K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

ko có loại châu chấu ấy nhé, bn có nhầm ko

bộ cánh nửa hoặc châu chấu ăn lá

14 tháng 8

lên cấp 2 khổ hơn cấp 1 nhìu

hc tốt là đc


mặt trời đứng im còn các hành tinh xung quanh di chuyển

14 tháng 8

sai rồi

14 tháng 8

ngôi sao gần hệ mặt trời nhất là proxima centauri còn gọi là cận tinh nằm cách trái đất chúng ta khoảng 4,24 năm ánh sáng

Sao thủy bạn nhé

14 tháng 8

Trong truyện ngắn "Cải ơi!", nhà văn Nguyễn Ngọc Tư đã phô diễn một nghệ thuật kể chuyện vừa tự nhiên, vừa điêu luyện, mang đậm dấu ấn cá nhân của vùng sông nước Nam Bộ. Điểm sáng đầu tiên nằm ở cách lựa chọn ngôi kể thứ ba khách quan nhưng điểm nhìn trần thuật lại linh hoạt hòa nhập vào thế giới nội tâm của nhân vật, đặc biệt là ông Năm Nhỏ. Nhờ vậy, người đọc dễ dàng thấu cảm sâu sắc nỗi đau xót, sự dằn vặt và tình yêu thương vô bờ bến của người cha đi tìm con suốt mười hai năm ròng rã. Bên cạnh đó, cốt truyện không đi theo trình tự thời gian tuyến tính thông thường mà được kiến tạo bằng kỹ thuật đồng hiện, đan xen giữa hiện tại lưu lạc tại ngã ba Sương và những ký ức bảng lảng về quá khứ ở quê nhà. Cách tổ chức mạch truyện này giúp tác phẩm không bị đơn điệu, đồng thời làm nổi bật bi kịch kéo dài và sự bế tắc của các thân phận nhỏ bé. Nghệ thuật tạo tình huống truyện của Nguyễn Ngọc Tư cũng đầy nghịch lý và giàu giá trị nhân văn: ông Năm Nhỏ chấp nhận đi ăn trộm, chấp nhận bị bêu rếu trên tivi chỉ với một khao khát duy nhất là để con gái nhìn thấy mình. Chi tiết tiếng kêu "Cải ơi!" vang lên nghẹn ngào ở cuối tác phẩm trở thành một nhãn tự nghệ thuật, một nốt lặng đầy ám ảnh xé tâm can người đọc. Thêm vào đó, ngôn ngữ kể chuyện của tác giả là sự hòa quyện tuyệt vời giữa chất phác, mộc mạc của lời ăn tiếng nói Nam Bộ với chất trữ tình, đậm chất thơ. Những từ ngữ địa phương, những câu văn ngắn, nhịp điệu chậm rãi như những dòng sương thu hút người đọc vào bầu không khí u buồn nhưng ấm áp tình người. Có thể nói, nghệ thuật kể chuyện độc đáo, giàu tính khơi gợi đã góp phần quan trọng làm nên sức sống lâu bền cho "Cải ơi!", biến một câu chuyện tìm con bình dị thành một bài ca bất hủ về tình phụ tử và lòng nhân ái.

Đặt tên cho câu chuyện từ chat meo meo cụa mi:Chiều hôm đó, cả làng nghe thấy một tiếng hét.“CỨU VỚI!”Tiếng hét vang lên từ đồng cỏ đầu làng, nơi mỗi buổi chiều bọn trẻ thường kéo nhau ra chơi.Khi mọi người chạy tới, họ nhìn thấy một cậu bé khoảng mười ba tuổi đang đứng chết lặng giữa bãi cỏ.Trên đầu cậu, một con diều màu đỏ đang mắc trên đường dây điện.Nhưng...
Đọc tiếp


Đặt tên cho câu chuyện từ chat meo meo cụa mi:

Chiều hôm đó, cả làng nghe thấy một tiếng hét.

“CỨU VỚI!”

Tiếng hét vang lên từ đồng cỏ đầu làng, nơi mỗi buổi chiều bọn trẻ thường kéo nhau ra chơi.

Khi mọi người chạy tới, họ nhìn thấy một cậu bé khoảng mười ba tuổi đang đứng chết lặng giữa bãi cỏ.

Trên đầu cậu, một con diều màu đỏ đang mắc trên đường dây điện.

Nhưng điều kỳ lạ nhất không phải là con diều.

Mà là...

cậu bé không hề cầm dây diều.

Tên cậu bé là Nam.

Chiều hôm ấy, Nam chỉ định ra đồng cỏ chơi một lúc trước khi về nhà ăn cơm.

Cậu nhìn thấy một con diều đỏ nằm giữa bãi cỏ.

Nó rất đẹp.

