Em hãy viết 1 đoạn văn tả một đồ vật trong trường của em.
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
uê hương em đẹp như một bức tranh thiên nhiên tuyệt mỹ với những cánh đồng lúa xanh ngát trải dài đến tận chân trời. Mỗi buổi sáng, khi mặt trời vừa thức dậy, những tia nắng vàng rực rỡ chiếu xuống, làm cho những giọt sương trên lá lúa lung linh như những hạt ngọc. Xa xa, dòng sông hiền hòa uốn lượn như một dải lụa trắng, soi bóng những rặng tre xanh rì rào trong gió. Cảnh vật thật thanh bình và êm ả, khiến lòng người cảm thấy nhẹ nhàng, thư thái. Em yêu quê hương em vô cùng và hứa sẽ học thật giỏi để xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp hơn
đoạn hơi ngắn :)))))))))
Quê hương của mỗi người có thể giống hoặc khác nhau nên khái niệm "tả cảnh quê đẹp nhất" là không có. Mình quê ở Việt Nam - và đó là nơi đẹp nhất!
Quê hương trong trái tim mỗi người là những hình ảnh thân thương nhất, với em, đó là làng xóm thanh bình – nơi em đã sinh ra và lớn lên.
Làng em nằm bên dòng sông hiền hòa, bốn mùa trong xanh. Nhìn từ xa, làng ẩn hiện sau những lũy tre xanh rì rào trong gió. Con đường làng ngày xưa nhỏ hẹp, lầy lội, nay đã được bê tông hóa rộng rãi, sạch đẹp, hai bên đường là những hàng cây rợp bóng mát. Dọc hai bên đường, những ngôi nhà cao tầng mọc lên san sát, xen lẫn là những vườn cây ăn trái trĩu quả như xoài, nhãn, mít... tỏa hương thơm ngát.
Buổi sáng, không khí nơi đây trong lành và dễ chịu. Tiếng gà gáy vang vọng khắp xóm, đánh thức mọi người dậy. Các bác nông dân ra đồng với nụ cười rạng rỡ, hứa hẹn một vụ mùa bội thu. Cánh đồng lúa rộng mênh mông, lúc xanh mướt, lúc vàng rực, dập dềnh như sóng biển. Chiều về, làng quê trở nên nhộn nhịp hơn. Chúng em thường tập trung ở đê làng thả diều, tiếng sáo vi vu trên nền trời tím thẫm. Khói bếp từ những mái nhà lam bò quanh, tỏa mùi cơm mới thơm phức. Mọi người ngồi trước sân trò chuyện, hỏi thăm nhau sau một ngày làm việc vất vả, tiếng cười nói râm ran cả một vùng.
Tình làng nghĩa xóm ở đây rất bền chặt. Khi nhà ai có việc, cả xóm đều đến giúp đỡ. Đêm xuống, làng xóm yên tĩnh, chỉ còn tiếng dế kêu rỉ rả và ánh trăng sáng vằng vặc chiếu xuống mặt sông. Em rất yêu quý làng xóm nơi em ở. Nơi đây không chỉ có cảnh đẹp thanh bình mà còn chứa đựng tình người ấm áp, là nơi bình yên nhất mà em luôn mong nhớ dù có đi xa.
+ từ các tiếng trên, ta ghép được 5 từ:
thông minh
minh anh
tinh thông
minh tinh
tinh anh
Các tiếng được ghép thành từ có nghĩa là:
Thông minh, anh minh, minh tinh, tinh thông, tinh anh.
Vậy có thể ghép được 5 từ
Cho mình xin 1 tick nhé, thanks.
Được rồi, mình sẽ giúp bạn viết một bức thư mẫu gửi cho người thân hoặc bạn bè. Bạn có thể tùy chỉnh lại theo ý riêng của mình nhé.
Bắc Ninh, ngày 25 tháng 12 năm 2025
Người thân yêu quý,
Mình viết vài dòng thư này để hỏi thăm sức khỏe và chia sẻ đôi chút về cuộc sống hiện tại. Dạo này công việc/học tập của mình khá bận rộn, nhưng mọi thứ vẫn ổn. Mình luôn nhớ đến những lần chúng ta cùng nhau trò chuyện, cùng đi chơi, và cảm thấy rất trân trọng tình cảm mà chúng ta dành cho nhau.
Ở nơi này, thời tiết đang se lạnh, nhưng cũng rất dễ chịu. Mỗi khi nhìn thấy cảnh vật quen thuộc, mình lại nghĩ đến bạn/người thân và mong một ngày gần nhất chúng ta có thể gặp lại, cùng nhau ngồi uống trà, kể cho nhau nghe những câu chuyện mới.
Bạn/người thân nhớ giữ gìn sức khỏe, ăn uống đầy đủ và đừng để bản thân quá mệt mỏi. Mình tin rằng dù xa nhau, tình cảm vẫn luôn gắn bó và ấm áp.
Thân gửi đến bạn/người thân những lời chúc tốt đẹp nhất. Mong sớm nhận được hồi âm từ bạn/người thân.
Thân ái,
[Chữ ký hoặc tên bạn]
Câu "học thầy không tày học bạn" có nghĩa là việc học từ bạn bè cũng quan trọng và bổ ích, thậm chí có thể hiệu quả tương đương hoặc hơn trong một số trường hợp, chứ không phải phủ nhận hoàn toàn vai trò của thầy cô. Câu này nhấn mạnh tầm quan trọng của việc học hỏi từ nhiều nguồn khác nhau, không chỉ giới hạn trong lớp học hay sách vở mà còn từ những người xung quanh.
