K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Bài thơ trên đã khắc họa một bức tranh rất xúc động về tình mẫu tử trong khung cảnh làng quê yên tĩnh vào ban đêm. Qua hình ảnh em bé ngồi chờ mẹ đi làm đồng về, tác giả đã thể hiện nỗi mong ngóng tha thiết của con và sự vất vả thầm lặng của người mẹ. Ngay từ những câu thơ đầu, khung cảnh đã hiện lên thật buồn và lặng lẽ với hình ảnh em bé ngồi nhìn ra ruộng lúa, trên...
Đọc tiếp

Bài thơ trên đã khắc họa một bức tranh rất xúc động về tình mẫu tử trong khung cảnh làng quê yên tĩnh vào ban đêm. Qua hình ảnh em bé ngồi chờ mẹ đi làm đồng về, tác giả đã thể hiện nỗi mong ngóng tha thiết của con và sự vất vả thầm lặng của người mẹ. Ngay từ những câu thơ đầu, khung cảnh đã hiện lên thật buồn và lặng lẽ với hình ảnh em bé ngồi nhìn ra ruộng lúa, trên đầu là “nửa vầng trăng non”. Hình ảnh ấy gợi cảm giác chưa tròn đầy, giống như sự thiếu vắng của người mẹ trong ngôi nhà nhỏ. Trời tối dần, không gian rộng mà vắng, chỉ có em bé ngồi nhìn ra cánh đồng xa. Em nhìn trăng nhưng thực ra là đang nhìn về phía mẹ. Cách miêu tả này làm cho người đọc cảm thấy thương em bé vì còn nhỏ mà đã biết chờ đợi. Tiếp theo, tác giả viết rằng em bé nhìn vầng trăng nhưng chưa nhìn thấy mẹ, vì “mẹ lẫn trên cánh đồng, đồng lúa lẫn vào đêm”. Ở đây có sự hòa lẫn giữa mẹ, đồng lúa và bóng đêm, cho thấy mẹ đang vất vả làm việc giữa không gian mênh mông, tối tăm. Đồng lúa và đêm hòa vào nhau khiến mẹ càng nhỏ bé, như bị chìm vào công việc và sự cực nhọc. Em bé chưa nhìn thấy mẹ nên nỗi chờ đợi càng dài thêm. Căn nhà cũng hiện lên thật trống trải khi “ngọn lửa bếp chưa nhen”, điều đó chứng tỏ mẹ chưa về nên chưa thể nhóm lửa nấu cơm. Không có mẹ, ngôi nhà trở nên lạnh lẽo và vắng vẻ. Hình ảnh đom đóm bay ngoài ao rồi bay vào nhà càng làm tăng thêm sự tĩnh lặng của đêm quê. Em bé nhìn theo những đốm sáng nhỏ ấy nhưng trong lòng chỉ mong nghe tiếng bước chân quen thuộc của mẹ. Câu thơ nói về việc em bé chờ tiếng bàn chân mẹ, với âm thanh “ì oạp” khi mẹ lội bùn phía đồng xa, đã làm nổi bật sự mong ngóng tha thiết ấy. Âm thanh nghe rất thật và gợi rõ sự vất vả, nhọc nhằn của người mẹ phải làm việc đến tận khuya mới trở về. Đến cuối bài, khung cảnh trở nên lung linh hơn khi trời về khuya và vườn hoa mận trắng hiện lên dưới ánh trăng. Cuối cùng mẹ cũng đã về và bế em vào nhà, nhưng “nỗi đợi vẫn nằm mơ” cho thấy sự chờ đợi đã in sâu vào tâm hồn em bé. Có thể em đã ngủ thiếp đi trong vòng tay mẹ nhưng trong giấc mơ vẫn còn cảm giác mong chờ ấy, nghe vừa nhẹ nhàng mà cũng rất xúc động. Bài thơ sử dụng nhiều hình ảnh giản dị như ruộng lúa, vầng trăng, đom đóm, căn nhà tranh nhưng lại gợi được tình cảm sâu sắc. Giọng thơ chậm rãi, êm đềm như nhịp thở của làng quê ban đêm, làm cho người đọc cảm nhận rõ hơn tình mẫu tử thiêng liêng và sự hi sinh thầm lặng của người mẹ. Tóm lại, bài thơ khiến em cảm thấy rất thương người mẹ và thương cả em bé nhỏ ngồi chờ mẹ trong đêm tối. Qua đó, em hiểu rằng tình mẹ luôn âm thầm mà vô cùng to lớn, và mỗi chúng ta cần biết yêu thương, trân trọng mẹ nhiều hơn khi còn có thể.


