Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Đã mấy năm qua rồi cho đến bây giờ em vẫn còn thương mến cô giáo Nga, người đã dạy dỗ em trong những năm học đầu tiên ở ngưỡng cửa Tiểu học.
Cô giáo Nga có dáng người thon thả, không mập cũng không gầy. Tuổi cô độ gần bốn mươi nhưng trông cô còn rất trẻ. Em rất thích những chiếc áo dài cô mặc đến lớp, thường là những chiếc áo lụa mỏng, đủ màu sắc tươi đẹp, rất phù hợp với thân hình và làn da trắng hồng của cô. Mái tóc cô được uốn gọn gàng ôm lấy gương mặt đầy đặn, lúc nào cũng trang điểm một cách hài hoà. Đôi mắt cô to, đen láy, chiếc mũi tuy hơi cao nhưng trông cân xứng với gương mặt. Cô cười rất tươi, giòn giã, để lộ hai hàm răng trắng đều như hạt bắp. Tất cả đều tạo ra một nét đẹp thân tình, cởi mở, nhưng không vì thế mà kém phần cương nghị. Giọng cô giảng bài lúc trầm ấm, lúc ngân vang.
Cô rất thương yêu học sinh. Em còn nhớ những buổi đầu đi học, chúng em đều là những đứa trẻ vừa rời khỏi tay ba mẹ, ngơ ngác, rụt rè và thậm chí có bạn còn oà lên khóc khi ba mẹ ra về. Cô như người mẹ hiền, hết dỗ bạn này quay qua dỗ bạn khác khiến lòng em và các bạn yên tâm không còn sợ hãi nữa. Thế nhưng cô rất nghiêm khắc khi giảng bài, bạn nào không chú ý theo dõi, cô nhắc nhở ngay và luôn tuyên dương những bạn cố gắng học tập. Những buổi học đầu tiên biết bao khó nhọc, cô cầm tay từng bạn uốn nắn, chỉ cho từng bạn cách phát âm các vần. Những giờ ra chơi cô nán lại gạch hàng trong tập vở, cho chúng em viết ngay hàng thẳng lối, hoặc chỉ vẽ thêm cho các bạn còn yếu không theo kịp. Giờ rảnh cô thường kể chuyện cho chúng em nghe. Cả lớp cười vang khi cô kể chuyện vui, lúc đó em cảm thấy bầu không khí trong cả lớp ấm áp tình mẹ con làm sao! Ngoài việc dạy dỗ chăm sóc chúng em, cô còn quan tâm tìm hiểu gia đình các bạn nghèo, tạo điều kiện giúp đỡ các bạn.
bạn ơi cám ơn bạn bạn có còn biết bài văn tả thầy nào hông
Cô giáo của em là giáo viên dạy giỏi nhiều năm liền. Cô thường dạy minh hoạ cho các giáo viên trường bạn dự giờ. Cô dạy các môn đều rất hay nhưng với em, tiết học cô dạy mà em nhớ nhất là tiết Lịch sử hồi đầu năm học, bài đầu tiên của chương trình Lịch sử lớp Năm, bài “Bình Tây Đại Nguyên Soái Trương Định”.
Cô giáo của em hơi đứng tuổi, áng chừng cô đã ba mươi tư, ba mươi lăm tuổi. Dáng cô dong dỏng cao và hơi gầy. Cô có bờ vai tròn nhỏ nhắn xinh xinh và cái eo “thắt đáy lưng ong” nên cô mặc áo dài rất đẹp. Khuôn mặt trái xoan của cô tươi tắn nhờ bờ môi hồng thắm tự nhiên. Với đôi mắt bồ câu to và sáng, long lanh tia nhìn ấm áp, trông cô thật dịu hiền.
Hôm ấy là thứ hai. Cô mặc áo dài màu thiên thanh vẽ hoa hồng trắng rất đẹp. Tóc cô kẹp gọn gàng trong cái kẹp nơ màu xám bạc.
Sau giờ ra chơi là tiết Lịch sử. Cô ghi tên môn học lên bảng rồi hỏi chúng em: “Các em đã đọc bài nào trong sách Lịch sử chưa?”. Chúng em đồng thanh đáp: “Thưa cô chưa ạ.”. Cô cười nhẹ:
- Vậy thì hôm nay cô dạy các em tiết đầu tiên của chương trình Lịch sử lớp Năm, Bài học về một vị quan triều Nguyễn trở thành người chỉ huy cuộc khởi nghĩa chống thực dân Pháp: Bình Tây Đại Nguyên Soái Trương Định.
Cô kể câu chuyện lịch sử về tướng quân Trương Định. Giọng cô to, dõng dạc rõ ràng đưa chúng em đến thăm ba tỉnh miền Đông Nam kì lúc các tỉnh này bị thực dân Pháp chiếm. Bằng lời kể truyền cảm, sôi nổi, cô giáo em vẽ lại bối cảnh đấu tranh chống thực dân Pháp của nhân dân các tỉnh Nam kì do tướng quân Trương Định làm chỉ huy lực lượng khởi nghĩa. Chúng em như trông thấy quang cảnh hào hùng, hừng hực ý chí chiến đấu của nghĩa quân khi suy tôn tướng quân Trương Định lên làm nguyên soái. Chúng em cảm nhận được trái tim và ý chí của tướng quân trước lệnh vua và ý dân. Lớp học im phăng phắc. Dường như cả thảy chúng em đều nín thở để theo dõi lời kể của cô giáo. Cô giáo em đưa mắt nhìn khắp lớp, đôi má hồng lên vì xúc động. Mắt cô sáng long lanh như say sưa, để hết tâm hồn vào lời giảng. Cô vẽ lại buổi lễ nghĩa quân tôn tướng quân Trương Định là Bình Tây Đại Nguyên Soái bằng lời giảng nhiệt huyết, rành mạch, dễ hiểu. Kết thúc chuyện kể cô đặt câu hỏi cho chúng em kể lại. Khuôn mặt cô giáo em trở nên dí dỏm, khích lệ. Đôi mắt cô lấp lánh vẻ hóm hỉnh của nụ cười động viên học sinh. Cô gọi chúng em đọc ghi nhớ của bài rồi hỏi: “Em nào có thể kể lại câu chuyện và thuộc phần ghi nhớ ngay tại lớp?”. Một vài cánh tay học sinh đưa lên. Cô mời bạn Sang kể lại câu chuyện, sau đó cho chúng em ghi bài. Tiết học đầy xúc cảm của môn Lịch sử kết thúc trong không khí vui vẻ, sôi nổi của lớp học.
Lịch sử là một trong những môn học mà em yêu thích. Cô em vẫn dạy chúng em: “Là người Việt, chúng ta phải nắm vững lịch sử nước Việt Nam. Không thể tha thứ cho một học sinh Việt Nam không biết gì về lịch sử hiển hách của dân tộc.”. Cô giáo đã dạy cho em không chỉ bằng chuyên môn sư phạm mà còn bằng tình yêu đất nước nồng này, bằng lòng tự hào của một công dân nước Việt.
