Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Câu 1: PTBĐ: tự sự
câu 2:
- BPTT: so sánh ( khuôn mặt không được xinh xắn / như / những đứa trẻ khác)
- Kiểu so sánh: ngang bằng ( như )
- Tác dụng:
+ Làm cho câu văn trở nên sinh động hấp dẫn, tăng sức gợi hình gợi cảm cho sự diễn đạt.
+ Cho thấy hình ảnh một cô bé không có nhan sắc như các bạn đồng trang lứa, nhấn mạnh đến một khiếm khuyết gây ảnh hưởng lớn đến ngoại hình cô bé.
+ Thể hiện tình cảm của sâu sắc của người giáo viên đến người học trò của mình. Tuy nhan sắc của cô bé không được như các bạn của mình, cô vẫn dang tay cưu mang, giúp đỡ em. Đây là một phẩm chất đáng trân trọng và tôn vinh của nghề nhà giáo chúng ta.
+ Qua đó tác giả muốn gửi gắm đến chúng ta nhiều thông điệp quý giá như: cần đối xứng công bằng với tất cả mọi người, nhất là người có hoàn cảnh khó khăn. Vì trong thân tâm họ đã chịu một vết cắt không nhỏ của sự tự ti về mọi mặt
câu 3: Nội dung: Tình yêu thương bao la của cô giáo với người học trò có hoàn cảnh khó khăn.
câu 4: ( tương tự cộng cuối của phần nội dung nhé bạn )
Câu 1:
- Lời của bài ca dao thứ nhất là lời của cô gái lấy chồng xa dành cho mẹ của mình.
- Lời của bài ca dao thứ hai là lời của người cháu dành cho ông bà của mình.
1. Sự sinh ra và lớn lên:
- Bà mẹ nghèo đi ra đồng thấy một vết chân to, ướm thử thì thụ thai → sinh ra Gióng.
- Lên ba tuổi mà vẫn chưa biết nói, biết cười, chỉ nằm đó.
- Khi nghe sứ giả tìm người đánh giặc thì bỗng cất tiếng nói xin đi đánh giặc.
- Ăn bao nhiêu cũng lớn nhanh như thổi, cơm ăn bao nhiêu cũng không đủ.
2. Ra trận và chiến thắng:
- Được nhà vua cho rèn ngựa sắt, roi sắt, áo giáp sắt.
- Vung roi sắt đánh giặc, khi roi gãy thì nhổ tre bên đường làm vũ khí.
- Sức mạnh phi thường, quét sạch giặc Ân ra khỏi bờ cõi.
3. Bay về trời:
- Sau khi đánh giặc xong, Gióng cưỡi ngựa sắt lên núi Sóc, cởi giáp sắt bỏ lại, rồi bay thẳng về trời.
1. Sự sinh ra và lớn lên:
- Bà mẹ nghèo đi ra đồng thấy một vết chân to, ướm thử thì thụ thai → sinh ra Gióng.
- Lên ba tuổi mà vẫn chưa biết nói, biết cười, chỉ nằm đó.
- Khi nghe sứ giả tìm người đánh giặc thì bỗng cất tiếng nói xin đi đánh giặc.
- Ăn bao nhiêu cũng lớn nhanh như thổi, cơm ăn bao nhiêu cũng không đủ.
2. Ra trận và chiến thắng:
- Được nhà vua cho rèn ngựa sắt, roi sắt, áo giáp sắt.
- Vung roi sắt đánh giặc, khi roi gãy thì nhổ tre bên đường làm vũ khí.
- Sức mạnh phi thường, quét sạch giặc Ân ra khỏi bờ cõi.
3. Bay về trời:
- Sau khi đánh giặc xong, Gióng cưỡi ngựa sắt lên núi Sóc, cởi giáp sắt bỏ lại, rồi bay thẳng về trời.
