K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

9 tháng 3

Quê hương trong trái tim mỗi người là những hình ảnh thân thương nhất, với em, đó là làng xóm thanh bình – nơi em đã sinh ra và lớn lên.

Làng em nằm bên dòng sông hiền hòa, bốn mùa trong xanh. Nhìn từ xa, làng ẩn hiện sau những lũy tre xanh rì rào trong gió. Con đường làng ngày xưa nhỏ hẹp, lầy lội, nay đã được bê tông hóa rộng rãi, sạch đẹp, hai bên đường là những hàng cây rợp bóng mát. Dọc hai bên đường, những ngôi nhà cao tầng mọc lên san sát, xen lẫn là những vườn cây ăn trái trĩu quả như xoài, nhãn, mít... tỏa hương thơm ngát.

Buổi sáng, không khí nơi đây trong lành và dễ chịu. Tiếng gà gáy vang vọng khắp xóm, đánh thức mọi người dậy. Các bác nông dân ra đồng với nụ cười rạng rỡ, hứa hẹn một vụ mùa bội thu. Cánh đồng lúa rộng mênh mông, lúc xanh mướt, lúc vàng rực, dập dềnh như sóng biển.  Chiều về, làng quê trở nên nhộn nhịp hơn. Chúng em thường tập trung ở đê làng thả diều, tiếng sáo vi vu trên nền trời tím thẫm. Khói bếp từ những mái nhà lam bò quanh, tỏa mùi cơm mới thơm phức. Mọi người ngồi trước sân trò chuyện, hỏi thăm nhau sau một ngày làm việc vất vả, tiếng cười nói râm ran cả một vùng. 

Tình làng nghĩa xóm ở đây rất bền chặt. Khi nhà ai có việc, cả xóm đều đến giúp đỡ. Đêm xuống, làng xóm yên tĩnh, chỉ còn tiếng dế kêu rỉ rả và ánh trăng sáng vằng vặc chiếu xuống mặt sông. Em rất yêu quý làng xóm nơi em ở. Nơi đây không chỉ có cảnh đẹp thanh bình mà còn chứa đựng tình người ấm áp, là nơi bình yên nhất mà em luôn mong nhớ dù có đi xa.

Hú bn oi

vào trng cá nhân á bạn

8 tháng 3

Ngày xưa, vào đời Hùng Vương thứ sáu, ở làng Gióng có một cậu bé kì lạ tên là Gióng. Dù đã lên ba tuổi nhưng cậu vẫn không biết nói, không biết cười và cũng chưa biết đi. Một hôm, khi sứ giả của nhà vua đi khắp nơi tìm người tài đánh giặc Ân, Gióng bỗng cất tiếng nói đầu tiên, nhờ mẹ mời sứ giả vào.

Gióng xin nhà vua rèn cho mình ngựa sắt, roi sắt và áo giáp sắt để ra trận đánh giặc. Từ đó, cậu bé lớn nhanh như thổi, ăn bao nhiêu cũng không no. Khi vũ khí được mang đến, Gióng vươn vai trở thành một tráng sĩ cao lớn, oai phong lẫm liệt.

Tráng sĩ cưỡi ngựa sắt, cầm roi sắt xông ra chiến trường. Roi sắt gãy, Gióng nhổ những bụi tre bên đường để tiếp tục đánh giặc. Cuối cùng, quân giặc bị đánh tan, đất nước được bảo vệ.

Sau khi chiến thắng, Gióng cưỡi ngựa lên đỉnh núi Sóc rồi bay thẳng về trời. Nhân dân vô cùng biết ơn nên đã lập đền thờ để tưởng nhớ công lao của ông.

Câu chuyện về Thánh Gióng ca ngợi tinh thần yêu nước và sức mạnh phi thường của nhân dân Việt Nam khi đứng lên bảo vệ Tổ quốc.

8 tháng 3

Trạng ngữ

8 tháng 3

Trong câu có thành phần chính và thành phần phụ của câu.