“Mẹ của em ở trường là cô giáo mến thương” Kể từ khi được học cô Oanh, em đã thực sự hiểu được câu hát này. Cô giống như người mẹ thứ hai, người mẹ ở ngôi trường tiểu học này. Cô Oanh đã dạy em từ hồi lớp 3 cho đến giờ, những bài học cô dạy chúng em đều ghi sâu trong lòng. Trong đó tiết học khiến em khó quên được nhất lại chính là tiết học cô dạy về bài “Nghĩa thầy trò”. Hôm ấy, cô giáo em mặc chiếc áo dài màu vàng rất đẹp. Mái tóc đen dài được buộc gọn trên đỉnh đầu, nhìn cô rất tươi tắn. Cô chào cả lớp bằng một nụ cười rạng rỡ. Giờ học bắt đầu. Bải giảng của cô hôm ấy diễn ra rất sôi nổi. Giọng nói cô ngọt ngào, truyền cảm. Đôi mắt cô lúc nào cũng nhìn thẳng xuống lớp. Đôi mắt ấy luôn thể hiện sự cổ vũ, động viên chúng em. Cô giảng bài say sưa đến nỗi trên khuôn mặt hiền từ đã lấm tấm mồ hôi mà cô vẫn không để ý. Cô giảng bài rất dễ hiểu. Qua lời giảng ấy, em cảm nhận được cái hay, cái đẹp của mỗi bài thơ, bài văn. Những lời cô giảng em khắc sâu vào tâm trí không bao giờ quên. Thỉnh thoảng, cô đi lại xuống cuối lớp, xem học sinh thảo luận nhóm, xem chúng em ghi bài. Cô đến bên những bạn học yếu để gợi ý, giúp đỡ. Cô luôn đặt ra những câu hỏi từ dễ đến khó để kích thích sự chủ động sáng tạo của chúng em. Cô lúc nào cũng gần gũi với học sinh, lắng nghe ý kiến của các bạn. Giữa giờ học căng thẳng, cô kể cho chúng em nghe những mẩu chuyện rất bổ ích. Cô kể chuyện rất hấp dẫn. Bạn Hưng nghe cô kể cứ há miệng ra nghe mà không hề hay biết. Nhìn bạn, cả lớp cười ồ lên thật là vui. Gần hết giờ cô dành 5 phút lắng lại kể cho chúng em về người thầy của cô, em nhìn thấy sự xúc động không che giấu được từ trong ánh mắt của cô. Một hồi trống vang lên báo hiệu giờ ra chơi. Tiết học kết thúc, ngay cả mỗi người chúng em cũng không giấu được sự xúc động và bồi hồi trong lòng về một giờ học quá ý nghĩa. Em rất yêu quý và kính trọng cô giáo Oanh, cô không chỉ dạy dỗ em nhiều bài học đáng quý trong sách vở mà cả trong cuộc sống nữa. Mai này dù có đi đâu bao xa thì em mãi cũng không thể quên được người mẹ thứ hai này của em
trong trường em có rất nhiều thầy cô giáo ,nhưng người mà em yêu quý nhất là cô hạnh.
Năm nay cô khoảng 30 tuổi.Nước da cô trắng hồng .Cô có ngương măt hình trái xoan.cô thường mặc áo sơ mi quần sẫm màu.mỗi khi cô giảng bài dọng cô trầm ấm biết bao . Khi có bài em không hiểu cô đã tận tình chỉ bảo em.cô luôn chỉ bảo chúng em nhũng diều hay lẽ phải. những buổi liên hoan lớp cô mua rất nhiêu kẹo bánh.
chúng em rất yêu quý cô .chúng em sẽ học hành thật tốt để không phụ lòng cô.
Tháng năm sân trường đầy nắng
Nhuộm vàng tiếng ve râm ran
Tháng năm từng chùm hoa phượng
Bất ngờ đỏ rực mênh mang
Tháng năm – mùa hè cuối cùng
Một mùa hè chia li
Cổng trường nghiêng nghiêng im lặng
Dịu dàng nói tạm biệt em...
Năm năm học lặng lẽ trôi qua thật nhanh. Và giờ đây, em sẽ phải nói lời tạm biệt mái trường Tiểu học Lê Quý Đôn thân yêu – nơi chất chứa bao yêu thương, nơi có biết bao người thầy, người cô tâm huyết đưa chúng em đến bến bờ tri thức. Cảm xúc khi sắp phải chia tay với những người cha, người mẹ hiền luôn hết lòng chăm sóc cho đàn con và cả những cô cậu học trò đáng yêu, tinh nghịch thật khó diễn tả bằng lời. Biết bao kỉ niệm buồn vui cùng thầy cô, bạn bè cứ dần hiện về trong tâm trí như những thước phim quay chậm, làm sao có thể phai mờ, làm sao có thể lãng quên,... Lòng bồi hồi, bâng khuâng nhớ lại ngày đầu tiên tới lớp... Vẫn còn đây những e dè, nhút nhát và cả những giọt nước mắt chẳng thể biết lí do. Vẫn còn đây hình ảnh người cô - nhẹ nhàng lau nước mắt, ôm chặt em vào lòng rồi đưa em vào cửa lớp. Và còn đây những tiết học sôi nổi, những ánh mắt thân thương, những tiếng cười giòn giã,... Tất cả, tất cả như mới trong ngày hôm qua. Em thầm cảm ơn các thầy, các cô – những người đã dạy dỗ em trong suốt năm năm qua. Những bài giảng của thầy cô là hành trang không thể thiếu trong cuộc hành trình đến với những ước mơ mà em đã chọn. Em gửi tới thầy cô – những người đưa đò cần mẫn – lời chúc tốt đẹp nhất. Còn các bạn cùng lớp – những người anh em, tớ chúc các cậu luôn thành công trong cuộc sống. Mái trường ơi, cho em gửi một niềm yêu và nỗi nhớ. Sẽ có ngày em về lại nơi đây!...
Chúc bạn học tốt!
Thời gian thấm thoắt thoi đưa. Thế là đã 5 năm rồi. Con vẫn nhớ như in, cũng những ngày hè như thế này, lần đầu tiên con được mẹ đưa đến trường Tiểu học Nguyễn Chí Thanh, vào lớp học dành cho những học sinh vừa tốt nghiệp mẫu giáo. Con đã ấn tượng ngay với sân trường rộng và thư viện thật nhiều sách. Chúng con rụt rè, ngơ ngác trong ngày khai giảng đầu tiên giữa ngôi trường rộng lớn, xa lạ. Nhưng cũng chính ngày đầu tiên đó, ánh mắt trìu mến, thân thương của các thầy các cô làm cho con cảm thấy gần gũi, tự tin. Miệt mài bao tháng ngày, thầy cô đã dìu dắt chúng con qua từng khó khăn, từng thử thách. Thầy cô đã cầm tay chúng con, uốn từng nét chữ nắn nót đầu đời. Lời thầy giảng dễ hiểu, giọng cô đọc ấm áp. Rồi những lần chúng con bị điểm kém, những lần chúng con nô đùa, nghịch dại khiến thầy cô phải phiền lòng, thầy cô vẫn luôn nhẹ nhàng cổ vũ, động viên. Chúng con cảm nhận được từng ngày, trong từng bài giảng của thầy cô, không chỉ là kiến thức, mà là sự tận tụy, hết lòng vì học sinh thân yêu. Những giải thưởng và những thành tích mà chúng con đạt được, trên hết là công sức, là tấm lòng của các thầy các cô. Từ những con chữ đầu tiên thầy cô truyền dạy, giờ đây chúng con đã có một hành trang kiến thức, tự tin bước tiếp chặng đường dài. Chúng con trân trọng cảm ơn và tri ân các thầy các cô! Lúc này, mỗi giây mỗi phút trôi qua, con đều muốn níu giữ. Năm năm học, mái trường Nguyễn Chí Thanh đã trở nên thân thương quá đỗi, chúng con đã có biết bao kỉ niệm ở nơi đây.
Thầy cô ơi! Chúng con phải xa thầy cô thật sao? Hành trang của chúng con khi bước vào trường cấp hai và trên những chặng đường đời, sẽ là hình ảnh thân thương của các thầy cô giáo. Chúng con sẽ nhớ lắm cái xoa đầu của thầy, nhớ giọng nói trìu mến của cô. Chúng con sẽ nhớ lắm bóng dáng thầy cô trên bục giảng. Chúng con quên sao được những lễ khai giảng rộn ràng, náo nức, những hoạt động ngoại khóa lý thú, hứng khởi. Chúng con quên sao được những tiếng cười, những giọt nước mắt, của bạn bè, thầy cô… Chúng con nhớ lắm, không thể nào quên…
Các bạn học sinh ơi! Có bao điều mới lạ và thú vị vẫn đang chờ chúng mình ở phía trước. Nhưng chúng mình sẽ luôn có trong tim hình ảnh thân thương của các thầy cô và những năm tháng đầu tiên của quãng đời học sinh ở Trường Tiểu học Nguyễn Chí Thanh yêu quý, phải không các bạn?
