Bài thơ "Lời người bên sông" của cựu chiến binh Lê Bá Dương chỉ với bốn câu ngắn ngủi nhưng đã chạm đến trái tim của bao thế hệ người đọc bằng sự nghẹn ngào và xúc động sâu sắc. Tiếng gọi thiết tha "Đò lên Thạch Hãn ơi... chèo nhẹ" mở đầu bài thơ như một lời thỉnh cầu đầy kính cẩn, một tiếng nấc nghẹn của người còn sống gửi tới dòng sông lịch sử. Tác giả nhắc nhở dòng chèo hãy thật khẽ khàng, bởi "Đáy sông còn đó bạn tôi nằm". Câu thơ làm hiện lên một sự thật khốc liệt, nhói lòng: dòng sông Thạch Hãn êm đềm kia chính là nơi yên nghỉ của biết bao người lính tuổi mười hai mươi. Các anh ngã xuống khi thanh xuân đang phơi phới, hòa máu xương mình vào lòng sông quê hương để "Có tuổi hai mươi thành sóng nước / Vỗ yên bờ, mãi mãi ngàn năm". Cụm từ "tuổi hai mươi thành sóng nước" là một hình ảnh ẩn dụ tuyệt đẹp và bi tráng. Các anh không mất đi, mà đã hóa thân vào thiên nhiên, vào dáng hình xứ sở, tiếp tục vỗ về bờ cõi quê hương đến muôn đời. Đọc những vần thơ ấy, em cảm thấy vô cùng xúc động và biết ơn sâu sắc trước sự hy sinh vô bờ bến của các thế hệ cha anh đi trước. Những người chiến sĩ năm xưa đã gác lại thanh xuân, ước mơ và hạnh phúc cá nhân để đổi lấy độc lập, tự do cho Tổ quốc ngày hôm nay. Sự hy sinh của các anh nhắc nhở thế hệ trẻ chúng em phải luôn trân trọng giá trị của hòa bình, không ngừng học tập, rèn luyện để xứng đáng với dòng máu anh hùng của cha ông và góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp.