Cho mk 5 câu ca dao,tục ngữ nói về 3 chủ đề:
Thầy trò
Tình bạn
Tình cảm ace
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Công chúa Huyền Trân là con gái vua Trần Nhân Tông. Để mở rộng bờ cõi và giữ hòa hiếu với Champa, bà được gả cho vua Chế Mân, đổi lấy hai châu Ô và Lý cho Đại Việt. Sau khi Chế Mân qua đời, theo tục lệ Champa, bà phải lên giàn hỏa thiêu cùng chồng. May mắn, triều đình nhà Trần đã cứu bà trở về. Huyền Trân được nhớ đến như biểu tượng của sự hy sinh vì đất nước.
tham khảo
Công chúa Huyền Trân là một nhân vật nổi tiếng trong lịch sử Việt Nam, được nhiều thế hệ nhắc đến như biểu tượng của lòng yêu nước và sự hy sinh vì lợi ích dân tộc. Bà là con gái của vua Trần Nhân Tông, em gái của vua Trần Anh Tông, sống vào thời nhà Trần.
Năm 1306, để thắt chặt mối quan hệ hòa hiếu giữa Đại Việt và vương quốc Chăm Pa, Công chúa Huyền Trân được gả cho vua Chế Mân. Đổi lại, Chế Mân đã dâng hai châu Ô và Lý cho Đại Việt. Hai vùng đất này sau đó được đổi tên thành Thuận Châu và Hóa Châu, là nền tảng cho quá trình mở rộng lãnh thổ về phía Nam của đất nước.
Một năm sau, vua Chế Mân qua đời. Theo phong tục của Chăm Pa lúc bấy giờ, hoàng hậu phải lên giàn hỏa để tuẫn táng cùng nhà vua. Biết tin, vua Trần Anh Tông đã cử Trần Khắc Chung sang Chăm Pa đưa Công chúa Huyền Trân trở về Đại Việt. Sau hành trình dài và đầy gian nan, bà đã trở về an toàn.
Cuộc đời của Công chúa Huyền Trân gắn liền với sự hy sinh vì vận mệnh quốc gia. Dù phải rời quê hương và chấp nhận cuộc hôn nhân mang tính chính trị, bà đã góp phần quan trọng vào việc mở rộng bờ cõi nước ta mà không cần đến chiến tranh. Hình ảnh của bà trở thành biểu tượng của đức hy sinh, lòng yêu nước và tinh thần đặt lợi ích dân tộc lên trên hạnh phúc cá nhân.
Ngày nay, tên tuổi Công chúa Huyền Trân vẫn được người dân Việt Nam ghi nhớ và tôn kính. Câu chuyện về bà là một bài học quý giá về lòng yêu nước, sự cống hiến và trách nhiệm đối với quê hương, đất nước.
Trong lớp học, tình trạng một số bạn học sinh xả rác bừa bãi vẫn còn diễn ra khá phổ biến. Những mảnh giấy vụn, vỏ bánh kẹo hay chai nước bị bỏ lại trên bàn, dưới sàn khiến lớp học trở nên mất vệ sinh. Hành động này không chỉ làm môi trường học tập thiếu sạch sẽ mà còn ảnh hưởng đến sức khỏe của mọi người. Một lớp học bừa bộn rác thải chắc chắn sẽ không tạo được không khí thoải mái cho việc học tập. Nguyên nhân có thể do ý thức của một số bạn chưa cao và các bạn chưa thấy được hậu quả từ việc làm của mình. Mỗi học sinh cần hiểu rằng giữ gìn lớp học sạch đẹp chính là bảo vệ không gian học tập chung. Nếu ai cũng có ý thức, lớp học sẽ trở nên trong lành và dễ chịu hơn. Việc xả rác bừa bãi còn thể hiện sự thiếu tôn trọng thầy cô và các bạn xung quanh. Chúng ta cần nhắc nhở nhau thường xuyên để hạn chế tình trạng này. Một hành động nhỏ như vứt rác đúng nơi quy định sẽ góp phần xây dựng lớp học văn minh và thân thiện. Em mong rằng tất cả học sinh đều sẽ nâng cao ý thức và chung tay giữ gìn môi trường học tập sạch sẽ, gọn gàng.