Ngôi nhà của em nằm trong một con hẻm nhỏ yên tĩnh, được bao quanh bởi cây cối xanh mướt. Nhà em là một ngôi nhà cấp 4, mái ngói đỏ nổi bật giữa bầu trời trong xanh. Mặt tiền nhà được trang trí bằng những chậu hoa nhỏ, với đủ màu sắc rực rỡ như đỏ, vàng, tím. Phía trước có một sân vườn nhỏ với cây cỏ mọc um tùm, nơi em thường xuyên ra ngồi hóng gió mỗi buổi chiều. Trong nhà, không gian được thiết kế đơn giản nhưng ấm cúng, với những chiếc ghế bành êm ái, bộ bàn gỗ nhỏ xinh và những bức tranh treo trên tường, tạo cảm giác gần gũi, thân thuộc. Em rất yêu ngôi nhà này vì nó là nơi chứa đựng bao kỷ niệm đẹp trong suốt tuổi thơ của em.
Ngôi nhà của em tuy không quá lớn nhưng luôn là nơi ấm áp nhất. Nó khoác lên mình chiếc áo màu vàng nhạt dịu dàng, trông thật sạch sẽ và xinh xắn. Phía trước nhà là một khoảng sân nhỏ lát gạch sạch tinh, nơi bố em trồng đủ loại hoa rực rỡ sắc màu. Mở cánh cửa gỗ nâu sẫm, bước vào là phòng khách gọn gàng với bộ sofa êm ái, nơi cả gia đình thường quây quần bên nhau. Trên tầng hai là phòng ngủ của em, nơi có chiếc cửa sổ nhỏ hướng ra bầu trời. Mỗi góc nhỏ trong nhà đều tràn ngập tiếng cười và những kỉ niệm thân thương. Ngôi nhà không chỉ là nơi để ở mà còn là tổ ấm mà em vô cùng yêu quý và tự hào.
*Tham khảo:
Tôi còn nhớ mãi năm học lớp ba, trong buổi lễ tổng kết trao phần thưởng học sinh hoạt động đội xuất sắc, tôi nhận được bức ảnh Bác Hồ đeo khăn quàng cho một bạn đội viên. Đó là món quà có nhiều ý nghĩa đối với tôi. Bức ảnh đó không to lắm với chiều dài khoảng chừng bốn mươi cen ti mét, chiều rộng khoảng chừng ba mươi cen ti mét. Khung ảnh được làm bằng gỗ sơn màu vàng nhạt. Run run cầm bức ảnh trên tay, tôi cảm nhận được mùi thơm của gỗ mới và véc ni. Mặt khung ảnh là một tấm gương trong suốt, rất dày. Đằng sau khung ảnh là một miếng gỗ cắt vừa với chiếc khung. Bốn góc phía sau là bốn ốc vít để điều chỉnh cho tấm gương và miếng gỗ vừa khít lại với nhau. Quan trọng nhất là bức ảnh trong khung. Đó là bức ảnh Bác Hồ đeo khăn quàng cho một bạn nhi đồng. Bác mặc bộ quần áo ka ki trắng giản dị, quen thuộc. Mái tóc của Người đã bạc trắng. Bác đang nhìn bạn nhỏ với ánh mắt đầy tự hào và yêu thương. Một nụ cười thân ái nở trên đôi môi của Người. Bạn nhi đồng trong ảnh mặc bộ đồng phục áo sơ mi trắng và váy. Hai bím tóc tết lại gọn gàng hai bên. Chiếc khăn quàng Bác đang đeo lên vai bạn khiến bức tranh trở nên ý nghĩa. Ở phía bên dưới của khung ảnh nổi bật dòng chữ màu đỏ: "đội thiếu niên Tiền phong Hồ Chí Minh". Ngày nhận được món quà đó, tôi vô cùng xúc động. Tôi đã trang trọng treo nó ở góc học tập của mình. Bức hình nhỏ bé, giản dị nhưng nổi bật trên tường. Bên cạnh bức hình là những tờ giấy khen cùng những món quà kỉ niệm khác trong những năm tôi tham gia công tác đội. Mỗi lần nhìn tầm hình, tôi lại có cảm giác như Bác đang mỉm cười thân ái với tôi, tôi lại như được tiếp thêm động lực để học tập và phấn đấu. Bức hình tôi được tặng không có nhiều hình ảnh, không có cảnh thiên nhiên hay những hình ngộ nghĩnh mà bọ trẻ nhỏ như chúng tôi thích và thường hay sưu tầm. Nó chỉ là một bức hình bình dị. Bình dị nhưng đó lại là món quà đầy ý nghĩa, không chỉ với tôi mà với tất cả những ai từng trải qua tuổi thiếu niên nhi đồng.
Trong trường, em thích nhất chiếc ghế đá đặt dưới tán cây phượng ở sân trường. Ghế được làm bằng xi măng, sơn màu xanh nhạt, bề mặt hơi mát khi ngồi vào. Mỗi giờ ra chơi, em và các bạn thường ngồi trên ghế để trò chuyện, đọc sách hoặc ngắm nhìn sân trường. Xung quanh ghế là những hàng cây xanh tỏa bóng mát, khiến không gian dễ chịu hơn. Dù đã trải qua nhiều năm sử dụng, chiếc ghế vẫn vững chắc và gắn liền với biết bao kỷ niệm của học sinh chúng em. Em rất yêu quý chiếc ghế đá này vì nó mang lại cho em những phút giây thư giãn sau giờ học căng thẳng