K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Bài thơ "Thư của bố" của nhà thơ Nguyễn Thụy Anh là một nốt nhạc dịu dàng, chạm vào góc sâu thẳm nhất trong trái tim người đọc. Tác phẩm như một thước phim tư liệu bằng thơ, ghi lại cuộc trò chuyện vô hình nhưng đầy gắn kết giữa người lính biển nơi đảo xa và người con nhỏ nơi đất liền.

Qua góc nhìn cảm thụ, mạch cảm xúc của bài thơ được khơi nguồn từ những cánh thư vượt trùng khơi. Người bố trong bài thơ là một chiến sĩ hải quân đang làm nhiệm vụ canh giữ bình yên cho Tổ quốc. Sống giữa nơi đầu sóng ngọn gió vất vả, thế nhưng trong thư gửi con, bố lại mở ra một thế giới đầy sắc màu và thơ mộng. Đó là hình ảnh "đàn cá heo giỡn đùa mặt nước", là những câu chuyện vui tươi để con ở nhà không phải lo lắng. Sự tinh tế và lòng bao dung của người cha nằm chính ở chỗ: chủ động giấu đi những gian khổ, chỉ đem về đất liền niềm vui và sự lạc quan.

Đáp lại tình yêu ấy là sự trưởng thành trong nhận thức của người con. Dù còn nhỏ tuổi, đứa trẻ đã quen với nhịp sống xa bố và mang một trái tim vô cùng thấu cảm. Con hiểu rằng đằng sau những dòng thư vui tươi là những đêm bố thức trắng gác đêm, là những ngày nắng cháy da thịt giữa biển khơi bao la. Tình yêu thương đã giúp đứa trẻ lớn khôn, biến nỗi nhớ mong thành niềm tự hào kiêu hãnh vì có một người bố là lính hải quân Việt Nam.

Bằng thể thơ tự do, ngôn từ giản dị tựa như lời ăn tiếng nói hằng ngày, tác giả không cần dùng đến những từ ngữ đao to búa lớn nhưng vẫn làm bật lên giá trị thiêng liêng của tình mẫu tử, tình phụ tử. "Thư của bố" không đơn thuần là tình cảm gia đình nhỏ bé, mà nó đã nâng lên thành tình yêu quê hương, đất nước, là sợi dây kết nối bền chặt giữa hậu phương và tiền tuyến. Khép lại bài thơ, người đọc không chỉ xúc động trước tình cha con, mà còn trào dâng lòng biết ơn sâu sắc đối với những người lính đảo đang ngày đêm hy sinh thầm lặng bảo vệ chủ quyền biên giới quốc gia.

22 tháng 4

Câu trả lời theo góc độ khoa học và quan niệm phổ biến

Hai quan điểm cốt lõi về câu hỏi này

  • Theo định nghĩa vật lý cơ bản: Khi cây đổ, nó sẽ tạo ra các rung động trong không khí, đất hoặc các chất lỏng xung quanh. Những rung động này là sóng âm, tồn tại bất kể có người nghe hay không. Chúng ta chỉ cần thiết bị thu âm chuyên dụng để ghi lại những âm thanh này ngay cả khi không có con người trực tiếp nghe thấy .
  • Theo góc độ cảm nhận sinh học: Âm thanh chỉ thực sự được "thực sự tạo ra" khi não bộ của sinh vật có khả năng nhận diện và biến đổi những rung động này thành cảm giác nghe thấy. Nếu không có sinh vật nào ở đó để cảm nhận, những sóng âm đó vẫn tồn tại nhưng không được trải nghiệm như âm thanh theo cách chúng ta hiểu .

Phân tích chi tiết từ các nghiên cứu khoa học

Các nghiên cứu gần đây cho thấy thực vật cũng có thể phát ra âm thanh khi bị căng thẳng, nhưng tần số của những âm thanh này thường ở mức siêu âm, tai người không thể nghe được. Tuy nhiên, đây vẫn là âm thanh theo định nghĩa vật lý, tồn tại độc lập với sự có mặt của con người.

Hiện tượng "nghe thấy tiếng gọi tên mình khi đi rừng" cũng được giải thích bởi cơ chế tâm lý - thần kinh gọi là pareidolia thính giác, khi não bộ tự diễn giải các âm thanh ngẫu nhiên từ môi trường thành những âm thanh quen thuộc như tên gọi của chính mình


Kết luận

Tùy thuộc vào cách bạn định nghĩa "âm thanh":

  1. Nếu hiểu theo nghĩa vật lý: , cây đổ vẫn tạo ra âm thanh dưới dạng sóng áp suất trong môi trường xung quanh.
  2. Nếu hiểu theo nghĩa cảm nhận sinh học: Không, nếu không có sinh vật nào để nhận diện những rung động này thì chúng không được biến thành cảm giác âm thanh trong não bộ.