Đám Mây Nhỏ Tốt Bụng
Đám mây nhỏ đang dạo chơi trên bầu trời xanh thì chợt nhìn xuống hạ giới. Nó thấy ruộng đồng nứt nẻ, cây cối héo khô, ao hồ cạn nước, còn muông thú thì mệt mỏi vì khát. Nhìn cảnh tượng ấy, đám mây nhỏ vô cùng xót xa và tự nhủ: “Mình phải làm điều gì đó để giúp mọi người.”
Nghĩ vậy, đám mây nhỏ vội bay đi tìm các bạn mây khác. Nó nói:
- Các bạn ơi, dưới kia đất đai đang khô hạn, cây cối và con người rất cần nước. Chúng ta hãy cùng nhau tạo thành cơn mưa nhé!
Nghe đám mây nhỏ nói, những đám mây khác liền kéo đến. Chúng tụ lại thành một đám mây lớn, che mát cả bầu trời. Rồi từng giọt mưa trong veo bắt đầu rơi xuống mặt đất.
Mưa rơi tí tách trên mái nhà, mưa thấm vào những thửa ruộng khô cằn. Cây cối như bừng tỉnh, vươn những chiếc lá xanh non đón nước. Những dòng suối nhỏ bắt đầu róc rách chảy, chim chóc cất tiếng hót vui mừng. Bác nông dân nhìn cánh đồng được tưới mát thì mỉm cười hạnh phúc.
Sau cơn mưa, bầu trời trong xanh trở lại. Đám mây nhỏ tuy đã tan đi một phần, nhưng trong lòng nó rất vui. Nó hiểu rằng giúp đỡ người khác là một việc làm thật đẹp. Từ đó, mỗi khi thấy nơi nào khô hạn, đám mây nhỏ lại rủ các bạn cùng mang mưa đến cho muôn loài.
Bài thơ "Thư của bố" của nhà thơ Nguyễn Thụy Anh là một nốt nhạc dịu dàng, chạm vào góc sâu thẳm nhất trong trái tim người đọc. Tác phẩm như một thước phim tư liệu bằng thơ, ghi lại cuộc trò chuyện vô hình nhưng đầy gắn kết giữa người lính biển nơi đảo xa và người con nhỏ nơi đất liền.
Qua góc nhìn cảm thụ, mạch cảm xúc của bài thơ được khơi nguồn từ những cánh thư vượt trùng khơi. Người bố trong bài thơ là một chiến sĩ hải quân đang làm nhiệm vụ canh giữ bình yên cho Tổ quốc. Sống giữa nơi đầu sóng ngọn gió vất vả, thế nhưng trong thư gửi con, bố lại mở ra một thế giới đầy sắc màu và thơ mộng. Đó là hình ảnh "đàn cá heo giỡn đùa mặt nước", là những câu chuyện vui tươi để con ở nhà không phải lo lắng. Sự tinh tế và lòng bao dung của người cha nằm chính ở chỗ: chủ động giấu đi những gian khổ, chỉ đem về đất liền niềm vui và sự lạc quan.
Đáp lại tình yêu ấy là sự trưởng thành trong nhận thức của người con. Dù còn nhỏ tuổi, đứa trẻ đã quen với nhịp sống xa bố và mang một trái tim vô cùng thấu cảm. Con hiểu rằng đằng sau những dòng thư vui tươi là những đêm bố thức trắng gác đêm, là những ngày nắng cháy da thịt giữa biển khơi bao la. Tình yêu thương đã giúp đứa trẻ lớn khôn, biến nỗi nhớ mong thành niềm tự hào kiêu hãnh vì có một người bố là lính hải quân Việt Nam.