Câu 16. Bài thơ Lượm (Tố Hữu) ko sao chép nha :))
- Học thuộc bài thơ: Học rồi
- Hình ảnh chú bé Lượm khi xuất hiện ở đầu bài thơ có vẻ đẹp là:
Chú bé loắt choắt
...
Nhảy trên đường vàng...
Trong khổ thơ đầu, những từ láy và biện pháp tu từ so sánh có tác dụng là vẻ đẹp được thể qua tác giả bởi những từ láy làm cho vẻ đẹp của chú thêm sinh động, So sánh làm hình ảnh của chú được ví vô một sự vật dễ nhận ra được vẻ đẹp.
- Hãy chỉ rõ sự hi sinh anh dũng của Lượm là Lượm là một đồng chí nhỏ dũng cảm, dám xông pha mặt trận được thể hiện qua " từ Vụt qua mặt trận ... Một dòng máu tươi!" Trình bày cảm nhận của em về hình ảnh Lượm lúc hi sinh là em cảm thầy rất buồn, nhưng chú hi sinh khuôn mặt tươi thản, chú ra đi với cuộc đời anh dũng của chú.
- Tại sao cuối bài thơ, tác giả lại lặp lại những câu thơ miêu tả Lượm ở phần đầu bài thơ vì muốn nói lại về vẻ đẹp của chú lần nữa muốn để chứng minh chú vẫn còn trong lòng mọi người.
Hok tốt
C1:văn bản bài học đường đời đầu tiên.Của Tô Hoài
C2:Tả dế mèn
Câu 1.
- Văn bản: Dế Mèn bênh vực kẻ yếu.
- Tác giả: Tô Hoài.
Câu 2.
- Đoạn văn tả Dế Mèn.
Câu 3.
So sánh:
- "Đôi càng tôi mẫm bóng như những chiếc vuốt."
- "Hai cái răng đen nhánh lúc nào cũng nhai ngoàm ngoạp như hai lưỡi liềm máy."
Nhân hóa:
- Dế Mèn được miêu tả với các hoạt động, dáng vẻ như con người: "đi đứng oai vệ", "đưa hai chân lên vuốt râu"...
Ẩn dụ:
- "Hai lưỡi liềm máy" dùng để gợi hình ảnh hàm răng khỏe, sắc bén của Dế Mèn.
Hoán dụ:
- Các bộ phận như "đôi càng", "đôi cánh", "râu" được dùng để làm nổi bật vẻ đẹp, sức mạnh của Dế Mèn.
Câu 4.
Qua đoạn văn, em rất yêu thích nhân vật Dế Mèn. Dế Mèn hiện lên với vẻ ngoài khỏe khoắn, cường tráng và đầy sức sống. Đôi càng mẫm bóng, đôi cánh dài cùng dáng đi oai vệ khiến Dế Mèn giống như một chàng hiệp sĩ của đồng cỏ. Những chi tiết miêu tả sinh động của nhà văn Tô Hoài giúp em hình dung rõ nét hình ảnh một chú dế trẻ trung, mạnh mẽ và tự tin.
Tuy nhiên, em cũng nhận ra rằng Dế Mèn đôi lúc còn kiêu căng vì quá tự hào về sức mạnh của mình. Qua nhân vật này, em hiểu rằng mỗi người cần biết rèn luyện bản thân để trở nên khỏe mạnh, giỏi giang nhưng luôn phải khiêm tốn, biết yêu thương và giúp đỡ mọi người. Dế Mèn là một nhân vật rất gần gũi, đáng nhớ và để lại cho em nhiều bài học ý nghĩa.
Đề 1: Tả con đường đi học
Mỗi ngày đến trường, em đều đi trên con đường quen thuộc đã gắn bó với em từ những năm đầu tiểu học. Con đường ấy không chỉ đưa em đến lớp mà còn lưu giữ biết bao kỉ niệm đẹp của tuổi thơ.