Chúng con cũng xin gửi lời tri ân tới các bậc phụ huynh, bằng yêu thương và tin tưởng, đã dành cho chúng con những gì tốt đẹp nhất!
Khi hoa phượng nở
Ve kêu râm ran
Tiếng trống vang lên
Năm học kết thúc.
Ngày đầu vào lớp
Lạ lẫm, ngỡ ngàng
Giờ lại xốn xang
Xa thầy, xa bạn.
Khi vào trường mới
Con sẽ không quên
Những bài toán hay
Những con chữ đẹp
Nhớ mãi dáng thầy
Nhớ mãi lời cô
Bao kỷ niệm đẹp
Một thời ấu thơ!
Con kính chúc các thầy cô ở lại mạnh khỏe, vững tay chèo lái con thuyền đến những bến bờ tri thức, chúc các em học sinh khối 1, 2, 3, 4 chăm ngoan, học giỏi, làm rạng danh ngôi trường mang tên Vị đại tướng Nguyễn Chí Thanh
Đề 1 : Tả cô giáo hoặc thấy giáo đã từng dạy dỗ em và để lại cho em nhiều ấn tượng và tình cảm tốt đẹp .
Bài làm :
Dưới mái trường Tiểu học , em được học rất nhiều thấy , cô giáo nhưng người mà để lại cho em nhiều ấn tượng nhất đó chình là cô Oanh . Cô ấy là cô giáo chủ nhiệm lớp 3 của em .
Năm nay cô bốn mươi lăm tuổi . Thân hình cô thon gọn , cao ráo . Cô ấy sở hữu một gương mặt hình trái xoan với mái tóc dài , đen mượt . Cô ấy có đôi mắt long lanh và đôi môi đỏ thắm , vì vậy cô luôn luôn nhìn rất quyến rũ và thân thiện . Với tính dịu dàng và tốt bụng với mọi người , cô rất được các giáo viên khác và chúng em yêu mến . Những buổi học của cô rất thú vị và không kém phần hài hước . Cô dạy chùng em nhiều môn học khác nhau : toán , tiếng việt , khoa học , lịch sử , địa lý , đâọ đức và kĩ thuật . Vào giờ ra chơi , em đều thấy cô ngồi trên bàn giáo viên , đọc sách . Chắc cô đang tìm hiểu những kiến thức và bài học mới cho những học sinh như chúng tôi . Trong những thời gian rỗi , cô ấy thích nấu ăn và nói chuyện . Khi nào nấu món gì ngon , mới cô đều mời chúng em đến nhà chơi và thưởng thức nhừng mòn ăn hấp dẫn đó . Cô cũng dành nhiều thời gian để nói chuyện với bạn bè . Điều tôi thích nhất ở cô là cách cô phát biểu điều gì đó . Lúc đó , cô ấy như có một sức quyến rũ rất lớn từ mọi người .
Trong ngắn gọn , cô ấy không chỉ là một giáo viên tốt mà còn là một người bạn thân thiện . Em luôn xem cô ấy là người mẹ thứ hai của mình . Em rất yêu cô.
Bài này mình tự làm đó . k nha !
Buổi sáng nào em cũng náo nức đến trường thật sớm để được ngắm quang cảnh trường em trước buổi học.
Bác bảo vệ đã mở cổng trường. Trên sân trường mới chỉ có một số bạn đến sớm để trực nhật và một số bạn, nhà gần trường giống em, đến sớm. Bạn thì ôn bài, bạn thì chăm sóc luống hoa của lớp mình, có bạn đang giặt khăn lau bảng ở vòi nước phía cuối sân . Gần đến giờ học, các bạn học sinh đến trường ngày càng đông. Sự náo nhiệt thực sự bắt đầu. Thoắt cái, sân trường đông vui, nhộn nhịp hẳn lên. Tiếng chào hỏi, nói cười rộn ràng. Khắp sân trường tung tăng những gương mặt sáng bừng, tươi tắn màu khăn quàng đỏ rực. Một vài cô cậu có lẽ sáng nay ngủ dậy muộn chưa kịp ăn sáng dạt vào góc sân, vừa tranh thủ ăn vừa quan sát các trò chơi. Các bạn đến phiên trực nhật đang cố gắng hoàn thành công việc trước khi giờ học bắt đầu. Thầy cô giáo cũng đã tập trung đông đủ. Mặt trời sáng bừng lên, các tia nắng vàng chiếu khắp sân trường, chiếu vào từng lớp học. Gió nhẹ thổi làm những tán lá bàng rung lên như đang cất lời chào các bạn nhỏ thân thiết. Mấy chú chim từ các ngọn cây sợ hãi bay vọt tận lên mái nhà thỉnh thoảng lại ngó nghiêng nhìn xuống sân trường có vẻ thích thú lắm. Mười lăm phút sau, tiếng trống báo hiệu giờ học “tùng, tùng” vang lên. Học sinh nhanh nhẹn về lớp học của mình. Sân trường lại trở nên yên tĩnh.
Mỗi buổi đến trường mang lại cho em rất nhiều niềm vui. Hè này, em sẽ phải xa mái trường này để lên học lớp 6 ở một ngôi trường khác. Em sẽ rất nhớ ngôi trường thân yêu này.
Đề 1: Hãy tả con vật em yêu thích
Nếu như có biệt hiệu con vật nào dũng cảm nhất, tôi sẽ chọn là giành cho những chú chó như chú chó Ricky nhà tôi. Chú vừa thông minh, nhanh nhẹn và còn rất trung thành nữa. Tôi rất yêu quý và mến tin chú. Chú giống như người bạn nhỏ luôn bảo vệ gia đình tôi những lúc đêm khuya, và là người bạn trung thành tuyệt đối.
Chú chó Ricky nhà em được đặt một cái tên thân thương do chính em đặt cho nó. Thân hình nó rắn chắc, những cơ thịt săn chắc, những lúc chạy nhìn chú giống như một tia chớp dường như thổi bay mọi thứ. Cái đầu chú giống như chiếc yên xe đạp. Đôi tai dài, to và dong dỏng lên để nghe ngóng tình hình xung quanh, phát hiện kẻ thù. Cặp mắt to đen nháy và rất tinh nhạy để phát hiện và đánh mắt tới mọi thứ xung quanh. Bộ lông màu nâu vàng như màu lá mùa thu nhìn chú rất ngầu và quyến rũ. Có lẽ chú đã làm say đắm baot rái tim của những thiếu nữ khác trong xóm tôi.
Hằng đêm, khi cả nhà tôi đều đang say trong giấc ngủ thì Ricky vẫn đang thức để canh chừng cho an ninh của ngôi nhà. Nhờ có chú không gian yên bình và an toàn của ngôi nhà phần nào được đảm bảo. Mỗi khi thấy tiếng động lạ, những tiếng sủa dõng dạc, to vang của chú làm vang dậy cả một vùng. Tiếng sủa làm kinh động đến những kẻ có mục đích xấu cũng phải biết dè chừng. Chú luôn trung thành và làm việc rất có trách nhiệm. Như một người đàn ông thực thụ, chú luôn luôn tỏ ra bản lĩnh dù trong những hoàn cảnh ngặt nghèo đến đâu. Em nhớ có lần, vì bảo vệ em khỏi bầy chó khác trong xóm chú đã bị thương ở đầu, rách mất một mảng thịt. Nhìn cảnh tượng ấy em vô cùng đau xót, cảm thấy mình thật có lỗi khi để chú như vậy. Dường như hiểu được sự lo lắng và áy náy của em, Ricky vẫn kêu ư ử, dụi đầu vào trong lòng tỏ vẻ không sao và rất ngoan ngoãn. Chú luôn rất kiên cường dù có gặp phải vết thương hay tham gia vào những hành động khó khăn, nguy hiểm cũng không bao giờ chối từ, luôn sát cánh bên đồng đội để bảo vệ yên bình cho khu phố.
