Đọc bài thơ "Lời người bên sông" của nhà thơ Lê Bá Dương, em không khỏi nghẹn ngào và xúc động. Chỉ với bốn câu thơ ngắn nhưng tác giả đã gợi lên hình ảnh dòng sông Thạch Hãn linh thiêng – nơi biết bao người lính đã mãi mãi nằm lại trong những năm tháng chiến tranh ác liệt. Hai câu thơ "Đò lên Thạch Hãn ơi... chèo nhẹ / Đáy sông còn đó bạn tôi nằm" khiến em lặng người. Lời nhắn "chèo nhẹ" không chỉ là lời nhắc dành cho người lái đò, mà còn thể hiện sự trân trọng, xót thương và lòng biết ơn sâu sắc đối với những đồng đội đã hi sinh. Đặc biệt, câu thơ "Có tuổi hai mươi thành sóng nước / Vỗ yên bờ, mãi mãi ngàn năm" đã để lại trong em nhiều suy ngẫm. Tuổi hai mươi là tuổi đẹp nhất của cuộc đời, là tuổi của những ước mơ, khát vọng và tương lai rộng mở. Thế nhưng, các anh đã sẵn sàng gác lại tất cả, hiến dâng cả tuổi xuân và cả cuộc đời để bảo vệ độc lập, tự do của dân tộc. Hình ảnh "thành sóng nước" vừa gợi sự hi sinh, vừa làm cho sự hi sinh ấy trở nên bất tử, hòa vào non sông đất nước, mãi mãi được các thế hệ sau ghi nhớ.Qua bài thơ, em càng thấm thía rằng hòa bình hôm nay không phải tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng biết bao máu xương của các thế hệ cha anh. Em vô cùng biết ơn, kính trọng và tự hào về những người đã không tiếc tuổi trẻ để bảo vệ Tổ quốc. Chính sự hi sinh cao cả ấy đã mang đến cho chúng em cuộc sống yên bình, được cắp sách đến trường, được theo đuổi những ước mơ của mình. Là một học sinh, em sẽ luôn ghi nhớ công lao to lớn của các anh hùng liệt sĩ, cố gắng học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức, sống có trách nhiệm, yêu thương mọi người và góp một phần nhỏ bé vào công cuộc xây dựng quê hương, đất nước. Em tin rằng, lòng biết ơn sẽ không chỉ dừng lại ở những lời tri ân, mà còn được thể hiện bằng những việc làm thiết thực mỗi ngày, để xứng đáng với sự hi sinh thiêng liêng của các thế hệ đi trước.