Em hãy viết bài văn nghị luận xã hội trả lời cho câu hỏi: Những người trong mỗi hình vẽ trên đang “gần” hay “xa” nhau?
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Qua câu chuyện Điều không tính trước của Nguyễn Nhật Ánh, em rút ra được bài học rằng trong cuộc sống luôn có những tình huống bất ngờ mà ta không thể lường trước. Điều quan trọng là mỗi người cần bình tĩnh, linh hoạt để xử lí và vượt qua khó khăn. Bên cạnh đó, câu chuyện còn nhắc nhở chúng ta phải biết suy nghĩ thấu đáo trước khi hành động, tránh gây ra những hậu quả đáng tiếc. Đồng thời, ta cũng nên sống chân thành, biết quan tâm và giúp đỡ người khác khi họ gặp khó khăn. Những điều tưởng chừng nhỏ nhặt đôi khi lại mang đến những ý nghĩa lớn lao. Vì vậy, em sẽ cố gắng rèn luyện bản thân để trưởng thành hơn trong suy nghĩ và hành động.
đúng thì tickViết đoạn văn khoảng 200 chữ trình bày suy nghĩ của mình về "tôn sư trọng đạo trong xã hội ngày nay"
nek bro :Trong xã hội hiện đại, dù các phương thức tiếp cận kiến thức đã thay đổi mạnh mẽ, truyền thống "Tôn sư trọng đạo" vẫn giữ nguyên giá trị cốt lõi và là sợi chỉ đỏ xuyên suốt nền văn hóa dân tộc. "Tôn sư" không chỉ đơn thuần là sự kính trọng đối với người đứng trên bục giảng, mà còn là thái độ tri ân những người "chèo đò" thầm lặng, dẫn dắt ta đến bến bờ tri thức và hoàn thiện nhân cách. Trong khi đó, "trọng đạo" chính là sự coi trọng đạo học, coi trọng những giá trị đạo đức và lẽ sống tốt đẹp mà thầy cô truyền dạy.
Ngày nay, với sự hỗ trợ của trí tuệ nhân tạo và internet, người thầy không còn là nguồn tri thức duy nhất, nhưng họ đóng vai trò quan trọng hơn bao giờ hết với tư cách là người định hướng, truyền cảm hứng và bồi đắp tâm hồn. Tuy nhiên, vẫn còn một bộ phận nhỏ trong xã hội có thái độ thiếu lễ độ hoặc xem việc học như một cuộc trao đổi hàng hóa, làm mai một đi nét đẹp này. Giữ gìn tinh thần "Tôn sư trọng đạo" không nhất thiết phải là những hành động lớn lao; đôi khi chỉ cần là sự nghiêm túc trong học tập, một lời hỏi thăm chân thành hay thái độ cầu thị. Tóm lại, đây không chỉ là bài học đạo đức cho học sinh mà còn là nền tảng để xây dựng một xã hội văn minh, nơi tri thức và lòng nhân ái luôn được tôn vinh.Trong dòng chảy không ngừng của xã hội hiện đại, truyền thống “tôn sư trọng đạo” vẫn là một giá trị bền vững cần được gìn giữ. “Tôn sư trọng đạo” nghĩa là kính trọng thầy cô – những người truyền đạt tri thức, đồng thời đề cao đạo lý, lẽ phải trong cuộc sống. Đây không chỉ là biểu hiện của lòng biết ơn mà còn là thước đo nhân cách của mỗi con người.
Trước hết, “tôn sư trọng đạo” mang ý nghĩa sâu sắc đối với mỗi cá nhân. Khi biết kính trọng thầy cô, học sinh sẽ hình thành thái độ học tập nghiêm túc, biết lắng nghe và tiếp thu tri thức một cách hiệu quả hơn. Từ đó, việc học không còn là nghĩa vụ mà trở thành hành trình tự giác khám phá tri thức. Bên cạnh đó, lòng biết ơn thầy cô còn giúp con người nuôi dưỡng những phẩm chất tốt đẹp như lễ phép, khiêm tốn và trân trọng những giá trị tinh thần. Không chỉ dừng lại ở cá nhân, truyền thống này còn góp phần xây dựng một môi trường giáo dục lành mạnh, nơi thầy và trò gắn bó, tôn trọng lẫn nhau. Khi học sinh biết kính trọng thầy cô, người thầy cũng có thêm động lực để tận tâm giảng dạy, từ đó nâng cao chất lượng giáo dục.