Những khi không phải làm nhiệm vụ, vào buổi chiều nắng đẹp em thường hay cùng Ricky đi dạo quanh khu phố, nơi có những hàng phi lao hai bên đường. Những lúc như vậy, em cảm giác chú và em thân thiết gần gũi như những người bạn, chú luôn bảo vệ an nguy cho em còn em luôn yêu quý và lo lắng cho chú. Ricky rất ngoan chưa bao giờ để mọi người giận hay nhắc nhở mình nhiều. Gắn bó với gia đình em được 5 năm rồi, đến nay chú giống như bác bảo vệ không thể thiếu trong gia đình em.
Em rất yêu quý Ricky, chú là người bạn nhỏ trung thành và luôn bảo vệ an ninh cho gia đình em. Chú thật đáng yêu và cũng rất quý, không quan trọng những đau đớn bản thân mà đấu tranh, bảo vệ cho mọi người. Đó chính là phẩm chất của một loài vật trung thành, khiến cho gia đình em ai ai cũng yêu quý.
Đề 2: Hãy tả trường em trước buổi học
Những buổi sáng đẹp trời, em cùng các bạn thường cắp sách tới trường với tâm trạng háo hức phấn khởi. Bởi niềm vui của tuổi thơ chúng em là những giây phút túm năm tụm bảy trước giờ học hay giờ ra chơi, những giây phút ngắm cảnh sân trường vào buổi sớm mai.
Bầu trời trong xanh, thoáng đãng, không khí rất trong lành. Chỉ có tiếng lá cây xào xạc và tiếng chim hót líu lo. Lúc này, sân trường thật tĩnh mịch, yên ả. Có rất ít học sinh đến trường. Những ánh đèn trong lớp học dần được thắp sáng, những chiếc quạt cũng dần bật lên, để lộ những hàng ghế màu vàng. Ba dãy nhà tầng được xếp theo hình chữ L, để lại một khoảng sân trống rỗng với lá cờ đỏ sao vàng bay phấp phới, cũng chẳng có tiếng học sinh nô đùa. Mặt trời đã nhô lên, trông giống như quả bóng khổng lồ. Những tia nắng dìu dịu chiếu xuống sân trường làm nó sáng hẳn lên. Những giọt sương sáng sớm đọng lại trên những chiếc lá xanh non long lanh như những hạt ngọc. Một vài phút sau, học sinh đến nhiều hơn. Bây giờ, sân trường đã náo nhiệt hơn lúc trước. Tiếng học sinh cười, nói vang dội khắp sân trường. Mỗi bạn chơi một trò, bạn thì đá cầu, bạn thì nhảy dây... Chốc chốc tiếng reo hò lại rộ lên thán phục cổ vũ cho những người thắng cuộc. Trên cành phượng, cành xà cừ những chú chim sẻ, chim chích bông đua nhau nhảy nhót, cất tiếng hót líu lo như muốn cổ vũ, hoà mình với những cuộc vui phía dưới. Các thầy, cô giáo đều đã đến trường để chuẩn bị bài giảng của mình. Bác trống nằm im nhìn chúng em. Các khu nhà sáng rực lên như được rát vàng. Mấy phút sau, tiếng trống vào học vang lên: "Tùng! Tùng! Tùng!", thế là giờ học bắt đầu. Bên ngoài không khí lại tĩnh mịch, yên lặng trở lại. Chỉ còn lá cờ bay phần phật và tiếng cô giáo giảng bài vang vang.
Em rất thích quang cảnh của buổi sớm mai vì đó là một quang cảnh yên tĩnh và thơ mộng đáng nhớ.
Đề 3: Hãy tả cô giáo ( hoặc thầy giáo) đã từng dạy em và để lại cho em nhiều tình cảm tốt đẹp.
Công cha, áo mẹ, chữ thầy
Gắng công mà học có ngày thành danh
Từ xưa tới nay, câu ca dao này vẫn được truyền từ đời này sang đời khác, nghề giáo đã vận dụng câu ca dao này vào bài giảng. Ở trường em đang học cũng thế. Trong các thầy cô giáo đã dạy em thì cô Kiều là người mà em yêu mến nhất. Mỗi tiết học đều vang lên giọng nói âu yếm của cô : “Có em nào chưa hiểu bài không” ? Câu nói đó thật ấm áp biết dường nào.
Cô Kiều năm nay 40 tuổi. Thân hình khá cân đối với tà áo dài cô thường mặc mỗi khi đến lớp. Nhờ mang đôi giày cao gót màu đen bóng nên trông cô cao hơn, bắt mắt hơn. Mái tóc cô dài, đen mượt và luôn được buộc cao gọn gàng. Khuôn mặt hình trái xoan, nổ bật với làn da trắng. Mặc dù không cần phấn son nhưng mặt cô vẫn xinh đẹp và hiền hậu lạ thường. Đó là khuôn mặt hiền từ và được pha lẫn nét khôi hài . Vầng trán hơi cao để lộ sự thông minh với khí chất của một người giáo đã luôn khiến chúng em yêu thương và khâm phục hơn . Đôi mắt sáng thường thay đổi trông như một nhà ảo thuật . Khi vui đôi mắt ấy thường ánh lên những tia sáng hạnh phúc khi chúng em được điểm cao. Khi bạn nào không tập trung học thì nó trở nên nghiêm nghị thật khó tả. Co chỉ nhìn thôi cũng đủ để cả lớp im lặng một cách nặng nề. Giọng nói lúc trầm, lúc bổng, lúc nhanh, lúc chậm của cô đã cuốn hút chúng em vào thế giới kiến thức của cô- một thế giới vẫn còn nhiều bí ấn đang chờ đợi chúng em khám phá. Cô rất hay cười, nụ cười tươi tắn và rạng rỡ như hoa. Cô nhìn càng cuốn hút hơn bởi hàm răng đều như những hạt bắp và trắng như muối biển. Cô rất thân thiện với học sinh. Cô luôn công bằng giữa bạn giỏi và bạn yếu.
Cô giảng dạy rất tận tình và chu đáo. Những phần nào khó, cô thường gợi mở những câu hỏi nhỏ giúp chúng em phát biểu và tìm hiểu bài một cách dễ dàng hơn. Cô hướng dẫn cho chúng em viết từng nét chữ. Mỗi khi cô kể chuyện hay đọc thơ, chúng em đều chăm chú lắng nghe. Cô luôn hết lòng giúp đỡ các thầy cô đồng nghiệp cùng dạy tốt. Cô là một giáo viên gương mẫu nên được tất cả học sinh chúng em yêu mến. Chúng em cũng rất vui khi học với cô. Học với cô thật thích biết bao.
Em rất yêu quý cô Kiều. Mặc dù giờ đây không còn học với cô nữa nhưng em luôn kính trọng và biết ơn cô. Em sẽ ghi nhớ lời cô dạy và cố gắng học thật giỏi để không phụ lòng cô.
Tôn sư trọng đạo là truyền thống nhân văn cao cả, ý nghĩa của dân tộc ta, truyền thống đó càng được thắp sáng và khơi dậy trong ngày 20/11, ngày lễ kỷ niệm nhà giáo Việt Nam 20/11, ngày mà Thầy trò sẽ cùng nhau tri ân, cùng nhau trò chuyện, dù đó là những lời văn, lời thơ vô cùng mộc mạc nhưng xuất phát từ chính tấm lòng của các em. Hãy cùng gửi những lời chúc 20-11 tới người Thầy, người Cô của mình, những người đã góp phần xây đắp con đường ước mơ của mình từ còn khi ngồi ghế nhà trường, một lời chúc 20-11 giản dị những cũng đủ nói lên tấm lòng của bạn rồi.
Mình làm hay không?
Cả nhà em ai cũng quý bà. Riêng em, em lại càng quý bà hơn. Bà đã chăm sóc em từ lúc mới lọt lòng, đã ru em bằng những lời ru êm dịu.
Bà em năm nay đã ngoài tám mươi tuổi. Dáng bà hơi nhỏ nhưng khỏe mạnh. Nước da đã chuyển sang màu hơi nâu, có điểm những chấm đồi mồi. Mái tóc trắng như cước. Tóc bà rụng nhiều không còn dày nặng như xưa nhưng em vẫn thấy bà vấn tóc trong một vành khăn nhung đen rất gọn gàng. Bàn tay, bàn chân nổi rõ những đường gân xanh dưới lớp da mỏng. Khuôn mặt rất nhiều nếp nhăn. Mỗi khi bà cười, những nếp nhăn đó lại hằn lên thành nếp rất rõ. Đôi mắt bà không còn tinh tường như trước. Khách quen đến nhà, bà nhận ra tiếng trước lúc nhìn rõ người. Tuy thế, hàm răng bà vẫn còn chắc, bà vẫn ăn trầu như xưa.