Bằng thể thơ tự do, ngôn từ giản dị tựa như lời ăn tiếng nói hằng ngày, tác giả không cần dùng đến những từ ngữ đao to búa lớn nhưng vẫn làm bật lên giá trị thiêng liêng của tình mẫu tử, tình phụ tử. "Thư của bố" không đơn thuần là tình cảm gia đình nhỏ bé, mà nó đã nâng lên thành tình yêu quê hương, đất nước, là sợi dây kết nối bền chặt giữa hậu phương và tiền tuyến. Khép lại bài thơ, người đọc không chỉ xúc động trước tình cha con, mà còn trào dâng lòng biết ơn sâu sắc đối với những người lính đảo đang ngày đêm hy sinh thầm lặng bảo vệ chủ quyền biên giới quốc gia.
Câu 1. Bài Thư của bố thể hiện tình cảm yêu thương, sự quan tâm và những lời dạy bảo chân thành của người bố dành cho con. Qua lời thư nhẹ nhàng nhưng sâu sắc, người đọc cảm nhận được tình yêu thương vô điều kiện của cha mẹ và mong muốn con biết sống tốt, biết yêu thương và có trách nhiệm hơn trong cuộc sống. Bài văn còn giúp em hiểu rằng gia đình luôn là chỗ dựa quan trọng nhất và mỗi người con cần biết trân trọng tình cảm của bố mẹ.
Quê hương em là một ngôi làng nhỏ nằm bên bờ sông Hồng, nơi mà bất cứ ai đến cũng đều lưu luyến bởi vẻ đẹp bình dị, trù phú của những cánh đồng lúa bao la. Trong tất cả cảnh vật quê nhà, em yêu thích nhất là hình ảnh cánh đồng lúa vào những ngày mùa gặt, khi cả một vùng trời đất nhuộm màu vàng ấm áp của sự bội thu.
Nhìn từ trên đê làng, cả cánh đồng rộng thẳng cánh cò bay như một tấm thảm vàng khổng lồ được thiên nhiên đan cài tỉ mỉ. Mùa xuân đã trôi qua, những lúa non xanh mướt đậm đà nhựa sống đã lớn dần, chuyển từ màu xanh chanh sang vàng xuộm rồi rực rỡ dưới ánh nắng hạ. Những bông lúa chín uốn cong mình, trĩu nặng những hạt lúa căng tròn, trắng nõn như đang chào đón người nông dân đến thu hoạch. Khi gió mùa thổi qua, cả cánh đồng nhấp nhô từng đợt sóng vàng, tiếng lá lúa rì rào như một bản ca ngọt ngào về sự no đủ, ấm no. Sáng sớm, khi ông mặt trời mới nhú lên khỏi rặng tre làng, những tia nắng ban mai rọi xuống những giọt sương còn đọng trên lá lúa, làm chúng lấp lánh như những hạt kim cương tinh khôi. Mùi thơm của lúa chín phảng phất cùng mùi bùn đất, mùi cỏ dại lan tỏa khắp không khí, khiến ai hít vào cũng cảm thấy lòng thảnh thơi, nhẹ nhàng vô cùng.
Không chỉ có vẻ đẹp thiên nhiên hùng vĩ, cánh đồng mùa gặt còn rộn ràng tiếng cười nói, tiếng lao động của người dân làng em. Mới tờ mờ sáng, những chiếc nón lá trắng đã nhấp nhô trên các thửa ruộng, các bác nông dân cầm liềm gặt lúa, tiếng cắt lúa xoèn xoẹt vang lên đều đặn như một nhịp điệu vui tươi. Trên những thửa ruộng vừa gặt xong, máy tuốt lúa nổ giòn, nhả ra vô số hạt vàng căng tròn, ai nấy đều hớn hở, nét mặt rạng ngời niềm vui của mùa màng bội thu. Trên bờ ruộng, những chú cò trắng muốt vểnh tai nghe ngóng những âm thanh rộn rã, còn chú trâu đen nhức thì nhấm nháp khóm cỏ ngon lành ở gốc ruộng mới gặt, như cũng chung niềm vui với mọi người. Màu vàng của lúa, màu trắng của nón lá, màu xanh của bờ cỏ hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh làng quê vừa thơ mộng vừa ấm áp tình người.
