Chiến tranh đã lùi xa, nhưng tượng đài về những người anh hùng hiến dâng cả tuổi thanh xuân cho độc lập dân tộc vẫn luôn trường tồn cùng thời gian. Đọc bài thơ "Lời người bên sông" của cựu chiến binh Lê Bá Dương, lòng ta không khỏi dâng trào niềm xúc động nghẹn ngào và sự thành kính thiêng liêng trước vong linh những người lính đã ngã xuống. Bốn câu thơ ngắn ngủi nhưng kết tinh trọn vẹn nỗi đau bi tráng và lòng biết ơn vô hạn:
"Đò lên Thạch Hãn xin chèo nhẹ
Đáy sông còn đó bạn tôi nằm
Có tuổi hai mươi thành sóng nước
Vỗ yên bờ bãi mãi ngàn năm."
Lời khẩn cầu "xin chèo nhẹ" ngân lên như một tiếng nấc nghẹn ngào, một hành động đầy tôn kính của người còn sống dành cho những người đồng đội đang yên nghỉ nơi đáy sông lạnh giá. Dòng Thạch Hãn không chỉ là một chứng nhân lịch sử, mà đã trở thành nấm mồ chung, ôm ấp hình hài của biết bao chiến sĩ kiên trung trong cuộc chiến 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị. Các anh đã ngã xuống khi vừa tròn "tuổi hai mươi" – cái tuổi đẹp nhất của đời người với bao ước mơ và khát vọng. Thế nhưng, đứng trước vận mệnh của Tổ quốc, các anh đã chọn cách hóa thân vào lòng đất mẹ, biến thanh xuân của mình thành những con sóng bất tử, ngày đêm "vỗ yên bờ bãi mãi ngàn năm". Bằng ngôn từ giản dị mà sức gợi tả sâu xa, tác giả đã khắc họa một bài ca bất tử về sự hy sinh cao cả. Đoạn thơ là lời nhắc nhở sâu sắc đến thế hệ hôm nay về giá trị của hòa bình, đồng thời khơi dậy niềm tự hào và lòng biết ơn vô hạn đối với thế hệ cha anh đã "sống mãi tuổi hai mươi".