Tính bà hiền từ, bà thường nói chậm rãi. Tuy tuổi đã cao, bà vẫn còn đỡ đần những công việc vặt trong gia đình. Bố mẹ em thường dặn chúng em, không được để cho bà một việc gì dù nhỏ, bà làm nhiều rồi, để cho bà nghỉ. Tuy vậy, bà vẫn hay quét nhà, nhặt rau và có khi còn thổi cơm. Mỗi khi bà làm, bà thường bảo chúng em: “Còn làm được, bà làm cho vui, ở không bà không chịu được”.
Bà luôn luôn chăm sóc chúng em. Thấy chúng em làm sai, nói chưa đúng, bà bảo ban, khuyên nhủ. Tối tối, bà thường nhắc chúng em rửa chân tay sạch rồi mới lên giường ngủ. Bà khuyên bảo kĩ từng điều, nhắc nhở chúng em phải ngoan ngoãn, chăm học để làm vui lòng bố mẹ và thầy cô. Thỉnh thoảng, chúng em lại vòi bà kể chuyện ngày xưa. Bà kể chẳng bao giờ hết chuyện. Ngồi bên bà, chúng em lắng nghe bà kể chuyện rành rọt từng lời…
Em yêu bà lắm. Em mong bà sống lâu để dạy bảo con cháu nhiều điều hay và kể cho chúng em nghe hết cái kho chuyện “ngày xửa ngày xưa”.
Phần 1 : Đối với em, tình bà cháu là không thể thiếu được. Bà – dù chỉ là một tiếng đơn sơ ấy thôi, nhưng rất thân thương gần gũi với em ngay từ khi em bắt dầu tập nói. Hình ảnh bà luôn in sâu vào trong trí nhớ của cháu, trong tim của cháu. Một người bà hiền từ, nhân hậu.
Bà năm nay đã ngoài sáu mươi tuổi, dáng người nhỏ nhắn hơi gầy với mái tóc pha sương nay đã bạc màu tiều tụy. Lưng bà hơi còng xuống, nước da bà bị nắng cháy xạm màu và đã trổ đồi mồi có lẽ vì bà phải bươn chải tảo tần buôn bán để nuôi mẹ, các cậu các dì của em. Mắt bà không còn tinh tường, con ngươi hơi đùng đục nhưng cái nhìn của bà hiền hậu đầy yêu thương tnu mến. Hai gò má của bà nhô lên, rám nắng, đôi môi của bà khô lại theo năm tháng. Khuôn mặt của bà xuất hiện nhiều nếp nhàn ở đuôi mắt, khóe môi. Trên vầng trán của bà dường như mỗi nếp nhăn thể hiện cho một nỗi đau khổ, cho những khó khăn bà đã trải qua. Mỗi khi bà cười, những nếp nhân ấy lại hằn lên sâu hơn, đôi mắt của bà như cũng cười theo rất hiền từ. Những lúc buồn, đôi mắt của bà đăm chiêu, nó như phản chiếu được những ngày bà vất vả lặn lội kiếm tiền, lo cho con, cho cháu.
Những ngày thơ ấu, em được sống trong vòng tay yêu thương của bà. Bà bao giờ cũng quý cũng yêu và hết lòng săn sóc cho em. Những bài hát ru êm dịu của bà đã đưa em vào những giấc ngủ say nồng. Bằng chất giọng trầm ấm, bà kể chuyện rất hấp dẫn làm cho em đã bao lần lạc vào xử sở cổ tỉch với nàng tiên, cô Tấm dịu hiền với cây đa, giếng nưức, xóm làng đơn sơ.
Những lúc em dồi hờn, khóc lóc bà dỗ dành, chiều ý cháu. Khi lớn hơn, bà đã cho em những lời khuyên qua những bài ca dao, những câu tục ngữ mà em vẫn nhớ… Bà vẫn thường dành những thức ăn ngon cho em: khi thì bánh, kẹo, khi thì trái cây… Những dịp đi đâu xa, bà không quên mang về bao nhiêu là những món ngon thức lạ.
Hình ảnh của bà thật thiêng liêng, cao quý. Bà già nua, ốm yếu nhưng tình cảm bao la, nhân hậu. Em rất hạnh phúc khi có được người bà như thế. Suốt đời em sẽ ghi nhớ những tháng năm được sống gần bà, được bà yêu mến. Bà ơi! Cháu sẽ khắc ghi những lời khuyên mà bà cho cháu, khắc ghi mãi bóng hình bà trong tim. Cháu sẽ luôn cố gắng phấn đấu tốt để xứng đáng làm cháu của bà
Tui lop 6 ma chua dc hc bai nay nha
lớp tôi có bạn tả được 10 điểm đấy
Trong trường em có rất nhiều thày cô giáo nhưng người mà em yêu quý nhất là cô Hạnh.
Cô có dáng người nhỏ bé nhưng rất nhanh nhẹn.Cô tầm hơn 32 tuổi. Nước da cô trắng hồng.
ngương mặt hình trái xoan của cô rát hợp với mái tóc dài ngang vai của cô.Cô rất hiền.Cô thường mặc áo xơ mi,quần sẫm màu.Mỗi khi cô giảng bài dọng cô trầm ám.Khi có bạn nào không hiểu bài cô giảng đi dảng lại cho bạn hiểu. cô thường dạy cho chúng em những điều hay lẽ phải.
em rất yêu quý cô ,em sẽ học hành thật giỏi để cô vui lòng
Bài làm
Năm học lớp năm sắp qua rồi em sẽ không còn được gặp lại thầy nữa. Đó là thầy Đức Anh.
Thầy có dáng người to,cao,vạm vỡ. Nổi bật nhất là mái tóc cắt ngắn gọn gàng. Đôi mắt thầy đen láy dịu dàng ẩn sau cặp kính tinh tế của thầy. Miệng thầy luôn cười tươi cho dù lớp em có nghịch làm cho thầy buồn lòng. Thầy mặc một chiếc áo sơ mi trắng . Chiếc quần ca ki của thầy màu xanh đậm trông rất đẹp. Hằng ngày thầy luôn giảng cho chúng em những điều hay và bổ ích . Thầy cung cấp cho chúng em những công thức toán vô cùng thú vị. Qua những tiết lịch sử thầy luôn kể cho chúng em nghe về lịch sử cha ông từ đó càng giúp chúng em càng yêu quê hương, đất nước hơn . Trong lớp bạn nào chưa hiểu bài thì thầy sẽ chỉ cách cho bạn .Em nhớ nhất là khi em không thuộc bài,thầy không chỉ không trách mắng mà thầy còn chỉ cho em . Nhờ có thầy mà mỗi tiết học của chúng em trở nên thú vị hơn bao giờ hết.
Dù mai này phải xa thầy nhưng em vẫn luôn nhớ về thầy. em sẽ học thật giỏi để thầy vui lòng.
DI TÍCH KỲ ĐÀI
Di tích Kỳ Đài nằm trên Quảng trường 26/3 thuộc phường Nguyễn Trãi, thành phố Hà Giang. Tại đây ngày 27/3/1961 Chủ tịch Hồ Chí Minh nói chuyện với hơn 16.800 cán bộ, chiến sỹ và nhân dân các dân tộc tỉnh Hà Giang.