Trong thực tế, truyền thống ấy vẫn được phát huy qua những hành động giản dị như chào hỏi lễ phép, chăm chú nghe giảng, hay những ngày tri ân thầy cô. Nhiều học sinh thành đạt luôn nhớ về người thầy đã dìu dắt mình, đó chính là minh chứng rõ nét cho ý nghĩa sâu sắc của đạo lý này. Tuy nhiên, bên cạnh đó vẫn còn một số bạn thiếu tôn trọng giáo viên, có thái độ thờ ơ với việc học, thậm chí có hành vi thiếu chuẩn mực. Điều này cần được phê phán và chấn chỉnh kịp thời.
Tôn sư trọng đạo không phải là điều xa vời mà bắt đầu từ những hành động nhỏ mỗi ngày. Giữ gìn và phát huy truyền thống ấy chính là cách mỗi chúng ta góp phần xây dựng một xã hội văn minh, giàu tình nghĩa.
nó thấy mình không được đẹp, không được chú ý như hoa mào gà rực rỡ nên cảm thấy buồn và tự ti.
Mỗi dịp hè đến là mẹ lại cho em về quê ngoại chơi vài tuần để thư giãn cũng như thăm ông bà sau một năm trời xa cách. Về quê thật yên bình, không ồn ào, không khói bụi thành phố, nơi đây nhẹ nhàng với dòng sông quê hiền hoà thơ mộng, với cánh đồng lúa bát ngát mênh mông, với gốc đa cổ thụ tỏa bóng mát mỗi chiều về. Và thích hơn cả là những phiên chợ quê, rất đông vui và nhộn nhịp.
Phiên chợ quê ở đây thường họp vào ngày mồng một, ngày 15 và ngày 23 hàng tháng. Cứ mỗi lần có dịp là em lại được cùng ngoại đi chợ mua sắm. Sáng sớm tinh mơ, khi những giọt sương còn đọng trên cành lá, trời còn mờ mờ những sương mai thì các cô, các mẹ đã dậy chuẩn bị để dọn hàng ra chợ kịp bày bán những mặt hàng đã chuẩn bị từ hôm qua của mình.
Chợ nằm ngay cạnh dòng sông hiền hòa, cách nhà ngoại một khoảng không xa nên em và ngoại đi tới thì trời cũng vừa kịp sáng. Biển tên chợ với dòng chữ “Chợ Cồn” được ghi rõ và sơn màu đỏ theo đường viền của chữ nổi bật. Hai bên cổng là gian nhà nhỏ giữ xe của khách hàng đến họp chợ. Tiếp đến, bước vào trong chợ là vô vàn những hàng hóa được bày bán. Bên tay phải là gian hàng hoa, hoa ly, hoa huệ, hoa cúc, hoa nhài... xanh đỏ, tím, vàng rực rỡ cả một góc chợ. Phía bên phải là gian hàng rau củ, nhiều loại rau được các cô bày bán tươi xanh, mớ nào mớ nấy non, xanh mơn mởn. Các loại củ, quả như su hào, cà rốt, khoai tây... mập mạp, tươi ngon cũng được sắp xếp gọn gàng phục vụ nhu cầu của khách hàng. Vào sâu bên trong là những gian áo quần được treo là lượt, nhiều màu sắc, đặc biệt gian đồ trẻ em với nhiều mẫu mã rất đẹp, thu hút thị hiếu của trẻ nhỏ. Bên cạnh, những sạp nhỏ đặt giày dép, chăn màn... đủ màu sắc, kiểu dáng, chủng loại được sắp xếp theo thứ tự để người mua chọn lựa theo sở thích. Góc trong cùng là hàng thịt tươi ngon, thịt heo, thịt bò, gia cầm, các loại hải sản như tôm, cá, cua... được bày bán trông hấp dẫn, tươi ngon, sẵn sàng chào đón, mời gọi những vị khách đầu tiên. Bánh chưng, bánh tét, bánh bao, bánh ướt... được bày bán phục vụ ăn uống của khách hàng, nơi thu hút những em nhỏ. Những mặt hàng bày bán mang hương vị làng quê, hương đồng cỏ nội, nét đặc trưng của người dân nơi đây. Tất cả đều đẹp đẽ và ấn tượng biết bao.