Đứng giữa cánh đồng lúa ngập tràn nắng vàng, em cảm thấy lòng tự hào về quê hương mình, về sự cần cù của những người nông dân đã bỏ ra bao giọt mồ hôi để có được những hạt gạo nuôi dưỡng mọi người. Cánh đồng mùa gặt không chỉ là cảnh đẹp thiên nhiên, mà còn là hình ảnh gắn liền với tuổi thơ em, với những kỉ niệm đơn sơ mà sâu sắc sẽ không bao giờ phai nhòa, dù mai sau em có lớn lên và đi đến đâu.
Quê hương em là một vùng đất yên bình, nơi có những cánh đồng xanh mướt, những con đường nhỏ quanh co và những hàng cây rợp bóng mát. Trong tất cả những cảnh đẹp ấy, em yêu nhất là vẻ đẹp của buổi sáng trên cánh đồng làng quê vào những ngày đầu hè.
Từ khi mặt trời còn chưa nhô lên, cánh đồng đã chìm trong một màn sương mỏng nhẹ. Không gian lúc ấy thật yên tĩnh, chỉ nghe tiếng gió khẽ lùa qua từng khóm lúa non. Những giọt sương đêm còn đọng trên lá lúa, long lanh như những viên ngọc nhỏ, phản chiếu ánh sáng mờ ảo của bầu trời sớm.
Khi ánh bình minh bắt đầu xuất hiện ở phía chân trời, cả không gian dần bừng sáng. Mặt trời đỏ rực từ từ nhô lên, trải những tia nắng đầu tiên xuống cánh đồng. Sương tan dần, để lộ ra một màu xanh tươi mát trải dài đến tận chân trời. Cánh đồng lúa lúc này như một tấm thảm khổng lồ, mềm mại và óng ánh dưới ánh nắng ban mai.
Xa xa, những ngôi nhà nhỏ trong làng bắt đầu thức giấc. Khói bếp bay lên từ các mái nhà, tạo thành những làn khói trắng nhẹ nhàng quyện vào không khí. Tiếng gà gáy vang lên từng đợt, báo hiệu một ngày mới bắt đầu. Trên con đường làng, vài bác nông dân đã ra đồng từ sớm, vai mang cuốc, tay dắt trâu, bước đi chậm rãi nhưng đầy quen thuộc.
Khi mặt trời lên cao hơn, cánh đồng trở nên sống động hơn bao giờ hết. Những bông lúa xanh non đung đưa theo gió, tạo thành từng đợt sóng xanh chạy dài. Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây ven ruộng, hòa cùng tiếng gió và tiếng người nói chuyện tạo nên một bản nhạc thiên nhiên vui tươi, rộn ràng.
Em thích nhất là đứng từ xa nhìn cánh đồng vào lúc này. Cảm giác như mình đang đứng trước một bức tranh thiên nhiên rộng lớn và sống động. Màu xanh của lúa, màu vàng của nắng, màu trắng của mây hòa quyện lại với nhau tạo nên một khung cảnh vô cùng đẹp mắt và yên bình.
Trên bờ ruộng, những bông hoa dại nhỏ bé cũng khoe sắc. Hoa tím, hoa vàng, hoa trắng đan xen nhau làm cho bức tranh quê hương thêm phần sinh động. Những chú bướm nhỏ bay lượn trên cánh đồng, lúc đậu xuống bông hoa, lúc lại bay lên không trung, trông thật nhẹ nhàng và tự do.
Thỉnh thoảng, có những cơn gió thổi qua làm cả cánh đồng lúa nghiêng mình như đang cúi chào. Không khí buổi sáng lúc này rất trong lành, mát mẻ, khiến ai cũng cảm thấy dễ chịu và thư thái. Em thường cùng bà ra đồng vào buổi sáng, vừa đi vừa nghe bà kể chuyện xưa, cảm thấy rất vui và ấm áp.
Đến khi mặt trời lên cao, ánh nắng trở nên gay gắt hơn, nhưng cánh đồng vẫn giữ được vẻ đẹp riêng của nó. Những người nông dân bắt đầu làm việc chăm chỉ hơn, tiếng cười nói vang lên khắp nơi. Dù công việc vất vả, nhưng ai cũng vui vẻ vì tin rằng mùa màng sẽ bội thu.
