K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Đây né:
- Tôi giúp mẹ nấu ăn

- Chúng tôi chơi kéo co vào Chủ nhật

- Em trai tôi làm bài tập về nhà vào cuối tuần

24 tháng 4

Tác phẩm Chuyện mơ chuyện thực của Nguyễn Huy Thiệp là một truyện ngắn giàu ý nghĩa, thể hiện rõ phong cách sáng tác độc đáo của nhà văn, qua việc đan xen giữa yếu tố mơ và thực, tác giả đã phản ánh sâu sắc đời sống con người cùng những suy tư về giá trị thật giả trong xã hội, câu chuyện không chỉ đơn thuần kể lại một giấc mơ mà còn gợi ra nhiều vấn đề về nhận thức, niềm tin và cách con người đối diện với hiện thực, trong tác phẩm, ranh giới giữa mơ và thực trở nên mờ nhạt, khiến người đọc phải suy nghĩ về những điều tưởng chừng không có thật nhưng lại phản ánh đúng bản chất cuộc sống, qua đó cho thấy hiện thực đôi khi phức tạp, đầy nghịch lí và khó nắm bắt, nhân vật trong truyện vừa sống trong thế giới thực vừa bị chi phối bởi thế giới mơ, điều này thể hiện tâm lí con người luôn có sự giằng xé giữa lí trí và cảm xúc, giữa mong muốn và thực tại, nghệ thuật của Nguyễn Huy Thiệp nổi bật ở cách kể chuyện giản dị nhưng giàu tính triết lí, ngôn ngữ gần gũi mà sâu sắc, hình ảnh mang tính biểu tượng, góp phần làm nổi bật chủ đề tác phẩm, từ đó, tác giả gửi gắm thông điệp rằng con người cần tỉnh táo để nhận ra giá trị thực của cuộc sống, không nên chìm đắm trong ảo tưởng mà quên đi thực tại, đồng thời cũng cần biết trân trọng những khát vọng và ước mơ như một phần không thể thiếu của đời sống tinh thần.

