Vẽ về con vật mà em yêu thích
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
cầu lông t đánh quả nào hụt quả đấy😇😇
Bóng chuyền càng ko 🤡🤡
Ngày xưa tung toàn chs bóng chuyền giờ chs lại thấy khó khó:_))
Giờ sơ sẩy là bị vả bóng thẳng mặt:__(
- Không dấu hóa
- Có nốt kết là C
- Thang âm tự nhiên C D E F G A B C
→ Thì đó chính là giọng Đô trưởng.
- Hóa biểu: Không có dấu thăng (#) hoặc dấu giáng (b) ở đầu khóa nhạc.
- Nốt kết thúc: Bài hát thường kết thúc bằng nốt chủ âm là nốt Đô.
- Hợp âm chủ: Hợp âm chính, tạo cảm giác ổn định và hay xuất hiện là hợp âm Đô trưởng (C).
- Cấu trúc âm giai: Các nốt nhạc được sử dụng trong bài chủ yếu bao gồm: Đô, Rê, Mi, Pha, Sol, La, Si, Đô.
Em ơi, muốn tính diện tích hình chữ nhật ta lấy chiều dài nhân với chiều rộng (nhớ phải cùng đơn vị đo) nhé.
Câu 1. Muốn tính diện tích hình chữ nhật, ta lấy chiều dài nhân với chiều rộng.
Công thức:
S = dài × rộng
Ví dụ:
Chiều dài 8 cm, chiều rộng 5 cm
Diện tích là:
8 × 5 = 40 cm².
- Chế độ ăn uống không lành mạnh: Tiêu thụ quá nhiều calo, đặc biệt là thức ăn nhanh, đồ uống có đường và thực phẩm chế biến sẵn.
- Lối sống ít vận động: Thiếu hoạt động thể chất làm giảm lượng calo được đốt cháy hàng ngày.
- Yếu tố di truyền: Gen có thể ảnh hưởng đến cách cơ thể lưu trữ và phân phối chất béo.
- Tác dụng phụ của thuốc: Một số loại thuốc như steroid hoặc một số thuốc chống trầm cảm có thể gây tăng cân.
- Vấn đề tâm lý: Căng thẳng, lo âu hoặc trầm cảm có thể dẫn đến việc ăn quá nhiều như một cơ chế đối phó.
- Thiếu ngủ và thay đổi nội tiết tố: Rối loạn giấc ngủ có thể ảnh hưởng đến các hormone điều chỉnh sự thèm ăn.
Câu 1. Ký sinh trùng là sinh vật sống nhờ trên cơ thể sinh vật khác để lấy chất dinh dưỡng và gây hại cho vật chủ. Ví dụ như giun đũa, sán dây, chấy, rận,... sống trong hoặc trên cơ thể người và động vật.
Bài viết tham khảo:
Mỗi người có những quan niệm khác nhau về hạnh phúc, có người hạnh phúc là khi được đi mua sắm, là có nhiều tiền, được đi nhiều nơi,.. còn với tôi hạnh phúc là khi được chia sẻ và giúp đỡ những người khác. Tôi còn ít tuổi, nên mọi sự giúp đỡ đều rất bé nhỏ, nhưng tôi tự hào và hạnh phúc mỗi khi được giúp mọi người. Gia đình tôi ở gần nhà văn hóa của phường, nhà văn hóa phường ngoài là nơi làm việc họp hành như những nhà văn hóa khác thì nó còn là nơi cho trẻ em lang thang đến đây học. Lớp học chỉ được mở vào hai ngày cuối tuần nhưng lúc nào cũng đầy tiếng cười và niềm vui. Các em nhỏ đến đây đa số đều đã 8 9 tuổi nhưng vẫn chưa biết chữ, các em vì hoàn cảnh gia đình sớm phải vào thành phố kiếm sống, nhìn các em ấy rất đáng thương. Một cô giáo đã lớn tuổi về hưu, cứ thứ 7 và chủ nhật hàng tuần lại đến đây dạy các em. Thấy các em hăng say học hành như vậy tôi cũng rất muốn góp một phần sức nhỏ bé của mình giúp đỡ các em. Khi tôi đưa đề nghị ấy với cô giáo, ngay lập tức đã được đồng ý, vậy là từ đó cứ chiều thứ 7 và cả ngày chủ nhật tôi lại đồng hành cùng cô giáo dạy các bạn nhỏ. Ngày đầu tiên đến lớp, tôi đã hồi hộp mà cũng hào hứng biết bao. Tôi sợ sẽ không thể hướng dẫn được các bạn ấy, sợ sự lóng ngóng của bản thân mà làm hỏng cả một tiết học của cô giáo. Nhưng tất cả nỗi sợ đó đều tan biến khi tôi đứng trước các bạn học sinh và nhận được lời động viên từ cô giáo. Những đôi mắt sáng, khuôn mặt rạng rỡ, đáng yêu đã lấy lại tinh thần cho tôi. Tôi hăng say giảng bài, giúp đỡ cho các em ở những bài tập khó. Thực sự khi đó tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc và tự hào. Các bạn nhỏ rất thông minh và sáng dạ, đọc chữ cái, ghép vần, làm phép tính chỉ cần dạy một vài lần là đã nhớ. Các em học rất nhanh, lại chăm chỉ và ngoan ngoãn. Được làm việc và tiếp xúc với các em tôi lại càng thấy mình may mắn biết bao khi được cha mẹ yêu thương, chu cấp đầy đủ mọi thứ để đi học. Vậy mà có đôi lúc tôi đã lười biếng, trốn học. Trong lớp học tôi nhớ nhất là Chi, cô bé nhỏ nhất lớp, năm nay mới có 7 tuổi. Chi rất ham học và chăm chỉ, nhưng trí nhớ lại không được các anh chị, bởi vậy lúc nào Chi cũng ở lại ôn bài. Có những ngày Chi học đến tận 8 giờ tối mới trở về nhà ăn cơm. Khuôn miệng bé xíu như chú chim non, giọng đọc nhỏ nhẻ rất đáng yêu. Mặc dù học không nhớ nhanh nhưng Chi lại rất cần mẫn, chăm chỉ, không ngừng nỗ lực, cố gắng. Cô bé chưa bao giờ bỏ cuộc trước bất kì một bài toán hay từ đánh vần khó nào. Có chỗ nào không hiểu Chi sẽ ngồi học cho đến cùng. Cô bé thật đáng yêu và đáng quý trọng. Dù hoàn cảnh khó khăn, phải đi kiếm sống nuôi bản thân nhưng Chi và rất nhiều bạn nhỏ khác không mất đi niềm hăng say học tập. Mỗi khi đến lớp học tình thương, các em mới được trở thành những đứa trẻ thực sự, được vui chơi, được học tập giống như bao bạn nhỏ khác. Nhìn chúng tôi càng có động lực cần phải cố gắng học tập hơn nữa để báo đáp công ơn của cha mẹ.
Kh vẽ dc
em thích con cá chuồn