Trên mặt diều có vẽ một con mắt màu đen.

Nam nhặt nó lên.

“Chắc ai đánh rơi.”

Cậu buộc lại dây, chạy vài bước rồi thả.

Con diều lập tức bay lên.

Nó bay rất đẹp.

Gió cuốn nó lên cao, cao đến mức Nam phải ngửa cổ mới nhìn thấy.

Nhưng chỉ vài giây sau...

Vút!

Một cơn gió mạnh quật con diều sang phía đường điện.

“Ê! Ê! Quay lại!”

Nam kéo dây.

Không kịp.

Con diều mắc thẳng vào dây điện.

Nam hoảng hốt buông tay.

Sợi dây diều rơi xuống đất.

Cậu đứng cách xa cột điện, tim đập thình thịch.

Đúng lúc ấy, một ông lão chăn bò chạy tới.

“Đừng lại gần!”

Nam gật đầu.

Nhưng ông lão vừa nhìn thấy con diều thì sắc mặt thay đổi.

Ông nhìn Nam.

Rồi nhìn con diều.

“Cháu... nhặt nó ở đâu?”

“Ở dưới bãi cỏ ạ.”

“Cháu chắc chứ?”

“Chắc ạ.”

Ông lão im lặng.

Một lúc sau, ông nói rất nhỏ:

“Con diều này... không thể ở đây được.”

Nam không hiểu.

“Vì sao ạ?”

Ông lão không trả lời.

Ông chỉ kéo Nam ra xa.

“Về nhà ngay.”

Tối hôm đó, Nam kể chuyện cho mẹ.

Mẹ cậu nghe xong thì im bặt.

“Con nói... con diều màu gì?”

“Đỏ.”

“Có hình gì?”

“Một con mắt.”

Chiếc thìa trên tay mẹ Nam rơi xuống nền nhà.

Keng.

Nam giật mình.

“Mẹ?”

Mẹ cậu nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Ngày mai con không được ra đồng.”

“Tại sao?”

Mẹ không trả lời.

Nhưng đêm đó, Nam nghe thấy bố mẹ nói chuyện.

“Không thể nào.”

“Em nhìn thấy nó rồi.”

“Đã hai mươi năm rồi.”

“Nhưng nó lại xuất hiện.”

Nam nằm trong phòng, mắt mở trừng trừng.

Hai mươi năm?

Bố mẹ cậu đang nói về cái gì?

Sáng hôm sau, Nam tìm đến ông lão chăn bò.

Ông tên là ông Tư.

Sau một hồi im lặng, ông kể cho Nam nghe một chuyện mà cả làng gần như không ai muốn nhắc đến.

Hai mươi năm trước, có một cậu bé tên Hùng.

Hùng rất thích thả diều.

Một buổi chiều, Hùng ra đồng cỏ đầu làng.

Cậu mang theo một con diều đỏ có hình con mắt.

Và rồi...

Con diều mắc vào dây điện.

Hùng trèo lên để lấy nó.

Từ hôm đó, không ai còn nhìn thấy Hùng nữa.

Nam nuốt nước bọt.

“Cậu ấy... chết rồi ạ?”

Ông Tư nhìn xuống đất.

“Không ai biết.”

“Không biết?”

“Người ta tìm cả tuần. Không thấy xác. Không thấy quần áo. Không thấy gì cả.”

Nam lạnh sống lưng.

“Thế con diều?”

Ông Tư ngẩng đầu nhìn Nam.

“Nó cũng biến mất.”

Nam không nói gì.

Một cơn gió lạnh thổi qua.

Chiều hôm đó, Nam không nghe lời mẹ.

Cậu quay lại đồng cỏ.

Con diều đỏ vẫn mắc trên dây điện.

Nhưng có một điều khiến Nam sợ hơn.

Sợi dây diều đang rơi xuống đất.

Và nó...

đang kéo dài về phía bãi cỏ.

Nam đi theo.

Một mét.

Hai mét.

Mười mét.

Sợi dây biến mất dưới một bụi cỏ.

Nam cúi xuống.

Cậu phát hiện một chiếc hộp gỗ nhỏ.

Bên trong là một cuốn sổ cũ.

Trang đầu tiên chỉ có một dòng:

“Nếu bạn tìm thấy con diều này, đừng kéo dây.”

Nam lập tức buông tay.

Nhưng quá muộn.

Từ phía sau lưng cậu vang lên một tiếng thì thầm.

“Nam...”

Cậu quay phắt lại.

Không có ai.

“Nam...”

Lần này tiếng gọi rõ hơn.

Nó phát ra từ phía con diều.

Nam ngẩng lên.

Con diều đỏ đang mắc trên dây điện.

Nó không thể nói.

Nhưng cái miệng trên hình vẽ của con mắt...