Khi mọi hàng hoá được dọn xong xuôi cũng là lúc người người từ bốn phía kéo đến chợ. Vì chợ phiên nên mỗi lần có dịp là ai cũng hào hứng, người tới mua, kẻ tới bán và đâu đó còn có những người đến để xem, để ngắm để thỏa mãn sự tò mò, thích thú như em. Chợ ngày càng đông đúc hơn, ồn ào, náo nhiệt. Tiếng mời gọi của mấy cô, mấy chị bán hàng, tiếng mặc cả, kỳ kèo của người mua kẻ bán. Các bà, các cô dừng chân trước mớ cá tươi ngon. Cô ngồi lại trước mớ rau xanh để chọn, cạnh đó em bé khóc đòi mẹ mua bộ đồ in hình chuột Mickey bằng được. Ai cũng đi quanh khắp chợ, ngắm thật kĩ, lựa chọn thật tinh những món đồ cần thiết để mua. Thỉnh thoảng, có những vị khách khó tính bĩu môi, chặc lưỡi lướt đi mặc người bán nài mời. Ngoại cũng dắt em đi chọn mua mấy món đồ linh tinh làm quà cho các bạn thành phố, đồ ở quê vừa đẹp lại vừa rẻ mà đảm bảo nên em rất thích.
Trời cũng ngả trưa, ai nấy cũng mua cho mình một giỏ nặng những món hàng ưa thích, những mặt hàng tươi ngon, hấp dẫn. Ai ai cũng rạng rỡ, vui vẻ ra về. Trên cao, tiếng chim chuyền cành hót râm ran như nói lời chào tạm biệt mọi người. Em ra về mà lòng nuối tiếc biết bao.
Chợ quê là thế, giản dị, mộc mạc mà ấm áp tình người. Chợ quê mang sức sống vẻ đẹp riêng mà không nơi nào có được, những phiên chợ luôn mãi là ấn tượng đẹp đẽ trong lòng em mãi không bao giờ quên được.
Qua bài Con Rồng Cháu Tiên, em hiểu người Việt Nam có nguồn gốc cao quý và thiêng liêng, đều là con cháu của Lạc Long Quân và Âu Cơ. Truyện còn cho thấy dân tộc Việt Nam có cùng một cội nguồn, là anh em một nhà, vì thế phải biết yêu thương, đoàn kết và giúp đỡ lẫn nhau.
QUA CÂU CHUYỆN,EM HIỂU NGƯỜI VIỆT CHÚNG TA ĐÃ CÓ NGUỒN GỐC LÂU ĐỜI VÀ ĐỀU LÀ CON CHÁU CỦA LẠC LONG QUÂN VÀ ÂU CƠ.QUA ĐÓ,CHÚNG TA CẦN PHẢI BIẾT TRÂN TRỌNG TÌNH ĐỒNG BÀO VÌ CÙNG CHUNG DÒNG MÁU.KO NHỮNG VẬY CONG PHẢI BIẾT YÊU THƯƠNG,TRÂN QUÝ NHƯNG GIÁ TRỊ LỚN LAO MÀ TỔ TIÊN CHÚNG TA ĐỂ LẠI.
"Của biếu là của lo, của cho là của nợ" – câu nói nổi tiếng của Mai An Tiêm khi xưa không chỉ khiến nhà vua tức giận mà còn làm thay đổi hoàn toàn cuộc đời chàng. Bị đày ra đảo hoang, Mai An Tiêm không gục ngã mà đã dùng sức lao động chân chính để tạo nên "trái ngọt" cho cuộc đời. Câu chuyện "Sự tích dưa hấu" là bản anh hùng ca về tinh thần bền bỉ, không khuất phục trước số phận.
Từ câu chuyện cây tre trăm đốt, em rút ra bài học rằng trong cuộc sống phải sống trung thực, chăm chỉ và giữ lời hứa. Người nông dân hiền lành tuy bị lừa nhưng nhờ thật thà và chịu khó nên cuối cùng đã được đền đáp xứng đáng. Ngược lại, phú ông tham lam, gian dối nên phải nhận kết cục đáng xấu hổ. Câu chuyện nhắc nhở chúng ta không nên tham lam hay thất hứa với người khác. Ở hiền sẽ gặp lành, cái thiện cuối cùng sẽ chiến thắng cái ác.
Từ câu chuyện Cây tre trăm đốt, em rút ra bài học rằng trong cuộc sống cần sống thật thà, chăm chỉ và kiên nhẫn. Người nông dân tuy nghèo nhưng chịu khó làm việc và giữ lòng trung thực nên cuối cùng đã được giúp đỡ và có hạnh phúc. Ngược lại, phú ông tham lam, lừa dối nên phải chịu hậu quả. Câu chuyện nhắc nhở chúng ta không nên tham lam hay thất hứa. Đồng thời, khi gặp khó khăn, nếu cố gắng và tin vào điều tốt đẹp, ta sẽ tìm được cách vượt qua.
Olm chào em, hình của em đâu rồi.