26 tháng 4

“Miền quê” của Nguyễn Khoa Điềm (Kết nối tri thức và cuộc sống - Ngữ văn 9) là một tác phẩm biểu lộ tình cảm sâu đậm và kỷ niệm đối với những vùng đất quê hương bình dị, mộc mạc ân tình, nơi mà tác giả đã trải qua những năm tháng tuổi thơ và hòa mình vào với không gian ấy một cách sâu sắc.Thơ ca phải là sự giàu có của tâm hồn, bản lĩnh cá nhân như Nguyễn Khoa Điềm đã từng bày tỏ những suy nghĩ về thơ: “Một cách nhìn cuộc sống đúng hướng và tin yêu lạc quan, một tâm hồn giàu cảm xúc để đồng cảm, một trí tưởng tượng phong phú luôn luôn mới mẻ sáng tạo là những nhân tố có ý nghĩa quyết định đối với một tâm hồn thơ. Khi những năng lực tinh thần ấy lại gắn bó với một cuộc đời thực có nhiều mối liên hệ xã hội phong phú luôn được bồi đắp từ cuộc sống xung quanh, đấy là điều kiện để xuất hiện một tài năng thơ”.Cũng chính từ những suy ngẫm chân thành và sâu sắc ấy nên có lẽ trong suốt cuộc đời cầm bút sự nghiệp sáng tác của Nguyễn Khoa Điềm đã bám sát vào hơi thở đời sống với hai giai đoạn chính: Thơ viết trong chiến tranh và trong hòa bình. Nhiều tác phẩm của ông đã đánh dấu những mốc lớn trong chặng đường sáng tác như: Đất ngoại ô, Mặt đường khát vọng, Ngôi nhà có ngọn lửa ấm, Cõi lặng…Hoàn cảnh xã hội thay đổi với sự vận động từ chiều cao, chiều rộng hướng ngoại sang chiều sâu của hướng nội, nhưng bản chất thơ trữ tình Nguyễn Khoa Điềm không thay đổi, làm nên tính thống nhất, toàn vẹn của phong cách nhà thơ.Dù ra đời trong hoàn cảnh nào, thơ Nguyễn Khoa Điềm vẫn hiện lên một trí tuệ sắc sảo, giàu tri thức sách vở và cuộc đời; với một tâm hồn giàu cảm xúc, nhạy cảm, một tấm lòng thuỷ chung với lý tưởng mà mình đã chọn và luôn tự đặt cho mình trách nhiệm trước cuộc đời mà bài thơ Miền quê (Thơ Nguyễn Khoa Điềm, Tuyển tập 40 năm do tác giả chọn, NXB Văn học, Hà Nội) là một tác phẩm như thế.Nếu trong thời kì chiến tranh, sống trực tiếp giữa lòng cuộc chiến, thơ Nguyễn Khoa Điềm đã thể hiện cảm động những xúc cảm và ý thức về dân tộc, thời đại trong tâm hồn những con người yêu nước. Thời đại chống Mỹ đi vào thơ Nguyễn Khoa Điềm không phải bằng sự miêu tả trực tiếp mà khúc xạ qua nhận thức và trải nghiệm máu thịt của riêng nhà thơ nên đã được nâng lên tầm cao và chiều sâu riêng để khẳng định chân lí vĩnh hằng của dân tộc: Lòng yêu nước, căm thù giặc và ý chí chiến đấu bất khuất...Bước vào cuộc sống hoà bình, tiếng thơ Nguyễn Khoa Điềm trở nên thâm trầm và lặng lẽ tìm về những cảm xúc sâu thẳm trong tâm hồn. Thơ ông không sôi nổi như trước mà lắng đọng, hàm súc hơn. Đằng sau những câu chữ ít ỏi, người đọc vẫn cảm nhận ra một cái tôi ân tình sau trước, trân trọng cuộc sống ngày hôm nay vì biết ơn ngày hôm qua máu đổ.Thấm thía giá trị của hoà bình, nhà thơ tự đặt cho mình trách nhiệm với cuộc sống còn ngổn ngang trong xây dựng và đổi mới. Ở đây còn xuất hiện một tâm hồn thi sĩ nhạy cảm luôn rộng mở, giao hòa cùng thiên nhiên đất trời quê hương; một cái tôi dồn nén tâm trạng lo âu nhưng vẫn lạc quan tin tưởng vào cuộc sống dù im tiếng súng nhưng chưa bình yên; một cái tôi luôn chiêm nghiệm và khám phá thế giới nội tâm của mình.Đọc Miền quê của Nguyễn Khoa Điềm, có lẽ trong tâm hồn mỗi con người, đặc biệt là tâm hồn thi nhân ai cũng có một miền yêu thương sâu lắng, nơi mỗi người đã sinh ra, nơi hằn sâu kỷ niệm. Miền đất ấy đã khúc xạ vào tâm hồn mỗi người bằng theo một cách riêng. Bài thơ gồm 4 khổ, được triển khai theo mạch cảm xúc rất tự nhiên với những hình ảnh tươi đẹp và sâu lắng về cuộc sống nơi quê hương thôn dã.Mở đầu bài thơ, tác giả giới thiệu về nơi mà tác giả yêu quý và nhớ nhung, từ đó đưa người đọc vào không gian miền quê, để cảm nhận và hiểu được tình yêu và kỷ niệm của mình. Sau phần giới thiệu không gian, thời gian nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm đã vẽ ra bức tranh đối sánh về miền quê trong ký ức và miền quê trong hiện tại. Trong phần miền quê trong ký ức, tác giả nhớ lại những kỷ niệm tuổi thơ ở miền quê.Hình ảnh về cánh đồng xanh mướt, sông nước êm đềm, cây cỏ xanh tươi được sử dụng để tái hiện lại những kỷ niệm tươi đẹp và thanh bình. Đồng thời, hình ảnh về đồng bào nông dân, người lao động chăm chỉ và gắn bó với miền quê cũng được nhấn mạnh, thể hiện sự gắn kết và tình yêu thương trong cộng đồng.Với giọng điệu nhẹ nhàng, sâu lắng, Nguyễn Khoa Điềm đã giới thiệu về miền quê, nơi mà tác giả yêu quý và nhớ mãi. Trước mắt ta là một không gian yên tĩnh và tươi mát. Ông muốn đưa người đọc vào trải nghiệm không gian miền quê, để họ cảm nhận và hiểu được tình yêu và kỷ niệm mà ông dành cho nơi này.