0
2 tháng 3

Chúc các bạn ý kiến của bạn tranh thủ đi mua sắm online thời trang nhé các bạn tranh thủ đi mua sắm online thời trang nhé chị em Huân ủy ban nhân dân tỉnh Thái Nguyên tỉnh Thái Nguyên tỉnh Thái Nguyên tỉnh Thái Nguyên tỉnh Thái Nguyên tỉnh Thái Nguyên tỉnh Thái Nguyên tỉnh Thái ỷ Lan cho em Uyên Trang cho chị đặt hàng để có một ít ỏi và các bậc ô cho con Đức cho chị đặt cái e hỏi với thằng bạn tranh cho em hỏi với chị dâu của anh ấy không còn ăn uống khoa cho chị đặt hàng để đối chiếu số vào năm nay nhà máy tính ra cũng được kết hợp giữa màu trắng và đen cho em hỏi em chó mèo hamster cá cảnh biển Đông và bình an ạ em Huân nộp bài ạ em Huân nộp bài ạ em Huân nộp bài ạ em Huân nộp bài ạ em Huân nộp bài ạ chị em Huân nộp hồ cho chị em có phải là tớ cũng không có gì mới mẻ và gia đình nhà trường và bình yên và hạnh phúc và bình an ạ em Huân y tý nào cũng được mà phải ý thức


2 tháng 3

72+ [93 x 78]

= 72 + 7254

= 7326

2 tháng 3

Lần sau em đúng môn học, em nhé.

trong 1 khu rừng nọ có 1 con chích chòe là vua của 1 bầy chim trong rừng xin lỗi bạn nha mình chỉ biết thế thôi có lòng thì tick cho mình k tick thì thôi

Thái sư Trần Thủ Độ sinh ngày 7 tháng 9 năm 1194 nha bạn.





28 tháng 2

Vì động vật cũng là một sinh vật, cũng có suy nghĩ, có ý thức, có cảm xúc em hí!

28 tháng 2

Uầy, vậy mà con người cứ sát sinh ghê lắm nhỉ? Giết gà, lợn, trâu, bò,... Đúng là, con người... 😞

28 tháng 2

Gia đình là nơi ta tìm về sau những bộn bề cuộc sống. Thế nhưng, đời sống hiện đại đã tạo ra khoảng cách giữa các thành viên trong gia đình. Đây là một thực trạng đáng suy ngẫm trong xã hội ngày nay.


Gia đình từ lâu đã được xem là tổ ấm, là nơi mỗi người được yêu thương, che chở và sẻ chia. Sau những giờ học tập, làm việc căng thẳng, con người luôn mong muốn trở về nhà để tìm sự bình yên và thấu hiểu. Tuy nhiên, cùng với sự phát triển mạnh mẽ của công nghệ, nhịp sống nhanh và áp lực mưu sinh, nhiều gia đình hiện đại đang dần xuất hiện một “khoảng cách vô hình” giữa các thành viên.


Khoảng cách ấy trước hết thể hiện ở sự thiếu giao tiếp. Trong nhiều gia đình, mỗi người một chiếc điện thoại, một thế giới riêng. Cha mẹ bận rộn với công việc, con cái chìm trong mạng xã hội và trò chơi điện tử. Bữa cơm gia đình – vốn là thời gian quý giá để trò chuyện – nay trở nên im lặng. Sự ít chia sẻ khiến các thành viên dần không hiểu được suy nghĩ, cảm xúc của nhau. Lâu ngày, sự xa cách về tâm hồn hình thành mà chính họ cũng không nhận ra.


Bên cạnh đó, áp lực kinh tế và thành tích cũng góp phần tạo nên khoảng cách. Cha mẹ mải lo kiếm sống, ít có thời gian quan tâm đến con. Con cái chịu nhiều kỳ vọng, nhưng lại thiếu sự lắng nghe và đồng cảm. Khi không tìm được tiếng nói chung, mâu thuẫn dễ nảy sinh, tình cảm gia đình vì thế mà rạn nứt. Có những người sống chung một mái nhà nhưng lại cảm thấy cô đơn, lạc lõng.