Thành phần chính tạo nên nòng cốt câu hình thành một câu hoàn chỉnh, đó là chủ ngữ và vị ngữ

Thành phần phụ của câu là trạng ngữ(bổ sung nghĩa cho câu)

7 tháng 3
Trạng ngữ là thành phần phụ của câu, được dùng để bổ sung các thông tin chi tiết về hoàn cảnh diễn ra sự việc được nêu trong câu nha em


7 tháng 3

xem trong sách giáo khoa TV4 ý


5 tháng 3

hộ mình với ạ

cảm ơn nha

4 tháng 3

nhanh trí đi mua cái mới:)

có 2 trường hợp

1 : là xin lỗi mẹ

2 : con ko biết gì đâu nhé , chắc tại con mèo hàng xóm ấy

4 tháng 3

Nguyễn Sinh Cung

Nguyễn Sinh Cung/Nguyễn Tất Thành nha bn

2 tháng 3

Trong những câu chuyện em đã đọc, em ấn tượng nhất với câu chuyện về lòng hiếu thảo của một người con dành cho mẹ, câu chuyện khiến em rất xúc động vì qua từng chi tiết nhỏ em cảm nhận được tình yêu thương sâu sắc và sự hi sinh thầm lặng, khi người con dù còn nhỏ tuổi nhưng luôn nghĩ cho mẹ, sẵn sàng chịu vất vả để mẹ được vui lòng, em thấy mình như được nhắc nhở phải biết trân trọng những gì mình đang có, phải yêu thương và quan tâm đến cha mẹ nhiều hơn, câu chuyện không chỉ làm em cảm động mà còn giúp em hiểu rằng tình cảm gia đình là điều thiêng liêng và quý giá nhất trong cuộc sống, đọc xong em cảm thấy lòng mình ấm áp và tự hứa sẽ cố gắng học tập chăm ngoan để không phụ công ơn sinh thành dưỡng dục

1 tháng 3

Buổi ngoại khóa tại Văn Miếu - Quốc Tử Giám do trường em tổ chức vừa qua là một hành trình đầy cảm xúc và ý nghĩa. Ngay từ sáng sớm, không khí trước cổng trường đã vô cùng náo nức với những gương mặt hân hoan của bạn bè. Khi đặt chân đến cổng Thiên Quang Tỉnh, em cảm nhận được vẻ đẹp cổ kính, trang nghiêm của ngôi trường đại học đầu tiên tại Việt Nam.

Chúng em đã cùng nhau làm lễ dâng hương, bày tỏ lòng thành kính trước các bậc hiền tài của dân tộc. Khoảnh khắc đứng trước những hàng bia Tiến sĩ, em thấy lòng mình trào dâng một niềm tự hào khó tả về truyền thống hiếu học của cha ông. Những trò chơi dân gian sau đó như kéo co, giải đố lịch sử đã gắn kết các thành viên trong lớp lại gần nhau hơn, tạo nên những tràng cười giòn giã.

Chuyến đi không chỉ giúp em mở mang kiến thức về lịch sử dân tộc mà còn để lại những kỷ niệm vô giá về tình bạn. Em tự nhủ sẽ cố gắng học tập thật tốt để xứng đáng với truyền thống vẻ vang đó. Buổi ngoại khóa kết thúc trong sự luyến tiếc, nhưng những bài học và cảm xúc ngày hôm đó sẽ mãi là hành trang quý giá trong ký ức tuổi học trò của em.

1 tháng 3

Trong tà áo đồng phục tinh khôi, buổi ngoại khóa tại Khu di tích K9 - Đá Chông vừa qua đã để lại trong lòng em những rung động sâu sắc. Ngay từ lúc xe lăn bánh, không khí trên xe đã rộn rã tiếng hát, tiếng cười, xóa tan cái se lạnh của buổi sớm mai. Khi đặt chân tới vùng đất thiêng liêng này, cảm giác đầu tiên xâm chiếm tâm trí em là sự thanh tịnh và trang nghiêm. Những rặng thông xanh ngắt rì rào trong gió như đang kể lại những câu chuyện lịch sử hào hùng của dân tộc. Đứng trước ngôi nhà sàn giản dị nơi Bác từng làm việc, em thấy sống mũi mình cay cay vì xúc động. Sự giản dị của một vị lãnh tụ vĩ đại khiến chúng em hiểu thêm về giá trị của sự khiêm tốn và lòng yêu nước nồng nàn. Hoạt động ý nghĩa nhất có lẽ là lúc cả lớp cùng nhau tham gia trò chơi "Tìm hiểu lịch sử". Những câu hỏi hóc búa không làm khó được tinh thần đồng đội; chúng em đã cùng bàn bạc, tranh luận rồi vỡ òa trong niềm vui khi tìm ra đáp án đúng. Những cái nắm tay thật chặt, những giọt mồ hôi lăn trên má dưới cái nắng nhẹ của vùng đồi núi đã thắt chặt thêm tình bạn khăng khít.