Lại về mảnh trăng đầu tháng

Mông lung mặt đồng bóng chiều,

Tiếng ếch vùi trong cỏ ấm

Lúa mềm như vai thân yêu

Buổi chiều giữa một miền quê thanh bình, lặng lẽ êm đềm trôi trong tâm trí mọi người. Một bức tranh buổi chiều được gợi tả chỉ qua vài ba hình ảnh. Một mảnh trăng treo lơ lửng trên bầu trời đồng quê, tạo ra một bầu không khí lặng lẽ và yên bình. Tiếng ếch vùi trong cỏ ấm như một trò chơi trốn tìm thú vị, Nguyễn Khoa Điềm đã khắc họa trọn vẹn những hình ảnh thân thương đó bằng một niềm xúc cảm dâng trào. Bằng những cảm nhận tinh tế của mình ông đã vẽ nên bức tranh thủy mạc đơn sơ, thân thuộc mà vô cùng đẹp đẽ, ấm nồng sự sống.Mảnh trăng non đẹp mê hồn huyền ảo, lung linh đan xen với những sợi nắng vàng chao nghiêng trong gió khi hoàng hôn buông. Những tìm tòi và sử dụng những ngôn từ đắt giá như: Mảnh trăng, âm thanh tiếng ếch vùi trong những nếp cỏ. Đó còn là những giếng lúa mềm mại, xanh mướt như bờ vai thân yêu hiện ra, làm ấm lòng và làm lay động trái tim trong buổi chiều quê thanh tĩnh. Đặc biệt, chữ “vùi” gợi lên hình ảnh sống động, thể hiện sự sáng tạo của tác giả trong cách diễn đạt tiếng ếch, nhất là trong ánh sáng chạng vạng của buổi chiều.Nhà thơ đã phác họa không gian miền quê bằng những hình ảnh đặc trưng của mùa Xuân, nhẹ nhàng mà sống động: Tiếng ếch, cỏ mềm, lúa mềm… Không có từ ngữ chỉ màu sắc nhưng sự hài hòa sắc màu hiện ra rất rõ nét. Không chỉ sắc xanh của cỏ, của lúa thì con gái, màu vàng nhạt của nắng, bức tranh xuân còn có âm thanh hiền lành của đồng quê.Nếu trong nhiều thi phẩm khác ta bắt gặp tiếng chim én, chim chiền chiện bay giữa trời xuân thì ở đây Nguyễn Khoa Điềm lại chọn cho mình một hình ảnh gắn liền như hơi thở, như da thịt của đất quê hương: Tiếng ếch. Cũng có lẽ vì thế câu thơ “Mùa Xuân, là mùa xuân đấy” vang lên như một lời reo vui, sự ngỡ ngàng, hạnh phúc, tự hào khi chứng kiến sự trở lại của mùa Xuân. Mùa xuân, là mùa xuân đấy