Người khen ngợi những cố gắng, tiến bộ của Đảng bộ và nhân dân các dân tộc Hà Giang trong sự nghiệp xây dựng và phát triển kinh tế, văn hóa, giáo dục, y tế; khen ngợi các lực lượng vũ trang, thanh niên, phụ lão và các cháu thiếu niên nhi đồng đã có những đóng góp tích cực vào sự nghiệp xây dựng chủ nghĩa xã hội, bảo vệ an ninh trật tự, củng cố quốc phòng…
Tháng 9/2005, nhóm tượng đài “Bác Hồ với đồng bào các dân tộc Hà Giang” được xây dựng, toạ lạc trang trọng ở vị trí trung tâm Quảng trường 26/3 giữa lòng thành phố Hà Giang, được khánh thành vào đúng dịp cả nước kỷ niệm ngày Quốc khánh 2-9, gắn với sự kiện lịch sử trọng đại: Bác Hồ nói chuyện với đồng bào các dân tộc Hà Giang. Công trình tượng đài được Hội đồng Nghệ thuật Quốc gia đánh giá cao về chất lượng nghệ thuật và được đông đảo nhân dân khen ngợi.
Hiện nay Kỳ Đài và Quảng trường 26/3 là nơi đồng bào các dân tộc trong tỉnh về đây hội tụ trong những ngày lễ tết, trước tượng đài cùng kính dâng lên Bác kính yêu những thành tích đã đạt được trong xây dựng và phát triển của Hà Giang, ôn lại kỷ niệm thiêng liêng Hà Giang được đón Bác về thăm; là nơi vui chơi, tổ chức những đợt sinh hoạt chính trị, văn hoá. Kỳ Đài trở thành nơi giáo dục truyền thống cho các thế hệ con em các dân tộc trong tỉnh. Năm 1993, Kỳ Đài được Bộ Văn hoá – Thông tin (nay là Bộ Văn hoá, Thể thao và Du lịch) công nhận Di tích lịch sử quốc gia.
2: bài làm
TRong những người thầy cô đã dạy em, người đã để lại cho em nhiều ấn tượng nhất là thầy chủ nhiệm lớp em. .
Thầy năm nay khoảng 35 tuổi. Dáng người thầy cao cao và có phần hơi mập. Mái tóc thầy đã có những sợi tóc bạc. Gương mặt thầy vuông chữ điền, toát lên sự nghiêm túc. Đôi mắt thầy dành cho học trò chúng em thật ấm áp biết bao. Thầy có sống mũi rộng và vầng trán cao. Thầy ăn mặc rất giản dị và lịch sự. Thầy hiền và tốt với chúng em lắm. Trong lớp, nếu có ai học kém hoặc gia đình có hoàn cảnh đặc biệt, thầy đều cố gắng giúp đỡ và động viên các bạn cố gắng học tập. Thầy như người cha thứ hai luôn ân cần chăm sóc, nhắc nhở chúng em. Nhưng cũng có lúc thầy rất nghiêm khắc đó là những lúc chúng em không nghe lời thầy, về nhà không làm bài những lúc đấy thầy đều nhắc nhở. Thầy luôn được đồng nghiệp, phụ huynh và mọi người yêu mến.
Em rất yêu quý thầy. Sau này, dù có đi đâu xa thì em vẫn nhớ đến công lao dạy dỗ của thầy.
Tập làm văn:
Bài làm
Mùa hè đang đến gần, em sắp phải xa mái trường Tiểu học Hoàng Mai này. Có rất nhiều những kỉ niệm đẹp khiến em tiếc nuối nơi đây nhưng đáng tiếc nhất đó là em không còn được học và gặp gỡ cô giáo Bình của em thường xuyên nữa.
Cô Bình là một cô giáo còn rất trẻ, mới ra trường là vào ngay trường em công tác và làm cô giáo chủ nhiệm của lớp em. Trong con mắt của em, em cảm thấy cô giáo Bình rất xinh xắn, trẻ trung và năng động. Cô cũng trạc tuổi với người chị cả của em nên nhiều khi em cảm thấy cô rất gần gũi. Cô Bình nổi bật với làn da trắng hồng, nụ cười có răng khểnh rất duyên.
Dáng cô cũng thanh mảnh, cô hay mặc chân váy xòe dài qua đầu gối cùng với chiếc áo sơ mi hoặc áo phông, phong cách rất xì-tin nhưng vẫn đứng đắn và ra dáng cô giáo. Vì cô còn trẻ nên cô thường hiểu và thông cảm cho tính cách ương bướng của chúng em hơn các cô giáo khác. Cô chẳng bao giờ trách mắng hay phạt khi chúng em quậy phá mà chỉ nhắc nhở rằng “Học phải chơi nhưng chơi xong phải học”. Giờ học của cô luôn vui vẻ và sôi nổi nhất, em rất thích nghe giọng đọc văn, đọc truyện của cô.
Chất giọng trầm ấm, truyền cảm khiến các học sinh không thể không tập trung nghe giảng. Bàn tay cô không chỉ cầm phấn viết bảng mà còn cầm tay từng học sinh nắn cho viết chữ thật đẹp. Nhờ có cô dạy dỗ và rèn chữ cho nên em mới được nằm trong đội tuyển thi viết chữ đẹp của trường.
Xa cô Bình em sẽ rất buồn, nhưng em hy vọng rằng cô sẽ luôn công tác tốt, trở thành một giáo viên giỏi. Giúp cho những thế hệ măng non của đất nước luôn vươn lên thẳng tắp.
Bài làm
Trong suốt 5 năm học vừa qua ,em đã được học rất nhiều thầy cô giáo .Nhưng thầy cô giáo mà để lại cho em nhiều tình cảm và tốt đẹp và ấn tượng nhất là thầy Đức Anh dậy lớp 5A2 .
Năm nay thầy em 30 tuổi .Nước da của thầy em ngăm ngăm đen .Mái tóc của thầy em được cắt trông rất hợp với khuôn mặt của thầy .Đôi mắt của thầy đen láy .Khi cười ,thầy để lộ hàm răng trắng muốt .Thầy em có thân hình to ,khỏe .Thầy em rất vui tính ,nó được thể hiện qua ngay tiết học đầu tiên của em .Các ví dụ minh họa cho các bài học đều rất hài hước và dễ hiểu .Mỗi khi vào lớp ,thầy đều giành cho chúng em ánh mắt trìu mến .Thầy ân cần ,quan tâm đến tất cả các bạn trong lớp .
Em rất yêu quý thầy .Sau này dù có lên lớp khác ,em vẫn luôn nhớ đến thầy .
BL
Trong năm học dưới mái trường tiểu học, em có rất nhiều những kỉ niệm mà em tin rằng nó sẽ gắn bó với em suốt đời. Đó không chỉ là những tình bạn trong sáng, hồn nhiên, vô tư mà còn là tình cảm thầy trò vô cùng thiêng liêng, sâu sắc. Người thầy để lại cho em nhiều tình cảm quý giá nhất đó chính là thầy Đức Anh.
Thầy Đức Anh là thầy giáo chủ nhiệm lớp em. Ấn tượng đầu tiên em gặp thầy đó là dáng người cao cao và có phần khá mập. Tóc thầy đã có nhiều sợi điểm bạc, bạc vì bụi phấn, bạc vì những toan lo thường ngày và vì lũ học sinh nghịch ngợm chúng em. Khuôn mặt thầy giáo vuông chữ điền, toát lên sự cương nghị. Đôi mắt thầy ánh lên sự chính trực với cái nhìn đầy xa xăm nhưng ánh nhìn thầy dành cho học sinh chúng em thì thật ngọt ngào biết bao. Sống mũi thầy rộng và vầng chán lại thật cao, mỗi lúc thầy giáo mỉm cười hé lộ ra hàm răng trắng sáng. Thầy hay đeo một cặp kính gọng sáng khiến đôi mắt thêm càng long lanh hơn. Mỗi khi đứng lớp thầy ăn mặc chỉnh tề. Thầy giảng bài rất có sức hút, lời thầy nói rất nhẹ nhàng và truyền cảm, đưa lũ học trò chúng em bay vào thế giới tri thức mở rộng. Đôi tay thầy cầm viên phấn trắng, lật giở từng trang sách, thầy giảng bài từng chút cho chúng em, thầy giảng bài rất dễ hiểu. nhờ có thầy mà tình hình học tập của lớp cùng tiến lên theo từng ngày.
em vô cùng yêu quý thầy đức anh lớp em. Em sẽ cố gắng học tập thật giỏi giang, nhằm không phụ công ơn của thầy, cũng để thầy vui lòng .
năm nay em đã lên lớp 6 chưa chắc em sẽ học tr này
Trong tất cả các cô giáo mà em đã từng học thì em thích nhất là cô Châu, cô là người đã giảng dạy em suốt 2 năm học vừa qua.
