image.png

Gió mùa thu mẹ ru con ngủ

Năm canh chày thức đủ vừa năm canh.


image.png

Có con phải khổ vì conCó chồng phải gánh giang sơn nhà chồng.


image.png

hình(Tu đâu cho bằng tu nhà
Thờ cha, kính mẹ ấy là chân tu.

image.png

Đôi ta là nghĩa tào khang
Xuống khe bắt ốc, lên ngàn hái măng.

PHẦN 1: HOẠT ĐỘNG 2 - THỬ THÁCH VĂN CHƯƠN

Trong dòng chảy mênh mang của nền văn học Việt Nam, chủ đề gia đình luôn là một mảnh đất màu mỡ, nơi các nhà văn, nhà thơ gửi gắm những rung động thiêng liêng và sâu kín nhất của lòng mình. Một số tác phẩm xuất sắc viết về đề tài này có thể kể đến như bài thơ “Bếp lửa” của Bằng Việt với tình bà cháu ấm nồng qua năm tháng chiến tranh; bài thơ “Nói với con” của Y Phương mang đậm triết lý và nghĩa tình của người đồng mình; truyện ngắn “Chiếc lược ngà” của Nguyễn Quang Sáng – một tượng đài bất tử về tình cha con trong bom đạn; hay bài thơ “Chuyện cổ tích về loài người” của Xuân Quỳnh chứa đựng tình yêu thương vô bờ bến dành cho trẻ thơ.

Trong số những đóa hoa văn chương ngát hương ấy, tác phẩm để lại trong em nỗi xúc động nghẹn ngào và ấn tượng sâu đậm nhất chính là truyện ngắn “Chiếc lược ngà” của nhà văn Nguyễn Quang Sáng. Tác phẩm đã đặt tình mẫu tử, tình phụ tử vào một thử thách nghiệt ngã của lịch sử – cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước – để từ đó ngợi ca vẻ đẹp bất diệt của tình thân. Người đọc làm sao có thể quên được hình ảnh bé Thu, vì một vết sẹo trên khuôn mặt cha do bom đạn gây ra mà nhất quyết không nhận người bạt mạng yêu thương mình. Nhưng cũng chính cô bé ấy, trong giờ phút chia ly thiêng liêng, đã cất tiếng gọi “Ba…” xé lòng, tiếng gọi bị dồn nén suốt tám năm trời, như một dòng nước mắt vỡ òa từ sâu thẳm con tim. Hành động ôm chặt lấy cổ cha, hôn lên khắp người và hôn cả lên vết sẹo của bé Thu đã chứng minh một sự thật: tình cảm gia đình là thứ bản năng thiêng liêng nhất, không một thế lực hay sự tàn khốc nào của chiến tranh có thể bôi xóa. Không chỉ dừng lại ở đó, tình cha con ấy còn được thăng hoa qua hình ảnh ông Sáu nơi chiến trường Miền Tây. Những ngày tháng nhớ con, ông đã dồn hết tâm huyết, tình yêu và sự tỉ mẩn của một người thợ lành nghề để cưa từng chiếc răng lược, khắc từng dòng chữ “Yêu nhớ tặng Thu con của ba” lên khúc ngà voi. Chiếc lược ấy chưa kịp chải tóc cho con thì ông đã hy sinh, nhưng nó đã kịp mang theo hơi ấm và linh hồn của người cha về bên đứa con gái nhỏ. Tác phẩm không chỉ là một câu chuyện về chiến tranh, mà là bài ca ca ngợi tình thân vượt lên trên cái chết. Qua “Chiếc lược ngà”, em nhận thức sâu sắc rằng: gia đình chính là báu vật vô giá, là bến đỗ bình yên nhất sau mọi giông bão, và tình yêu thương của cha mẹ chính là nguồn sức mạnh vô biên, nâng đỡ chúng ta trưởng thành để sống một cuộc đời tử tế và xứng đáng.PHẦN 2: CHIA SẺ CẢM XÚC NHÂN NGÀY GIA ĐÌNH VIỆT NAMMỗi năm, khi ánh nắng rực rỡ của ngày 28 tháng 6 tràn về, trong lòng em lại trào dâng những cảm xúc nghẹn ngào, ấm áp và biết ơn sâu sắc nhân ngày Gia đình Việt Nam. Đối với em, hai tiếng "Gia đình" không chỉ đơn thuần là một danh từ để chỉ một ngôi nhà có những người cùng chung huyết thống, mà đó là thánh đường của tình yêu thương, là nơi duy nhất trên cuộc đời này sẵn sàng mở rộng cánh cửa đón em trở về mà không cần bất cứ lý do hay điều kiện nào. Em cảm thấy mình vô cùng may mắn và hạnh phúc khi được lớn lên trong vòng tay tần tảo của mẹ, trong sự nghiêm khắc đầy bao dung của cha. Đó là nơi có những bữa cơm chiều ấm áp khói bếp, có tiếng cười giòn giã sau những giờ làm việc mệt mỏi, và có cả những lời động viên ân cần mỗi khi em vấp ngã trên con đường học tập. Nhân ngày lễ đặc biệt này, từ tận đáy lòng mình, em muốn gửi lời tri ân sâu sắc nhất đến cha mẹ – những người đã hy sinh cả tuổi trẻ, thanh xuân và những sở thích cá nhân để chắt chiu cho em một cuộc sống vẹn tròn nhất. Mong ước lớn lao nhất của em là cha mẹ sẽ luôn luôn mạnh khỏe, bình an, vơi bớt những lo toan muộn phiền trên mái tóc đã chớm sợi bạc. Em tự hứa sẽ luôn chăm ngoan, học tập thật tốt để trở thành niềm tự hào của cả nhà, và mong rằng ngọn lửa yêu thương, sự gắn kết thiêng liêng của gia đình mình sẽ mãi luôn rực cháy, cùng nhau đi qua mọi thăng trầm của cuộc đời.