Thả chim, cỏ nội hương đồng

Đàn trâu bụng tròn qua ngõ

Gõ sừng lên mảnh trăng cong

Từ khoảnh khắc mùa Xuân trở lại, một khoảng thời gian tuổi thơ trong trẻo, đầy hồn nhiên, tràn ngập ký ức đổ về vẹn nguyên, đẹp đẽ như một làn sóng vui tươi, rộn ràng. Những trò chơi ngày bé như thả chim, chăn trâu, những cảnh đẹp của “cỏ nội hương đồng” quen thuộc làm cho lòng người đắm say.Hình ảnh đàn trâu no cỏ thong thả về chuồng, đôi sừng cong cong trong bóng chiều như là gõ vào mảnh trăng non mọc ở phía cuối trời, tạo nên một bức tranh đồng quê mộng mơ, được vẽ lên bằng lớp ngôn từ giàu cảm xúc và đậm màu sắc hội họa. Khổ hai của bài thơ với nhiều chiều liên tưởng ấy dẫn dắt chúng ta đến với con đường làng thân thuộc khi hoàng hôn buông xuống vàng rực một vùng hay nói cách khác “Đàn trâu bụng tròn qua ngõ/Gõ sừng lên mảnh trăng cong” như cách diễn đạt của nhà thơ. Tác giả chắt lọc từ tư duy thơ tài hoa của mình vận dụng vào nghệ thuật ngôn từ buộc người đọc phải liên tưởng đến những hiện thực mà mình đã từng trải nghiệm trong đời trên cánh đồng quê khi hoàng hôn xuống, khơi dậy bức tranh quê tuyệt đẹp đó trong kí ức của mình. Đoạn thơ làm ta liên tưởng đến những dòng thơ của Nguyễn Duy trong “Đò Lèn”:


Thuở nhỏ tôi ra cống Na câu cá


níu váy bà đi chợ Bình Lâm


bắt chim sẻ ở vành tai tượng Phật


và đôi khi ăn trộm nhãn chùa Trần


Ai cũng từng có một tuổi thơ đầy ắp kỷ niệm. Nhớ về tuổi thơ, nhớ về khung trời đầy ắp kỷ niệm chính là tình yêu quê hương da diết, sâu nặng luôn chan chứa trong mỗi tâm hồn. Cũng để rồi từ miền hồi tưởng bài thơ thoắt trở về hiện tại. Không chỉ là cảnh vật thanh bình của miền quê thơ mộng mà còn là hình ảnh của con người. Hình ảnh con người xuất hiện thân thương với tâm trạng “bao nhiêu trông đợi chóng chầy”.


Đó là những cô gái “tóc dài mười tám”, mang trong lòng bao sự ngây thơ và hồn nhiên, bao rung động, e ấp trước tình yêu đầu đời, trong nỗi lòng “xôn xao” ngóng chờ và “thương người ra lính hôm mai”. “Xôn xao” là từ láy đặc sắc và nhiều sức gợi. “Xôn xao” vừa là bức tranh chiều xuân lại vừa là những thanh âm náo nức, rộn ràng trong lòng người, vừa e lệ, dìu dặt, vừa mãnh liệt, đằm thắm. Chính những cảm xúc ấy đã phần nào thể hiện tâm trạng chung của những miền quê trong đất nước, trong những năm chiến tranh vừa trải qua cuộc chiến đấu kiên trì vừa xây dựng, sản xuất để kiến thiết đất nước.


Có gì xôn xao đằm thắm


Bao nhiêu trông đợi chóng chầy


Đàn em tóc dài mười tám


Thương người ra lính hôm mai


Chính những hình ảnh về người nông dân trên đồng ruộng, những cô thôn nữ căng tràn sức sống như mùa Xuân, người lao động chăm chỉ và gắn bó với miền quê đã thể hiện sự gắn kết và tình yêu thương trong cộng đồng. Hình ảnh cuộc sống lao động bình dị của người dân nơi miền quê yêu dấu góp phần tạo nên một không gian chất phác và giản dị vừa cụ thể, gần gũi lại vừa là nơi gặp gỡ trong cung bậc tâm trạng của nhiều người. Tất cả đã mang đến cho người đọc một cảm giác ấm áp và gần gũi đến vô cùng.


Để rồi bao nhiêu gió thổi


Bên giế...

23 tháng 4

Because they're cute and friendly.

23 tháng 4

Đền Gióng Sóc Sơn nằm tại xã Phù Linh, huyện Sóc Sơn, thành phố Hà Nội, Việt Nam. Đây là nơi thờ Thiên thần Gióng, một trong những biểu tượng văn hóa truyền thống của Việt Nam.