Khoảng cách vô hình trong gia đình để lại nhiều hệ lụy. Nó làm suy giảm sự gắn kết, khiến các thành viên thiếu điểm tựa tinh thần. Trẻ em lớn lên trong môi trường thiếu quan tâm, chia sẻ dễ trở nên khép kín hoặc tìm kiếm sự đồng cảm ở những mối quan hệ thiếu lành mạnh. Người lớn cũng dễ rơi vào trạng thái căng thẳng, mệt mỏi khi không có nơi thực sự để giãi bày.


Tuy nhiên, khoảng cách ấy không phải là điều không thể xóa bỏ. Điều quan trọng nhất là mỗi người cần ý thức được giá trị của gia đình. Hãy dành thời gian cho nhau nhiều hơn: cùng ăn bữa cơm, trò chuyện chân thành, lắng nghe thay vì phán xét. Hạn chế sự phụ thuộc vào thiết bị điện tử khi ở nhà. Cha mẹ cần quan tâm, thấu hiểu con cái; con cái cũng nên chia sẻ và trân trọng sự hy sinh của cha mẹ. Chỉ cần một chút quan tâm và chủ động kết nối, khoảng cách vô hình ấy sẽ dần được thu hẹp.


Gia đình là điểm tựa bền vững nhất của mỗi con người. Giữa nhịp sống hiện đại đầy hối hả, giữ gìn sự gắn kết gia đình chính là giữ gìn hạnh phúc lâu dài. Đừng để đến khi đánh mất rồi ta mới nhận ra rằng, điều quý giá nhất luôn ở rất gần bên mình.

Gia đình: Điểm đến hay Chốn về?Trong hành trình trưởng thành, chúng ta luôn mải mê kiếm tìm những chân trời mới. Có ý kiến cho rằng: “Người ta có nhiều nơi để đến nhưng chỉ có một nơi để về đó là gia đình”. Theo quan điểm của cá nhân tôi, ý kiến này vừa là một sự khẳng định chân xác về giá trị của tổ ấm, nhưng đồng thời cũng cần được nhìn nhận một cách đa chiều...
Đọc tiếp

Gia đình: Điểm đến hay Chốn về?

Trong hành trình trưởng thành, chúng ta luôn mải mê kiếm tìm những chân trời mới. Có ý kiến cho rằng: “Người ta có nhiều nơi để đến nhưng chỉ có một nơi để về đó là gia đình”. Theo quan điểm của cá nhân tôi, ý kiến này vừa là một sự khẳng định chân xác về giá trị của tổ ấm, nhưng đồng thời cũng cần được nhìn nhận một cách đa chiều hơn.

Gia đình là bến đỗ bình yên

Trước hết, gia đình là cộng đồng những người gắn bó bởi huyết thống và tình cảm. Nếu "những nơi để đến" là thế giới rộng lớn ngoài kia — nơi có công danh, sự nghiệp và những mối quan hệ xã giao — thì gia đình chính là "nơi để về" duy nhất.

  • Sự bao dung vô điều kiện: Khi thất bại hay mỏi mệt, thế giới có thể quay lưng, nhưng gia đình luôn mở rộng cánh cửa đón ta vào lòng.
  • Nguồn cội sức mạnh: Gia đình không chỉ là nơi trú ẩn mà còn là bệ phóng, cung cấp tình yêu thương để ta có thêm can đảm tiếp tục khám phá những "nơi để đến" khác.

Cái nhìn đa chiều: Khi gia đình không chỉ là chốn về

Tuy nhiên, nếu nói gia đình "chỉ" là nơi để về thì dường như ta đang vô tình thu hẹp vai trò của nó.

  • Gia đình là hành trang: Gia đình không đứng yên chờ đợi ở phía sau; những giá trị đạo đức và giáo dục từ cha mẹ luôn đồng hành cùng ta trên mọi nẻo đường.
  • Gia đình là trách nhiệm: Chúng ta không chỉ "về" để nhận lấy sự chở che, mà còn về để sẻ chia, chăm sóc và gánh vác trách nhiệm với người thân. Một gia đình hạnh phúc phải là sự vun vén từ hai phía, chứ không phải một trạm dừng chân ích kỷ.

Kết luận: Ý kiến trên đã đề cao giá trị thiêng liêng của gia đình như một điểm tựa tinh thần bất biến. Dù thế giới có thay đổi, dù bạn có đi xa đến đâu, hãy luôn nhớ rằng gia đình là nơi tình yêu bắt đầu và không bao giờ kết thúc.