Buổi sáng, khi ông mặt trời vừa hé những tia nắng đầu tiên, con đường như bừng tỉnh sau một giấc ngủ dài. Những giọt sương còn đọng trên lá cỏ lấp lánh như những hạt ngọc nhỏ. Hai bên đường là những hàng cây xanh mát dang rộng cánh tay đón gió. Tiếng chim hót líu lo hòa cùng tiếng cười nói của các bạn học sinh làm cho con đường trở nên nhộn nhịp hơn.
Đi dọc theo con đường, em bắt gặp những cánh đồng lúa xanh rì đang đung đưa trong gió. Xa xa là những mái nhà thấp thoáng sau hàng cau thẳng tắp. Những bác nông dân đã ra đồng từ sớm, tiếng máy cày, tiếng gọi nhau í ới tạo nên bức tranh làng quê thanh bình và tràn đầy sức sống.
Chiều tan học, con đường lại khoác lên mình chiếc áo vàng óng của nắng hoàng hôn. Ánh nắng cuối ngày trải dài trên mặt đường như dát một lớp mật ngọt. Em thong thả bước đi, ngắm nhìn cảnh vật thân quen và cảm thấy lòng mình thật vui vẻ.
Con đường đi học đã trở thành người bạn thân thiết của em. Dù mai này có đi xa, em vẫn luôn nhớ về con đường nhỏ thân thương ấy với tất cả tình yêu và niềm tự hào.
Đề 2: Tả con sông quê hương
Quê hương em có một dòng sông hiền hòa chảy quanh làng như dải lụa mềm ôm ấp những cánh đồng xanh mướt. Con sông ấy đã gắn bó với tuổi thơ em và trở thành hình ảnh đẹp nhất trong tâm trí mỗi khi nhớ về quê hương.
Buổi sáng, mặt sông phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ phản chiếu bầu trời trong xanh. Những làn sương mỏng nhẹ nhàng bay là là trên mặt nước tạo nên khung cảnh mờ ảo như trong tranh. Từng đàn cá nhỏ tung tăng bơi lội dưới làn nước trong veo. Hai bên bờ, hàng tre xanh rì rào trong gió như đang kể chuyện về làng quê yên bình.
Khi mặt trời lên cao, dòng sông trở nên lung linh hơn. Những tia nắng vàng nhảy nhót trên mặt nước, tạo thành vô vàn đốm sáng lấp lánh. Các bác ngư dân chèo thuyền thả lưới, tiếng mái chèo khua nước vang lên nhịp nhàng. Dòng sông không chỉ mang phù sa bồi đắp cho ruộng đồng mà còn đem lại nguồn sống cho bao người dân quê em.
Đẹp nhất là lúc hoàng hôn buông xuống. Mặt trời đỏ rực như quả cầu lửa từ từ lặn sau lũy tre làng. Cả dòng sông được nhuộm một màu vàng cam rực rỡ. Những cánh cò trắng chao liệng trên bầu trời rồi khuất dần trong ánh chiều tà. Cảnh vật lúc ấy đẹp đến nao lòng.
Em yêu biết bao dòng sông quê hương. Dòng sông không chỉ là món quà thiên nhiên ban tặng mà còn là nơi lưu giữ những kỉ niệm tuổi thơ trong sáng của em. Dù đi đâu xa, hình ảnh con sông hiền hòa ấy sẽ mãi mãi ở trong trái tim em.
Cho ai cần nhé! Mỏi tay quá....
TL :
Phép so sánh:
+) Những ngôi sao thức - mẹ thức:Những ngôi sao thức suốt đêm nhưng cũng không bằng mẹ đã thức vì cả cuộc đời của con, sự hi sinh thầm lặng.
+) Mẹ - ngọn gió:Mẹ là nơi mát mẻ, yên bình của con suốt đời.
* Tác giả sử dụng biện pháp so sánh để thể hiện tấm lòng yêu thương, sự hi sinh thầm lặng của người mẹ đối với người con và lòng biết ơn của con dành cho mẹ.