23 tháng 4

oi hải+lang biển+oisid

23 tháng 4

7/5 + 8/25

= 35/25 + 8/25

= 43/25

23 tháng 4

a) 48/192= 1/4 ; 96/192= 1/2 b) 144/192= 3/4 ; 96/192= 1/2

23 tháng 4

Giải:

a; Số phần cuốn sách mà Hùng đã đọc là:

48 : 192 = 1/4

Số phần cuốn sách mà Dung đã đọc là:

96 : 192 = 1/2

b; Số phần cuốn sách mà Hùng chưa đọc là:

1 - 1/4 = 3/4

Số phần cuốn sách mà Dung chưa đọc là:

1 - 1/2 = 1/2

Đáp số:.

23 tháng 4

phố cổ hội an;chùa cầu


22 tháng 4

*Tham khảo:

Sau khi kết thúc năm học, bước vào kì nghỉ hè, trường em đã tổ chức đi thăm lăng Bác. Chuyến đi này vô cùng lí thú, em đã có thêm những hiểu biết mà còn thêm kính yêu vị cha già dân tộc. Trên đường đi em đã rất háo hức và mong chờ, chỉ mong có thể nhanh chóng đặt chân đến lăng Bác, có thể nhanh chóng vào lăng thăm viếng người cha già của dân tộc Việt Nam. Xe đến nơi, mở ra trước mắt em là một không gian vô cùng rộng lớn, lại có phần trang nghiêm, thành kính. Đối diện với lăng Bác là một khoảng đất rộng, xanh mướt bởi những đám cỏ xanh. Theo lời cô giáo của em thì đó chính là quảng trường Ba Đình, nơi mà Bác Hồ của chúng ta đã đọc bản Tuyên ngôn độc lập trước quốc dân đồng bào, tuyên bố nền độc lập của dân tộc, khai sinh ra nước Việt Nam dân chủ cộng hòa. Trước lăng là Quảng trường Ba Đình rộng lớn, có cột cờ với lá cờ đỏ sao vàng tung bay phấp phới trong gió gợi cho em một cảm xúc tự hào, đây là lần đầu tiên em có cảm giác hân hoan, tự hào và yêu thương đất nước Việt Nam như vậy. Có lẽ bởi chính không gian của lịch sử, không gian hào hùng của dân tộc đã tác động đến nhận thức cũng như tình cảm của mỗi người. Và có lẽ cảm xúc hân hoan tự hào ấy không chỉ em mà tất cả những người đến thăm Lăng đều cảm nhận được. Hai bên lăng Bác là hai rặng tre xanh thẳng tắp, hiên ngang như chính những người dân Việt Nam kiên cường ngày đêm ở bên Bác. Trước cửa dẫn vào lăng Bác có các chú bộ đội mặc cảnh phục đứng gác trang nghiêm. Sau khi xếp hàng thì lớp em cũng đã có thể vào lăng viếng Bác. Trong lăng rộng và sáng, em có cảm giác thứ ánh sáng ấy không phải là những ánh điện mà do chính vầng hào quang tỏa ra từ Bác, đến gần nơi Bác yên nghỉ, em có thể nhìn rõ chân dung của Bác. Khuôn mặt hiền từ, phúc hậu của Bác cũng giống như những bức tranh, những tư liệu về Bác mà em từng nhìn thấy nhưng cảm giác đến gần Bác thì cảm xúc chân thực và tình cảm cũng tha thiết hơn rất nhiều. Bác nằm đó trong giấc ngủ ngàn thu, khuôn mặt Bác yên bình, trên môi là nụ cười hiền từ rất nhẹ. Có lẽ Người cũng đã yên tâm khi dân tộc Việt Nam đã được hòa bình, mọi người được sống trong ánh sáng của hạnh phúc. Người cha già dân tộc ấy đã có thể yên tâm để yên giấc ngàn thu, tỏa rạng và luôn hướng theo từng bước đường phát triển của con người Việt Nam Đây là một chuyến đi vô cùng lí thú, em không chỉ biết đến một địa danh mới mà em cũng nhận thức được rất nhiều điều thú vị, có sự trưởng thành hơn trong tình cảm, đó là sự kính yêu, là cảm xúc tự hào đối với vị cha già dân tộc, đối với lịch sử vẻ vang của dân tộc Việt Nam.

