Truyền nhân Quan Nhị Ca chứ j biết òi

13 tháng 5 2018

Xin lỗi, vì mh mới hok lớp 4 nên ko biết, SORRY.

AI HỈU KO,RIÊNG MIK THÌ KO HỈU AI YÊU THÌ GỬI CHO NY NHA TUI BÀY R ĐÓ  Anh gặp em cảm ứng một tình yêu.Hai ánh mắt giao thoa và nhiễm xạ.Anh bối rối lao vào trường điện lực.Tìm quang hình chinh phục trái tim em.Khi đêm về cường độ nhớ thâu đêm.Trong giấc mơ hình em là ảo ảnh.Anh vẫn bước đi trên con đường quỹ đạo.Hai cuộc đời giao điểm ở nơi đâu.Giữa dòng đời ta mãi lệch pha nhau.Âm...
Đọc tiếp

AI HỈU KO,RIÊNG MIK THÌ KO HỈU AI YÊU THÌ GỬI CHO NY NHA TUI BÀY R ĐÓ  

Anh gặp em cảm ứng một tình yêu.
Hai ánh mắt giao thoa và nhiễm xạ.
Anh bối rối lao vào trường điện lực.
Tìm quang hình chinh phục trái tim em.
Khi đêm về cường độ nhớ thâu đêm.
Trong giấc mơ hình em là ảo ảnh.
Anh vẫn bước đi trên con đường quỹ đạo.
Hai cuộc đời giao điểm ở nơi đâu.
Giữa dòng đời ta mãi lệch pha nhau.
Âm sắc nhớ sóng là trong yên tĩnh.
Anh thoảng thốt bồi hồi theo quán tính.
Ngưỡng âm tình dội lại những yêu thương.
Giải phương trình mà nhưng mãi đơn phương.
Miền nỗi nhớ dạt dào vân sáng tối.
Điểm tựa bên em biết bao giờ có nổi.
Dang dở hoài một định luật tình yêu.
Lực cản môi trường vô dạt tiêu điều.
Anh trôi nổi giữa dòng đời bão tố.
Vẽ hình em với muôn màu quanh phố.
Hạnh phúc xa vời hội tụ ở hư vô.
Đợi chờ em tự cảm thấy vui mừng.
Để hai nhịp trái tim cùng cộng hưởng.
Điện trở lớn thì phương trình không dao động.
Em mãi là nguồn sáng của đời anh.

6
21 tháng 11 2018

đùa tui FA

21 tháng 11 2018

mấy bà FA đừng đọc