Bạn có muốn tìm hiểu sâu hơn về các nghiên cứu về âm thanh từ thực vật hay cơ chế hoạt động của não bộ khi nghe âm thanh không?

22 tháng 4
Câu hỏi này liên quan đến triết học và vật lý học.
  • Dưới góc độ vật lý: Âm thanh được định nghĩa là sự rung động của các phân tử trong môi trường (như không khí) tạo ra sóng âm. Khi cây đổ, nó va chạm với mặt đất và các vật thể khác, tạo ra rung động. Do đó, sóng âm được tạo ra bất kể có người nghe hay không.
  • Dưới góc độ triết học: Nếu âm thanh được định nghĩa là cảm giác được tạo ra khi sóng âm tác động vào tai và bộ não của người nghe, thì không có âm thanh nếu không có ai ở đó để cảm nhận.
Tuy nhiên, câu trả lời phổ biến nhất dựa trên vật lý là có tạo ra âm thanh.
20 tháng 4

Ai hỏi

Định Hải.

4 tháng 4

Trong những lần đi khám bệnh, em đã có dịp quan sát các bác sĩ làm việc và để lại trong em nhiều ấn tượng sâu sắc. Trong đó, hình ảnh một bác sĩ đang tận tình khám bệnh cho bệnh nhân khiến em nhớ mãi.

Hôm đó, em cùng mẹ đến bệnh viện. Trong phòng khám, vị bác sĩ khoảng ngoài bốn mươi tuổi, dáng người cao, khuôn mặt hiền hậu. Bác mặc áo blouse trắng tinh, đeo kính và luôn giữ vẻ nghiêm túc nhưng gần gũi. Mái tóc bác đã điểm vài sợi bạc, có lẽ vì công việc vất vả và áp lực. Khi khám bệnh, bác làm việc rất cẩn thận. Bác nhẹ nhàng hỏi han tình trạng của bệnh nhân, giọng nói trầm ấm khiến ai cũng cảm thấy yên tâm. Đôi bàn tay bác thoăn thoắt nhưng rất khéo léo khi kiểm tra, lúc nghe tim, lúc đo huyết áp. Bác không hề tỏ ra vội vàng dù bên ngoài còn nhiều người đang chờ. Thỉnh thoảng, bác mỉm cười động viên bệnh nhân, khiến không khí trong phòng khám trở nên dễ chịu hơn. Sau khi khám xong, bác còn dặn dò rất kĩ về cách uống thuốc và giữ gìn sức khỏe. Em cảm nhận được sự tận tâm và trách nhiệm của bác sĩ đối với từng người bệnh. Chính điều đó làm em rất kính phục và yêu quý nghề bác sĩ.

Hình ảnh người bác sĩ ấy đã để lại trong em ấn tượng đẹp. Em tự nhủ sẽ cố gắng học tập thật tốt để sau này có thể trở thành một người có ích như bác.

4 tháng 4

Tôi là một đứa con trong một gia đình nghèo, nhưng luôn được sống trong tình yêu thương vô bờ bến của mẹ. Mẹ tôi là người phụ nữ tảo tần, suốt ngày vất vả lo toan để tôi có thể được đến trường như bao bạn bè khác.

Tôi vẫn nhớ những buổi sáng mẹ dậy từ rất sớm, chuẩn bị bữa ăn rồi gọi tôi dậy đi học. Dù trời nắng hay mưa, mẹ vẫn luôn âm thầm đưa đón, chăm sóc tôi từng chút một. Có lần tôi bị ốm nặng, mẹ đã thức trắng cả đêm để chăm sóc. Nhìn đôi mắt thâm quầng của mẹ, tôi vừa thương vừa thấy mình thật có lỗi vì đã làm mẹ lo lắng.

Có lúc tôi đã vô tâm, chưa hiểu hết sự hi sinh của mẹ. Nhưng qua từng ngày, tôi dần nhận ra rằng mẹ chính là người luôn yêu thương tôi vô điều kiện. Dù tôi có mắc lỗi, mẹ vẫn nhẹ nhàng dạy bảo, chưa bao giờ trách mắng nặng lời.

Giờ đây, tôi chỉ mong mình lớn nhanh hơn để có thể giúp đỡ mẹ, để bù đắp phần nào những vất vả mà mẹ đã dành cho tôi. Với tôi, mẹ là người tuyệt vời nhất trên đời, và tình mẫu tử ấy sẽ mãi là điều thiêng liêng, không gì có thể thay thế.