22 tháng 4

Trong quãng đời học sinh, mỗi người đều có cho mình những kỉ niệm đáng nhớ dưới mái trường thân yêu. Đối với em, ngoài những giờ học trên lớp thì những buổi trải nghiệm thực tế luôn để lại ấn tượng sâu sắc nhất. Trong số đó, em nhớ nhất là lần được tham gia buổi trải nghiệm do nhà trường tổ chức. Đó không chỉ là một hoạt động thú vị mà còn giúp em học được nhiều điều bổ ích, để lại trong em những cảm xúc khó quên.

Hôm ấy là một buổi sáng thật đẹp. Bầu trời trong xanh, những tia nắng nhẹ nhàng len lỏi qua tán cây, chiếu xuống sân trường như dát vàng. Không khí buổi sáng mát mẻ khiến ai cũng cảm thấy dễ chịu. Ngay từ sớm, chúng em đã có mặt đông đủ tại sân trường. Khác với mọi ngày, ai nấy đều háo hức, rộn ràng hơn hẳn. Tiếng nói cười vang lên khắp nơi, tạo nên một bầu không khí vui tươi và đầy năng lượng.

Sau khi ổn định đội hình, thầy cô bắt đầu phổ biến nội dung của buổi trải nghiệm. Hôm đó, chúng em sẽ tham gia hoạt động trồng cây và dọn dẹp vệ sinh khuôn viên trường. Khi nghe thầy cô nói, em cảm thấy vô cùng thích thú. Đây là lần đầu tiên em được trực tiếp tham gia một hoạt động ý nghĩa như vậy nên trong lòng vừa háo hức, vừa có chút hồi hộp.

Chúng em được chia thành từng nhóm nhỏ để thuận tiện cho công việc. Em cùng với một số bạn trong lớp được giao nhiệm vụ trồng cây ở góc sân phía sau dãy nhà học. Khi bắt đầu làm việc, em cầm chiếc cuốc nhỏ trong tay mà vẫn còn lúng túng. Đất khá cứng nên việc đào hố không hề dễ dàng. Những nhát cuốc đầu tiên của em còn vụng về, đất văng ra không đều. Nhưng nhờ sự hướng dẫn tận tình của thầy cô và sự giúp đỡ của các bạn, em dần quen tay hơn.

Không khí làm việc thật sôi nổi. Bạn thì đào hố, bạn thì giữ cây, bạn khác lại lấp đất và tưới nước. Mỗi người một việc, phối hợp nhịp nhàng với nhau. Thỉnh thoảng, chúng em lại nhìn nhau cười vì những tình huống vui nhộn như bạn bị đất bắn vào áo hay làm rơi xẻng. Dù công việc có phần vất vả nhưng ai cũng cảm thấy vui vẻ và hào hứng.

Sau một thời gian làm việc chăm chỉ, cuối cùng nhóm em cũng hoàn thành việc trồng cây. Nhìn cây non được trồng ngay ngắn, lá xanh mơn mởn dưới ánh nắng, em cảm thấy vô cùng tự hào. Đó là thành quả của sự cố gắng và tinh thần đoàn kết của cả nhóm. Dù tay chân lấm lem bùn đất, mồ hôi nhễ nhại nhưng em lại cảm thấy rất hạnh phúc.

Không dừng lại ở đó, chúng em còn tham gia dọn dẹp vệ sinh khuôn viên trường. Những mẩu giấy, vỏ chai, lá khô được thu gom lại gọn gàng. Sân trường dần trở nên sạch sẽ, thoáng đãng hơn. Khi nhìn thấy sự thay đổi rõ rệt ấy, em càng hiểu hơn về ý nghĩa của việc giữ gìn vệ sinh môi trường. Những hành động nhỏ bé nhưng nếu ai cũng thực hiện thì sẽ mang lại kết quả lớn lao.