Dáng người của cô hơi đậm và cao, cô luôn chăm sóc tận tình, giúp đỡ chúng em trong những năm học vừa qua. Cô luôn dạy chúng em từng li, từng tí chỉnh từng nét chữ, con số để chung em luôn có được điểm 10, điểm 9. Cô còn dạy chúng em những kỹ năng khác nên chúng em được thành tích cao.
Em rất yêu quý cô Châu.
trái bomb và dragon
đsFDFDắe
Tập làm văn
Bài làm
Những năm tháng bên mái trường cấp 1 tuổi thơ đang dần theo thời gian mà trôi đi. Bởi vậy, những giây phút gặp nhau cuối cùng của tình bạn, tình thầy trò trong sáng mà ta đã lưu giữ mấy năm nay bỗng trở thành hoài niệm đáng giữ gìn. Những kỉ niệm ấy bỗng trở nên quý giá biết nhường nào, những kỉ niệm mà tôi tin rằng nó rất đẹp và khó phai mờ, chúng sẽ luôn đọng mãi trong trái tim tôi. Lúc ấy, mỗi người một ngả đường riêng, chẳng biết đi đâu mà tìm. Và vì thế, một trong những người tôi lưu luyến nhất trước khi chia tay là cô Thư-giáo viên chủ nhiệm hồi lớp 1 của tôi.
Tuy bước vào tuổi 45 nhưng cô Thư vẫn giữ được dáng vẻ mảnh mai của một nhà giáo mẫu mực. Khuôn mặt trái xoan thanh tú cùng nước da trắng mịn màng đã tạo cho cô một vẻ đẹp khiến ai cũng liên tưởng đến những ánh nắng ban mai đầu tiên của buổi sớm. Đôi mắt cô sâu thăm thẳm, trong đôi mắt ấy luôn ánh lên một cái nhìn đầy ấm áp và yêu thương học sinh. Đôi môi cô luôn được đánh một lớp son mỏng và luôn lấp lánh những nụ cười. Mái tóc cô đen nhánh, được cắt ngắn ngang vai và luôn buông xuống bờ vai, với kiểu tóc ấy, trông cô thật ấn tượng và cá tính.
Mỗi sáng, cô luôn đến lớp trong bộ váy công sở dịu dàng và đẹp mắt. Cô luôn giảng bài bằng một giọng rất dễ hiểu và nhẹ nhàng. Là một nhà giáo mẫu mực, cô luôn cầm tay học sinh nắn nót từng con chữ trong những giờ tập viết. Theo từng nét chữ của cô, chữ viết của tôi như đẹp hơn, mềm mại và thanh thoát hơn. Nhờ những lời dạy bảo tâm tình của cô, chúng tôi như trưởng thành hơn, trở thành đàn anh đàn chị trong trường, và giờ đây sắp phải rời xa mái trường tuổi thơ này.
Mai này, dù có đi đâu về đâu, hình ảnh cô Thư luôn đọng mãi trong trái tim tôi với một hình ảnh vô cùng thân thương và quen thuộc: hình ảnh cô cầm phấn và dạy bảo học sinh...
Tập làm văn
Bài làm
Những năm tháng bên mái trường cấp 1 tuổi thơ đang dần theo thời gian mà trôi đi. Bởi vậy, những giây phút gặp nhau cuối cùng của tình bạn, tình thầy trò trong sáng mà ta đã lưu giữ mấy năm nay bỗng trở thành hoài niệm đáng giữ gìn. Những kỉ niệm ấy bỗng trở nên quý giá biết nhường nào, những kỉ niệm mà tôi tin rằng nó rất đẹp và khó phai mờ, chúng sẽ luôn đọng mãi trong trái tim tôi. Lúc ấy, mỗi người một ngả đường riêng, chẳng biết đi đâu mà tìm. Và vì thế, một trong những người tôi lưu luyến nhất trước khi chia tay là cô Thư-giáo viên chủ nhiệm hồi lớp 1 của tôi.
Tuy bước vào tuổi 45 nhưng cô Thư vẫn giữ được dáng vẻ mảnh mai của một nhà giáo mẫu mực. Khuôn mặt trái xoan thanh tú cùng nước da trắng mịn màng đã tạo cho cô một vẻ đẹp khiến ai cũng liên tưởng đến những ánh nắng ban mai đầu tiên của buổi sớm. Đôi mắt cô sâu thăm thẳm, trong đôi mắt ấy luôn ánh lên một cái nhìn đầy ấm áp và yêu thương học sinh. Đôi môi cô luôn được đánh một lớp son mỏng và luôn lấp lánh những nụ cười. Mái tóc cô đen nhánh, được cắt ngắn ngang vai và luôn buông xuống bờ vai, với kiểu tóc ấy, trông cô thật ấn tượng và cá tính.
Mỗi sáng, cô luôn đến lớp trong bộ váy công sở dịu dàng và đẹp mắt. Cô luôn giảng bài bằng một giọng rất dễ hiểu và nhẹ nhàng. Là một nhà giáo mẫu mực, cô luôn cầm tay học sinh nắn nót từng con chữ trong những giờ tập viết. Theo từng nét chữ của cô, chữ viết của tôi như đẹp hơn, mềm mại và thanh thoát hơn. Nhờ những lời dạy bảo tâm tình của cô, chúng tôi như trưởng thành hơn, trở thành đàn anh đàn chị trong trường, và giờ đây sắp phải rời xa mái trường tuổi thơ này.
Mai này, dù có đi đâu về đâu, hình ảnh cô Thư luôn đọng mãi trong trái tim tôi với một hình ảnh vô cùng thân thương và quen thuộc: hình ảnh cô cầm phấn và dạy bảo học sinh...
Tập làm văn
Bài làm
Những năm tháng bên mái trường cấp 1 tuổi thơ đang dần theo thời gian mà trôi đi. Bởi vậy, những giây phút gặp nhau cuối cùng của tình bạn, tình thầy trò trong sáng mà ta đã lưu giữ mấy năm nay bỗng trở thành hoài niệm đáng giữ gìn. Những kỉ niệm ấy bỗng trở nên quý giá biết nhường nào, những kỉ niệm mà tôi tin rằng nó rất đẹp và khó phai mờ, chúng sẽ luôn đọng mãi trong trái tim tôi. Lúc ấy, mỗi người một ngả đường riêng, chẳng biết đi đâu mà tìm. Và vì thế, một trong những người tôi lưu luyến nhất trước khi chia tay là cô Thư-giáo viên chủ nhiệm hồi lớp 1 của tôi.
Tuy bước vào tuổi 45 nhưng cô Thư vẫn giữ được dáng vẻ mảnh mai của một nhà giáo mẫu mực. Khuôn mặt trái xoan thanh tú cùng nước da trắng mịn màng đã tạo cho cô một vẻ đẹp khiến ai cũng liên tưởng đến những ánh nắng ban mai đầu tiên của buổi sớm. Đôi mắt cô sâu thăm thẳm, trong đôi mắt ấy luôn ánh lên một cái nhìn đầy ấm áp và yêu thương học sinh. Đôi môi cô luôn được đánh một lớp son mỏng và luôn lấp lánh những nụ cười. Mái tóc cô đen nhánh, được cắt ngắn ngang vai và luôn buông xuống bờ vai, với kiểu tóc ấy, trông cô thật ấn tượng và cá tính.
Mỗi sáng, cô luôn đến lớp trong bộ váy công sở dịu dàng và đẹp mắt. Cô luôn giảng bài bằng một giọng rất dễ hiểu và nhẹ nhàng. Là một nhà giáo mẫu mực, cô luôn cầm tay học sinh nắn nót từng con chữ trong những giờ tập viết. Theo từng nét chữ của cô, chữ viết của tôi như đẹp hơn, mềm mại và thanh thoát hơn. Nhờ những lời dạy bảo tâm tình của cô, chúng tôi như trưởng thành hơn, trở thành đàn anh đàn chị trong trường, và giờ đây sắp phải rời xa mái trường tuổi thơ này.
