Bốn câu thơ trong bài "Lời người bên sông" của cựu chiến binh Lê Bá Dương là một tượng đài bằng ngôn từ, khắc tạc vào lịch sử sự hy sinh vô song và bi tráng của một thế hệ anh hùng, đồng thời thức tỉnh mạnh mẽ trách nhiệm của tuổi trẻ hôm nay. Tiếng khẩn cầu “Đò lên Thạch Hãn ơi... chèo nhẹ” vang lên đầy đớn đau và thành kính, biến dòng sông máu lửa năm xưa thành một nghĩa trang linh thiêng không nấm mồ. Dưới đáy sâu ấy là cả một thế hệ tinh hoa — những chàng trai gác lại bút nghiên, đổi cả hình hài, xương máu và tuổi hai mươi đẹp nhất đời mình để hóa thân thành sóng nước, giữ vững chủ quyền Thành cổ Quảng Trị suốt 81 ngày đêm khốc liệt. Các anh ngã xuống để con sóng hôm nay được “vỗ yên bờ”, đem lại bầu trời bình yên và tự do cho hậu thế.Đứng trước sự hy sinh vĩ đại ấy, lòng biết ơn của thế hệ trẻ không thể chỉ dừng lại ở cảm xúc nhất thời, mà phải được chuyển hóa thành hành động sống có trách nhiệm. Tuổi hai mươi của cha anh đã hiến dâng cho cuộc chiến bảo vệ Tổ quốc, thì tuổi hai mươi của chúng em hôm nay phải có sứ mệnh gánh vác, dựng xây và phát triển giang sơn. Sống giữa thời bình, chúng em quyết tâm biến lòng tri ân thành động lực để ra sức học tập, rèn luyện đạo đức, làm chủ khoa học công nghệ và sẵn sàng cống hiến hết mình. Mỗi người trẻ cần sống có lý tưởng cao đẹp, đem sức mình xây dựng đất nước Việt Nam ngày càng giàu mạnh, để dòng máu anh hùng và ngọn lửa yêu nước của các thế hệ đi trước mãi mãi được tiếp nối, tỏa sáng rực rỡ trong thời đại mới.