Trong suốt buổi trải nghiệm, em nhận ra rằng làm việc tập thể không chỉ giúp công việc hoàn thành nhanh hơn mà còn mang lại niềm vui và sự gắn kết giữa các thành viên. Em cảm thấy mình gần gũi với bạn bè hơn, hiểu nhau hơn qua từng công việc nhỏ. Đồng thời, em cũng học được cách tự lập, biết chia sẻ và có trách nhiệm với công việc chung.

Khi buổi trải nghiệm kết thúc, chúng em tập trung lại để nghe thầy cô nhận xét. Thầy cô khen ngợi tinh thần làm việc tích cực của chúng em và nhắc nhở cần tiếp tục giữ gìn môi trường xanh – sạch – đẹp. Những lời dặn dò ấy khiến em suy nghĩ rất nhiều. Em hiểu rằng bảo vệ môi trường không phải là việc làm nhất thời mà cần được duy trì mỗi ngày.

Trên đường trở về lớp, lòng em vẫn còn lâng lâng những cảm xúc vui sướng. Hình ảnh những hàng cây nhỏ vừa được trồng, sân trường sạch sẽ và tiếng cười của bạn bè cứ hiện lên trong tâm trí em. Đó thực sự là một kỉ niệm đẹp mà em sẽ không bao giờ quên.

Qua buổi trải nghiệm ấy, em không chỉ học được cách trồng cây, giữ gìn vệ sinh mà còn hiểu hơn về giá trị của lao động. Em nhận ra rằng mỗi hành động nhỏ của mình đều có thể góp phần làm cho cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn. Em cảm thấy yêu trường, yêu lớp và trân trọng những kỉ niệm tuổi học trò hơn bao giờ hết.

Buổi trải nghiệm ấy đã khép lại nhưng dư âm của nó vẫn còn mãi trong em. Em mong rằng trong tương lai, nhà trường sẽ tổ chức thêm nhiều hoạt động ý nghĩa như vậy để chúng em có cơ hội học hỏi, rèn luyện và trưởng thành hơn. Đối với em, đó sẽ luôn là một trong những kỉ niệm đáng nhớ nhất dưới mái trường thân yêu.

22 tháng 4

Khu vườn nhỏ của nhà em trồng rất nhiều loại cây khác nhau trong đó cây táo là cây em yêu thích nhất. Mỗi năm cây táo cho ra nhiều quả ngon và ngọt. Cây táo được nhà em trồng cách đây khoảng 2 năm, từ một cây nhỏ giờ đây cây đã phát triển và cho quả hàng năm. Cây táo cao tầm hơn hai mét, nhìn từ xa nổi bật hơn những loại cây khác. Gốc cây táo to và khẳng khiu, cành lá phát triển sum suê. Lá quả táo hình elip, có hai mặt khác nhau với mặt trên bóng mượt còn phía dưới lại hơi sần sùi và có nhiều gân xanh nổi lên. Từ gốc cây nhiều nhánh cây phát triển nhiều hướng khác nhau đón ánh nắng mặt trời. Đến mùa ra hoa, cây táo khoác một chiếc áo mới màu trắng, hoa trổ từng chùm, vài tuần sau hoa táo sẽ rụng hết nhường chỗ cho những quả táo nhỏ bằng hạt đậu. Thời gian trôi qua những hạt đậu bé nhỏ sẽ phát triển thành quả táo. Những quả táo nặng trĩu, có hình quả trứng, bên ngoài căng bóng, khi chín sẽ ngả sang màu vàng, khi ăn rất giòn kèm theo vị chua nhẹ bên trong. Táo là loại quả ngon và bổ dưỡng, mỗi mùa táo nhà em thường mang đi biếu cho người thân bạn bè, ai cũng khen táo rất giòn, ngọt. Không chỉ vậy, nhà em còn dùng quả táo để chế biến thành mứt Tết và thức uống tráng miệng rất ngon và bổ dưỡng.

22 tháng 4

Đéo. Ai hỏi

22 tháng 4

1/10 tấn = 1 tạ


26 tháng 4

Ngu quá