đang từ từ mở ra.

Nam lùi lại.

“Không thể nào...”

Con diều rung lên.

Rồi một giọng nói rất nhỏ vang xuống:

“Đưa... tớ... về...”

Nam đứng chết trân.

Giọng nói đó...

là giọng của một đứa trẻ.

Nam chạy thẳng về nhà.

Cậu kể mọi chuyện cho bố mẹ.

Lần này, bố cậu không giấu nữa.

Ông lấy từ trong tủ ra một tấm ảnh cũ.

Trong ảnh là một cậu bé khoảng mười ba tuổi.

Cậu đang cầm một con diều đỏ.

Trên mặt diều...

là một con mắt.

Nam nhìn bức ảnh.

Rồi nhìn bố.

“Đây là ai?”

Bố cậu im lặng rất lâu.

“Anh trai của bố.”

Nam sững người.

“Bác Hùng?”

Bố gật đầu.

“Nhưng... bác ấy mất tích mà?”

“Ừ.”

Nam nhìn kỹ bức ảnh.

Ở góc ảnh có một dòng chữ:

Ngày 13 tháng 8.

Nam bỗng thấy lạnh người.

“Hôm nay... cũng là ngày 13 tháng 8.”

Không ai nói gì.

Đúng lúc ấy...

Ngoài sân vang lên tiếng dây kéo trên mái nhà.

Két...

Két...

Két...

Bố Nam chạy ra cửa.

Trên bầu trời đêm, con diều đỏ đang bay.

Không có gió.

Không có ai thả.

Nó bay vòng quanh căn nhà ba lần.

Rồi từ từ hạ xuống.

Nó dừng ngay trước cửa sổ phòng Nam.

Trên mặt diều, con mắt màu đen nhìn thẳng vào cậu.

Một dòng chữ xuất hiện ở mặt sau.

Những nét chữ run rẩy như được viết bằng than:

“Anh đã tìm thấy đường về.”

Nam đứng bất động.

Bố cậu phía sau cũng không thốt nên lời.

Bỗng nhiên...

Cánh cửa phòng kho phía cuối nhà bật mở.

Rầm!

Một luồng gió lạnh thổi qua.

Từ trong bóng tối vang lên tiếng bước chân.

Một bước.

Hai bước.

Ba bước.

Nam nắm chặt tay mẹ.

Bóng người từ từ hiện ra.

Một cậu bé.

Áo trắng.

Quần xanh.

Chân đầy bùn đất.

Trên tay...

là một cuộn dây diều.

Cậu bé ngẩng đầu.

Mỉm cười.

“Em là Nam đúng không?”

Nam không thể nói.

Cậu bé nhìn bố Nam.

“Em trai...”

Bố Nam bật khóc.

“Anh...”

Cậu bé bước ra khỏi bóng tối.

Không hề già đi.

Vẫn là gương mặt của cậu bé mười ba tuổi trong bức ảnh.

Hai mươi năm đã trôi qua.

Nhưng đối với Hùng...

dường như chỉ mới là một buổi chiều.

Hùng nhìn ra cánh đồng.

“Anh thả diều hơi lâu.”

Rồi cậu mỉm cười.

“Nhưng cuối cùng cũng tìm được đường về.”

Ngoài kia, con diều đỏ bay lên.

Lần này, nó không mắc vào dây điện.

Nó bay thẳng lên bầu trời.

Cao đến mức biến thành một chấm đỏ giữa những vì sao.

Và từ hôm đó, người dân trong làng không bao giờ còn thấy con diều ấy nữa.

Chỉ có những đứa trẻ lớn lên trong làng vẫn truyền nhau một lời dặn:

Nếu một ngày bạn nhìn thấy một con diều đỏ có hình con mắt ở đồng cỏ đầu làng...

Đừng nhặt nó lên.

Bởi có thể người đang thả nó...

vẫn đang chờ bạn kéo sợi dây.

1
16 tháng 8

ghe phet 🥶🥶

13 tháng 8

xấu

thói quen xấu nhé bạn

Thói hách dịch là lối sống, cách hành xử cửa quyền, bề trên, luôn tỏ ra coi thường người khác, thích ra lệnh và bắt ép người xung quanh phải phục tùng ý mình một cách vô điều kiện.

13 tháng 8

Là ca sĩ bạn nhé

18 tháng 8

Singer: Ca sĩ

13 tháng 8

Khoảng cách (\(S\)) giữa người và vật được tính bằng công thức tích tốc độ truyền âm (\(v\)) với thời gian truyền âm (\(t\)): \(S = v \times t\). Nếu âm thanh đi từ người tới vật rồi dội lại (tiếng vang), khoảng cách thực tế bằng một nửa quãng đường tổng cộng: \(S = \frac{v \times t}{2}\).