Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Câu 1: PTBĐ: tự sự
câu 2:
- BPTT: so sánh ( khuôn mặt không được xinh xắn / như / những đứa trẻ khác)
- Kiểu so sánh: ngang bằng ( như )
- Tác dụng:
+ Làm cho câu văn trở nên sinh động hấp dẫn, tăng sức gợi hình gợi cảm cho sự diễn đạt.
+ Cho thấy hình ảnh một cô bé không có nhan sắc như các bạn đồng trang lứa, nhấn mạnh đến một khiếm khuyết gây ảnh hưởng lớn đến ngoại hình cô bé.
+ Thể hiện tình cảm của sâu sắc của người giáo viên đến người học trò của mình. Tuy nhan sắc của cô bé không được như các bạn của mình, cô vẫn dang tay cưu mang, giúp đỡ em. Đây là một phẩm chất đáng trân trọng và tôn vinh của nghề nhà giáo chúng ta.
+ Qua đó tác giả muốn gửi gắm đến chúng ta nhiều thông điệp quý giá như: cần đối xứng công bằng với tất cả mọi người, nhất là người có hoàn cảnh khó khăn. Vì trong thân tâm họ đã chịu một vết cắt không nhỏ của sự tự ti về mọi mặt
câu 3: Nội dung: Tình yêu thương bao la của cô giáo với người học trò có hoàn cảnh khó khăn.
câu 4: ( tương tự cộng cuối của phần nội dung nhé bạn )
1. Sự sinh ra và lớn lên:
- Bà mẹ nghèo đi ra đồng thấy một vết chân to, ướm thử thì thụ thai → sinh ra Gióng.
- Lên ba tuổi mà vẫn chưa biết nói, biết cười, chỉ nằm đó.
- Khi nghe sứ giả tìm người đánh giặc thì bỗng cất tiếng nói xin đi đánh giặc.
- Ăn bao nhiêu cũng lớn nhanh như thổi, cơm ăn bao nhiêu cũng không đủ.
2. Ra trận và chiến thắng:
- Được nhà vua cho rèn ngựa sắt, roi sắt, áo giáp sắt.
- Vung roi sắt đánh giặc, khi roi gãy thì nhổ tre bên đường làm vũ khí.
- Sức mạnh phi thường, quét sạch giặc Ân ra khỏi bờ cõi.
3. Bay về trời:
- Sau khi đánh giặc xong, Gióng cưỡi ngựa sắt lên núi Sóc, cởi giáp sắt bỏ lại, rồi bay thẳng về trời.
1. Sự sinh ra và lớn lên:
- Bà mẹ nghèo đi ra đồng thấy một vết chân to, ướm thử thì thụ thai → sinh ra Gióng.
- Lên ba tuổi mà vẫn chưa biết nói, biết cười, chỉ nằm đó.
- Khi nghe sứ giả tìm người đánh giặc thì bỗng cất tiếng nói xin đi đánh giặc.
- Ăn bao nhiêu cũng lớn nhanh như thổi, cơm ăn bao nhiêu cũng không đủ.
2. Ra trận và chiến thắng:
- Được nhà vua cho rèn ngựa sắt, roi sắt, áo giáp sắt.
- Vung roi sắt đánh giặc, khi roi gãy thì nhổ tre bên đường làm vũ khí.
- Sức mạnh phi thường, quét sạch giặc Ân ra khỏi bờ cõi.
3. Bay về trời:
- Sau khi đánh giặc xong, Gióng cưỡi ngựa sắt lên núi Sóc, cởi giáp sắt bỏ lại, rồi bay thẳng về trời.
@Nguyễn Hà My౨ৎ
Ngoại hình:
Dế Mèn: trẻ, cường tráng, đôi càng mẫm bóng, vuốt nhọn hoắt, râu dài, trông oai vệ.
Dế Choắt: gầy gò, ốm yếu, ngực lép, bụng to, cánh ngắn ngủn, đi lại khó khăn.
___________________________________________________________
Tính cách:
Dế Mèn: khoẻ mạnh, tự tin nhưng kiêu căng, hay trêu chọc kẻ yếu → sau khi gây ra cái chết cho Dế Choắt thì biết hối hận, rút ra bài học.
Dế Choắt: hiền lành, nhút nhát, chịu thiệt thòi, nhẫn nhịn, sống thân thiện nhưng yếu ớt.
-học tốt-
Tuyệt vời! Bạn đang làm bài tập phân tích truyện “Chuyện Lương Thế Vinh” — rất hay và thú vị.
Mình sẽ giúp bạn từng câu một nhé. Trước tiên, bạn có thể thử trả lời câu (2) nhé:
(2) Chi tiết nào chứng minh sự thông minh, tài trí của nhân vật Lương Thế Vinh?
Bạn nhớ trong đoạn truyện, Vinh đã làm gì để lấy được quả bưởi trong hố?
Bạn thử kể lại chi tiết đó nhé, mình sẽ giúp bạn chỉnh sửa hoặc phát triển ý!
Bài làm
Câu trần thuật có từ là:Cô ấy là chị tôi.
Chiếc bút ấy là của Thanh
Ngôi trường là mái nhà thứ hai của học sinh
Câu trần thuật không có từ là: Chiếc quạt này khá đắt
Miếng bánh kem được bán từ hôm nay
Công trình đang thi công
Bài văn
Cuộc đời ai sinh ra cũng có mẹ.Mẹ là người mang ta 9 tháng trời trong bụng,nuôi dương ta thừ ngày còn đỏ hỏn.Nữ anh hùng ấy chưa một lần than mệt với ta,chưa từng dám to tiếng với ta,sẵn sàng lăn vào nguy hiểm để cứu ta.Mẹ luôn là người quan trọng nhất.Mẹ nuôi dưỡng cho ta những tình cảm thật quý báu và thiêng liêng.Mẹ che chở cho ta những ngày thơ bé.Mẹ sưởi ấm giấc ngủ đông cho ta,dù ngoài kia có lạnh giá đến mấy.Rồi ta lớn lên,mẹ vẫn luôn ở đó để chờ ta trở về,dang vòng tay và lại bảo vệ ta khỏi những bộn bề của cuộc sống.Mẹ có bao giờ than thở là mình mệt?Mẹ có bao giờ nói với ta là mẹ ốm,mẹ muốn được chăm sóc?Mẹ luôn luôn dành cho ta những thứ tốt nhất,mà đôi khi người cao cả ấy quên mình chỉ để cho ta hạnh phúc.Mẹ có thể im lặng cả cuộc đời vì ta,vậy có bao giờ bạn nghĩ cho mẹ chưa ?
1; nhà: một ngôi nhà; rổ: một quả bóng rổ; bút: hai cái bút; hoa: những bông hoa. (Mình bỏ phần ghép mô hình) đặt câu: Những bông hoa Hồng thật đẹp.
2; Đi: đang đi về; Chạy: Đã chạy bộ; Đọc: đang đọc bài; Đấm: Đã đấm nhau; ăn: Đang ăn cơm. (Mình bỏ phần ghép mô hình) đặt câu: Bạn đã chạy bộ về nhà.
3; Xanh: vẫn xanh; Đỏ: đã đỏ ; To: sẽ to; Nhỏ: vẫn nhỏ; Chăm chỉ: sẽ chăm chỉ. (Mình bỏ phần ghép mô hình) đặt câu: Bông hoa hồng đó đã đỏ.