 

2
27 tháng 2

địa đi ý

27 tháng 2

Thật vậy, gia đình là "chốn về" vì đó là nơi duy nhất chấp nhận ta vô điều kiện. Khi thế giới ngoài kia đánh giá ta bằng thành công hay địa vị, thì cha mẹ đón ta về bằng sự bao dung và hơi ấm tình thân. Đó là bến đỗ an toàn để ta phục hồi năng lượng sau những va vấp của tuổi trẻ. Nhưng nếu nhìn rộng hơn, gia đình còn là "bệ phóng". Những giá trị đạo đức, sự giáo dục và niềm tin mà gia đình vun đắp chính là hành trang để chúng ta tự tin đặt chân đến những vùng đất mới. Một người có một tổ ấm vững chãi sẽ không sợ hãi trước giông bão, bởi họ biết mình luôn có một điểm tựa tinh thần bất biến. Tóm lại, gia đình không chỉ là nơi để trở về khi mỏi mệt, mà còn là sức mạnh để ta đi xa hơn. Hãy trân trọng tổ ấm không chỉ bằng lời nói, mà bằng những hành động thấu hiểu và sẻ chia thiết thực ngay từ hôm nay.

27 tháng 2

Bài văn phân tích nhân vật “bè” trong truyện ngụ ngôn Đẽo cày giữa đường

Mở bài

Trong kho tàng truyện ngụ ngôn Việt Nam, Đẽo cày giữa đường là một tác phẩm ngắn gọn nhưng giàu ý nghĩa, phản ánh thói quen thiếu chính kiến, dễ dao động trước dư luận xã hội. Nhân vật trung tâm của câu chuyện chính là người nông dân – hình ảnh tiêu biểu cho kiểu người “bè”, không có lập trường vững vàng, luôn thay đổi theo lời góp ý của người khác. Qua nhân vật này, tác giả dân gian gửi gắm bài học sâu sắc về cách sống và cách ứng xử trong cuộc đời.

Thân bài

1. Khái quát về nhân vật

  • Người nông dân trong truyện vốn có ý định làm một chiếc cày để phục vụ công việc đồng áng.
  • Tuy nhiên, thay vì tin vào kinh nghiệm và nhu cầu thực tế của mình, ông lại liên tục nghe theo lời bàn tán của người qua đường.
  • Kết quả là chiếc cày bị sửa đi sửa lại nhiều lần, cuối cùng trở thành một khúc gỗ vô dụng.

2. Đặc điểm tính cách

  • Thiếu bản lĩnh, dễ dao động: Chỉ một lời góp ý thoáng qua cũng khiến ông thay đổi quyết định.
  • Không có chính kiến: Ông không phân biệt được đâu là lời khuyên đúng, đâu là lời nói vô căn cứ.
  • Tâm lý “sợ dư luận”: Ông lo lắng bị chê cười, nên cố gắng làm vừa lòng tất cả, nhưng cuối cùng lại thất bại.

3. Ý nghĩa phê phán

  • Nhân vật “bè” là hình ảnh ẩn dụ cho những con người thiếu lập trường trong xã hội.
  • Câu chuyện phê phán thói quen “gió chiều nào che chiều ấy”, sống dựa vào ý kiến người khác mà không có tư duy độc lập.
  • Qua đó, dân gian nhắc nhở: nếu không có chính kiến, con người sẽ dễ rơi vào cảnh thất bại, mất phương hướng.

4. Giá trị bài học

  • Trong học tập: Người học sinh cần có phương pháp riêng, không nên chạy theo cách học của bạn bè mà bỏ qua năng lực bản thân.
  • Trong cuộc sống: Phải biết lắng nghe nhưng cũng cần chọn lọc, kiên định với mục tiêu đã đặt ra.
  • Trong xã hội hiện đại: Khi thông tin tràn ngập, con người càng cần bản lĩnh để không bị cuốn theo dư luận sai lệch.

Kết bài

Nhân vật người nông dân trong Đẽo cày giữa đường tuy nhỏ bé nhưng mang giá trị biểu tượng lớn. Ông là tấm gương phản diện để mỗi người soi chiếu, từ đó rút ra bài học: muốn thành công phải có chính kiến, bản lĩnh và sự kiên định. Truyện ngụ ngôn ngắn gọn mà sâu sắc này vẫn còn nguyên giá trị cho đến hôm nay, nhắc nhở chúng ta sống tự tin, độc lập và sáng suốt giữa muôn vàn ý kiến của cuộc đời. tick