Nhìn cánh đồng quê hương, em cảm thấy rất tự hào và yêu quý nơi mình sinh ra. Đó không chỉ là nơi cung cấp lương thực cho con người mà còn là nơi lưu giữ những kỉ niệm đẹp của tuổi thơ em.
Em mong rằng cánh đồng quê hương sẽ mãi xanh tươi, trù phú và luôn giữ được vẻ đẹp bình dị, thân thương ấy. Dù sau này có đi đâu xa, em cũng sẽ luôn nhớ về buổi sáng trên cánh đồng quê hương – một cảnh đẹp tuyệt vời trong lòng em.
hãy viết 3-4 câu kể về một truyền thống tốt đẹp của nhân dân ta trong đó có sử dụng đại từ và kết từ
Truyền thống "Uống nước nhớ nguồn" là một nét đẹp văn hóa lâu đời và quý báu của nhân dân ta. Vì thế, hàng năm, mọi người thường tổ chức các lễ hội, thắp hương tri ân các anh hùng dân tộc đã có công dựng nước và giữ nước. Họ luôn coi trọng lòng biết ơn, qua đó giáo dục thế hệ trẻ tiếp nối, phát huy truyền thống cao đẹp đó.
Cũng như bao truyền thống khác, tinh thần yêu nước là một nét đặc sắc trong văn hóa lâu đời của nước ta, nó được thể hiện từ xưa đến nay và đi sâu vào từng hành động, ý nghĩ của mỗi con người. Từ xa xưa, những tinh thần yêu nước được được bộc lộ rõ nhất ở các tấm gương anh hùng như hai bà Trưng, bà triệu, Trần Hưng Đạo,... Nhưng đó là ở thời chiến tranh. Cũng bây giờ – thời bình - thời kì hiện đại hóa với những máy móc, dụng cụ đang ngày càng hữu dụng, thiết thực. Xã hội ngày một tiến lên, mọi thứ đã thay đổi nhiều, chỉ riêng tấm lòng yêu nước của mỗi cá nhân vẫn không bị mờ phai. Trong cuộc sống những tư tưởng, việc làm giúp phát triển kinh tế nước nhà phần nào là tinh thần yêu nước.
Nghĩa gốc:
Trong vườn, những mầm non đang nhú lên sau cơn mưa.
Nghĩa chuyển:
Thiếu nhi là những mầm non tương lai của đất nước.
1. Chủ đề: Tình nghĩa Thầy Trò 👩🏫
2. Chủ đề: Tình bạn tri kỷ
3. Chủ đề: Tình cảm Anh Chị Em trong gia đình
1. Không thầy đố mày làm nên. (Tục ngữ)
2. Muốn sang thì bắc cầu Kiều, Muốn con hay chữ phải yêu lấy thầy. (Ca dao)
3. Một chữ cũng là thầy, nửa chữ cũng là thầy. (Tục ngữ)
4. Ơn thầy soi lối mở đường, Cho con vững bước dặm trường tương lai. (Ca dao)
5. Trọng thầy mới được làm thầy. (Tục ngữ)
[Tình Bạn]1. Học thầy không tày học bạn. (Tục ngữ)
2. Bạn bè là nghĩa tương tri, Sao cho sau trước một bề mới nên. (Ca dao)
3. Trong hoạn nạn mới biết ai là bạn tốt. (Tục ngữ)
4. Chọn bạn mà chơi, chọn nơi mà ở. (Tục ngữ)
5. Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng. (Tục ngữ
[Tình Cảm Anh Chị Em]1. Anh em như thể chân tay, Rách lành đùm bọc dở hay đỡ đần. (Ca dao)
2. Chị ngã em nâng. (Tục ngữ)
3. Anh em thuận hòa là nhà có phúc. (Tục ngữ)
4. Một giọt máu đào hơn ao nước lã. (Tục ngữ)
5. Khôn ngoan đối đáp người ngoài, Gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau. (Ca dao)