S
31 tháng 3

câu đơn là câu được tạo bởi 1 cụm chủ ngữ vị ngữ

18 tháng 3

Ủ chép mạng đi má

mik chụp ảnh nhé tại mik nghĩ sau đó đọc để máy tính tự chép á mik lười đánh máy lắm đánh mấy câu ngắn th

17 tháng 3

Sự việc khiến tôi nhớ nhất là lần đầu tiên tôi tự đi học xa nhà, khi bước lên xe tôi vừa háo hức vừa lo lắng vì phải rời xa gia đình, trên đường đi tôi cứ nghĩ đến hình ảnh bố mẹ đứng nhìn theo mà lòng thấy nghẹn lại, đến khi xe lăn bánh tôi mới nhận ra mình đã lớn hơn và phải tự lập, cảm giác nhớ nhà xen lẫn quyết tâm khiến tôi vừa buồn vừa mạnh mẽ hơn, và chính khoảnh khắc ấy đã giúp tôi hiểu giá trị của gia đình cũng như trách nhiệm của bản thân trong cuộc sống

15 tháng 3

Buổi sáng ở quê em bên dòng sông Lô, Phú Thọ luôn mang vẻ đẹp yên bình và trong lành, khi mặt trời vừa lên, những tia nắng nhẹ nhàng chiếu xuống mặt sông làm nước lấp lánh như những dải bạc, làn sương sớm còn vương trên mặt nước và cánh đồng tạo nên khung cảnh mờ ảo rất đẹp, dòng sông Lô chảy êm đềm uốn lượn qua làng như một dải lụa mềm, hai bên bờ là những bãi ngô, bãi mía xanh mướt trải dài, không khí buổi sáng mát mẻ và dễ chịu khiến ai cũng cảm thấy khoan khoái, tiếng chim hót líu lo vang lên từ những hàng tre ven sông làm không gian thêm sinh động, thỉnh thoảng có vài chiếc thuyền nhỏ của người dân chài lặng lẽ trôi trên mặt nước, xa xa là hình ảnh những người nông dân bắt đầu ra đồng làm việc từ sớm, khói bếp từ các mái nhà bay lên nhẹ nhàng hòa vào làn sương sớm, con đường làng vẫn còn yên tĩnh chỉ có vài người đi tập thể dục hoặc đi chợ sớm, ánh nắng dần trở nên ấm áp hơn làm cho cảnh vật trở nên rõ ràng và tươi sáng, những giọt sương đọng trên lá cây lấp lánh dưới ánh mặt trời, đứng bên bờ sông Lô hít thở không khí buổi sáng trong lành khiến em cảm thấy thật thư thái và dễ chịu, em rất yêu khung cảnh bình dị và thanh bình của quê hương mình vào mỗi buổi sáng đẹp trời.

15 tháng 3

sông lô phú thọ rất đẹp......................................... . ............................................ . ................................................... . .............................. .. ........................................... . ...................................... . .............................................................. . .............................................. . .......................................................... . .................................................................................................... . ......................................................................... . ..................................................................... .............. .............................................. . ................................................ . ............................ . ......................................................................... . .............................................................. . ........................................ . ................................................................... . ......................................................................................... . .......................................... . ....................... .

các câu còn lại thì tự thêm vào nhé

26 tháng 2

Lễ hội chùa Phật Tích (Bắc Ninh) luôn để lại trong lòng em những cảm xúc sâu sắc về vẻ đẹp văn hóa và tâm linh của quê hương Kinh Bắc. Ngay từ sáng sớm mùng 4 Tết, khi những hạt mưa xuân lây rây, em đã cảm nhận được không khí rộn ràng của dòng người trẩy hội về miền đất Phật. Đứng trước bức tượng Phật A Di Đà bằng đá từ thời Lý uy nghiêm, em thấy lòng mình trở nên thanh thản và bình yên đến lạ kỳ. Tiếng chuông chùa vang vọng giữa không gian cổ kính như gột rửa mọi muộn phiền, khơi dậy niềm tự hào về truyền thống lịch sử hào hùng của cha ông. Em đặc biệt yêu thích cảm giác được leo lên đỉnh núi Lạn Kha, phóng tầm mắt ngắm nhìn dải lụa sông Đuống hiền hòa và những cánh đồng xanh ngắt. Lễ hội không chỉ là dịp để em cầu nguyện những điều tốt đẹp cho gia đình, mà còn là sợi dây kết nối em với nguồn cội, khiến em thêm yêu và trân trọng nét đẹp văn hóa truyền thống của quê hương mình.

26 tháng 2

tình cảm ; yêu thương , yêu quý