Mai này, dù có đi đâu về đâu, hình ảnh cô Thư luôn đọng mãi trong trái tim tôi với một hình ảnh vô cùng thân thương và quen thuộc: hình ảnh cô cầm phấn và dạy bảo học sinh...
Cô giáo để lại cho em tình cảm tốt đẹp nhất là cô Quỳnh Nhung
Vóc dáng cô nhỏ nhắn.Khuôn mặt tròn,bánh bao.Đôi mắt 2 mí.Miệng cô lúc nào cũng cười tươi.Bờ vai rộng được rắt nhiều học sinh ôm.Làn da trắng trẻo mịn màng.Cách ăn mặp của cô giản dị như bao người khác.Các bạn học kém cô luôn tận tình dạy bảo.Các bạn quên làm bài về nhà , cô cũng không cáu gắt hay là mắng chửi, cô rất bình tĩnh giải quyết vấn đề.
Cô là người mang cho em nhiề tình cảm nhất.Cho dù không còn học với cô nữa nhưng em vẫn động viên cô cố gắng trông công việc dạy học
Cô giáo em yêu quý nhất là cô Thủy lớp 1. Cô Thủy tuy hơi già nhưng cô vẫn rất khỏe mạnh. Cô dạy chúng em rất nhiệt tình. Tóc cô dài thướt tha và đen láy. Mắt cô to tròn như mắt bồ câu. Cô giao cao và mảnh khảnh. Da của cô hơi nâu nâu. Cô Dạy bài nào chúng em hiểu hết. Em rất là yêu quý cô Thủy. Em sẽ luôn nhớ cô Thủy lớp 1 của em.
Từ xưa tới nay, câu ca dao này vẫn được truyền từ đời này sang đời khác, nghề giáo đã vận dụng câu ca dao này vào bài giảng. Ở trường em đang học cũng thế. Trong các thầy cô giáo đã dạy em thì cô Kiều là người mà em yêu mến nhất. Mỗi tiết học đều vang lên giọng nói âu yếm của cô: “Có em nào chưa hiểu bài không”? Câu nói đó thật ấm áp biết dường nào.
Cô Kiều năm nay 40 tuổi. Thân hình khá cân đối với tà áo dài cô thường mặc mỗi khi đến lớp. Nhờ mang đôi giày cao gót màu đen bóng nên trông cô cao hơn, bắt mắt hơn. Mái tóc cô dài, đen mượt và luôn được buộc cao gọn gàng. Khuôn mặt hình trái xoan, nổ bật với làn da trắng. Mặc dù không cần phấn son nhưng mặt cô vẫn xinh đẹp và hiền hậu lạ thường. Đó là khuôn mặt hiền từ và được pha lẫn nét khôi hài. Vầng trán hơi cao để lộ sự thông minh với khí chất của một người giáo đã luôn khiến chúng em yêu thương và khâm phục hơn. Đôi mắt sáng thường thay đổi trông như một nhà ảo thuật. Khi vui đôi mắt ấy thường ánh lên những tia sáng hạnh phúc khi chúng em được điểm cao. Khi bạn nào không tập trung học thì nó trở nên nghiêm nghị thật khó tả. Cô chỉ nhìn thôi cũng đủ để cả lớp im lặng một cách nặng nề. Giọng nói lúc trầm, lúc bổng, lúc nhanh, lúc chậm của cô đã cuốn hút chúng em vào thế giới kiến thức của cô - một thế giới vẫn còn nhiều bí ấn đang chờ đợi chúng em khám phá. Cô rất hay cười, nụ cười tươi tắn và rạng rỡ như hoa. Cô nhìn càng cuốn hút hơn bởi hàm răng đều như những hạt bắp và trắng như muối biển. Cô rất thân thiện với học sinh. Cô luôn công bằng giữa bạn giỏi và bạn yếu.
Cô giảng dạy rất tận tình và chu đáo. Những phần nào khó, cô thường gợi mở những câu hỏi nhỏ giúp chúng em phát biểu và tìm hiểu bài một cách dễ dàng hơn. Cô hướng dẫn cho chúng em viết từng nét chữ. Mỗi khi cô kể chuyện hay đọc thơ, chúng em đều chăm chú lắng nghe. Cô luôn hết lòng giúp đỡ các thầy cô đồng nghiệp cùng dạy tốt. Cô là một giáo viên gương mẫu nên được tất cả học sinh chúng em yêu mến. Chúng em cũng rất vui khi học với cô. Học với cô thật thích biết bao.
Em rất yêu quý cô Kiều. Mặc dù giờ đây không còn học với cô nữa nhưng em luôn kính trọng và biết ơn cô. Em sẽ ghi nhớ lời cô dạy và cố gắng học thật giỏi để không phụ lòng cô.
Trong suốt năm năm học tiểu học, học cùng rất nhiều cô giáo những người làm em ấn tượng nhất là cô Hà. Cô giáo dạy em lớp năm của em.
Cô là một người hiền lành và tốt bụng. Cô rất cao và thân hình rất là mảnh mai, thon gọn. Tóc cô dài ngang vai và có màu nâu hạt dẻ. Mắt cô sáng như viên ngọc. Mũi cô cao thanh tú, mỗi khi cười rất xinh, khuôn mặt cô có hình trái xoan. Mỗi khi em không hiểu bài, cô đều giải thích và hướng dẫn em làm.
Em sắp rời xa mái trường tiểu học thân yêu, xa thầy, cô đã dìu dắt. Yêu thương, dậy dỗ em suốt năm học vừa qua.Em hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt những năm học tiếp theo.
Trải qua thời học sinh cấp 1 giờ đây em đã chuẩn bị lên cấp 2 nhưng em đã có rất nhiều những tấm ảnh chụp lớp, đứng bên cạnh là cô giáo và bạn bè, mỗi một năm lại là một cô giáo khác nhau, em coi các cô như là người mẹ thứ hai của em nhưng người cô mà em yêu quý nhất lại là người cô cuối cấp 1 của em cô tên là phượng, cô bằng tuổi mẹ em cô sinh năm 1976 cô năm nay đã 45 tuổi, cô có 2 người con sắp chuẩn bị ra trường, chồng cô thì làm bên toà án. Mới qua một năm nên em vẫn còn nhớ vóc dáng của cô, cô có làn da trắng hồng hào khuôn mặt dài với mái tóc trông rất giống người hàn quốc, sóng mũi của cô cao, lông mày đậm nét trông rất đẹp, đôi mỗi trái tim hồng hào tự nhiên trông rất xinh, mặc dù cô sắp 50 làn da hơi nhăn nhưng cô vẫn giữ được nét đẹp của tuổi thanh xuân. Với vóc dáng cân bằng và vòng eo thon gọn nên ở trường ai ai cũng khen cô xinh nhất trường, ở trường cô thường mặc những bộ quần áo trông thanh tú và rất trẻ, cô thường mặc màu đen, xanh lá, hồng, trông rất trẻ. Cô có giọng nói ấm áp nhẹ nhàng tựa như một người mẹ dịu dàng đang ân cần dạy con học bài nếu nghe cô giảng bài thì chắc chắn rất thích giọng nói nhẹ nhàng giảng bài cho chúng em lắm lúc cô còn kể chuyện cho chúng em nghe , có lúc thì em với cô tâm sự với nhau cô thường là người hay dễ xúc động nên nếu kể chuyện gì mà buồn thì cô sẽ khóc, ngoài việc dạy học ra cô thường hay nấu chè đỗ đen hay sữa cho nếp cẩm mang lên lớp cho chúng em ăn nên chúng em rất quý cô, thỉnh thoảng cô hay ốm nên chúng em hay tụ tập đến nhà thăm cô mua cho cô hoa quả hay bánh kẹo. Em rất yêu cô em coi cô như là một người mẹ thứ 2 của em, một người cô giáo dịu dàng, ấm áp.